Thứ ba, 28 Tháng 9 2021

Mạng giáo dục VNedu

Website Trường trực tuyến

Kỳ thi HSG năm 2015-2016

Website các trường ĐH, CĐ

Website liên kết

THỐNG KÊ

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay537

Hiện tại: 35 khách 

Truyện ngắn


MÙI TẾT QUÊ PDF. In Email
Thứ hai, 11 Tháng 1 2021 20:13

 

                                                  Mùi Tết quê !

 

Trong kí ức tuổi thơ của tôi. Tết luôn về rất sớm! Có lẽ là ngay sau rằm tháng Chạp, khi các chợ bắt đầu trang trí và trưng bày những mặt hàng để đón Tết. Không khí ngày càng tấp nập, rộn ràng hơn trong ngày hai mươi ba Tết khi mọi người cùng nhau đưa ông Táo về trời. Trên tivi, radio bắt đầu công chiếu những chương trình hài kịch Tết, bản nhạc Xuân,…báo hiệu một mùa xuân mới sắp về trên quê hương tôi.

Tết về! Nhà nhà đều vui, người người đều mặc áo mới thật xinh, thật đẹp. Những ngày cuối năm, quả là tất bật. Có biết bao thứ để lo, bao nhiêu việc để làm. Mọi người, ai ai cũng đều lo chuẩn bị mọi thứ thật tươm tất để đón Tết. Các ngôi nhà, ô cửa sổ như được “ tháo bỏ ” lớp áo cũ mèm đầy bụi bặm mà thay vào đó là những sự mới mẻ, sáng tinh. Mọi người thì chung tay chuẩn bị quà tết cho những người thân và bạn bè của mình.

Hòa cùng không khí vui tươi và rộn ràng ấy. Những cành hoa mai cũng tung cánh múa hát dưới cái nắng xuân dịu dàng ngày giáp Tết. Bên những con đường, tiếng bước chân như nhịp điệu của bản giao mùa cứ thế mà từ từ trôi, thật chậm rãi. Hàng cây xanh ven đường như được khoác lên mình lớp áo mới. Đón chào người đi đường với một màu xanh mát mẻ khiến ai nấy cũng đều cảm thấy như Tết đang đến cận kề bên mình.

Ngoài những màu sắc bên ngoài đó thì ngày Tết quê tôi còn có những “ mùi Tết ” đặc trưng mà không phải ở đâu cũng có à nghen! Mỗi khi mà Tết về. Nhà tôi như thêm người thêm việc. Vừa vất vả lại vừa vui. Bình thường thì nhà tôi chỉ toàn nấu nướng bằng bếp gas thôi. Mà mỗi khi Tết về, thì sẽ dành hết sự “ ưu tiên ” cho bếp củi. Ngoại tôi cái bếp lò nấu bằng củi trông đã mắt lắm. Nhất là mỗi lần nấu cơm, canh. Ngoại hay “ chắt ” nước cơm ra và dùng sau bữa ăn. Còn mẹ tôi thì rất thích ăn cơm cháy. Mỗi lần nấu cơm bằng củi, mẹ đều “ đặt sẵn ” một phần cơm cháy khét nghẹt nhưng thơm nở mũi dành cho mình. Đặc biệt hơn là món thịt kho hột vịt. Thường ngày, ngoại toàn kho bẳng bếp gas. Mà nay Tết về nên là “ thay đổi tí xíu cách thức ”. Ngoại bảo tôi: “ Bây biết hông? Kho thịt bằng củi nó thơm với ngon hơn kho bằng gas. Bây chịu cực một chút mà ăn ngon, mỡ rịu, thịt mềm mà mùi vị cũng mang đậm tính dân dã của người miền Tây mình nữa! ”.

Và! Vẫn còn nguyên vẹn đó hình ảnh những chiếc bánh tét nhân mỡ vào những ngày cuối năm. Mỗi lần gói bánh tét, là nhà tôi vui lắm. Như thể một tiểu đội tập hợp. Và ngoại là Đội trưởng. Đứng ra chỉ huy và phân công nhiệm vụ cho chúng tôi. Chị tôi thì đi rọc tàu lá chuối. Mẹ thì hơ lửa tàu lá. Tôi thì lau lá. Và ngoại là người đảm nhiệm phần quan trọng nhất đó là làm nhân bánh. Có lần đó, tôi hỏi ngoại: “ Ngoại ơi, sao nhà mình lại không gói bánh tét nhân chuối vậy! Con thấy nhân chuối ngon mà ngoại, nhân mỡ ăn ngán lắm! ”. Thế là, tôi bị ngoại cốc cho một cái vào trán: “Ngốc ơi, ai đời ngày đầu năm lại đi ăn chuối cho nguyên năm chúi nhụi, bây ăn nhân mỡ này. Mỡ trong trẻo lại thơm ngon, béo ngậy. Như thế cho nguyên năm được  trong trẻo như nước, làm ăn hên, biết chưa? ”. Tôi cười thút thít: “ Dạ, con đã hiểu, thưa ngoại! ”.

Và, thêm một phần không thể thiếu đó là hấp bánh. Tôi ngồi hấp mà vừa vui lại vừa lo. Vui vì sắp được dùng một khoanh bánh tét nóng hổi, thơm ngon. Lo vì tôi sợ không biết bánh đã chín vừa tới chưa, tôi sợ rằng bánh khô nước sẽ bị khét. Khi đó, kiểu gì cũng bị ngoại cốc vào đầu !

Đó là “ những câu chuyện nhỏ dưới bếp ”. Và tất nhiên. Vào ngày Tết sẽ không khỏi thiếu đi phần bánh, mứt để tiếp khách và đón giao thừa. Hòa cùng với mùi khói thơm của các món ăn trong bếp là mùi của các hạt hướng dương, hạt dưa hấu, hạt bí, mứt dừa và mứt tầm giuộc cũng tỏa ra mùi hương chua chua, thơm thơm làm lay động sống mũi của chúng tôi và khiến bản thân vô cùng thích thú, muốn được thưởng thức chúng.

Như ngày xưa, ăn bánh là phải uống trà. Và theo phong tục, trên chiếc bàn tiếp khách của nhà tôi. Lúc nào cũng đều có sẵn một ấm trà nóng như sự hiện diện của một thành viên không thể thiếu. Có nhiều loại trà như: trà bắc, trà sen, trà gừng, trà táo đỏ Cung Đình Huế,… chỉ cần châm vào một cốc nước ấm rồi ngồi xuống, ăn một miếng mứt rồi uống một tách trà nóng thì ôi thôi! Thật sự không gì sung sướng bằng, lúc này đây, mới thật sự cảm nhận được bốn chữ “ tận hưởng cuộc sống ” là như thế nào!

Rồi! Thường thì vào ngày Tết, người ta hay dùng các món như: canh khổ qua, thịt kho, cá kho. Và, hòa trộn cùng với những món ăn truyền thống đó là “ mùi chua ” của dưa cải và dưa kiệu. Phải chăng ? Đây là “ mùi của Tết ”. Có vị chua như những nỗi buồn và ấm ức, vị ngọt như sự an ủi, những cái ôm ấm áp. Vị cay của những lần cay sống mũi, khóe mắt khi cảm thấy chạnh lòng, xót xa ! Tất cả, đều gói gọn trong hai chữ “ năm rồi ”!

Tết về! Vui nhất là đám trẻ con, tụi nó có dịp được bố mẹ sắm cho bộ quần áo, váy đầm xinh. Và chạy tung tăng, nô đùa khắp xóm. Ca hát, nhảy múa và nối đuôi nhau chơi các trò chơi như: rồng rắn lên mây, chi chi chành chành, bịt mắt bắt dê, mèo đuổi chuột,.. Và, chung vui cùng với đám trẻ con là những chiếc chăn, màn, mùng, mềm,…Khi chúng được giặt giũ sạch sẽ và tung mùi hương dịu nhẹ dưới ánh nắng chói chang của mặt trời!

Vậy là, Tết đã về rồi đó. Nghe thoang thoảng đâu đây “ một mùi Tết ” vô cùng ngọt ngào và ấm áp. Và! Dù cho quê hương có thay da đổi thịt thế nào đi chăng nữa thì ngày Tết quê tôi vẫn luôn là như thế. Luôn vui tươi, sôi nổi và sẵn sàng chào đón những đứa con xa nhà trở về. Về đi, về để “ ngửi ” xem mùi Tết quê ta nó đặt trưng và ấm áp nghĩa tình như thế nào !

Huỳnh Nguyễn Diễm Kiều - cựu HS Trường THPT Cao Lãnh 1

 

 


 
MÙI TẾT QUÊ PDF. In Email
Thứ hai, 11 Tháng 1 2021 20:13

 

                                                  Mùi Tết quê !

 

Trong kí ức tuổi thơ của tôi. Tết luôn về rất sớm! Có lẽ là ngay sau rằm tháng Chạp, khi các chợ bắt đầu trang trí và trưng bày những mặt hàng để đón Tết. Không khí ngày càng tấp nập, rộn ràng hơn trong ngày hai mươi ba Tết khi mọi người cùng nhau đưa ông Táo về trời. Trên tivi, radio bắt đầu công chiếu những chương trình hài kịch Tết, bản nhạc Xuân,…báo hiệu một mùa xuân mới sắp về trên quê hương tôi.

Tết về! Nhà nhà đều vui, người người đều mặc áo mới thật xinh, thật đẹp. Những ngày cuối năm, quả là tất bật. Có biết bao thứ để lo, bao nhiêu việc để làm. Mọi người, ai ai cũng đều lo chuẩn bị mọi thứ thật tươm tất để đón Tết. Các ngôi nhà, ô cửa sổ như được “ tháo bỏ ” lớp áo cũ mèm đầy bụi bặm mà thay vào đó là những sự mới mẻ, sáng tinh. Mọi người thì chung tay chuẩn bị quà tết cho những người thân và bạn bè của mình.

Hòa cùng không khí vui tươi và rộn ràng ấy. Những cành hoa mai cũng tung cánh múa hát dưới cái nắng xuân dịu dàng ngày giáp Tết. Bên những con đường, tiếng bước chân như nhịp điệu của bản giao mùa cứ thế mà từ từ trôi, thật chậm rãi. Hàng cây xanh ven đường như được khoác lên mình lớp áo mới. Đón chào người đi đường với một màu xanh mát mẻ khiến ai nấy cũng đều cảm thấy như Tết đang đến cận kề bên mình.

Ngoài những màu sắc bên ngoài đó thì ngày Tết quê tôi còn có những “ mùi Tết ” đặc trưng mà không phải ở đâu cũng có à nghen! Mỗi khi mà Tết về. Nhà tôi như thêm người thêm việc. Vừa vất vả lại vừa vui. Bình thường thì nhà tôi chỉ toàn nấu nướng bằng bếp gas thôi. Mà mỗi khi Tết về, thì sẽ dành hết sự “ ưu tiên ” cho bếp củi. Ngoại tôi cái bếp lò nấu bằng củi trông đã mắt lắm. Nhất là mỗi lần nấu cơm, canh. Ngoại hay “ chắt ” nước cơm ra và dùng sau bữa ăn. Còn mẹ tôi thì rất thích ăn cơm cháy. Mỗi lần nấu cơm bằng củi, mẹ đều “ đặt sẵn ” một phần cơm cháy khét nghẹt nhưng thơm nở mũi dành cho mình. Đặc biệt hơn là món thịt kho hột vịt. Thường ngày, ngoại toàn kho bẳng bếp gas. Mà nay Tết về nên là “ thay đổi tí xíu cách thức ”. Ngoại bảo tôi: “ Bây biết hông? Kho thịt bằng củi nó thơm với ngon hơn kho bằng gas. Bây chịu cực một chút mà ăn ngon, mỡ rịu, thịt mềm mà mùi vị cũng mang đậm tính dân dã của người miền Tây mình nữa! ”.

Và! Vẫn còn nguyên vẹn đó hình ảnh những chiếc bánh tét nhân mỡ vào những ngày cuối năm. Mỗi lần gói bánh tét, là nhà tôi vui lắm. Như thể một tiểu đội tập hợp. Và ngoại là Đội trưởng. Đứng ra chỉ huy và phân công nhiệm vụ cho chúng tôi. Chị tôi thì đi rọc tàu lá chuối. Mẹ thì hơ lửa tàu lá. Tôi thì lau lá. Và ngoại là người đảm nhiệm phần quan trọng nhất đó là làm nhân bánh. Có lần đó, tôi hỏi ngoại: “ Ngoại ơi, sao nhà mình lại không gói bánh tét nhân chuối vậy! Con thấy nhân chuối ngon mà ngoại, nhân mỡ ăn ngán lắm! ”. Thế là, tôi bị ngoại cốc cho một cái vào trán: “Ngốc ơi, ai đời ngày đầu năm lại đi ăn chuối cho nguyên năm chúi nhụi, bây ăn nhân mỡ này. Mỡ trong trẻo lại thơm ngon, béo ngậy. Như thế cho nguyên năm được  trong trẻo như nước, làm ăn hên, biết chưa? ”. Tôi cười thút thít: “ Dạ, con đã hiểu, thưa ngoại! ”.

Và, thêm một phần không thể thiếu đó là hấp bánh. Tôi ngồi hấp mà vừa vui lại vừa lo. Vui vì sắp được dùng một khoanh bánh tét nóng hổi, thơm ngon. Lo vì tôi sợ không biết bánh đã chín vừa tới chưa, tôi sợ rằng bánh khô nước sẽ bị khét. Khi đó, kiểu gì cũng bị ngoại cốc vào đầu !

Đó là “ những câu chuyện nhỏ dưới bếp ”. Và tất nhiên. Vào ngày Tết sẽ không khỏi thiếu đi phần bánh, mứt để tiếp khách và đón giao thừa. Hòa cùng với mùi khói thơm của các món ăn trong bếp là mùi của các hạt hướng dương, hạt dưa hấu, hạt bí, mứt dừa và mứt tầm giuộc cũng tỏa ra mùi hương chua chua, thơm thơm làm lay động sống mũi của chúng tôi và khiến bản thân vô cùng thích thú, muốn được thưởng thức chúng.

Như ngày xưa, ăn bánh là phải uống trà. Và theo phong tục, trên chiếc bàn tiếp khách của nhà tôi. Lúc nào cũng đều có sẵn một ấm trà nóng như sự hiện diện của một thành viên không thể thiếu. Có nhiều loại trà như: trà bắc, trà sen, trà gừng, trà táo đỏ Cung Đình Huế,… chỉ cần châm vào một cốc nước ấm rồi ngồi xuống, ăn một miếng mứt rồi uống một tách trà nóng thì ôi thôi! Thật sự không gì sung sướng bằng, lúc này đây, mới thật sự cảm nhận được bốn chữ “ tận hưởng cuộc sống ” là như thế nào!

Rồi! Thường thì vào ngày Tết, người ta hay dùng các món như: canh khổ qua, thịt kho, cá kho. Và, hòa trộn cùng với những món ăn truyền thống đó là “ mùi chua ” của dưa cải và dưa kiệu. Phải chăng ? Đây là “ mùi của Tết ”. Có vị chua như những nỗi buồn và ấm ức, vị ngọt như sự an ủi, những cái ôm ấm áp. Vị cay của những lần cay sống mũi, khóe mắt khi cảm thấy chạnh lòng, xót xa ! Tất cả, đều gói gọn trong hai chữ “ năm rồi ”!

Tết về! Vui nhất là đám trẻ con, tụi nó có dịp được bố mẹ sắm cho bộ quần áo, váy đầm xinh. Và chạy tung tăng, nô đùa khắp xóm. Ca hát, nhảy múa và nối đuôi nhau chơi các trò chơi như: rồng rắn lên mây, chi chi chành chành, bịt mắt bắt dê, mèo đuổi chuột,.. Và, chung vui cùng với đám trẻ con là những chiếc chăn, màn, mùng, mềm,…Khi chúng được giặt giũ sạch sẽ và tung mùi hương dịu nhẹ dưới ánh nắng chói chang của mặt trời!

Vậy là, Tết đã về rồi đó. Nghe thoang thoảng đâu đây “ một mùi Tết ” vô cùng ngọt ngào và ấm áp. Và! Dù cho quê hương có thay da đổi thịt thế nào đi chăng nữa thì ngày Tết quê tôi vẫn luôn là như thế. Luôn vui tươi, sôi nổi và sẵn sàng chào đón những đứa con xa nhà trở về. Về đi, về để “ ngửi ” xem mùi Tết quê ta nó đặt trưng và ấm áp nghĩa tình như thế nào !

Huỳnh Nguyễn Diễm Kiều - cựu HS Trường THPT Cao Lãnh 1

 

 


 
NHỮNG ĐIỀU CON MUỐN NÓI PDF. In Email
Thứ ba, 01 Tháng 12 2020 08:37

NHỮNG ĐIỀU CON MUỐN NÓI


Hình tượng siêu anh hùng thường chỉ được thấy và xuất hiện trong phim, ấy vậy mà tôi lại có thể may mắn được gặp siêu anh hùng ngoài đời thực. Nếu những khó khăn trong phim được diễn ra theo kịch bản đã được sắp đặt trước, thì siêu anh hùng của tôi lại trải qua những thử thách, khó khăn bất ngờ của cuộc đời này. Sức mạnh của ông không phải dựa vào một kỹ xảo điện ảnh nào mà là sức mạnh của lòng nhiệt huyết, sự hy sinh vì mái ấm nhỏ của mình. Người anh hùng ấy có làn da rám nắng, người hết long chăm lo cho gia đình, đã tần tảo sớm hôm với ruộng nương, người bảo vệ tôi vượt qua những giông bão của cuộc đời. Chẳng thể ai khác mà chính là cha tôi.
Từ thuở bé thơ, tôi luôn được sống trong tình yêu thương của cha và mẹ. Đó là những tháng năm tuổi thơ đầy màu sắc mà có lẽ bây giờ tôi có mơ cũng chẳng thể nào gặp lại. Thời ấy, cha tôi là một người siêng năng, chăm chỉ, tất cả vì mái ấm gia đình. Ông từng là một bưu tá nhiệt huyết, dưới cái nắng trưa mỡi ngày cha chẳng ngần ngại đi đưa thư, giao nhận chuyển hàng… Chiều về lại đi bắt cá, hái rau… cho mẹ làm mâm cơm đạm bạc. Mỗi ngày gia đình nhỏ cùng nhau quây quần ấm áp bên bữa cơm chiều thật hạnh phúc. Còn nhớ một lần vào tháng sáu năm ấy trời nắng đẹp, gió nhiều. Cha con tôi cùng nhau đi thả diều, nhưng bàn tay cha vụng về làm diều vướng trên cành cây cao, thế là hai cha con chỉ biết cười xoà nhìn nhau rồi về. Cha tôi có lúc thật hồn nhiên vậy đấy.
Vài năm sau, chúng tôi chuyển về quê ngoại sinh sống. Cha bắt đầu trồng dưa hấu và trở thành một nhà nông chính hiệu. Ông tìm hiểu và bắt tay vào gieo hạt, bón phân, ngày ngày chăm sóc ruộng dưa chu đáo. Những dây dưa non cứ lớn dần, xanh tươi, mang theo dự định ấp ủ của cha trong đó như cánh diều ngược gió cố bay trên bầu trời cao. Tôi thích nhất là buổi sáng vì thời điểm đó cha làm việc đỡ vất vả hơn. Đến trưa, nhìn cha cặm cụi dưới cái nắng mùa hè, từng giọt mồ hôi thấm ướt trên vai áo, tôi thấy thương cha thật nhiều. Tối về nhìn đôi tay chai sần ấy, một đứa trẻ như tôi chỉ biết nói : “Con sẽ cố gắng học thật giỏi để sau này kiếm được thật nhiều tiền cho cha mẹ”. Và cả hai người lớn bật cười trước sự ngây thơ của tôi. Cuộc sống gia đình tôi cứ thế trôi qua thật đầm ấm, thật hạnh phúc, giản dị và ấm cúng. Cha bảo đến mùa thu hoạch dưa sẽ mua tặng tôi chiếc bút điện tử được quảng cáo trên ti vi. Nhưng, lời hứa ấy đã mãi chìm sâu trong hồi ức của tôi.
Đã không còn những ngày tháng tươi vui. Năm tôi lên 6 tuổi, vào một buổi chiều chẳng thể ngờ tới, cha tôi đột ngột qua đời vì cơn đột quỵ. Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, mẹ tôi mất đi người chồng tốt, tôi mất đi người cha tốt của mình. Ruộng dưa dang dở còn chưa thu hoạch xong. Tất cả những dự định của cha đều dừng lại. Nhớ hôm ấy trời mưa nhiều lắm, ngập úng cả ruộng dưa. Cô bác hai bên nội ngoại cố gắng phụ giúp mẹ tôi bơm nước, hái vớt vát những trái dưa còn non. Mọi người lắc đầu tiếc cho công sức của cha tôi đã bỏ ra. Đám tang của cha cũng diễn ra trong đau xót. Vì cha là người hiền lành và chất phác nên lúc sinh thời ai cũng quý mến. Nhìn mẹ thẫn thờ như người mất hồn mà tôi cũng chẳng biết phải làm sao. Giá như khi ấy tôi lớn hơn, tôi có thể thay mẹ gánh lấy phần nào nỗi đau tinh thần to lớn đó. Sau thời gian ấy, gia đình tôi đã thiếu vắng tiếng cười. Không còn mỗi buổi chiều đợi cha trở về, ngôi nhà trở nên vắng lặng đi. Mẹ cũng vất vả hơn để chuẩn bị cho tôi vào lớp Một. Khoảng thời gian đó, mẹ tôi đã phải mạnh mẽ biết chừng nào. Và thời gian cứ thấm thoát trôi qua…
Mười năm rồi kể từ ngày cha tôi không còn là siêu anh hùng mà trờ thành một thiên thần áo trắng. Ông dừng lại ở tuổi 31 và ra đi chẳng bao giờ quay lại. Tôi thường hay tự hỏi: Chắc thiên đường có việc khẩn cấp gọi cha về, khẩn cấp đến nỗi cha chẳng kịp từ giã mọi người, chẳng nói với con gái một lời nào. Đáp lại câu hỏi của tôi chỉ là một khoảng lặng đến đau lòng.
Hôm nay tiết trời se lạnh. Đã là 30 Tết rồi. Những cành mai vàng khoe sắc. Những bài ca về ngày Tết cứ ngân vang trên mọi nẻo đường. Không khí Tết đã thực sự cận kề. Ngoài phố, người người nô nức khoác tay người thân của mình, hoà vào tiết trời mát mẻ, cùng đón năm mới vui vẻ an lành. Còn tôi thì từng bước chầm chậm giữa dòng người tấp nập. Tôi chọn một chiếc ghế đá cũ trong công viên, ngồi đó, dưới ánh đèn vàng của con phố, nghe những nỗi nhớ sâu thẳm trong trái tim mình tràn ngập. Tôi nhớ cha, nhớ không khí Tết xưa, nhớ những cái Tết đầm ấm có cha ở bên. Vẫn là ngày này những năm ấy, trong làn mưa bụi lất phất, trong phút giao hoà của đất trời, cha con tôi đã cùng đi dạo trên con phố Tết, cùng nhau thưởng thức ly cà phê nóng ấm, cùng trở về nhà đón giao thừa với mẹ. Đôi bàn tay nhỏ bé này đã nắm lấy đôi bàn tay chai sần của cha, đôi tay của những tháng ngày gian lao, nhưng lại vô cùng ấm áp. Tôi như cảm nhận được hết nỗi vất vả của cha trong tròn năm ấy. Chúng tôi đã cùng xem pháo hoa nở đủ sắc màu trên bầu trời, thật đẹp. Thoáng nhìn sang cha, nụ cười vui tươi hiện rõ trên gương mặt phúc hậu ấy, như xua tan đi những nỗi phiền lo mà suốt bao lâu cha chỉ giữ cho riêng mình. Có lẽ, thời khắc ấy là phút giây bình yên nhất của cha sau một năm làm việc vất vả và cũng là khoảng thời gian hạnh phúc nhất trong cuộc đời tôi. Khi hơi gió lạnh luồn qua đôi vai làm tôi chợt rét run, cha đã ân cần khoác cho tôi chiếc áo ấm rộng rinh, càng làm cho tôi trông thật nhỏ bé. Tôi vô tư cười nói và xem pháo hoa mà không biết rằng đó là những khoảnh khắc đẹp cuối cùng của cha con tôi.
Và rồi, tôi quay trở về thực tại sau những phút thẫn thờ hoài niệm. Cuối cùng, chỉ có một mình tôi lạc lõng giữa góc phố này. Nhìn đường sá có vẻ vắng lặng hơn, bởi mọi người ai cũng cố tìm cho mình một nơi thích hợp để ngắm pháo hoa dễ dàng nhất. Đồng hồ điểm đúng 0 giờ. Tiếng pháo hoa bắt đầu rộ lên, tôi ngước nhìn lên bầu trời đầy pháo sáng và thầm nghĩ: “Pháo hoa năm nay thật đẹp. Cha vẫn đang cùng con ngắm đấy chứ?”. Rồi sau những phút chìm đắm trong màu sắc ảo huyền ấy, tôi trở về với thực tại. Tôi thấy mình đã khá hơn, thời gian đã xoa dịu những vết thương sâu thẳm. Tôi bây giờ không còn là cô bé con ngày xưa nữa. Tôi đã bớt đau buồn mỗi khi nghĩ về cha. Vì tôi biết ở đâu đó trong cuộc đời này, cha vẫn luôn bên cạnh, ủng hộ và che chở cho tôi. Chỉ vỏn vẹn 6 năm tôi được ở cạnh cha, thời gian đó không ngắn cũng chẳng dài, nhưng chắc chắn đó là những tháng ngày đẹp nhất của cuộc đời tôi. “Cha ơi, ở nơi bình yên đó cha vẫn sống tốt chứ? Chắc chắn là vậy rồi. Mong cha luôn khoẻ mạnh, bình an và hạnh phúc. Con vẫn nhớ cha nhiều lắm. Cha thân yêu!”.
Cuộc đời mỗi người ai rồi cũng phải trải qua những cuộc chia ly, cho dù ta có chấp nhận hay không thì vẫn phải đối mặt với nó. Sự sống và cái chết cũng vậy, do số phận đã sắp xếp không thể thay đổi, cũng không thể trốn tránh.Và tôi biết nỗi đau mất người thân của tôi cũng chỉ là một phần nhỏ trong ngàn vạn nỗi đau to lớn ngoài kia. Chỉ mong rằng trên đường đời, khi đối mặt với khó khăn thử thách, ta không sợ hãi, lẩn tránh mà thay vào đó sẽ mạnh mẽ đứng lên và bước tiếp. Sống một cuộc đời toàn vẹn cho bản thân và sống thay cho những người mà ta yêu thương nhưng không thể cùng ta bước đến cuối con đường hạnh phúc. Vì thế, hãy sống chậm lại, trân quý từng phút giây được bên cạnh gia đình. Bởi chỉ có gia đình, nơi có những con người đặc biệt có tấm lòng bao dung, tha thứ, sẵn sàng cho đi mà không bao giờ nhận lại. Bạn là người may mắn còn có đầy đủ cha mẹ trên đời này thì hãy yêu thương họ thật nhiều, đừng để sau này mỗi khi nhớ lại, sẽ phải hối tiếc và thốt lên hai từ “giá như”!

Minh Thư, lớp 10a1, trường THPT Cao Lãnh 1

 
NGƯỜI CHA TỘI NGHIỆP PDF. In Email
Thứ ba, 10 Tháng 11 2020 20:41

NGƯỜI CHA TỘI NGHIỆP


Có lẽ những ngày tháng ấy tôi sẽ chẳng thể nào quên…
Tôi bây giờ đã trở thành một cô bác sĩ làm việc trong một bệnh viện phổi lớn ở thành phố. Đó là ước mơ đã được tôi nuôi dưỡng từ năm tôi 14 tuổi. Tôi ước có thể cứu được thật nhiều người trên thế giới này, cứu những người nghèo khó không có tiền để chữa bệnh… Và bây giờ tôi đã thực hiện được ước mơ ấy, thực hiện ước nguyện cuối cùng của cha tôi…
Chắc hẳn các bạn đang thắc mắc tại sao tôi lại nói “ước nguyện cuối cùng” của cha tôi đúng không? Thật ra ba tôi đã mất vào năm tôi 14 tuổi. Có lẽ, những ngày tháng ấy tôi chẳng thể nào quên được…

Gia đình tôi sống trong một thị trấn nhỏ, ba tôi là nhân viên chứng khoán, mẹ tôi là một công nhân viên chức, còn tôi bấy giờ vẫn đang còn đi học chưa thể kiếm được đồng ra đồng vào cho cả nhà. Gia đình tôi cũng chẳng khá giả mấy, tiền lương ba mẹ làm ra cũng đủ bươn chải bữa ăn qua ngày cho gia đình. Nhưng đối với tôi đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất, cả nhà tôi lúc nào cũng quây quần bên nhau, gia đình nhỏ nhưng hạnh phúc to…
Nhưng cuộc sống vốn dĩ là những mảnh ghép muốn hình vạn trạng, có vui có buồn, chẳng bao giờ một đời người lại có thể hạnh phúc mãi được. Cuộc sống quá ‘sâu’ để có thể diễn tả được trong một đời người. Chuyện gì đến thì cũng sẽ đến. Hôm ấy là một buổi sáng thứ bảy, tôi đang đi học thì bỗng nhận được cuộc điện thoại từ mẹ.
“ Alo mẹ, có chuyện gì vậy mẹ, con đang học ạ?”
“ Con xin về gấp đi Ngân, ba con có chuyện muốn nói với cả nhà”- Giọng mẹ nghe có chút buồn, có chút hơi nghẹn ngào thì phải.
Về đến nhà tôi thấy ba thì đang ngồi buồn rầu trên cái ghế sô-pha, còn mẹ… Tôi thấy đôi mắt của mẹ đỏ hoe, hình như là vừa khóc.
“Có chuyện gì vậy ba mẹ, sao mẹ khóc vậy?”
“Con ngồi xuống đi Ngân, ba có chuyện muốn nói với con. Gia đình mình chắc phải chuyển về quê sống thôi con gái ạ, công ty ba phá sản rồi!”
Cái gì? “Phá sản”, tôi chẳng biết mình có nghe nhầm hay không, vội hỏi lại ba một lần nữa
“ Ba nói sao ạ, tại sao lại phá sản chứ? Con không nghe nhầm đấy chứ?”
“Là thật đấy con, mau thu dọn đồ đạc tiếp mẹ mày, xe trung chuyển sắp đến rồi đấy, ta phải đi gấp trong hôm nay thôi con!”
Vậy là sự thật rồi, cả thế giới lúc đó như sụp đổ hoàn toàn… Nhưng rồi phải chấp nhận sự thật thôi, tôi vào nhà thu dọn đồ đạc để chuyển về quê mà sống.
Cuộc sống của tôi cũng thay đổi. Nhưng, điều đáng nói bây giờ là ba tôi, ông bây giờ đã khác xưa nhiều lắm rồi. Ông bắt đầu chìm đắm trong men rượu, thuốc lá. Một ngày hút ít nhất cũng là 2 gói thuốc! Ba tôi lúc trước không bao giờ đụng tới những thứ như thế này, một điếu thuốc cũng không. Vậy mà giờ…
Có nhiều đêm tôi chợt tỉnh giấc đều thấy ba trên tay châm điếu thuốc rồi hút phì phèo với vẻ mặt chán nản buồn bã. Tôi vừa thấy tội mà cũng vừa trách ba tôi. Mẹ nhiều lần khuyên ngăn nhưng ba vẫn chứng nào tật nấy, hút hết điếu này rồi đến điếu khác. Ngày qua ngày tôi thấy tình hình sức khỏe ba yếu dần, ba ho nhiều hơn, sắc mặt cũng kém hẳn, xanh xao cả lên. Tôi và mẹ lo lắng lắm, nhưng khuyên bao nhiêu lần ba cũng không nghe:
“ Bà với con Ngân suốt ngày cứ cằn nhằn mãi, tôi vẫn bình thường đấy chứ có gì đâu? Cứ lo chuyện gì đâu, bực hết cả mình”- vừa hút điếu thuốc ba vừa nói.
Nhưng, mọi chuyện dần diễn biến tệ hơn, có lần tôi thấy ba ho, ho rất nhiều, rồi hình như là ba ho ra máu… Lúc này, tôi và mẹ không thể ngồi yên được nữa mà thúc giục ba đi khám bệnh xem có bệnh gì ấy không mà người ba ốm yếu, xanh xao quá.
“ Tôi rất tiếc khi phải thông báo cho gia đình biết rằng, ông nhà đã bị ung thư phổi giai đoạn cuối, chỉ còn 3 tháng nữa để sống”. Bác sĩ nói.
Trời ơi, là ung thư phổi giai đoạn cuối? Cầm tờ giấy chẩn đoán bệnh trên tay mà giọt nước mắt trên má tôi và mẹ cứ rơi mãi. Rồi giờ đây hai mẹ con biết sống làm sao đây, chỉ còn ba tháng nữa. Còn về ba khi biết mình mắc bệnh ung thư giai đoạn cuối, ông cũng chẳng bất ngờ là mấy, có lẽ ông biết trước rồi ngày này cũng sẽ đến mà thôi… Đời người sao lại ngắn ngủi như thế, dẫu biết rằng sinh lão bệnh tử là điều hiển nhiên, nhưng sao nó xảy ra bất ngờ với gia đình tôi như thế? Một cú sốc quá lớn trong đời tôi!
Chỉ còn ba tháng nữa mà thôi, tôi và mẹ cố gắng kìm nén đau thương mà sống thật vui vẻ trong ba tháng còn lại của ba. Tôi và mẹ bàn với nhau là sẽ đưa ba đến những nơi mà gia đình từng đến để ôn lại kỉ niệm tươi đẹp nhất của cuộc đời để khi kết thúc ba không còn gì là nuối tiếc.

Rồi cái ngày ấy cũng tới, ba được chuyển vào trong bệnh viện, hơi thở của ba yếu dần đi, ba vẫn cố nở nụ cười mà nói với mẹ con tôi:
“ Tôi đi rồi bà nhớ chăm sóc cho con Ngân cho đàng hoàng, lo cho nó ăn học để nó sau này còn giúp ích cho đời, không giống như ba nó bây giờ… Tôi đi rồi bà với nó cũng đừng quá đau buồn, hãy nhớ phải sống thật tốt… À mà con Ngân, sau khi ba đi, con nhớ mở cái ngăn tủ thứ hai trong phòng của ba ra, những điều cần nói ba đều để ở trong đó.”
Ba nằm trên chiếc giường bệnh đang chống chọi với cơn đau mà tôi thì chẳng thể làm gì cả, đứng bất lực thấy người cha yêu quý của mình đang đau đớn như thế ai mà chịu được chứ! Nước mắt tôi chẳng thể chảy mà sống mũi cứ cay cay, nỗi đau trong lòng phải nén chịu lại thôi…
Hai mẹ con tôi đến bên cạnh giường nắm chặt bàn tay gầy gò của ba, sợ ba sẽ cô đơn, không biết qua bên thế giới ấy, ai sẽ chăm lo cho ba từng cái ăn cái mặc đây…
‘Tít..t..t”, máy đo nhịp tim vang lên một tiếng, nhịp tim hiển thị bây giờ chỉ là một đường thẳng, thẳng đến mức khiến con người ta chết lặng trong một khoảng thời gian ít ỏi mà như dài vô tận.
Hết rồi…
Ba tôi đã trút đi hơi thở cuối cùng, cũng là lúc giải thoát cho cơn đau. Từ đây ba sẽ sống một cuộc sống mới bên thế giới kia, thoát khỏi những cơn đau ác tính hành hạ…
Nghe lời ba, sau khi sắp xếp mọi thủ tục cho ba xong, mẹ con tôi như người thất thần bước trở về nhà. Căn nhà ảm đạm hẳn, lạnh lẽo vô cùng! Tôi nhớ lại lời ba lúc trăn trối, vội chạy lên phòng vào ngăn tủ thứ hai xem ba đã để thứ gì trong ấy. Là một bức thư! Bức thư này chắc cũng đã lâu lắm rồi, tôi vội mở ra đọc xem ba viết gì:
“ Đồng Tháp, ngày 20 tháng 8 năm 2017
Gửi con gái yêu của ba,
Lúc con đọc bức thư này thì chắc ba đã không còn trên đời nữa! Ba bây giờ đang mắc căn bệnh ung thư giai đoạn cuối rồi, bác sĩ nói ba chẳng còn sống được bao lâu. Ba đã rất đắn đo khi viết lá thư này vì ba không thể nói ra lời trực tiếp với con được. Nhưng mong sao con hãy hiểu cho ba, ba khi còn sống đã không chăm sóc cho mẹ con con đủ đầy, ba thật sự rất áy náy. Ba thật sự xin lỗi mẹ và con. Hãy hứa với ba rằng con sống thật tốt và hãy chăm sóc cho mẹ giùm ba nghen con. Cố gắng học thật giỏi sau này trở thành người bác sĩ có ích cho đời, cứu những nạn nhân mắc căn bệnh như ba. Con vẫn còn tương lai tươi sáng phía trước, hãy cố gắng sống sao cho thật tốt, đừng phụ lòng ba mẹ nghen con. Thôi thì tới đây ba cũng chẳng còn gì để nói, momg sao con sống nên người, đừng như ba... Ba thật sự xin lỗi cả nhà!
Ba của con !”
Đọc xong bức thư, hai hàng lệ trên má tôi cứ rơi mãi rơi mãi, tội nghiệp ba tôi. Cuối đời phải sống trong đớn đau, để rồi ra đi trong ngậm ngùi nước mắt. Đời người ngắn ngủi thế đấy, sống nay chết mai, chẳng ai biết được, vì vậy ta hãy gắng sống thật tốt, sống sao cho cuộc đời mình trở nên ý nghĩa hơn. Đừng lãng phí cuộc đời, sống phải biết kiên cường, biết tự vực dậy sau mỗi lần khó khăn. Qua câu chuyện của ba tôi, tôi mong rằng những ai đang nghiện thuốc, rượu bia hay những thứ độc hại khác,… Hãy tỉnh dậy, hãy suy nghĩ về cuộc sống tương lai mà từ bỏ những thói hư tật xấu của mình. Hãy bắt đầu lại, vì mọi thứ chưa bao giờ là muộn cả!
“Lúc tâm hồn tràn đầy ánh sáng của một ý chí lớn, một tình cảm lớn, và những cái lớn này chi phối cả đời sống của mình, mọi ý nghĩ và việc làm của mình, thì tự nhiên người ta sẽ rời bỏ cái gì không xứng đáng, những cái nhỏ nhen, và sẽ thấy vui vẻ phấn chấn lạ thường.” ( Phạm Văn Đồng)

Như Quỳnh - lớp 10A1, trường THPT Cao Lãnh 1

















































NGƯỜI CHA TỘI NGHIỆP
Có lẽ những ngày tháng ấy tôi sẽ chẳng thể nào quên…
Tôi bây giờ đã trở thành một cô bác sĩ làm việc trong một bệnh viện phổi lớn ở thành phố. Đó là ước mơ đã được tôi nuôi dưỡng từ năm tôi 14 tuổi. Tôi ước có thể cứu được thật nhiều người trên thế giới này, cứu những người nghèo khó không có tiền để chữa bệnh… Và bây giờ tôi đã thực hiện được ước mơ ấy, thực hiện ước nguyện cuối cùng của cha tôi…
Chắc hẳn các bạn đang thắc mắc tại sao tôi lại nói “ước nguyện cuối cùng” của cha tôi đúng không? Thật ra ba tôi đã mất vào năm tôi 14 tuổi. Có lẽ, những ngày tháng ấy tôi chẳng thể nào quên được…

Gia đình tôi sống trong một thị trấn nhỏ, ba tôi là nhân viên chứng khoán, mẹ tôi là một công nhân viên chức, còn tôi bấy giờ vẫn đang còn đi học chưa thể kiếm được đồng ra đồng vào cho cả nhà. Gia đình tôi cũng chẳng khá giả mấy, tiền lương ba mẹ làm ra cũng đủ bươn chải bữa ăn qua ngày cho gia đình. Nhưng đối với tôi đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất, cả nhà tôi lúc nào cũng quây quần bên nhau, gia đình nhỏ nhưng hạnh phúc to…
Nhưng cuộc sống vốn dĩ là những mảnh ghép muốn hình vạn trạng, có vui có buồn, chẳng bao giờ một đời người lại có thể hạnh phúc mãi được. Cuộc sống quá ‘sâu’ để có thể diễn tả được trong một đời người. Chuyện gì đến thì cũng sẽ đến. Hôm ấy là một buổi sáng thứ bảy, tôi đang đi học thì bỗng nhận được cuộc điện thoại từ mẹ.
“ Alo mẹ, có chuyện gì vậy mẹ, con đang học ạ?”
“ Con xin về gấp đi Ngân, ba con có chuyện muốn nói với cả nhà”- Giọng mẹ nghe có chút buồn, có chút hơi nghẹn ngào thì phải.
Về đến nhà tôi thấy ba thì đang ngồi buồn rầu trên cái ghế sô-pha, còn mẹ… Tôi thấy đôi mắt của mẹ đỏ hoe, hình như là vừa khóc.
“Có chuyện gì vậy ba mẹ, sao mẹ khóc vậy?”
“Con ngồi xuống đi Ngân, ba có chuyện muốn nói với con. Gia đình mình chắc phải chuyển về quê sống thôi con gái ạ, công ty ba phá sản rồi!”
Cái gì? “Phá sản”, tôi chẳng biết mình có nghe nhầm hay không, vội hỏi lại ba một lần nữa
“ Ba nói sao ạ, tại sao lại phá sản chứ? Con không nghe nhầm đấy chứ?”
“Là thật đấy con, mau thu dọn đồ đạc tiếp mẹ mày, xe trung chuyển sắp đến rồi đấy, ta phải đi gấp trong hôm nay thôi con!”
Vậy là sự thật rồi, cả thế giới lúc đó như sụp đổ hoàn toàn… Nhưng rồi phải chấp nhận sự thật thôi, tôi vào nhà thu dọn đồ đạc để chuyển về quê mà sống.
Cuộc sống của tôi cũng thay đổi. Nhưng, điều đáng nói bây giờ là ba tôi, ông bây giờ đã khác xưa nhiều lắm rồi. Ông bắt đầu chìm đắm trong men rượu, thuốc lá. Một ngày hút ít nhất cũng là 2 gói thuốc! Ba tôi lúc trước không bao giờ đụng tới những thứ như thế này, một điếu thuốc cũng không. Vậy mà giờ…
Có nhiều đêm tôi chợt tỉnh giấc đều thấy ba trên tay châm điếu thuốc rồi hút phì phèo với vẻ mặt chán nản buồn bã. Tôi vừa thấy tội mà cũng vừa trách ba tôi. Mẹ nhiều lần khuyên ngăn nhưng ba vẫn chứng nào tật nấy, hút hết điếu này rồi đến điếu khác. Ngày qua ngày tôi thấy tình hình sức khỏe ba yếu dần, ba ho nhiều hơn, sắc mặt cũng kém hẳn, xanh xao cả lên. Tôi và mẹ lo lắng lắm, nhưng khuyên bao nhiêu lần ba cũng không nghe:
“ Bà với con Ngân suốt ngày cứ cằn nhằn mãi, tôi vẫn bình thường đấy chứ có gì đâu? Cứ lo chuyện gì đâu, bực hết cả mình”- vừa hút điếu thuốc ba vừa nói.
Nhưng, mọi chuyện dần diễn biến tệ hơn, có lần tôi thấy ba ho, ho rất nhiều, rồi hình như là ba ho ra máu… Lúc này, tôi và mẹ không thể ngồi yên được nữa mà thúc giục ba đi khám bệnh xem có bệnh gì ấy không mà người ba ốm yếu, xanh xao quá.
“ Tôi rất tiếc khi phải thông báo cho gia đình biết rằng, ông nhà đã bị ung thư phổi giai đoạn cuối, chỉ còn 3 tháng nữa để sống”. Bác sĩ nói.
Trời ơi, là ung thư phổi giai đoạn cuối? Cầm tờ giấy chẩn đoán bệnh trên tay mà giọt nước mắt trên má tôi và mẹ cứ rơi mãi. Rồi giờ đây hai mẹ con biết sống làm sao đây, chỉ còn ba tháng nữa. Còn về ba khi biết mình mắc bệnh ung thư giai đoạn cuối, ông cũng chẳng bất ngờ là mấy, có lẽ ông biết trước rồi ngày này cũng sẽ đến mà thôi… Đời người sao lại ngắn ngủi như thế, dẫu biết rằng sinh lão bệnh tử là điều hiển nhiên, nhưng sao nó xảy ra bất ngờ với gia đình tôi như thế? Một cú sốc quá lớn trong đời tôi!
Chỉ còn ba tháng nữa mà thôi, tôi và mẹ cố gắng kìm nén đau thương mà sống thật vui vẻ trong ba tháng còn lại của ba. Tôi và mẹ bàn với nhau là sẽ đưa ba đến những nơi mà gia đình từng đến để ôn lại kỉ niệm tươi đẹp nhất của cuộc đời để khi kết thúc ba không còn gì là nuối tiếc.

Rồi cái ngày ấy cũng tới, ba được chuyển vào trong bệnh viện, hơi thở của ba yếu dần đi, ba vẫn cố nở nụ cười mà nói với mẹ con tôi:
“ Tôi đi rồi bà nhớ chăm sóc cho con Ngân cho đàng hoàng, lo cho nó ăn học để nó sau này còn giúp ích cho đời, không giống như ba nó bây giờ… Tôi đi rồi bà với nó cũng đừng quá đau buồn, hãy nhớ phải sống thật tốt… À mà con Ngân, sau khi ba đi, con nhớ mở cái ngăn tủ thứ hai trong phòng của ba ra, những điều cần nói ba đều để ở trong đó.”
Ba nằm trên chiếc giường bệnh đang chống chọi với cơn đau mà tôi thì chẳng thể làm gì cả, đứng bất lực thấy người cha yêu quý của mình đang đau đớn như thế ai mà chịu được chứ! Nước mắt tôi chẳng thể chảy mà sống mũi cứ cay cay, nỗi đau trong lòng phải nén chịu lại thôi…
Hai mẹ con tôi đến bên cạnh giường nắm chặt bàn tay gầy gò của ba, sợ ba sẽ cô đơn, không biết qua bên thế giới ấy, ai sẽ chăm lo cho ba từng cái ăn cái mặc đây…
‘Tít..t..t”, máy đo nhịp tim vang lên một tiếng, nhịp tim hiển thị bây giờ chỉ là một đường thẳng, thẳng đến mức khiến con người ta chết lặng trong một khoảng thời gian ít ỏi mà như dài vô tận.
Hết rồi…
Ba tôi đã trút đi hơi thở cuối cùng, cũng là lúc giải thoát cho cơn đau. Từ đây ba sẽ sống một cuộc sống mới bên thế giới kia, thoát khỏi những cơn đau ác tính hành hạ…
Nghe lời ba, sau khi sắp xếp mọi thủ tục cho ba xong, mẹ con tôi như người thất thần bước trở về nhà. Căn nhà ảm đạm hẳn, lạnh lẽo vô cùng! Tôi nhớ lại lời ba lúc trăn trối, vội chạy lên phòng vào ngăn tủ thứ hai xem ba đã để thứ gì trong ấy. Là một bức thư! Bức thư này chắc cũng đã lâu lắm rồi, tôi vội mở ra đọc xem ba viết gì:
“ Đồng Tháp, ngày 20 tháng 8 năm 2017
Gửi con gái yêu của ba,
Lúc con đọc bức thư này thì chắc ba đã không còn trên đời nữa! Ba bây giờ đang mắc căn bệnh ung thư giai đoạn cuối rồi, bác sĩ nói ba chẳng còn sống được bao lâu. Ba đã rất đắn đo khi viết lá thư này vì ba không thể nói ra lời trực tiếp với con được. Nhưng mong sao con hãy hiểu cho ba, ba khi còn sống đã không chăm sóc cho mẹ con con đủ đầy, ba thật sự rất áy náy. Ba thật sự xin lỗi mẹ và con. Hãy hứa với ba rằng con sống thật tốt và hãy chăm sóc cho mẹ giùm ba nghen con. Cố gắng học thật giỏi sau này trở thành người bác sĩ có ích cho đời, cứu những nạn nhân mắc căn bệnh như ba. Con vẫn còn tương lai tươi sáng phía trước, hãy cố gắng sống sao cho thật tốt, đừng phụ lòng ba mẹ nghen con. Thôi thì tới đây ba cũng chẳng còn gì để nói, momg sao con sống nên người, đừng như ba... Ba thật sự xin lỗi cả nhà!
Ba của con !”
Đọc xong bức thư, hai hàng lệ trên má tôi cứ rơi mãi rơi mãi, tội nghiệp ba tôi. Cuối đời phải sống trong đớn đau, để rồi ra đi trong ngậm ngùi nước mắt. Đời người ngắn ngủi thế đấy, sống nay chết mai, chẳng ai biết được, vì vậy ta hãy gắng sống thật tốt, sống sao cho cuộc đời mình trở nên ý nghĩa hơn. Đừng lãng phí cuộc đời, sống phải biết kiên cường, biết tự vực dậy sau mỗi lần khó khăn. Qua câu chuyện của ba tôi, tôi mong rằng những ai đang nghiện thuốc, rượu bia hay những thứ độc hại khác,… Hãy tỉnh dậy, hãy suy nghĩ về cuộc sống tương lai mà từ bỏ những thói hư tật xấu của mình. Hãy bắt đầu lại, vì mọi thứ chưa bao giờ là muộn cả!
“Lúc tâm hồn tràn đầy ánh sáng của một ý chí lớn, một tình cảm lớn, và những cái lớn này chi phối cả đời sống của mình, mọi ý nghĩ và việc làm của mình, thì tự nhiên người ta sẽ rời bỏ cái gì không xứng đáng, những cái nhỏ nhen, và sẽ thấy vui vẻ phấn chấn lạ thường.” ( Phạm Văn Đồng)
Như Quỳnh - lớp 10A1, trường THPT Cao Lãnh 1

















































 
Con trai cưng PDF. In Email
Chủ nhật, 24 Tháng 2 2019 16:03

CON TRAI CƯNG

 Thằng Quân, con trai cưng của mẹ nó. Ba Quân bị tai nạn nghề nghiệp mà qua đời khi nó học lớp 5. Con trai một – là đứa con duy nhất trong gia đình cũng vì thế mà mẹ nó cưng hết mực mặc dù hoàn cảnh không mấy dư giả.

-Kìa, thằng con trai cưng của bà Ba hàng rong, nó đang trong tiệm net Tư Hùng kìa. Giờ này giờ học trong trường mà nó ngồi đó, tui nói với mẹ nó mấy lần rồi, mà bã đâu tin. - Tiếng nói của hai người đàn bà hàng xóm đi chợ bàn tán.

Trên vỉa hè góc chợ, gánh hàng rong của mẹ nó với mấy món ăn quê quen thuộc “ Bánh lọt, tàu hủ,  nước sâm...đi cô, bác ơi. Ngon lắm!”. Tiếng rao bán của bà Ba, cái danh xưng quen thuộc mà mọi người đặt cho bà mấy năm nay. Cái danh xưng mà thằng Quân nó không dám nghe, nó không dám để một ai trong ngôi trường trung học phổ thông chuyên danh giá biết được sự thật ấy. Rằng nó là con của một người đàn bà bán gánh hàng rong.

Trên vách của cái tường nhà cũ kĩ, được tô điểm bằng những tờ giấy khen sáng ngời trong học tập của Quân từ lớp 1 đến lớp 10 và năm nay là lớp 11. Mẹ nó luôn quét tước lau chùi khi thấy những hạt bụi bám vào. Bà luôn dọn dẹp, sắp xếp chừa vị trí cho những tờ giấy khen tiếp theo hàng năm của Quân.

Nó luôn vâng, dạ mỗi khi mẹ bảo. Nó thường làm việc nhà giúp mẹ: rửa bát, nấu cơm, giặt đồ... Đó là đặc điểm quen thuộc của Quân mười mấy năm nay, là những điều mà mẹ nó luôn tự hào về con trai cưng của mình. Mẹ bảo nó : con lo học đi, chỉ học thôi, học cho mẹ, việc nhà để đó mẹ làm. Mặc dù vậy, nhưng Quân vẫn biết cái gì cần làm và cái gì không nên làm. Điều đó làm mẹ nó rất vui và tự hào về nó .

Nó không đi bán gánh hàng cùng với mẹ kể từ khi bước vào lớp mười. Trước kia, hai mẹ con quấn quýt nhau bán buôn vui vẻ, kể cả những ngày mẹ nó cõng gánh hàng rong trên vai cùng nó chạy đi dưới trời mưa, mình mẩy hai mẹ con ướt đẫm. Những ngày bán ế hai mẹ con cùng đi khắp đầu trên xóm dưới để bán. “Bán không được hết thì đem về ăn khỏi tốn gạo mẹ hé!. Câu nói ấy làm mẹ nó như ấm lòng trước cái lạnh cái khó của cuộc sống. Nó cứ thích ăn bánh mẹ làm, ăn bánh ngon như ăn cơm, miệng cứ tấm tắc khen ngon. Mẹ nó ngồi nhìn con ăn mà hai khóe mắt cứ đỏ rưng rưng. Cứ vậy mà nó học đến lớp 11 chuyên toán  của trường chuyên trong Tỉnh.

Mấy người trong xóm đều khen mẹ nó giỏi, bà cố gắng lèo lái cho cho nó học trường chuyên. Bà bấm bụng từng đồng tiền ít ỏi của gánh hàng rong mỗi ngày. Nó càng học cao thì mẹ nó càng thức khuya dậy sớm nhiều hơn. Công việc của mẹ nó giờ đây không đơn giản là bán gánh hàng rong nữa mà còn thêm đi làm cỏ mướn buổi trưa, buổi chiều thì lo cơm nước chờ Quân đi học về, đến tối thì bà lại nhận thêm công việc làm lao công ở công viên. “ Học hết lớp 9 thì cho nó nghĩ đi làm đi, leo trèo lên lớp 10 làm chi mà đã vậy còn trường chuyên sang trọng lo cho cực cái thân vậy chị Ba!” Lời nói của cô hàng xóm làm mẹ thằng Quân nhoẻn cười. Nụ cười trên khuôn mặt ấy của mẹ nó nhìn như nặng trĩu gánh u sầu. Mẹ nó đáp “ Tui ráng chị ơi, tui không muốn tương lai của nó giống tui với cha của nó”.

Thằng Quân chẳng biết gì, sáng cứ sách chiếc xe đạp tuy cũ nhưng nhìn vẫn còn mới chạy đi học đến chiều có khi là tối mới về. Cứ vậy mà khoảng cách mẹ con cứ xa dần... xa dần, không còn hay nói chuyện cười đùa tâm sự với mẹ như trước. Khi người thì bận học người thì cặm cụi đi làm trong đêm tất cả là để có tiền để tạo dựng  nên hy vọng và bước đến tương lai cho nó.

Năm nó lớp 11, mẹ nó không còn thấy giấy mời họp phụ huynh của trường nữa, bà mong chờ từng ngày để biết trường lóp, thầy cô của nó. Mẹ nó cố gắng hỏi mấy lần mà nó cứ lẩn tránh.

Bữa cơm chiều đều đặn như mọi hôm, mẹ nó chuẩn bị như mọi ngày, hôm nay bà nghỉ việc một ngày vì bà linh cảm thấy mọi thứ giữa bà và con trai dường như có vết rạn nứt và tình cảm mẹ con ngày càng nhạt đi. Bà ngồi chờ từ 5 giờ chiều cứ chờ cứ chờ đến 10 giờ tối. Tô canh chẳng còn bốc khói nghi ngút nóng hổi và thức ăn được đậy dưới cái lồng bàn giờ mọi thứ đã nguội lạnh dưới ánh sáng trắng mờ mờ của chiếc bóng đèn cũ. Tiếng xe đạp lạch cạch từ ngoài đường chạy vào lúc 11 giờ đêm. Nó chẳng thèm chào lấy mẹ nó một câu, xô chiếc xe ngã ngang rồi đi thẳng vào mùng ngủ. Mẹ nó hỏi: Con về rồi à, sao trễ vậy, học thêm hả con, sao không nói với mẹ? Mẹ đi hâm đồ ăn rồi mẹ con mình ăn cơm nha. - Mẹ nó nghe mùi bia thoang thoảng và chẳng nói gì. Rồi bà cũng tắt đèn rồi đi ngủ với cái bụng đói.

Đến sáng bà ngồi sẵn ở bàn chờ nó đi ra rồi nói chuyện. Nó chào:Con đi học!. Câu nói cộc lốc mà mẹ nó nghe lần đầu tiên. Bà hỏi “ Có gì vậy, con sao vậy?. Nó đi học không bằng xe đạp nữa, nó đi bộ. “Sao con không lấy xe đi?” . Nó im ru mà cứ bước ra cửa, mẹ nó đi theo sau lưng đến đầu đường thì gặp bạn nó chạy xe Honda dừng lại rước nó đi học. Lúc này đây bà có cảm giác thật lạ lùng...

Mẹ nó thấy số tiền dành dụm đóng học phí cho nó ngày một vơi dần vơi dần. Bà bắt đầu thấy nghi ngờ nhưng vẫn im lặng. Những suy nghĩ tiêu cực về sự thay đổi của đứa con trai đang dần chiếm lĩnh trong suy nghĩ của người mẹ. Bà mong sao mọi thứ chỉ là nghi ngờ, đừng bao giờ trở thành sự thật.

Tối đến nó lại về trễ như hôm qua. “ Thằng Quân đi mua điện thoại chưa về hả chị Ba?”. Câu hỏi của cô hàng xóm kế bên nhà làm mẹ nó khựng lại. “ Đâu! Thằng Quân đi học thêm chị ơi. Mua điện thoại gì?...

-Khi nãy tui đi ngang chợ gặp nó với mấy đứa ăn mặc đâu như là con nhà giàu khá giả đi vào tiệm mua điện thoại kìa.

-Chị nói sao chứ thằng Quân nhà tui giờ này nó còn học thêm mà. Nó mới nhắn tin cho tui đây. Vả lại tiền đâu ra mà mua điện thoại sang trọng đua đòi theo bạn bè. Chị nhìn lầm ai rồi, mấy đứa học sinh trong trường nó đứa nào tướng cũng cao ráo hao hao nhau vậy mà.

-Ừa. Chắc tui nhìn lộn. Cô hàng xóm trả lời mà hình như cô chưa hài lòng với câu trả lời của mình. Vẻ mặt cô đăm chiêu như  vẻ khẳng định chắc nịch.

Những câu nói ấy càng làm nhân lên những suy nghĩ nghi ngờ của người mẹ. Vẻ mặt u sầu  hiện rõ trên mặt bà lúc này.

Nó về đến, vẫn đi bộ như lúc sáng. Nó miễn cưỡng chào mẹ. Rồi xong đi tắm rồi đi ngủ. Hôm nay bà vẫn im lặng.

Như tối mọi hôm bà đi ra công viên làm công việc lao công của mình. Rồi sáng về sớm còn chuẩn bị đồ đi bán lúc thằng Quân còn say giấc. Hôm nay, bà bán không được đắt, hàng vẫn còn. Bà cõng gánh hàng rong đi khắp nẻo đường như thường lệ. Đến gần một cửa hàng thời trang bà thấy bóng dáng quen thuộc của thằng Quân cùng mấy thằng con trai khác đi xe Honda ghé vào vào cửa hàng. Bà không tin vào mắt mình, đó là một cửa hàng cao cấp đắt giá mà bà với thằng Quân chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ vào đó mua bất cứ thứ gì cho mình. Nó là một suy nghĩ xa vời của bà nhưng những gì bà thấy ngay lúc này ngay bây giờ là sự thật. Những hạt mưa bắt đầu rơi mỗi lúc một nặng hạt. Bà vừa kịp ghé vào cái dù của ông cụ vá xe bên vỉa hè để đứng trú mưa. Bà cứ nhìn theo bóng dáng của thằng Quân trong cửa hàng. Gương mặt bà lúc này đầy nước, nước mắt xen lẫn nước mưa. Cơn mưa như đồng cảm với mỗi lòng của bà. Nhưng cơn mưa làm cho lòng mẹ và trái tim người mẹ của bà thêm lạnh xót nhiều hơn. Với bà những cơn mưa ấy đã quá quen thuộc với những ngày bán ế. Chẳng còn lạnh lẽo về thể xác nữa. Nhưng lồng ngực bà lạnh và đau lắm. Những suy nghĩ nghi ngờ trong đầu người mẹ giờ đây đã trở thành sự thật. Thằng Quân nó thay đổi rồi...

Bà đội mưa đi về, chẳng còn muốn bán buôn gì nữa.

Tối hôm nay nó về sớm, trên tay nó là bao nhiêu túi  hàng đẹp đẽ, quần áo, giày dép, đồng hồ đeo tay... . Bà chẳng nói gì. “Ra ăn cơm con!. Mẹ nó bảo.

-Con ăn rồi. Nó đáp.

-Tao kêu mày ra đây. Nhanh! - Cái giọng la lớn tiếng của mẹ, lần đầu tiên mà nó nghe. Nhưng nó chẳng có vẻ gì là sợ.

chậm chạp ngồi xuống bàn đối diện với mẹ nó. Bà hỏi “ Hôm nay sao không đi học?”. Nó đáp rành rọt:Hôm nay thầy cô trường con họp hội đồng nên được nghĩ buổi sáng”

-Vậy à. Mẹ nó hỏi tiếp: “ Con xài hết tiền của mẹ chưa, số tiền mà mẹ để dành đóng tiền học cho con đó?”. Vẻ mặt nó không mấy bất ngờ, hình như nó đã lường trước được.

Nó đáp cụt lủn: Cũng gần hết rồi!” .

Mẹ nó đứng lên giơ tay tát thẳng vào mặt nó.  Mắt nó ráo hoảnh, nó quay ngang cười nửa miệng.

“ Con mệt mỏi với cảnh này lắm rồi mẹ à. Đi học thì chạy chiếc xe đạp bèo, mặc đồ thì như một thằng nhà quê. Cái thời buổi này ai còn xài cái điện thoại bấm nút cùi bắp này nữa... Đám bạn con đứa nào cũng đầy đủ, muốn chơi với nó cũng phải cùng đẳng cấp mới chơi được, chứ học giỏi thôi cũng chẳng là gì đâu mẹ.” - Nó quát thẳng vào mặt mẹ nó sau cái tát trời giáng thứ hai của mẹ, nó như trút hết những nỗi suy nghĩ của mình. Những suy nghĩ ghê gớm đã lấn át đi con người thật của nó.

Mẹ nó ngồi đó cũng chẳng khóc. Hai mắt chỉ rưng rưng nước. Bà nói “ Con đừng nhìn lên hãy nhìn xuống đi. Ngoài kia kìa, ngoài xã hội nhiều người còn khó khăn gấp trăm ngàn lần mình kìa. Còn nhiều đứa muốn đi học mà không được kìa. Nhiều đứa trẻ muốn có cái áo cái quần đàng hoàng mặc còn không có kìa.... Mình được như vậy đã là may mắn lắm rồi Quân ơi. Nhìn lên là để phấn đấu chứ không phải đua đòi theo thiên hạ con ơiNói xong bà khóc nức nở.

“ Mẹ xin lỗi con. Mẹ đã cố gắng lo cho con đầy đủ với bạn bè nhưng chỉ được như vậy. Cao quá, mẹ với không tới. Xin lỗi con!. Bà nói dứt câu rồi đi thẳng vào mùng. Bà nằm xuống cố ngủ, ngủ để quên đi thực tại nhưng nhắm mắt lại thì nước mắt cứ chảy, lồng ngực cứ đau. Bà nhớ đến những câu nói của những người hàng xóm. Dù khi đó biết là sự thật nhưng bà vẫn cố không tin. Bà lo, lo cho cái tát của mình khi nãy có làm con đau không? Bà lo...

Không khí buổi tối hôm ấy thật lạnh, cái ngột ngạt như trùm cả không gian. Giữa hai mẹ con giờ đây thật sự là một khoảng cách vô hình. Vì sao vậy? Thằng Quân tắt đèn nhưng không đi ngủ. Nó ngồi im trong bóng đêm. Nó cứ ngồi mãi như  thế. Mắt chăm chăm nhìn lên khoảng không vô định trên cái trần nhà tối tăm cũ kỹ. Bao nhiêu thứ nhảy múa trong đầu nó. Giữa giàu và nghèo có ranh giới cách biệt đến thế sao? Tại sao nó phải cố gắng sắm vai để khẳng định mình? Tại sao nó sợ để người ta biết về gia cảnh nghèo khó? Đâu rồi niềm hy vọng trông mong cả đời của mẹ? Đâu rồi bao tâm huyết gửi gắm của thầy cô? Tương lai của nó vẫn còn ở phía trước kia mà. Con đường bước tới cánh đồng hoa hồng chắc chắn là phải có lắm bùn lầy và gai góc. Có khi nào nó đã bị lệch hướng vì những ý nghĩ đua chen nông nổi nhất thời? Cái tát của mẹ làm nó sực tỉnh. Bất giác, nó đưa tay lên sờ vào một bên má đau rát. Những ngón tay của mẹ xương xẩu và chai cứng, để lại những vết hằn trên má nó, mẹ đã phải dùng lực để làm nó đau, điều mà bao nhiêu năm nay nó chưa hề thấy. Chắc mẹ cũng đau lắm…. Nó quyết định không ngủ đêm nay. Để ngồi đó suy nghĩ về mọi thứ.  Để đi tìm lại... nó của trước kia!

 

Lê Văn Trường _12cb5

Trường THPT Cao lãnh 1.

 
« Bắt đầuLùi12345678910Tiếp theoCuối »