Thứ hai, 17 Tháng 12 2018
Trang chủ Tập san văn nghệ

Thời gian là vàng

Ulti Clocks content

Mạng giáo dục VNedu

Website Trường trực tuyến

Kỳ thi HSG năm 2015-2016

Website các trường ĐH, CĐ

Website liên kết

THỐNG KÊ

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay1062

Hiện tại: 27 khách 

Tập san văn nghệ


Người cha PDF. In Email
Thứ năm, 06 Tháng 12 2018 10:14

                                            NGƯỜI CHA

             

Tình cha ấm áp như vầng thái dương. Ngọt ngào như dòng suối tuôn đầu nguồn. Suốt đời vì con gian nan...” Đối với đa số người thì Cha là một người vĩ đại và con cái chính là lẽ sống của họ. Nhưng, với tôi thì không. Đó là một vết thương và kí ức không mấy ngọt ngào của tuổi thơ tôi mà chẳng biết đến khi nào mới lành được.

Khi đi trên đường hay dạo chơi trong công viên, tôi thường hay bắt gặp những hình ảnh cha dắt tay con đi chơi hoặc hai cha con cùng đi tập thể dục vừa đi vừa cười nói vui vẻ. Đối với các anh chị em trong họ hay mọi người xung quanh tôi, gia đình họ đều có bóng dáng của người đàn ông mạnh mẽ, người đàn ông của gia đình, đó chính là người cha đáng kính. Tôi thật sự rất ghen tị với họ khi thấy người cha lo cho con, người chồng lo cho vợ của mình từng chút một. Tôi nhìn thấy ánh mắt tràn đầy tình thương yêu và lo lắng cho gia đình thông qua những người cậu của tôi đối với con cái  họ. Nhưng nhìn lại, mẹ tôi, em gái tôi và tôi khi không có người đàn ông ấy thì chúng tôi vẫn ổn.Ông ấy là cái tên gọi rất bình thường đối với tôi, cái từ mà mọi người gọi là Cha. Với tôi, “Cha” là một khái niệm lạ lẫm đến lạnh lùng.Trong suốt 12 năm qua cái từ Cha đó đã làm cho tôi buồn đến thấu lòng với những kí ức chẳng mấy ngọt ngào cứ luôn chực trỗi dậy.  Đến bây giờ, kí ức về quá khứ của tôi vẫn còn rõ mồn một. Năm tôi học lớp mẫu giáo cũng là thời điểm mà  hôn nhân của Cha và Mẹ tôi đã bắt đầu rạn nứt. Mẹ tôi là một người phụ nữ đảm đang, luôn chu toàn mọi việc lại rất giỏi giang và là người đẹp nhất, là cô tiên trong lòng tôi. Và cũng là người đã trao cuộc đời cho người đàn ông bội  bạc mà tôi đã gọi là Cha - người đã làm cho cuộc đời của Mẹ con tôi lao đao khốn khổ. Mẹ tôi nội trợ việc nhà, đảm đang chăn nuôi, trồng trọt, nhà cửa tươm tất, còn ông ấy là người đàn ông trụ cột của gia đình, đi làm việc ở bên ngoài kiếm tiền nuôi tôi và em gái tôi đi học cùng với phụng dưỡng ông nội đã già yếu. Cuộc sống giản dị ấy vẫn bình yên cho đến khi biến cố xảy ra. Rồi một ngày ông ấy bắt đầu có những cử chỉ, hành động lạ, những cuộc điện thoại bất ngờ khi ông ấy” hay bí ẩn ra ngồi ở cửa sau nhà nói chuyện nho nhỏ, khe khẽ, có vẻ n lút , nhưng lại có những nụ cười tươi với đầu dây bên kia làm tôi lo lắng, những tin nhắn qua lại mà trước giờ ông ấy không biết nhắn tin là gì, rồi đòi ra ngủ riêng với Mẹ tôi...  làm mẹ tôi và ông nội tôi không sao hiểu đuợc. Những biểu hiện lạ ấy ngày một rõ ràng và Mẹ tôi đã nghi ngờ chuyện mà Mẹ tôi chưa bao giờ nghĩ đến. Đó là Cha tôi có người phụ nữ khác. Các dì, mợ của tôi đều bảo vậy nhưng Mẹ tôi không tin cho đến khi Mẹ tôi đích thân đến chỗ ông ấy làm việc và đã xác định rõ ràng. Dẫu biết là sự thật nhưng Mẹ tôi vẫn bình tĩnh vì mẹ là người mạnh mẽ và kiên định. Khi mọi chuyện đổ vỡ, nó còn kinh khủng hơn những gì mà tôi lo sợ. Bắt đầu là những cuộc cải vã qua lại giữa cha và mẹ, ông ấy” viện ra trăm ngàn lí do hợp lí để có thể ra đi cùng với người phụ nữ ấy. Lí do đầu tiên là  hai người không hợp tuổi, cái lí do mà lúc đấy tôi nghe tận tai, tận mắt chứng kiến câu nói ấy xuất phát từ miệng Cha tôi : “Tao với mày đã hết duyên nợ không còn cái gì nữa hết”. Đó là câu nói mà có lẽ làm Mẹ tôi trở nên thất vọng và đau khổ đến tột cùng, nó thốt ra từ miệng một người đàn ông đã một thời tuổi trẻ vất vả theo đuổi mình và xin hỏi cưới mình vì yêu thương mình, nhưng giờ đây người ta đã đổi thay....

          Rồi là sau đó thường xuyên có những lần “ông ấy” cứ đi làm sớm về khuya thậm chí có đêm không về. Hay về nhà đi nữa thì là đắm mình trong mùi rượu nồng nặc. Buổi tối hôm ấy, ông nội tôi sang nhà hàng xóm để uống trà  trò truyện với mấy ông bạn già, ở nhà, tôi đang xem tivi thì nghe tiếng cãi vả mỗi lúc mỗi lớn dần lên, rồi ông ấy thẳng tay đuổi Mẹ tôi ra khỏi nhà, nếu không sẽ tiếp tục đánh đập mẹ. Tối hôm ấy bên ngoài trời mưa nặng hạt, tôi  và em gái tôi chẳng biết làm gì ngoài việc khóc và chạy theo sau lưng mẹ. Ngoài trời lúc ấy đang mưa, may thay phía bên hông nhà hàng xómmột mái hiên nhỏ, Mẹ tôi ngồi đấy, tôi với em gái chẳng biết làm gì ngoài ôm Mẹ chờ hết mưa và mong ông nội mau chóng về để có thể giúp cho mẹ con tôi giải quyết mọi việc. Nước mưa hòa lẫn với nước mắt đau khổ ướt đẫm khuôn mặt của Mẹ, tôi nhìn thấy mà xót xa, tôi thương cho số phận và thanh xuân của người phụ nữ. Ngay lúc ấy thì những kỉ niệm, hình ảnh tốt đẹp của người Cha trọng tâm trí tôi đã dần dần đổ vỡ, trong hoàn cảnh ấy tôi không rơi nhiều nước mắt vì sợ mẹ buồn nhưng trong lòng tôi thật sự rất đau, rất đau. Và câu hỏi “ Tại sao” đã đặt ra trong đầu tôi, tại sao cha tôi lại làm như vậy. Hay tin câu chuyện xảy ra giữa cha và mẹ nhiều người trong dòng họ đều rất sửng sốt. Ai nấy cũng đều to nhỏ khuyên cha tôi nên dừng lại chuyện tình cảm bên ngoài kia, vì còn con cái gia đình, rồi danh dự của dòng họ, mọi người khuyên bảo cha nên chấm dứt với người phụ nữ kia. Nhưng mọi câu nói, lời khuyên từ mọi người đều không tác động được đến cha tôi vì ông ấy đã quyết. Tôi thực sự hận người đàn bà ấy, người đã làm cho gia đình tôi trở nên tan nát. Khi hay tin bà ấy cũng là người đã có gia đình và có cả con cái thậm chí y còn lớn tuổi hơn cha tôi, con cái của bà ấy còn lớn hơn tôi nữa, tôi  đã phì cười, cái cười trong sự đau khổ, hay là một cái cười khinh bỉ. Chẳng lẽ người đàn bà ấy có sức hút quá mãnh liệt đối với cha tôi đến thế sao? Trong khi đã có chồng con đàng hoàng lại còn đang tâm đi phá vỡ hạnh phúc của một gia đình  khác?  Rồi một ngày, điều phải đến cũng đã đến, họ cùng nắm tay nhau ra đi .

 Một ngày kia, đi làm rồi cha tôi chẳng về nhà nữa, không một lời từ giã. Biết tin họ cùng nhau ra đi mà chẳng ai biết họ đi đâu. Khi nghe tin như vậy tôi cảm thấy lòng mình sao nghẹn ngào khó tả, cảm giác một người cha luôn thương yêu mình giờ không còn mỗi ngày bên cạnh chăm lo cho mình, thật sự tôi buồn và khóc rất nhiều, giọt nước mắt của đứa con trai nhớ cha và em gái tôi cũng  chẳng khác gì tôi. Mẹ tôi thì chẳng còn gì níu kéo nữa, nhưng với tấm lòng của người mẹ, mẹ tôi chỉ mong ông ấy nghĩ đến hai anh em tôi. Tôi biết ông nội tôi  cũng rất buồn và thất vọng vô cùng đối với cha tôi.

Thời ấy vào những năm 2006, 2007 ai sở hữu được một chiếc điện thoại di động là rất hiếm. Tôi luôn mong mỏi ông ấy gọi điện về nhà biết bao nhiêu, những điều mong mỏi khi ấy cũng có lúc trở thành sự thật. Khi nghe tiếng ring.. ring reo lên vui mừng từ cái điện thoại bàn và tiếng gọi từ nhà cô Năm: “Trường ơi, Thảo ơi, cha mày điện về kìa!. Tôi luôn trông chờ cái câu nói ấy, nó làm tôi vui sướng cứ cười tít mãi, tôi và em gái tôi nhanh chóng chạy qua cùng trò chuyện vài câu với cha trong niềm vui khó tả. Mẹ tôi cũng rất vui cho hai anh em tôi và ông nội cũng thế. Nhưng kéo dài chẳng được bao lâu thì không còn được nghe những tiếng gọi từ nhà cô Năm tôi nữa, tôi cũng không biết vì sao. Sự chờ đợi rồi cũng mỏi mòn. Gia đình tôi vẫn cứ sống bình thường mà không có bóng dáng người đàn ông, không có trụ cột gia đình mà thay vào đó mẹ tôi gánh trên vai gánh nặng mang tên trụ cột gia đình. Tôi biết mẹ tôi đã rất mệt mỏi, tôi và em tôi chẳng thể làm gì ngoài việc cố gắng chăm chỉ học tập thật giỏi cho mẹ vui lòng. Gia đình tôi trước kia đã không khá giả gì, giờ đây không có ông ấy, mẹ tôi phải đi làm thuê, làm mướn đủ thứ nghề rất cực nhọc. Năm tháng dần trôi qua, từ lúc ông ấy đắt tay người phụ nữ kia ra đi là lúc tôi học lớp một, đến bây giờ tôi đã là một học sinh lớp 12. Ngần ấy năm tiếng cha trong tôi đã trở nên xa lạ và tôi chưa hề được gọi cái từ quen thuộc ấy một lần nào nữa, vì “ông ấy” chưa một lần quay lại. Mọi sự nhớ nhung, mong chờ giờ đây đã trở nên tẻ lạnh và nhạt nhẽo.

Em gái tôi thì trái lại, cứ vô tư sống vui vẻ bình thường. Nhưng còn tôi, có ngần ấy thời gian tôi đã ngầm ghen tị với những người có cha, tâm sự giữa cha với con trai như hai người bạn thân, tôi đã rất mong muốn đuợc như vậy. Những nỗi mặc cảm, những nỗi niềm chưa một lần được nói với cha ... Tôi dần trở thành một thằng con trai sống nội tâm, màn đêm trở thành người bạn thân thiết, tôi thích thu mình lại sống trong thế giới riêng của mình, thế giới mà tôi không biết nó hiện hữu từ khi nào, thế giới của tự ti, rụt rè pha chút đố kị và lạnh lùng với những giọt nước mắt đã chai sạn. Mẹ tôi càng làm việc cực nhọc để lo cho tôi với em tôi ăn học. Khi nhìn vào đôi bàn tay chai sần của mẹ tôi rất buồn và thương mẹ, và rồi lại hận ông ấy nhiều hơn. Người cha ấy đã chẳng lần nào gọi điện thoại về nữa và chưa một lần nào gởi tiền về cho anh em tôi ăn học dù chỉ một nghìn đồng. Ông ấy không lo cho mẹ, cho tôi với em tôi thì không sao đi tôi mặc kệ không cần cũng được, nhưng còn ông nội tôi đã già yếu, là Cha của ông ấy mà ông ấy cũng không hề hỏi han quan tâm, nói gì đến phụng dưỡng báo hiếu, thật là không còn gì để nói nữa.

Đến năm tôi học lớp 7 thì ông nội tôi qua đời. Khi được tin từ một người bà con thì ông ấy đã về chịu tang. Khi ấy, nghe tin ông ấy đã về, lúc đó trời mới tờ mờ sáng tôi còn đang say ngủ từ trong phòng đi ra thì tôi đã nghe một giọng nói “quen quen”, càng bước ra xa hơn đến phòng khách tôi nhìn thấy một gương mặt quen thuộc, đó chính là Cha tôi. Tôi vừa vui mừng vừa lo lắng. Nhưng trong lòng tôi chẳng còn cái cảm giác nao nức mong chờ nữa. Tôi bước đến gần và nói một câu gọn lỏn Thưa cha mới về”. Đó là câu nói duy nhất của tôi khi gặp lại ông sao bao nhiêu năm xa cách, khi đóông ấy” đứng lên ôm chầm lấy tôi và nói những lời đại khái như là thương nhớ tôi nhiều lắm. Cái ôm ấy, tiếng nói ấy, câu nói ấy nó làm cho tôi bồi hồi khó tả, câu nói mà tôi đã luôn mong chờ bấy lâu nay đây hay sao ? Nhưng sao lúc ấy tôi chẳng còn cảm giác gì cả ngoài việc đứng im lặng, cảm giác như tôi đang tiếp xúc với một người xa lạ, hay một người chỉ quen mà đã rất lâu mới đuợc gặp lại. Tôi không cảm nhận được sự ấm áp từ ông ấy nữa, có lẽ tôi đã quá quen với khoảng thời gian dài không có cha và những xúc cảm cha con trong tôi đã dần quên và phai nhạt.

Sau khi chôn cất ông nội tôi xong, mọi người trong họ hàng đều bảo ông ấy hãy ở lại nhà với mẹ con tôi, đừng đi nữa, để cùng với mẹ tôi làm lại từ đầu, lo cho con cái học hành thành đạt và thờ cúng ông bà. Chính tôi và mẹ cũng khuyên nhủ như vậy, ấy mà ông ấy vẫn cứ quyết không chịu ở lại với hàng tá lí do nào là công việc, tiền lương, giấy tờ, hộ khẩu... . Nhưng tôi biết tất cả chỉ là cái cớ. Ông ấy bảo rằng: “Con đừng buồn cha, cha có nỗi khỗ riêng…”. Tôi không biết đó là nỗi khổ gì mà lại có thể làm cho cha trở thành người lạnh lẽo như vậy, ngoài chuyện ràng buộc với người phụ nữ kia. Năm trăm nghìn là số tiền mà trước khi đi ông ấy đã cho tôi và em tôi với vài câu dặn dò. Đó là số tiền mà bảy năm qua kể từ lúc ông ấy ra đi mới cho tôi và em tôi. Tôi không dùng và cũng chẳng dám đụng đến tờ tiền đó, tôi để nó ở phía trong ngăn kéo bàn học, trong tâm trí tôi những gì liên quan đến ông ấy tôi đều trở nên e dè và không còn nhìn nhận bằng ánh mắt thiện cảm nữa . 

Ông ấy lại ra đi thêm một lần nữa, điều đó đã làm tôi thất vọng và không còn niềm tin nào ở ông ấy nữa. Thời gian trôi qua càng lâu càng làm cho tiếng gọi cha của tôi trở nên khó khăn hơn và cảm giác giờ đây đã như xa lạ tự bao giờ. Vì đã quá lâu cho đến thời điểm hiện tại cũng đã mười mấy năm tôi cũng đã hiểu chuyện nhiều hơn và giờ đây tình cha trong tôi đã dường như xa lạ, chỉ còn lại chăng là vài kí ức tuổi thơ nho nhỏ về cha thôi. Thật sự tôi thương mẹ càng nhiều thì lại hận cha càng nhiều, tôi biết con cái dù thế nào đi nữa cũng không đuợc hận” người đã sinh ra mình, đóbất hiếu với cha mẹ. Nhưng cái hận ở đây là bởi nỗi buồn chồng chất nỗi buồn qua bao nhiêu thời gian, là trách nhiệm làm cha đã bị ông ấy cố tình xao lãng, tại sao ông ấy lại đối xử với mẹ con tôi như vậy? Những lúc mẹ tôi làm lụng mệt mỏi, tinh thần không tốt hay khi có ai đó vô tình nhắc đến ông ấy, là tôi biết rằng mẹ tôi sắp không kềm chế  được mà  sẽ buông ra những lời “chửi mắng con người bội bạc đó. Con người đã làm khổ cả cuộc đời của bà và cuộc sống các con của bà trở nên khó khăn biết bao khi không có bóng dáng người đàn ông vững chắc trong gia đình. Nhưng, dù thực tế là vậy nhưng không có ông ấy, chúng tôi vẫn ổn.

Lúc nhỏ, tôi thường không thoải mái khi nghe người khác nhận xét tôi giống hệt cha. Khi nghe những câu nói ấy tôi không biết nên vui hay buồn. Nhưng giờ đây khi nghe ai nhắc đến ông ấy tôi đã rất bình thường, chẳng còn gì mà phải buồn hay vui nữa cả, vì bây giờ mọi cảm xúc thật sự đã chẳng còn gì. Thật sự từ tận đáy lòng mà nói, khi thấy những người anh em trai trong họ của tôi tâm sự,  trò chuyện, vui cười với cha của họ thì trong lòng tôi lại rất buồn, tuy bây giờ nói là không cần nhưng lại thật sự lại rất cần. Tôi thèm lắm được tâm sự cùng với cha như hai người đàn ông, cùng chia sẻ, trò chuyện về cuộc sống, về tương lai, về mọi thứ…Bất chợt những thứ thèm muốn ấy lại hiện hữu, rồi thì tôi chợt tỉnh táo lại, khóa lòng mình cứng rắn lại, phải chăng tôi đang tôi lừa dối cảm xúc của chính mình?

Bài hátTình cha” là bài hát mà tôi ngại nghe nhất và tôi cũng chẳng bao giờ chịu nghe đến hết. Mỗi khi đi đâu mà nghe bài này là tôi có cảm giác rất khó chịu, tôi thấy như nó như đang trêu ngươi tôi vậy, những lúc ấy da gà” của tôi cứ nổi sần cả lên với một cảm giác không sao diễn tả được, từng câu hát trong bản nhạc ấy cất lên ấy nghe sao rất thiêng liêng về một người cha cao cả. Nhưng với tôi những lời ấy chỉ như trau chuốt, như thoáng qua hời hợt, như cơn gió vô tình vì tình cảm đối với người cha trong  tôi sau mười mấy năm giờ đã chai sạn. “Con có nhớ cha con không?” đó là câu hỏi mà nhiều người họ hàng khi gặp tôi họ hay hỏi thăm như thế, khi nghe câu hỏi ấy tôi đáp lại rất thản nhiên : Dạ không!. Vì với tôi thì chẳng có gì để nhớ nhung chờ mong nữa sau mười mấy năm, giờ đây khi suy nghĩ về ông ấy tôi chẳng có gì bận lòng cả vì chẳng còn gì ngoài một vài kí ức tốt đẹp rất nhỏ nhoi, nó không thể đậm sâu để tôi bận lòng nhiều nữa.

Rất cần nhưng rồi lại thôi, tôi đã từng khao khát được ở bên cạnh ông ấy, muốn được có một người cha thân thiết như một người bạn, cùng trò chuyện tâm sự, cùng đi ăn sáng, đi tập thể dục... Tình cảm giữa cha và con trai lúc ấy sẽ đẹp biết bao, vòng tay của cha sẽ vô cùng ấm áp, sự vững chắc của một gia đình có bóng dáng người đàn ông, người chồng mạnh mẽ. Đứa con trai lớn lên bên cạnh cha sẽ trở nên bản lĩnh dường nào khi đối mặt với cuộc sống ngoài xa hội. Nó sẽ không sợ hãi bất kỳ thứ gì trên đường đời. Nhưng thôi, tôi đã quen với cái quỹ đạo bình thường cuộc sống của ba mẹ con trong suốt mười hai năm qua. Không có ông ấy chúng tôi vẫn ổn, thà cứ như vậy cuộc sống cứ như thế, mỗi người đều đã có lựa chọn riêng của họ. Có những người trong họ hàng thấu hiểu hoàn cảnh của chúng tôi đã khuyên tôi và em gái tôi hãy xem như ông ấy đã chết, đừng buồn nữa, cố gắng học giỏi lo cho mẹ, đừng làm mẹ buồn là đủ rồi. Mới nghe qua thấy hơi tàn nhẫn, nhưng sao tôi lại cứ dửng dưng, không hề cãi lại họ.

Tôi đã từng nghĩ đến việc ông ấy sẽ quay về khi ông ấy đã già, sức khoẻ đã suy yếu, bệnh tật, đó là điều mà mọi người đều lường trước. Tôi cũng đã tự đặt câu hỏi cho mình rằng khi ấy tôi sẽ làm sao, ứng xử như thế nào… Những câu nói đại loại như:Cha đã gây ra lỗi lầm làm cho mẹ và anh em con đau khổ nhiều. Cha biết mẹ và anh em con rất hận cha, cha xin con tha thứ” Có lẽ ông ấy sẽ nói như vậy chăng? Nếu thật vậy, nó sẽ làm cho tim tôi nhói đau và băn khoăn lắm. Lúc ấy, chẳng lẽ tôi phải nói thật lớn vào mặt ông ấy:Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho ông”? Bởi khi câu nói hối hận thoát ra từ miệng ông ấy nó sẽ khơi dậy lòng thù hận trong tôi, khi tôi nhìn lại khoảng thời gian mà mẹ và anh em tôi, còn có cả ông nội nữa đã sống khó khăn như thế nào. Vậy mà giờ đây chẳng lẽ với hai từ hối hận sẽ xóa sạch tất cả sao?. Nếu tôi tha thứ cho ông ấy thì chẳng khác gì tôi đã phản bội mẹ mình? Nhưng suy cho cùng, từ tận đáy lòng tôi cảm thấy rất khó chịu và dằn vặt đau đớn khó tả. Chỉ mới nghĩ như vậy thôi mà tôi đã suy tư, trằn trọc khó ngủ rồi.

Đêm xuống, tôi nhìn lại và tự hỏi chính mình: những cảm giác dằn vặt, ray rứt ấy là xuất phát từ đâu? Không phải là tôi đã quên hẳn ông ấy rồi sao? Chẳng còn gì để bận tâm nữa mà tại sao lại suy tưởng mông lung như vậy ? Phải chăng cái ấm áp hiếm hoi từ vòng tay người cha tôi đã không thể quên được sau chừng ấy năm, bấy lâu nayvẫn còn tồn tại sâu đậm trong trái tim mà tôi không hề hay biết? Phải chăng, tôi muốn dừng lại để không phải hối hận muộn màng? Phải chăng tôi sẽ tha thứ và chấp nhận ông ấy? Để gọi lại tiếng cha thiêng liêng như đã từng. Rồi tôi sẽ thuyết phục mẹ hiểu cho mình. Đó là cách để xoa dịu tất cả? Hay là cái mà từ tận đáy lòng tôi muốn? .Tôi vẫn cứ còn băn khoăn mãi, chưa có được đáp án cho chính mình.

 

Lê Văn Trường

Lớp 12cb5 , Trường THPT Cao Lãnh 1

 

 

 
Người thầy dạy Toán của tôi PDF. In Email
Thứ tư, 05 Tháng 12 2018 05:41

Người Thầy Dạy Toán Của Tôi

Khi những cơn gió heo may bất chợt kéo về, tiết trời bỗng chốc lạnh hơn và những chiếc lá trên cành bắt đầu rụng, thì ấy cũng chính là lúc tháng 11 đang về. Tháng 11 về mang cho con người ta bao nhiêu cảm xúc, nhất là với những cô cậu học trò như chúng tôi. Một tháng đầy ý nghĩa cho sự tri ân, lòng biết ơn vô vàn gửi  đến người Thầy, người Cô mà chúng tôi kính trọng, yêu thương.

“Thầy, Cô” _ Hai tiếng nghe sao mà thân thương quá.  Người đã dành trọn cuộc đời mình lèo lái những con thuyền chở đầy tri thức và ước mơ. Đưa lũ học trò chúng tôi đến được những miền đất mới, dìu dắt chúng tôi trên con đường chông gai mà chúng tôi đã chọn. Từng bước, từng bước cho chúng tôi đạt đến thành công. Con đường ấy tưởng chừng trải đầy hoa hồng nhưng lại thật khó khăn và gian khổ. Cũng có lúc thuyền chông chênh chực ngã trước sóng gió, bão táp nhưng với bàn tay đầy khéo léo, lòng nhiệt huyết và ý chí quyết tâm của người thầy, con thuyền ấy lại vượt lên tất cả hiên ngang căng buồm tiền về phía trước.

Sáng sớm se se lạnh. Bầu trời trong xanh, lá vàng xào xạc rơi trong gió… không biết thu đã sang tự bao giờ. Lại một mùa thu nữa lại đến, cái khí trời ảm đạm, se lạnh vừa đẹp vừa đượm buồn lại làm tôi nhớ đến những buổi học đầu tiên khi tôi vừa bước vào ngưỡng cửa Trung học Phổ thông. Làm sao tôi có thể quên được cái buổi đầu tiên hôm ấy tôi gặp thầy. Người đã thay đổi phần lớn cuộc đời tôi, đặt cho tôi một niềm tin trên con đường mình đã chọn. Không ai khác, chính là: “Người thầy dạy Toán của tôi”

Người Thầy ấy_ Một người thầy quá đỗi tuyệt vời.

          Tôi đã từng là một đứa yếu đuối, mất phương hướng và luôn chui vào vỏ bọc giả tạo của bản thân mình. Những nổi buồn hay thất bại dường như  luôn dễ làm tôi gục ngã, những niềm vui nho nhỏ chẳng đủ để vực lại cho tôi vui vẻ mỗi ngày. Những tháng ngày dài vằn vặt trôi qua, nụ cười vẫn gắng gượng trên môi nhưng ánh mắt cứ đượm buồn…Che giấu đi. Chưa kể đến tôi còn là một cô bé thụ động rất nhiều trong việc học, nhất là môn Toán lớp 10. Dường như, Toán 10 là một môn đầy ám ảnh với tôi. Toán là một cái kho tàng chứa đầy kiến thức của nhân loại tích góp qua hàng ngàn, hàng vạn thế kỉ. Còn tôi, một con vẹt học qua những số những từ trong sách giáo khoa, điểm số của tôi thì đi xuống từng ngày. Nó làm tôi vô cùng lo lắng và chán nản, mỗi giờ Toán là mỗi giờ đầy áp lực và nặng nề…

Rồi may mắn thay, vì một lí do nào đó mà nhà trường có sự thay đổi trong phân công giáo viên, nên Thầy được phân công vào dạy lớp tôi. Và mọi thứ cũng bắt đầu thay đổi từ đó…

Hôm ấy, một ngày mưa lất phất vào những ngày đầu thu cùng với cái khí trời se lạnh, tôi nghĩ ai cũng sẽ như tôi, nằm cuộn tròn trong chăn và “nướng” thêm một tí nữa. Nhưng không, ai cũng đến lớp đúng giờ. Trừ tôi. Tôi bắt đầu vào buổi học nặng nề đến nỗi không dám ngước mặt lên nhìn thầy hay nhìn các bạn. Mọi người ai cũng làm bài tập như một cái máy được lập trình sẵn, riêng tôi chỉ biết cúi mặt buồn bã, tôi nghĩ chắc thầy biết, chắc thầy sẽ thở dài…Những buỗi học đầu tiên khó khăn và nhức đầu làm sao, tôi học tệ, sự mặc cảm và buồn bã khiến tôi cực kì chán ghét bản thân tôi. Vậy mà thầy còn trêu tôi, tính thầy hay đùa nhưng thực sự lúc ấy nó làm tôi càng thêm khó chịu. Cũng vào chính ngày hôm ấy thầy dạy một bài học chứa đầy kiến thức mới. Vốn dĩ, kiến thức môn Toán trong đầu tôi vào những năm trước cũng khá nhiều, nhưng do một phút lơ đãng vào đầu năm học vì tôi nghĩ rằng đầu năm kiến thức sẽ dễ dàng với lại tôi cũng khá Toán nên không cò gì phải lo cả. Nhưng không, tôi đã sai, sai lầm với suy nghĩ của chính mình. Tôi đã để một thời gian mất hoàn toàn căn bản Toán. Nên dĩ nhiên hôm ấy trong lớp tôi là người không làm được bài thầy cho dù chỉ là một phần rất nhỏ. Chắc hẳn ai đã từng là học sinh sẽ hiểu được cảm giác mà khi thầy gọi lên bảng lại làm không được chỉ biết cầm viên phấn trắng trên tay rồi vò đầu bức tóc bất lực. Cảm giác ấy, cái cảm giác bao nhiêu đôi mắt đang hướng về phía tôi, cả thế giới như to hơn còn bản thân tôi dường như bé lại, thu lại một cách biệt lập, mặc cảm và bối rối. Tôi về chổ, cúi gầm mặt xuống bàn và nghĩ rằng: “ Thầy sẽ quát mình..sẽ chẳng ai kiên nhẫn để dạy một  đứa học tệ như mình được..” Nhưng không, thầy chỉ lặng lẽ nhìn tôi thở dài rồi ân cần giảng lại…Thầy vừa giảng, vừa nói nhiều điều lắm, nhưng câu mà tôi nhớ mãi đến tận bây giờ có lẽ là “ Các em học không phải vì ai cả, mà chính là học vì kiến thức, vì tương lai sau này của các em. Học Toán không phải một ngày, một bữa mà giỏi được, chỉ cần các em cố gắng, tập trung và làm bài tập thật nhiều. Tôi chắc chắn với các em, Toán không phải là một chuyện khó như các em nghĩ. Nhất định các em phải tin vào những điều mình làm. Núi thì cao nhưng ta không thể nói là không thể leo lên được”. Câu nói của thầy như từng mũi kim châm vào tim tôi, bao hàm cả việc cho tôi bao nhiêu là hi vọng. Ánh mắt thầy có chút buồn, có chút thất vọng nhưng chứa chan niềm yêu thương. Không hiểu sao vừa về đến nhà tôi lại òa khóc. Tôi thấy mình thật tệ, thật sai lầm khi lúc đầu “ Tôi đã ghét thầy và cả những đứa bạn của tôi..”. TÔI THẬT SỰ QUÁ ÍCH KỈ.

Từ ngày hôm đó, tôi như có thêm một nguồn động lực lớn để mình cố gắng hơn. Nó giống như một điều gì đó mà tôi có thể làm cho Thầy vì tôi đã mang ơn Thầy quá nhiều. Tội học dần dần tiến bộ và nhiểu niểm vui đến từ đó mà trước giờ tôi chưa hề được đón nhận từ bất kì giáo viên nào mặc dù tôi rất yêu quý các thầy cô. Thầy tôi, dù là người khá nghiêm nghị, nóng tính nhưng thầy luôn có một trái tim đầy tình thương. Thầy hay nói “ Học Toán là phải có cái đầu, học máy móc thì làm ăn được gì?” Dường như đó cũng chính là câu Slogan mà mỗi khi nhắc đến thầy Phạm Hữu Thạnh thì đứa nào lớp tôi cũng nhớ rõ như tờ.  Không những vậy, Thầy còn rất vui tính và quan tâm học sinh của mình. Thầy hay kể cho chúng tôi nghe những mẫu chuyện hay, những câu chuyện của thầy lúc còn đi học,… Thầy là một người giản dị, tiết kiệm vô cùng.Thầy nói với chúng tôi về những em bé nghèo không có tiền đi học, phải học tại các lớp học tình thương; hay những cụ già neo đơn không người chăm sóc,…Thầy bảo chúng tôi phải biết suy nghĩ về tương lai, biết đâu hôm nay chúng tôi có tiền sử dụng nhưng ngày mai thì thế nào? Tiền của chúng tôi tiêu bây giờ cũng chính là công sức của ba mẹ làm ra mà có không có một thứ gì là của chúng tôi cả. Thầy bảo rằng lúc thầy còn là sinh viên phải tiết kiệm tiền để đi học, chi tiêu dè dặt lắm chứ không được sung sướng như chúng tôi bây giờ, có ba mẹ đưa rước đi học hay cho tiền nhiều để tiêu,….và vô vàn những thứ đáng quý khác mà thầy thường hay dạy dỗ chúng tôi qua những lời tâm tình nhẹ nhàng mà sâu sắc. Từ lúc học thầy,  bất giác tôi cũng sống tiết kiệm đi nhiều lần, không còn phung phí tiền bạc và đồ dùng như trước đây nữa. Có lẽ người ta thường bị ảnh hưởng với những gì mà họ coi là quan trọng. Và tôi nghĩ, tôi cũng vậy. Đôi khi tôi nghĩ rằng phải chăng, thầy đã ảnh hưởng đến tôi theo một cách nào đó đặc biệt không?  Thầy còn là cha, là anh, là người bạn luôn lắng nghe và đưa ra lời khuyên bổ ích mỗi khi chúng tôi cần. Thầy không chỉ dạy Toán mà thầy còn dạy tôi cách làm người và phấn đấu để ngày càng tốt đẹp hơn. Thầy từng bảo: “Trong cuộc sống có những lúc cần hướng về phía trước, suy nghĩ và chuyển động nhanh. Có những lúc cần tĩnh lặng, nhìn lại và điều chỉnh. Mọi thành công trong công việc và hạnh phúc trong cuộc sống đều bắt đầu từ nguồn sáng nội tâm.” Và sau này, khi bước trên đường đời chông gai, có thể sẽ chẳng còn ai chỉ bảo tôi như thầy đã từng, sẽ chẳng còn ai lo mỗi khi tôi thi cử, sẽ chẳng còn ai lo tôi bị stress khi nhồi nhét quá nhiều..Sẽ chẳng còn ai.. quá đủ rồi…

Khi lớn lên mỗi người đều phải đi xa, trên hành trình tự hoàn thiện bản thân mình đôi lần ta vẫn hoài niệm về quá khứ, về mái trường đầy những chùm phượng vĩ rực lửa mùa hạ năm nào. Nỗi nhớ nhẹ bâng, chòng chành mà sao da diết đến nao lòng. Thời gian trôi đi, phủ một lớp bụi mờ lên kí ức cứ ngỡ mãi mãi không thể phai nhòa. Dòng đời mưu sinh tấp nập ngược xuôi có ai dám bảo rằng mình đã không đôi ba lần dọn dẹp rồi để quên kỉ niệm nơi ngăn kéo quá khứ? Chẳng thể trách cũng không thở than vì đó chính là quy luật. Nhớ nhớ quên quên. Chợt khóc rồi chợt cười khi nhớ về kỉ niệm. Cũng như cố nhân xưa từng nói “ Cuộc đời chỉ cần một người khiến ta ngưỡng mộ, để cả đời noi gương, cả đời thương mến. Vậy là đủ rồi.”

Em cảm ơn thầy bài học hôm nay

Cho em hiểu cuộc đời là lẽ sống

Con người sống luôn phải biết hy vọng

Và vươn lên tìm hạnh phúc ngày mai

Em phải bước trên những quãng đường dài

Đầy chông gai lắm bụi đường vất vả

Hãy cố lên không được để mình vấp ngã

Nung nấu tâm hồn quyết thắng gian nan

Những kiến thức luôn rộng mở thênh thang

Em sẽ bước trên con đường đã chọn

Em cảm ơn thầy bài học hôm nay

Cho em hiểu cuộc đời và lẽ sống,

                                                                           Danh Thị Thảo Duyên – Lớp 11 A 1

                                                                          Trường THPT Cao Lãnh 1

 
Mười lăm Tết PDF. In Email
Thứ ba, 04 Tháng 12 2018 21:13

MƯỜI LĂM TẾT

Lê Huỳnh Anh Khoa, 10A2

Trường THPT Cao Lãnh 1

  Tôi vừa mới đi học về, vừa mới cất cặp xuống thì bỗng có tiếng gọi vọng ngoài sân:

-         - Ê Khoa.

  Tôi liền quay người sang để xem ai gọi tôi. Thì ra là con Mùi đang đứng trước cửa rào, nó dùng hết nội công của nó để gọi to tên tôi một tiếng thật lớn. Tôi chưa kịp thay cái áo sơ mi rộng phùng phình, ướt đẫm mồ hôi liền phải chạy ra ngay để xem con “ mẹt” ấy nó kêu mình cái gì. Tôi hì hụi chạy ra tới cổng, nó chưa kịp cho tôi hỏi thì nó hồ hởi hỏi lại tôi:

-         - Chiều nay ra sau vườn nhà ông ngoại mày lặt mai không ?

-         - Thánh thần thiên địa ơi ! Tao tưởng chuyện gì quan trọng lắm, ai dè …

Nó chưa để tôi nói hết câu, liền nhảy vô chen ngang:

-         - Tại tao sợ mày lo học mà quên kìa. Tao cứ thấy mày ngày nào cũng đi từ lúc sáng sớm cho tới lúc tối mù tối mịt mới về, tao sợ mày quên nên tao mới nhắc cho mày nhớ.

Thật ra, cái vụ lặt mai này “mẻ” đã dặn tôi từ năm ngày trước rồi. Tại mẻ sợ tôi quên nên ngày nào tôi đi học về cũng dặn tôi hết ấy. Mà tội cho nó, nhà nó nghèo, nó phải nghỉ học từ năm lớp ba, chớ phải còn đi học thì giờ đã học một lượt với tôi rồi. Chữ cái, tính toán đơn giản thì nó cũng biết nên cha mẹ nó ngày nào cũng chiên bánh cam, bánh còng cho nó đem ra chợ bán. Nó tuy học không bằng tôi nhưng được cái là nó rất là siêng năng, hiếu thảo nên được bà con, hàng xóm rất là yêu thương, quí mến. Mùi nó rất thích Tết, mỗi lần độ khoảng mười bốn, mười lăm tết là trong lòng nó rất là phấn khởi, nó nhí nhảnh chạy từ đầu xóm tới cuối xóm để nhắc mọi người lặt mai, dọn cỏ. Cũng vì cái sự hồn nhiên, nhí nhảnh ấy mà mấy đứa bạn trong lớp tôi đều rất mến nó.

-         - Dạ, em nhớ rồi thưa chị hai, em nhớ tới nỗi em phải “ khắc cốt ghi tâm” luôn nè chị. - Tôi trả lời lại nó một cách bông đùa, như kiểu chọc ghẹo nó.

-         - Xóe, ai là chị mấy người bao giờ mà nói.

Nói xong, nó chạy một mạch về nhà nó. Nhà nó thuộc dạng nghèo nhất nhì trong xóm. Mái nhà lợp lá, dựng bằng cây tạm, được bà con trong xóm góp tiền lại xây tặng cho cha mẹ nó. Nhà nó tuy đơn giản nhưng vẫn được lót gạch tàu đàng hoàng, vẫn có buồng ngủ. Còn nhà bếp thì làm riêng ở ngoài, mẹ nó không chịu xài bếp ga mà chỉ chịu nấu bếp củi, chắc cho đỡ tốn, mẹ nó nói xài bếp củi đã quen cộng với nấu ăn trên bếp củi thì món gì nấu cũng ngon hết. Bởi vậy tôi bữa nào cũng xách cái đít qua nhà nó ăn chực một cách ngon lành. Mà nói gì thì nói chứ cha mẹ nó rất là rộng lượng, thân thiện với mọi người lắm à nghen. Mỗi lần mà cha nó đi lưới bắt được cá lớn là về nhà mần ngay một nồi lẩu, mời ông ngoại, ông Chín, ông Bảy, cậu Út tôi qua nhậu liền. Còn mẹ nó đi bán cá ở ngoài chợ xã, mỗi lần mà bán hết cá sớm là cô lật đật chạy đi mua đồ về nấu chè để đãi bọn con nít trong xóm tôi. Tuy sống trong cảnh cơ cực, đủ ăn đủ sống, không dư dã gì hết vậy mà nó không bao giờ than phiền, oán trách cha mẹ nó gì hết. Bởi vậy, con gái miền Tây nói chung ai cũng hiền lành, chịu thương, chịu khó.

----------o----------

Tôi ăn cơm xong là cũng đã một giờ, tôi vào buồng nằm nghĩ một chút. Bỗng tự nhiên ngó  lên thấy “ mẹt” Mùi đứng thù lù trước cửa làm cho tôi giật mình, hốt hoảng như mới gặp mộng. Tôi hỏi nó với giọng điệu vừa bực nhưng cũng vừa buồn cười:

-         - “Dụ” gì nữa vậy má hai ?

-         - Đi chưa mạy? – Nó hỏi tôi.

-         - Ối giời ơi! Mới có một giờ mấy ra ngoải chi má? Má bớt rãnh giùm em đi má! Sống chung với mày thì làm sao tao sống thọ được cơ chứ!

Sau khi tôi làm một khúc liên hoàn than với nó thì nó cũng có một chút “ quíu càng”, mặt nó chằm dằm, chù ụ xuống khiến cho người ta liên tưởng tới cái bánh bò đường thốt nốt mà bị ế lúc chiều, không còn ngon như buổi sáng. Mùi tuy hơi có chút sợ tôi nhưng nó cũng trả lời lại:

-         - Tại tao nôn quá, lỡ nay làm hông kịp thì tao sợ mai nó ra bông trễ lắm á. Mày thấy đó, mai trong vườn ngoại mày đâu phải một hai cây đâu. Mà nó có cả chục cây lận ấy. Giờ mình không lặt thì sao nó ra hoa đúng Tết được.

Nghe mẻ trút hết những tâm tư, tình cảm của mình cho “công cuộc” lặt mai để mai nó ra đúng ngày mà tôi phải cười khổ với cái nỗi của mẻ. Không phải tôi cười vì câu chuyện lặt mai, mà tôi đây cười vì cái sự hồn nhiên, ngây thơ của nó. Mai của ngoại tôi chớ nào có phải của “mẻ” mà mẻ tíu tít y như của mình. Phải công nhận là nhỏ này tốt bụng thiệt. Một đứa tuy phải nghĩ học từ năm cấp một như nó nhưng lại rất là quan tâm, lo lắng cho người khác, sợ tương lai xa của những cây mai ngoài kia không kịp nở Tết. Điều đó khiến cho tôi phải nể phục, không biết nói nên lời nào để trách móc mẻ nữa.

-         - Nói vậy chứ khoảng ba giờ hãy ra ngoải. Đâu phải có một mình tao với mày lặt đâu mà mày lo, mày sợ. Đợt này không những có hai đứa tụi mình mà còn có ông ngoại, ông bảy lặt mai phụ nữa. Mà đợt này có cả gia đình ông Tư về lặt mai tiếp nữa.

Mới nhắc tới từ “ông Tư” thôi mà mắt nó đã trợn lên như kiểu không tin vào lời nói của thằng tôi này vậy.

-         - Ủa gia đình của ông Tư về hồi nào vậy mạy?

-         - Ủa mày không biết hả? Gia đình ông Tư về hồi sáng này nè. Rồi ông ngoại, ông Bảy với cậu Út dẫn cả nhà ông Tư đi xuống Xẻo Quýt chơi rồi. Cũng tầm hai giờ là về tới hà.

Nghe lời tôi nói xong, nó hơi buồn, nó đáp lại với vẻ mặt tràn trề thất vọng:

-        - Sao không ai nói cho tao biết vậy, buồn dễ sợ luôn á!

-         - Chắc tại sáng mày đi bán bánh cam nên không gặp á. Chứ đảm bảo là ông Tư sẽ nhắc tới mày đầu tiên đấy.

À quên một điều, thật ra ông Tư rất là thân thiết với tôi và Mùi. Con ông thì mới học đại học nên ông không có cháu, vì thế ông Tư rất là thương chúng tôi như cháu ruột của mình vậy. Mỗi lần mà tôi với Mùi đi qua nhà ông chơi là ông sẽ nhờ bà Tư mần sẵn cho chúng tôi một chảo kho quẹt rất là bự. Sau khi chơi xong là ông lại kêu bọn tôi vô ăn cơm chung với hai ông bà cho vui. Bà Tư làm kho quẹt là ngon xuất thần nhất xóm tôi đấy, mỗi lần mà trong chảo chỉ còn nước kho là tôi giành liền nguyên cái chảo để múc, trộn và ăn cơm trong cái chảo đó luôn. Và cũng chính vì thế mà cái biệt danh “Khoa Chảo” ra đời.

Nhưng ông Tư lên thành phố sống đã ba năm rồi. Ông lên trên đó vì một phần để ông bà tiện chăm sóc cho đứa con đầu lòng của mình đi học, một phần là vì ông có nhà trên đấy nên ông dọn lên sống luôn. Ngày ông đi, tôi và con Mùi đã khóc rất nhiều, hai đứa tôi nắm chặt lấy tay ông, mặc cho cha mẹ có kéo ra hay làm gì, hai bọn tôi cũng không rời tay của ông. Đoạn ông nói với hai tôi: “Ông hứa khi con trai ông có việc làm thì ông sẽ về, ông sẽ về chơi với hai con, ông sẽ không đi đâu xa hai con nữa” thì hai chúng tôi mới buông tay ông ra. Mặc dầu buông tay nhưng chúng tôi không thể nào kìm được nước mắt của mình. Nước mắt cứ giàn giụa rơi ra không ngừng nghỉ.

----------o----------

Ting… ting…ting…

Chúng tôi lo mải mê nói chuyện với nhau thì bỗng nhiên có tiếng còi xe hơi đang vang vọng trước cổng nhà tôi, con Mùi nghe vậy liền chạy ra liền để xem coi có phải là ông Tư yêu quý của nó về hay không. Khi thấy dáng người hơi gầy, làn da rạm nắng cộng thêm  mái tóc nửa bạc nửa đen thì nó xác định là ông Tư yêu dấu của nó thật rồi. Nó chạy ục ịch ra ôm chầm lấy ông Tư, nước mắt rưng rưng. Còn tôi thì thong thả đi ra, lễ phép cúi đầu chào ông Tư. Ông Tư liền nhoẻn miệng cười và hỏi:

-        - Hai đứa có khỏe không hả? Ở nhà có giúp cha mẹ dọn dẹp không hả? Đợt này ông về sớm để chơi với mấy đứa nè. Ông ở chơi tới mùng mười ba, mười bốn luôn cho mấy đứa vừa lòng nhe.

-         - Thiệt hả ông? – Con Mùi hỏi với một sự ngạc nhiên, không thể tin được.

Ông Tư cười đáp:

-        - Thiệt sao không, ông đây nói dóc con làm gì.

Nó ôm ông siết lại như không muốn cho ông đi nữa. Tôi thấy vậy liền nói:

-        - Ê Mùi mập kia, mày tính cho ông Tư biến thành “cá khô” hả mạy? Nghĩ sao trời nắng chang chang thế này mà mày bắt ông đứng ngoài này phơi nắng cùng với mày vậy hả con kia.

Nghe tôi nói xong, nó giật mình buông tay ra, cười giã lã với ông Tư và nói:

-         - Con mời ông vào nhà chơi ạ.

Nghe nó mở miệng mời ông Tư vào nhà, tôi liền xéo sắc chọc lại nó:

-         - Ủa, ủa đây là nhà của “tui” chứ đâu phải nhà của “chế” đâu mà “chế” lại mời cơ chứ.

-         - Xóe, đàn ông con trai gì đâu mà “dô duyê” dữ. – Nó đáp lại cho tôi một câu vô cùng thâm.

Khi vào nhà, mẹ tôi, Mùi mập và tôi hì hục pha trà, mua rượu, làm mồi nhậu để cho mấy ông lai rai với nhau vài li rồi sau đó ra vườn lặt mai.

----------o----------

Cũng đã tầm ba giờ, nắng cũng đã dịu lại một chút, chúng tôi liền chuẩn bị tất cả “vũ khí” để ra ngoài vườn lặt mai. Bước ra tới vườn, điều đầu tiên ập vào mắt hai chúng tôi là một khu vườn đầy những cây mai xum xuê lá, tôi vỗ vai con Mùi nói:

-         - Ít ghê hé mạy.

-         - Ít cái đầu mày. Lặt tới tết không biết xong chưa nữa kìa. – Nó đáp trả lại câu nói của tôi bằng một giọng điệu kẻ cả và rất đỗi lo lắng.

Ông Tư quay sang ông ngoại tôi, hỏi:

-         - Mai đợt này nhiều lá quá hé anh.

-         - Ừ - Ông ngoại tôi trả lời - Đợt này mai lá nó nhiều mà nụ nó cũng to nữa, tuy lặt hơi lâu nhưng thấy cũng thấy đáng công đáng sức đó chú.

Trong khi mấy ông còn mãi nói chuyện với nhau thì tôi với con Mùi đã chạy lại cây mai đầu tiên để lặt lá. Chúng tôi lặt cây mai to nhất nằm giữa phần mộ của ông bà cóc tôi. Đây là cây mai có tuổi thọ cao nhất trong tất cả các loài mai trong vườn này và tôi còn nghe được ông ngoại kể về cái “sự tích” của nó. Cây mai này được ông cóc trồng vào năm 1945, khi mà cái thời mà Bác Hồ đọc bản tuyên ngôn độc lập, cũng là cái ngày mà ông cóc cưới bà cóc về nhà mình, và cây mai này được ông cóc trồng để làm một món quà nhỏ tặng cho người vợ thân yêu của mình. Lúc đầu, cây mai rất là nhỏ, rất là xinh, được bà cóc chăm sóc tưới nước rất là cẩn thận. Và khi tới năm má tôi sinh ra (1975) nó đã bự tổ chảng, cành lá xum xuê, nụ thì bự bành ki tô, ai đi qua cũng đều khen hết xẩy. Và tới năm 1997, cơn bão Linda đã cuốn trôi hết cả ngàn căn nhà, ngập hết cả ngàn công đất, công lúa của nhân dân miền Tây nói chung và Đồng Tháp nói riêng. Cả nhà tôi bị ngập trong biển nước, nước nó lên cao tới gần cái bắp đùi của mình, nó ngập tới nổi mà ngồi trên nhà mà có thể câu cá được luôn đấy. Và cây mai ấy tưởng chừng như đã bị chết úng trong biển nước, nhưng khi bão đi qua thì cây mai ấy vẫn còn đứng sừng sững chổ đấy, không chết, không úng. Phải chăng cây mai đấy chính là minh chứng, chính là bài học cho con người chúng ta về lòng kiên trì, tính dẻo dai nhẫn nại và chịu khó?

Chúng tôi hì hục lặt từng chiếc lá trên cây, mỗi lần lặt một chiếc lá là lộ ra một chiếc nụ to múp nhìn mà mắc ham, tôi cười nói với con Mùi:

-         - Nhìn nụ nó to múp như cái mặt nọng của mày ghê vậy á!

Nó liếc nhìn tôi, cười vào mũi tôi một cách mỉa mai, nó đáp:

-         - Nó to như mặt tao thì bông nó mới bự, mới đẹp chứ, chứ nếu nó giống như mặt mày, lép xẹp, nhỏ như con khỉ khô thì nó có bao giờ ra bông đẹp.

Khi nó nói xong, họng tôi cứng đơ, hai ông đang lặt cũng cười theo làm tôi ngượng muốn đỏ mặt. Tôi ước gì mà có một cái xẻng ở đó là tôi đào mà chui xuống chốn quách đi cho rồi. Bốn ông cháu chúng tôi lặt cây mai đấy độ một tiếng là xong, trời bắt đầu cũng dịu nắng đi, ông ngoại nói với ông Tư và chúng tôi nghĩ tay lại uống nước, ăn trái cây cho đỡ mệt. Tôi và con Mùi hì hục chạy lại gốc xoài lớn, xé bịch bánh oshi ăn, khui lon pepsi uống. Con Mùi quay sang nói:

-         - Công nhận làm việc xong cái thấy ăn uống nó ngon lành dễ sợ, sáng biết vậy tao chừa vài cái bánh cam rồi!

Tôi nhìn nó, không trả lời mà cười với nó, cái tính hồn nhiên, ngây thơ của nó làm cho tôi không ít lần phải khó xử. Đã 15 tuổi đầu rồi mà vẫn chưa biết cái gì về suy nghĩ xa xôi, về tương lai, về cuộc sống sau này,… mà nó cứ hễ ra là chỉ biết nào là ăn với chả chơi. Sáng mở mắt ra là đi bán bánh cam bánh cồng, cái trưa về là chạy nhong nhong khắp cả làng để chơi, rồi cái xế chiều về giúp cha mẹ cơm nước rồi tối chạy qua nhà tôi coi phim ké. Mà tôi thấy vậy cũng chẳng sao, vì mấy đứa như nó thường rất dễ chơi, dễ bảo, dễ thích nghi.

Chúng tôi tiếp tục lặt mai cho tới khi mặt trời đã khuất dần, chỉ còn một chút nữa là chúng tôi hoàn thành xong nhiệm vụ, nhưng ông ngoại lại kêu ngưng để mai lặt tiếp. Thế là bốn ông cháu đi về nhà. Trên đường về nhà, chúng tôi gặp được cha Mùi đáng xách một xô cá to đùng, bên trong toàn là những con cá bự chà bá, nào là cá lóc, nào là cá lau kiếng, nào là cá chép sông,… Cha con Mùi bảo tôi và nó xách cái xô cá này về cho mẹ nó mần sạch rồi làm cái lẩu mắm to để cho ông ngoại, ông Tư, ông Bảy, ông Chín, cha nó,… nhậu một bữa. Chúng tôi vâng lời, chạy một mạch về nhà Mùi. Tối đó, mấy ông, mấy chú tụ lại nhà Mùi rất là đông, tiếng cười nói của mọi người đã làm xua đi bầu không khí yên tĩnh trong xóm. Mấy bà dì, bà cô và cả mẹ tôi đều ngồi tụm lại trên đi văng, miệng không ngớt lời mà “tám” những chuyện từ trên trời xuống xưới đất. Còn bọn con nít tụi tôi thì xúm lại với nhau, lấy lá xoài làm mão, tuốc lá dừa kiểng làm kiếm để diễn tuồng tổ. Thế là một ngày mười lăm Tết trôi qua với bao cảm xúc vui tươi, phấn khơi. Và cảm xúc ấy sẽ còn thấy được ở những ngày Tết trọn vẹn trong lòng tôi và Mùi, trong lòng tất cả những người thân yêu trong gia đình, chòm xóm, nơi làng quê bình dị của chúng tôi. 

 
Xuân về trên làng quê tôi PDF. In Email
Thứ ba, 04 Tháng 12 2018 21:06

Xuân về trên làng quê tôi.

          Mỗi khi mà thấy hoa mai nở rộ một màu vàng rực là biết ngay không khí Tết đang dần về. Trên nền trời xanh, từng đàn chim én tung cánh bay lượn và những cơn gió lạnh lẽo của mùa đông đã thay thành cái không khí ấm áp khi trời đang chuyển dần sang xuân. Đó cũng chính là lúc Tết về trên làng quê tôi.

          Tôi không biết ngày Tết ở những nơi khác như thế nào nhưng ngày Tết ở quê tôi luôn tràn ngập niềm vui, tiếng cười và lời chúc phúc cho nhau một năm mới an lành, thịnh vượng. Trên những con đường nhỏ còn bốc mùi sỏi đá, đám cỏ xanh phủ kín lối về đã được người dân nơi đây cắt tỉa rất sạch sẽ.

          Mọi người, ai ai cũng đều háo hức và chăm chỉ hoàn thành công việc của mình. Họ làm việc hăng say, nhiệt tình. Đám con nít thì tíu ta tíu tít như bầy chim non rời tổ, cứ đòi giành phần ba mẹ để làm, nhưng làm được một lúc là chán rồi bỏ đâu đó đi chơi để rồi khi bị mẹ phát hiện rồi chử một trận thì lại buồn rầu lo sợ. Những lá cờ Tổ quốc màu đỏ tươi bay phấp phới giữa bầu trời tạo nên không khí vui tươi, phấn khởi. Có lẽ, xuân về là điều khiến cho không khí của mọi nhà trở nên an lành và ấm áp.

          Mặc dù thời tiết vẫn còn hơi lạnh, những giọt sương đêm vẫn còn bám kín trên các cành cây nhưng nụ cười của mọi người thì đã nở trên môi. Ngày Tết, những người lớn thì thật bận rộn, họ dọn dẹp nhà cửa, lau chùi lư hương trên bàn thờ, tỉa mai, ... cứ thế mà quằng quặc từ sáng đến chiều để có thể cùng gia đình đón một cái Tết an lành và hạnh phúc. Còn đám trẻ con thì nô đùa háo hức. Có mấy đứa con gái, tụi nó lựa cho mình những bộ quần áo đẹp và mới nhất để mặc, để đi chơi và mừng tuổi ông bà. Đứa nào cũng kiếm cái áo có túi thật to và rộng để đựng được thật nhiều bánh kẹo và tiền lì xì.  

          Tết đến cũng là lúc để người ta '' tiễn năm cũ, đón năm mới '' với ngụ ý tạm biệt những cái cũ, những điều buồn bã, điều không may mắn sẽ đi theo cùng năm cũ để có thể thuận lợi đón một năm mới về sẽ mang về những niềm vui, sự hy vọng mới. Trong những ngày ba mươi cũng như mồng Một Tết, nhà nào cũng đều thắp hương và làm một mâm cơm cúng ông bà tổ tiên để thể hiện sự thành kính với họ.

          Năm nào cũng thế, mỗi khi Tết về nhà tôi, mẹ và ngoại đều nấu thật nhiều món ngon nào là: gói bánh chưng, bánh tét, làm nem, gói chả, kho một nồi thịt thơm đến tận sống mũi và rất nhiều để cúng ông bà tổ tiên và tôi cũng phụ họ một tay. Tôi rất là thích ăn bánh chuối và chuối ngào do ngoại làm nên trong lúc phụ tôi hỏi: " Ngoại ơi, sau nhà mình không làm bánh chuối hoặc chuối chưng hoặc món con thích là chuối ngào, con thấy mấy món đó ngon mà ngoại! ''. Khi đó ngoại nói: " Nhỏ này, con nghĩ sao vậy, đầu năm đầu tháng ai mà ăn chuối, ăn chuối rồi nguyên năm chuối nhụi rồi sao! ''. Tôi cười: " Ừa hé, hì hì, dạ con biết rồi ngoại! ''.  

          Sáng hai mươi chín Tết, mẹ chở tôi ra chợ sắm đồ Tết và mua đồ về để chuẩn bị đón Tết về. Những ngày này, phiên chợ Tết rất đông vui và náo nhiệt. Ở phía đông, ông mặt trời vẫn còn ngái ngủ sau lớp mây hồng phơn phớt. Vậy mà, chợ đã khá đông rồi. Có lẽ ai cũng muốn nhanh chân lựa cho mình những món hàng còn mới. Từng tốp, từng tốp người qua lại thật náo nhiệt. Tiếng trò chuyện râm ran của người quen tình cờ gặp mặt và tiếng người mua bán hàng nói cùng nhau khiến cả khu chợ ồn ào, náo nhiệt khác với ngày thường.

          Hai bên đường, nào là hoa tươi, trái cây đủ loại. Những bó hoa tươi thắm được phơi bày trên mặt đường và cấm vào các bình hoa trong rất đẹp mắt. Nhìn những bông hoa nối tiếp nhau ấy. Tôi cứ ngỡ mình đang đi vào làng hoa chứ không phải là đi chợ Tết. Bên kia đường, những quả bưởi to, tròn màu nắng ấm, còn nguyên cuống lá xanh. Những quả cam ngọt lành, quả hồng xiêm màu nâu xám và những chùm nho tím với những quả treo trên cây… Tất cả đều được người bán hàng sắp xếp thật ngay ngắn và tinh tảo, nhìn thật vui mắt.

          Nhìn xéo sang một chút là nơi bán rau, đủ các loại '' cây nhà lá vườn ''. Nào là su hào, cải bẹ, cà chua,... tất cả đều được xếp vào từng giỏ lớn cạnh những bó hành xanh và những củ cải trắng nõn nà. Đi sâu vào trong chút nữa là quầy bán bánh kẹo. Những hộp mứt dừa, mứt tầm duột, mứt rừng và những hộp kẹo, bánh đều được trang trí với nhiều hình dạng và màu sắc sặc sỡ khác nhau trông thật bắt mắt va thèm thuồng.

          Những khi Tết về, cả nhà tôi tất bật làm những việc mà chỉ có Tết mới có và cảm thấy rất vui, không có chút gì gọi là mệt mỏi. Ngoại thì lụi cụi ở dưới bếp với mấy ngọn lửa, bếp than. Mẹ thì mang bình hoa ra rồi cắm vào đó những bông hoa tươi đẹp, còn tôi thì chuẩn bị bánh kẹo, hạt dưa, mứt, .... và phụ mẹ treo những phong thư đỏ chói vào những cành hoa tươi thắm trên cành. Và hình như các cành hoa ấy cũng như đang tươi cười với bầu không khí ngày Tết vì chúng biết rằng sắp tới đây chúng sẽ được mọi người ngắm nhìn và khen ngợi.

          Đêm 30 là khoảnh khắc thiêng liêng nhất trong năm. Cả nhà chúng tôi cùng nhau ngồi lại đón giao thừa, ăn một miếng bánh ngọt, uống một cốc trà nóng. Khi những màn pháo hoa nổ ra những bông pháo hoa bay vút lên cao rồi tỏa sáng trong bóng đêm, tạo ra những màu sắc lung linh tươi đẹp. Cả nhà chúng tôi cùng tặng cho nhau những lời chúc tốt đẹp. Cầu mong cho năm mới mình sẽ học giỏi hơn, được nhiều hoa điểm 10 hơn và cầu mong cho mẹ và ngoại được sống vui vẻ khỏe mạnh, bình an.

          Sáng ngày mùng 1 Tết, tôi dậy sớm và diện cho mình một chiếc đầm thật xinh đẹp rồi đi '' xông nhà '' và chúc Tết mừng tuổi mẹ và ngoại. Xong rồi, cả nhà chúng tôi cùng nhau xem ti vi, nghe những bài nhạc xuân rồi ăn bánh, cười nói cùng nhau. Đến trưa thì ăn một bữa cơm gia đình bên mâm cơm thật hạnh phúc. Rồi thì mẹ chở tôi đi chùa. Mẹ bảo ngày mồng Một đi chùa xin sâm để nguyên năm được bình an và khỏe mạnh.

          Tết về không chỉ là bắt đầu một năm mới mà còn là lúc để các thành viên trong gia đình đoàn tụ, sum họp bên nhau. Tết của gia đình là đơn sơ nhưng ấm áp và tràn đầy tình thương. Mong xuân về đẻ xóa tan cái giá lạnh của mùa đông và mang tia nắng ấm áp về với mọi người mọi nhà để mọi buồn rầu lo lắng trong năm cũ sẽ tan biến hết mà thay vào đó là những tiếng cười, niềm vui và sự hạnh phúc của năm mới. Một năm mới với nhiều niềm vui mới.

 

Huỳnh Nguyễn Diễm Kiều - Lớp 12 TX

Trường THPT Cao Lãnh 1.

 
Như những giấc mơ PDF. In Email
Thứ ba, 04 Tháng 12 2018 20:48

Như những giấc mơ

 Em ngại ngần bước chân khẽ khàng đi qua từng cánh cửa

Lắng nghe trái tim mình mở ra rồi đóng lại

Khôn ngoan trong khờ dại

Tự tán thưởng cho mình hai chữ bình yên

Em cứ mãi chập chờn trong những giấc mơ quên

Nhập nhoạng giữa mộng với đời làm kẻ lữ hành không cần phương hướng

Hoang vắng trên đường hững hờ thấy mình mạnh mẽ

Hạnh phúc cắt lòng khi với tay chạm rát nỗi riêng tư

Trong thế giới của mỗi mình, em biết đã có anh

Dù sẽ chẳng để làm gì như hoàng hôn kia cuối ngày rồi phải tắt

Như thế gian này đâu có gì là vĩnh cửu

Chiếc lá nõn mùa xuân rồi cũng đến lúc phai tàn…

Có đôi khi, ước gì những cơn bão lòng của con người thôi không còn giày xé

Giông gió lặng im cho cây lá ngát xanh mùa

Nhưng trớ trêu thay ngày chỉ thắm tươi khi cành hoa kia mang nặng oằn nỗi nhớ

Tự tô điểm hương sắc cho mình bằng những nỗi niềm xao xuyến không tan

Bầu trời cao chỉ hé ánh bình minh rỡ ràng sau giông tố của đêm đen

Nên người còn mải mê sải bước hoài trên những con đường không định hướng

Những lối phố không cỏ hoa và những cánh đồng trơ một màu đất xám

Đi tìm một đóa hồng tươi xanh biêng biếc

Mà không cần bận lòng loài hoa ấy thật sự có hay không?

Giữa cuộc đời này chỉ cần một niềm vui nhỏ bé mong manh

Như tiếng chim lảnh lót lúc ban mai sẽ còn đọng lại hoài trước khi biến tan vào bao la vũ trụ

Sẽ trở thành nỗi tương tư sớm hôm khi người còn khắc ghi nỗi nhớ

Dù chỉ một vệt sáng âm thầm cũng cứu rỗi được cả trời đông

Em sẽ riêng giữ cho mình những lời không nói với anh

(Đâu cứ phải bao giờ cũng buộc phải nói với nhau về tất cả)

Khi những mùa nắng mưa làm trái tim em ướt mềm như lá

Ngại một chút gió giông sẽ tan nhanh tia nắng buổi  muộn chiều

Cất vào mùa lá bay những  điều ước đã mấy bận rong rêu

Hồi hộp lắng nghe trái tim mình trong mỗi giờ lỗi nhịp

Như viên đá cuội xót xa trơ mình giữa lòng khô suối cạn

Chỉ mơ một dòng nước mát êm nhưng lại sợ gặp cơn lũ cuốn ngập tràn

Ngoài kia  ngọn gió lang thang

Có bao giờ ghé lại bên đường thật thà ngắm nhìn màu giản đơn hoa cỏ?

Lắng nghe vết lá cứa sâu hằn vào thịt da rát buốt

Nhói lòng nỗi đau vời vợi

Biết mình đang thức

Trong giấc mơ hoang.

 

Ngọc  Điệp

 

 
« Bắt đầuLùi12345678910Tiếp theoCuối »