Thứ năm, 12 Tháng 12 2019
Trang chủ Tập san văn nghệ

Mạng giáo dục VNedu

Website Trường trực tuyến

Kỳ thi HSG năm 2015-2016

Website các trường ĐH, CĐ

Website liên kết

THỐNG KÊ

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay1175

Hiện tại: 32 khách 
Tập san văn nghệ


Khi bạn trẻ biết sử dụng thời gian nhàn rỗi PDF. In Email
Thứ năm, 12 Tháng 12 2019 09:35

Khi bạn trẻ biết sử dụng thời gian nhàn rỗi

 

Tại trường THPT Cao Lãnh 1 hiện nay, hưởng ứng phong trào xanh hóa nhà trường, học sinh các lớp đã tự nguyện đăng ký thực hiện các công trình thanh niên có ý nghĩa. Nhà trường dành hẳn một diện tích đất để làm Khu trải nghiệm sinh học cho học sinh thực hành các bộ môn Sinh học, Công nghệ và Nghề làm vườn. Tại đây, mỗi lớp được bố trí một vài luống đất để tự trồng và chăm sóc cây xanh gồm các loại cây rau và hoa .

Toàn bộ Khu trải nghiệm sinh học nằm ở diện tích đất trống phía sau của trường đến nay đã được phủ một màu xanh đa dạng nhìn rất vui tươi. Lớp thì trồng rau muống, lớp trồng rau mồng tơi, lớp trồng cà tím, lớp trồng rau dền, lớp trồng cây thuốc nam, lớp trồng cải xanh, lớp thì trồng hoa mười giờ, hoa mào gà, hoa soi nhái… Độ rày gần Tết, có lớp theo mùa vụ lại trồng hoa vạn thọ, hoa cúc, hoa hướng dương, cải bẹ xanh… Không khí lao động cũng vì thế mà nhôn nhịp hơn vào mỗi lúc chiều mát mẻ khi ánh mặt trời bắt đầu dịu xuống.

Có dịp, bạn hãy ghé qua trường Cao Lãnh 1 vào mỗi buổi chiều mà xem. Bóng dáng áo học trò cứ gọi là lao xao trên những luống hoa, luống rau xanh tươi. Những bước chân nhanh nhẹn, tiếng nói tiếng cười rộn rã mới vui làm sao! Bạn thì ngồi nhổ cỏ, bạn thì chạy đi tưới cây, bạn thì chăm chỉ xới đất, bón phân… Đó đây lại có từng nhóm hì hụi đào đào xới xới để vun thêm những cái liếp mới chuẩn bị trồng thêm hoa màu, rau cải, gieo thêm hạt mấy loại hoa để Tết đến có sắc màu rực rỡ cho khuôn viên trường… Bàn tay học trò buổi sáng cầm viết, buổi chiều sau giờ học chạy vội ra Khu thực hành là lại thành thạo cầm leng, cầm dao, cầm cuốc để cuốc đất, xới đất, trồng trồng, tỉa tỉa, áp dụng những bài thực hành khi vừa học xong lý thuyết trên lớp.

Theo quy định của trường, những “công trình xanh” của lớp nào thực hiện thì lớp đó tự chủ động chăm sóc cho đến suốt năm học, vì thế mỗi tuần các bạn học sinh bỏ ra ít nhất là vài ba buổi chiều để lao động tay chân chăm sóc cây trồng. Có nhóm “tham công tiếc việc” mải mê làm lụng đến khi trời tối mịt mới chịu ra về. Đổ mồ hôi ướt cả áo nhưng bạn nào cũng thật vui, thật phấn khởi. Những câu chuyện về học hành, bài vở, bạn bè, thầy cô, rồi cả những chuyện khôi hài, chuyện trên trời dưới đất… cứ gọi là rôm rả trong khi lao động làm cho ai cũng gọi là cứ cười đến mỏi cả miệng mà quên đi thời gian!.

Thấy học sinh chăm chỉ, siêng năngcó tinh thần lao động hăng say, chiều chiều, thầy Hiệu trưởng cũng hay ghé lại động viên các bạn làm cho mọi người càng phấn khích hơn. Có bữa thầy xách cho mấy chai nước suối, cả chục cái đầu chụm lại, các bạn được thỏa cơn khát mà lòng càng khâm phục thầy Hiệu trưởng tâm lý quá! Chưa hết, thầy còn hứa sẽ tuyên dương dưới sân cờ cho những bạn tích cực nhất! Liều thuốc kích thích đó càng làm cho các cô cậu học trò dường như lao động không hề  biết mỏi mệt là gì!

Chiều chiều, sau giờ học, khuôn viên trường Cao Lãnh 1 lại cũng rộn rịp náo nhiệt không thua gì trong buổi học. Nếu không đi trồng tưới chăm sóc cây xanh, cây hoa, cây rau thì các bạn lại chia từng nhóm đi nhặt rác, nhặt vỏ chai nhựa, nhóm quét sân, dọn cỏ xung quanh, nhóm lau chùi bàn ghế, tất cả đều trên tinh thần tự giác tự nguyện. Nhóm khác thì xúm quanh chơi các môn thể thao rèn luyện sức khoẻ. Mấy nhóm học sinh năng khiếu thì say sưa tập hát, tập đàn, ôn luyện mấy bài múa để chuẩn bị cho đợt Văn nghệ Mừng Xuân trường sẽ tổ chức sắp tới... Tất cả tạo nên một khung cảnh vô cùng thân thuộc và đáng yêu. Đó chính là thái độ sống tích cực của các bạn trẻ ở đây, bởi họ biết sử dụng đúng cách thời gian nhàn rỗi, biết tận dụng những giây phút ngoài giờ học cho việc lao động, vui chơi, rèn luyện thể lực, trau dồi năng khiếu để phát triển toàn diện. Hạn chế dùng thời gian rỗi vào những trò chơi vô bổ, tốn kém và nguy hại. Cắt bớt thời gian túm tụm để tám chuyện ở ngoài các quán trà sữa. Giảm bớt thời gian sống ảo trên mạng xã hội. Thay vào đó là những hoạt động thực tế có ý nghĩa, mang lại lơi ích cho bản thân, cho tập thể lớp và cho cả nhà trường. Một điều chắc chắn là, sau những giờ lao động và làm những việc có ích đó, các bạn sẽ có được tinh thần sảng khoái, vui vẻ, phấn chấn, lạc quan hơn, thái độ sống cũng trở nên tích cực hơn. Nhờ đó mà càng có thêm động lực trong học tập, thắt chặt thêm tình cảm bạn bè và lưu giữ nhiều kỷ niệm đẹp với ngôi trường yêu dấu của mình. Những việc làm, hành động đẹp ấy của các bạn học sinh trường Cao Lãnh 1 hiện nay là rất đáng được khen ngợi, biểu dương.

Ngọc Điệp

 
Thầm lặng PDF. In Email
Thứ năm, 05 Tháng 12 2019 07:12

THẦM LẶNG

                                                           GV: Nguyễn Thị Thu Hà

 


        Cứ mỗi năm, Công đoàn trường THPT Cao Lãnh 1 lại tổ chức họp mặt “ Ngày phụ nữ Việt Nam” thì  trong lòng tôi lại nhớ đến những người mẹ, người chị , người em với nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau: trân trọng, yêu thương. Ngày xưa người phụ nữ phải sống với định kiến xã hội là “ tam tòng tứ đức”.  Nhưng trong xã hội ngày nay “ nam nữ bình đẳng” thì đồng thời  đặt lên vai họ những trọng trách lớn lao. Phụ nữ ngoài sự cố gắng thành công trong sự nghiệp họ còn phải hoàn thành thiên chức, sứ mệnh cao cả làm vợ, làm mẹ trong gia đình. Khi đã hoàn thành  công việc ở cơ quan, họ lại tất bật với chuyện chợ búa, bếp núc. Mà vòng tròn công việc này không một ngày nào được ngừng quay. Có lẽ, hiểu và cảm thông với họ, xã hội đã tôn vinh hình ảnh người phụ nữ qua ngày 20-10, để cho người thân, bạn bè, đồng nghiệp có được một lời chúc mừng, quan tâm, biết ơn sâu sắc, tặng những bó hoa tươi thắm như một lời động viên chia sẻ để họ hoàn thành tốt trọng trách.
      Quay trở về với mái trường THPT Cao Lãnh 1 , tôi  càng thấu cảm hơn với những người mẹ, người cô đáng kính. Các cô: Võ Thị Điệp, Nguyễn Kim Trắc, Võ Thị Kim Tuyến, Nguyễn Thị Cẩm Trong, Võ Hồng Phỉ…  là những cô giáo làm công tác giảng dạy và đặc biệt  là đội ngũ giáo viên chủ nhiệm rất tận tâm, tận lực, kề vai sát cánh để từng bước đưa nhà trường đi lên.  Các cô còn kiêm nhiệm nhiều nhiệm vụ khác: Ban TTND, Ban nữ công… nhưng dù ở cương vị nào họ cũng luôn khiêm nhường, giản dị, tận tụy truyền đạt  kiến thức cho các học sinh, mặc khác các cô còn rất nhiệt tình giáo dục đạo đức cho các em . Rất nhiều học sinh cá biệt quen tự do ở bậc học dưới, bây giờ vào trường  phổ thông phải uốn nắn, giáo dục để các em quen dần nội qui nề nếp của nhà trường nên cần  nhiều thời gian, mồ hôi và công sức. Cũng như câu “ thương trò cô phải đi đêm”, thật đúng có nhiều em bỏ học không rõ nguyên nhân, thầy cô phải tìm đến tận nhà để tìm hiểu vì phụ huynh không hợp tác; đi ban ngày không gặp được có cô phải lặn lội đi cả ban đêm. Còn đối với các em có hoàn cảnh khó khăn các cô sẳn sàng hỗ trợ, giúp đỡ về mọi mặt…Có những lúc các cô phải chia sẻ bớt đi tình thương và trách nhiệm cho các em; con cái của mình cũng không có thời gian để chăm sóc dạy dỗ, chỉ biết tập cho con tính tự lập cho quen, vì mẹ bận lo lắng chất lượng học tập, đạo đức của lớp mẹ mà thương  nhất là những cô có con nhỏ ...Bao khó khăn gian khổ, nhưng các cô không hề kêu ca phàn nàn mà vẫn  âm thầm  làm việc. Chính vì vậy, các cô luôn được phụ huynh và học sinh tin yêu và kính trọng. Dù vất vả là vậy nhưng các cô luôn là người tích cực, gương mẫu trong việc học tập và làm theo tấm gương đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh , kết quả rất nhiều giáo viên nữ của trường THPT Cao Lãnh 1 giáo đã được Sở GD-ĐT khen tặng.

          Được công tác cùng các cô tôi đã học được rất nhiều về lòng nhiệt tình, tinh thần trách nhiệm, tận tâm với học sinh và đồng nghiệp, đặc biệt là phong cách lối sống mẫu mực và bản lĩnh làm việc…đó là sự lan tỏa tích cực đưa đến sự thành công của các cô vì “ Nghề giáo giống như người truyền lửa, muốn thắp sáng trong trái tim học trò ngọn lửa đam mê, sáng tạo và yêu thương thì trong chính trái tim của người giáo viên phải nồng nàn ánh lửa”.

 
Nhớ cô trong mùa điên điển nở PDF. In Email
Thứ năm, 05 Tháng 12 2019 07:02

NHỚ CÔ TRONG MÙA  ĐIÊN ĐIỂN NỞ

                                                          NGỌC THẢO

Hàng điên điển ven sông đang vươn mình khoe sắc vàng cùng nắng sáng sớm, dòng nước bạc phù sa đang cuồn cuộn đổ đầy trên sông… Vậy là mùa nước lũ đã về - mùa nước nổi mà người dân vùng Châu Thổ quen gọi. Trong sâu xa, thăm thẳm từ đáy lòng tôi hiện lên hình ảnh người cô năm nào của tôi đó. Cô ơi...em đang nhớ về cô.

          Hồi ấy tôi còn là cô bé con rất  nhút nhát và đang học tiểu học, tôi nhớ vào năm đầu học lớp năm khi hay được tin cô Lan chủ nhiệm tôi sợ lắm. Vì lúc đó, các anh trai lớn trong nhà tôi thường bảo: “Cô Lan khó dữ lắm nghe Mén, mày lì là cô nhéo lỗ tai đau điếng…” Nghe đến đó là tôi sợ phát khiếp vì tôi là con bé nhát đòn lắm lắm.

Hồi nhỏ, tôi được anh ba tập cho bơi ở bến sông nhà khi mùa nước về, đơn giản lắm với dụng cụ tập bơi là: hôm thì thân cây chuối, bữa thì khúc củi bình bát to, lúc thì hai trái dừa khô được ba tôi đóng chặt hai đầu… Chứ làm gì có hồ bơi, áo phao như trẻ con bây giờ. Tôi tự nghĩ mình cũng ngộ lắm môn gì ở lớp cũng học giỏi, học tốt hết nhưng có môn bơi lội này là cứ về bét. Mấy lần không thành công nên anh tôi cũng nãn chí khi dạy một học trò chậm tiêu như tôi. Tôi nhớ buổi học bơi hôm đó là buổi cuối, giận quá anh bắt tôi ghì mặt xuống nước và bảo uống nước vài lần ắt biết bơi. Sau trận “bão” dạy bơi đó tôi từ giã bờ sông, con nước, ám ảnh vô cùng sợ cảnh uống nước sông nên tôi không còn tập bơi và dĩ nhiên sau đó vẫn không thể lội sông bì bõm như chúng bạn được rồi.

Và cũng vào mùa nước năm ấy, khoảng tháng 9 thì con nước đổ mạnh về làng tôi, đường từ nhà đến lớp học tôi phải qua một con sông nhỏ và có đò đưa. Nói đò cho sang trọng thực ra chỉ là một chiếc xuồng tam bảng có gắn 2 cái chèo dầm bơi qua sông. Vất vả nhất là khi nước đổ về chảy mạnh hơn, dòng nước xiết thì tay chèo của người lái đò càng phải mạnh và vững hơn. Nhất là khi buổi chiều tầm tan học, tụi học trò nhỏ liều lĩnh ào ào tràn xuống ghe có hôm đò khẳm quá nước ào ào tràn vào xuồng, bọn trẻ ào ào trèo lên bờ hết. Tôi sợ nhất là các buổi chiều tan học gặp cảnh phải ngồi đò qua dòng nước xiết. Có hôm chú chèo đò yếu tay thua con nước chảy nên đò bị trôi đi rất xa, cả nửa giờ sau mới quay vào bến được. Mấy lần tôi đau tim, thắt lòng trong cảnh đó. Cho đến một hôm chiếc đò quá nhiều học sinh  và dòng nước mạnh làm đò va vào vách gỗ một ngôi nhà cặp bến sông, chiếc đò từ từ chìm xuống. Mạnh ai nấy phóng, tôi nhớ mình chụp được chân một chị lớn hơn nhưng bị giãy mạnh văng ra và trôi đi theo dòng nước chảy.

Tôi còn nhớ như in là lúc ấy tôi đang ở trong trạng thái: trên nước- dưới nước-xung quanh toàn nước, miệng mở ra toàn nước ừng ực no đầy cả bụng và  tôi cứ thế trôi lơ lửng giữa dòng. Trong lúc mơ màng tôi cảm thấy mình như được nhấc bổng ra khỏi dòng nước rồi nghe văng vẳng tiếng la to: “ Cứu  cô giáo…”

Khi tỉnh lại tôi mới biết, thấy học trò gặp nạn cô đã lao xuống dòng nước chảy cứu tôi, cũng may mắn cô cũng là con gái miền tây. Quê cô ở An Hữu (Tiền Giang), vì yêu sự nghiệp dạy học nên về vùng đất Kiên Giang còn thiếu thốn này. Cô dạy học ở đây hơn 5 năm rồi và sắp trở thành con dâu của vùng quê tôi luôn. Chính vì là con vùng đất sông nước nên cô cũng bơi rất giỏi nhưng vì hôm đó nước chảy xiết quá nên khi cô cứu được tôi vào bờ thì bị đuối sức và  được người dân bên bờ kịp đưa xuồng ra ứng cứu, may mắn thay cả cô và trò đều vượt khỏi bàn tay của thủy thần.

Về phía tôi phải nghỉ học 2 ngày sau đó để trấn tĩnh tinh thần và để giảm sốc nước, cô Lan đã ghé nhà thăm và chỉ bài cho tôi. Cô tạo cho tôi cảm giác hết sức thân thiện. Chính cô đã là ân nhân cứu tôi khỏi biển nước, tôi rất mang ơn cô, cứ mỗi mùa nước về tôi lại nhớ kỷ niệm đặc biệt ấy của hai cô trò. Cô và trò quấn quýt  nhau hơn, cô phát hiện tôi có năng khiếu viết văn nên đưa tôi vào danh sách bồi dưỡng và tôi hân hạnh được tham gia kỳ thi giỏi văn vòng huyện. Kết quả thi tuy chưa cao nhưng cô vẫn động viên và luôn dạy dỗ tôi để kỳ thi tuyển sinh vào lớp 6 tôi đạt kết quả tốt. Và nền tảng viết lách của tôi đã được cô rèn giũa từ đó. Khi tạm biệt trường tiểu học tôi mới bật mí cho cô nỗi niềm tâm sự là sợ cô véo lỗ tai như các anh tôi từng đe dọa. Cô cười nói: vì các anh chưa ngoan, còn em ngoan mà… Lòng tôi thấy nhẹ nhàng hơn, và tâm niệm trong lòng tôi cứ lớn dần lên: “Cô ơi, em quyết tâm sau này sẽ làm một cô giáo, như cô!”

Giờ thì tôi đã thật sự đi theo con đường mà cô chọn. Khi mới bước vào ngành vẫn còn bỡ ngỡ, ngày ra trường tôi về gặp cô và cô đã cho tôi niềm tin , chia sẽ kinh nghiệm làm nghề giáo của cô: “ Vất vả lắm nghe em, nhưng mà vui và có nhiều an ủi lắm”. Cô không những là người ơn  và còn là người mẹ  đã tái sinh và nâng đỡ em trên con đường sự nghiệp, em đang sẵn sàng tiếp bước theo cô, cô ơi… Em đang nhớ về cô. Tháng  mười một lại về, mượn hình ảnh hàng điên điển luôn vững vàng khoe sắc vàng thắm rực ven sông, mượn dòng thư nhớ thương em kính chúc cô của em luôn vui vẻ, rạng rỡ và mạnh lành, vẫn luôn là cô giáo yêu thương đáng kính của các em học trò cô nhé!

                                                         

 

 
Thèm một cái ôm của nội PDF. In Email
Thứ năm, 05 Tháng 12 2019 06:59

Thèm một cái ôm của nội

                                                   Thanh Thảo

Tuổi thơ của mỗi người đều có những ký ức thiêng liêng. Với tôi, kỷ niệm về bà nội là một nỗi nhớ mãi không bao giờ quên. Bà nội là người đã gắn liền với thời tuổi thơ bé dại của tôi.

Bà nội chính là người lo lắng và chăm sóc cho tôi khi ba mẹ thường xuyên vắng nhà. Ngay từ khi tôi còn rất nhỏ, cuộc sống hàng ngày của tôi dường như không thể thiếu bóng dáng của bà. Bà chăm lo cho tôi từng miếng cơm manh áo, hát ru cho tôi từ giấc ngủ, từ những món đồ chơi trẻ con. Lúc còn bé, tôi nhớ lúc nào cũng lẽo đẽo theo sau lưng bà, bà đi đâu cũng nắm áo bám theo. Mỗi lúc tôi bị bệnh hay té ngã bao giờ bà cũng ôm tôi vào lòng vỗ về. Tôi rất thường hay làm nũng với bà và bà cũng luôn yêu chiều tôi hết mực. Ký ức thời tuổi nhỏ của tôi chỉ có hình ảnh của bà là chiếm lĩnh tất cả. Năm tôi lên sáu tuổi thì cả nhà tôi chuyển về quê ngoại sinh sống. Tôi bắt đầu đi học và ba mẹ cũng bận rộn công việc nên không thể thường xuyên đưa tôi về thăm bà. Trẻ con thường mau quên, tôi đã thích nghi dần với chỗ ở mới, và cũng dần ít nhớ về bà…Sau đó, mỗi lần bận công việc cha mẹ có ý định dẫn tôi về gửi vài hôm bên nội thì tôi lại khóc lóc không chịu…

Thời gian cứ trôi đi, tôi lớn dần, học hết tiểu học rồi cấp hai, cấp ba thì càng lúc càng ít về thăm bà hơn. Do bận học hành và có lẽ cũng do vô tâm, tôi cứ nghĩ bà sẽ vẫn ở mãi bên chúng tôi nên ít trân trọng khoảng thời gian bên bà. Thỉnh thoảng  tôi mới về thăm bà, chỉ giây lát rồi lại đi, nhưng lần nào bà cũng không quên chuẩn bị bánh trái cho tôi mang về và cho tiền tôi đi học. Bà nhét tiền vào túi áo tôi, nói: “Tiền này bà cho riêng con để đi học ăn bánh”. Đối với bà, tôi lúc nào cũng như đứa trẻ vậy.

Nhưng thời gian vui vẻ ấy giờ còn đâu. Căn bệnh ung thư quái ác đã cướp đi người bà của tôi. Bà tôi mất lúc sáu mươi ba tuổi. Hình ảnh người bà mái tóc hoa râm với làn da sẫm màu, chân lắm tay bùn nuôi lớn năm người con, dáng đi khom khom cùng gương mặt hiền hòa bây giờ cứ hiện lên trong tâm trí tôi. Bà mất đúng vào thời điểm tôi mới bước vào lớp mười một. Mỗi lần về thăm bà nằm trên giường bệnh, thấy bà bị cơn đau hành hạ tôi không kềm được nước mắt. Những lúc ấy lòng tôi thắt lại, sợ rằng bà sẽ xa tôi mãi mãi. Rồi vào đêm tối hôm ấy bà đã ra đi, chúng tôi khóc nghẹn ngào bên giường, nắm chặt tay bà trong vô vọng… Tôi ân hận lắm, giá như hồi bà còn mạnh khoẻ tôi dành thời gian ở bên bà nhiều hơn, giá như căn bệnh ấy đừng xảy ra với bà tôi. Giờ đây một cái ôm ấm áp từ bà tôi cũng không còn nhận được. Tôi thèm nghe giọng bà, hèm được vòng tay ôm bà thật lâu nhưng không thể.

Bây giờ mỗi lần về quê nội, mọi thứ đối với tôi trở nên xa lạ quá, vì đã thiếu đi người bà. Nội ơi! con nhớ nội, dù từ giờ về sau không còn được ở bên nội, không còn được trò chuyện cùng nội nhưng con sẽ luôn ghi nhớ những gì nội đã làm cho con. Công ơn nội dạy dỗ chăm lo từ khi con còn bé, con sẽ không bao giờ quên những kỷ niệm đẹp đẽ giữa hai bà cháu. Ở thế giới bên kia nội hãy vui lên nội nhé, khi nào nhớ cháu thì nội hãy về trong giấc mơ con nhé nội.

 
Gánh xuân của mẹ PDF. In Email
Thứ năm, 05 Tháng 12 2019 06:55

GÁNH XUÂN CỦA MẸ

 

Mẹ gánh mùa xuân trên vai

Cả tuổi thơ con oằn đôi vai mẹ

Mồ hôi mẹ rơi, long lanh giọt nắng

Nụ cười mẹ toả ánh xuân tươi

 

Mẹ gánh mùa xuân trên vai

Tiếng reo con trong veo quanh ngõ

Mừng quả dưa xanh mà lòng tươi đỏ

Nhánh gừng thơm, hạt nếp dẻo trắng ngần

 

Bao năm rồi mẹ vẫn gánh mùa xuân

Tháng chạp vàng mai hé môi chào mẹ

Đàn én nhỏ chao mình nghiêng rất khẽ

Gió hôn vai mẹ thoảng hương xoài

 

Bây giờ tóc con xanh mượt thời gian

Mây chiều trắng đã vương qua vai mẹ

Hồng, lan, cúc bao mùa nụ hé

Mẹ vẫn một đời chở gánh xuân vui.

 

                     Kim Thắm 

 
« Bắt đầuLùi12345678910Tiếp theoCuối »