Bữa cơm của mẹ In
Thứ hai, 05 Tháng 8 2019 08:47

Tác phẩm thơ dự xét đầu tư VHNT năm 2019

Bữa cơm của mẹ

                                                  ( Viết trong mùa Vu Lan - Tặng anh Sơn)

Tôi đã gặp được một bức hình đẹp nhất

Lung linh giữa đời thường

Người đàn ông mỗi ngày bón từng muỗng cơm canh cho mẹ già đau yếu

Nhỏ nhẹ, ân cần hơn cả bàn tay phụ nữ

Khoảng lặng yên bình anh dịu dàng ngồi bên mâm cơm chỉ hai người lặng lẽ nhìn chờ mẹ già từng miếng nhai trệu trạo

Đủ làm thức tỉnh mọi trái tim

Dẫu câu chuyện chỉ là một thoáng giản đơn như  nắng mưa rất đỗi bình thường...

 

Bao nhiêu năm rồi, anh nhỉ?

Làm con đâu tính tháng tính ngày

Mẹ ngồi lặng yên đôi mắt vô hồn như hướng về cõi nào xa xăm tít tắp

Mẹ sống đời cỏ cây không có thời gian, không có cả vui buồn

Đôi bàn tay người đàn ông như dồn hết cả bao nhiêu tình thương yêu trìu mến nhất

Thận trọng nấu nướng, bưng bê  từng chén cơm, ly sữa

Chiếc khăn ăn luôn được anh nâng nhẹ nhàng  trên khuôn miệng mẹ già thức ăn cứ luôn chực trào ra vương vãi

Những giọt sữa ấm cứ đòi tràn ra khóe môi đã bao ngày héo khô cằn cỗi

Anh nhẫn nại ngồi chờ bón tiếp từng miếng ăn mẹ khó nhọc nuốt nhai như  từ trong vô thức

Từng miếng một nhỏ đều và mái đầu hoa râm của đứa con cúi xuống trong lời động viên nhẹ nhàng: mẹ hãy ráng ăn thêm

Khuôn miệng người đàn ông cũng co giãn méo tròn chữ o chữ a theo mỗi  cử động móm mém nuốt nhai của người mẹ già nua  héo hon khắc khổ

Thiêng liêng làm sao ở phút giây này

Tuổi thơ ùa về bao tháng ngày mẹ ẵm bồng nuôi nấng chắt chiu vất vả

Con thơ lớn khôn trong niềm hạnh phúc mẹ ngày mỗi dâng tràn

Ngày xưa con thấp bé cứ phải ngước lên nhìn  mẹ với bao nhiêu điều để hỏi

Giờ con phải cúi thấp xuống mới nhìn được tận sâu vào đôi mắt  mênh mông…

 

Những bữa ăn của mẹ cứ kéo dài triền miên như thời gian đang hồi ngưng đọng

Vui buồn của người con hòa theo từng muỗng cơm canh mẹ cố gắng nuốt nhai đầy khó nhọc mỗi chiều

Mẹ nhỏ thó ngồi đó, trên chiếc xe lăn bất động

Đã lâu rồi mẹ không hề nói một  lời nào, căn bệnh triền miên đã lấy hết đi sinh khí của con người hệt như chiếc khô chỉ còn lắt lay trong mùa đông rét giá

Trong niềm quên miên man mẹ vẫn còn cảm nhận sự sống hiện hữu hàng ngày bằng dáng hình đứa con trai thân thuộc

Vì đôi mắt nó luôn nhìn mẹ bằng ánh nhìn trìu mến quá

Trong đó chứa đựng cả một bầu trời yêu thương rất đỗi rộng lớn mênh mông...

Nên những cử chỉ rất đỗi nhẹ nhàng, nên những chăm sóc ân cần rất đỗi thân quen

Người đàn ông tóc đã hoa râm luôn phải cúi khom người để đỡ nâng tấm lưng còng mẹ già tóc trắng

Bón miếng ăn, canh giấc ngủ, giặt giũ áo khăn, thang thuốc hàng ngày

 

Xin đừng ai rao giảng xa xôi về tình mẫu tử thiêng liêng, về những điều người con cần phải làm để tỏ lòng hiếu thảo

Xin đừng nói về những đáp đền với đấng sinh thành đã  dưỡng dục lớn khôn ta

Giữa cuộc sống bộn bề, cũng xin đừng viện dẫn lý do phải hối hả mưu sinh

Mà sao lãng đi một thứ tình thương yêu cao quý nhất:

Khi mẹ ta đã già...

Bạn có đếm đã từng nấu cho mẹ mình được mấy bữa cơm, lấy được bao lần thuốc thang khi trái gió trở trời mẹ bệnh?

Bạn đã được mấy lần ngồi tỉ mỉ gỡ xương cho mẹ già trong những bữa ăn đầm ấm? Có bao nhiêu ngày chăm sóc lúc mẹ ốm đau?

Không phải của cải bạc tiền, mẹ ta chỉ cần những điều chăm lo rất thật:

Chính là tình yêu thương, là nghĩa nhân, là lẽ sống làm người

 

Anh, chỉ là một người bình thường nhưng trong lòng tôi anh xứng đáng là người cao quý

Bởi bức tranh về tình mẹ con thiêng liêng anh đã vẽ nên quá đẹp

Dẫu không cần một lời chú thích nào

Mà bng chính sự thật cuộc đời

Đã nhen lên trong tâm thức con người những niềm tin và tia sáng hân hoan về lòng yêu thương cao cả

Khi những câu từ mỹ miều và vật chất xa hoa đâu hẳn đã mang về hạnh phúc

Mà mẹ ta chắc chắn sẽ mỉm cười

Trong bữa cơm bình dị hàng ngày được những đứa con quây quần chăm chút thương yêu…

Ngọc Điệp

Các tin mới:
Các tin khác: