THƯƠNG BA In
Chủ nhật, 17 Tháng 1 2021 21:49

 

THƯƠNG BA!

                                                                                                                                                                                                                                       Ngọc Điệp

Cái bậc cửa thấp thôi, mà chân ba bước hụt

Ba nhẹ cười: Già, cứ như con nít vậy con!

Cái chân không nghe lời, đứng đi lựng cựng

Bước thấp bước cao, đôi dép cũng vẹt mòn!

 

 

Tê nhức chân tay, xương khớp trở dòn

Đêm có ngủ bao nhiêu, nằm hoài thao thức

Trở dậy pha ấm trà, cố bước cho nhè nhẹ

Sợ mất giấc của con, mai nó phải đi làm!

 

 

Có tuổi rồi, đôi lúc ba hay càm ràm

Trời nắng trời mưa, chuyện con gà con vịt

Má hiểu ý, cứ làm thinh cho qua tất

Ba lại giận hờn: Tui nói có ai nghe?

 

 

Đông về rồi, gió bấc lồng lộng sau hè

Mặc, ba cứ phong phanh làn áo mỏng

Bởi dạn dày gió sương nhiều thời trai trẻ

Giờ quen da, chẳng thể mặc được ấm dày!

 

 

Tuổi trẻ của ba cho hết tụi con rồi

Ngày nối ngày, nỗi lo áo cơm đầy vất vả

Con lớn lên, núi bạc đầu, lòng sông trơ sỏi đá

Cội cây già có xanh lá lại giữa cành khô?

 

 

Ngày con bé, ngước mắt lên ngưỡng mộ

Thần tượng sao dáng vững chắc cao đầy

Bây giờ mỗi khi nhìn ba, con cúi thấp

Đôi vai mòn đã trĩu xuống gánh thời gian

 

 

Thương vụng về lọng cọng đôi bàn tay

Thương đôi chân yếu lần run chậm chạp

Thương dấu nhọc nhằn chở đầy trong ánh mắt

Thương những nhớ quên, hay hờn dỗi tuổi già!

 

 

Mong mỗi ngày vầng dương chậm trôi qua

Cho con được thương ba nhiều thêm một chút

Dẫu đâu bằng những bao la ba đã cho con ngày thơ bé

Vẫn thương thật nhiều, nhiều lắm lắm, ba ơi!

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 


Các tin khác: