Thứ tư, 20 Tháng 2 2019
Trang chủ Tập san văn nghệ

Thời gian là vàng

Ulti Clocks content

Mạng giáo dục VNedu

Website Trường trực tuyến

Kỳ thi HSG năm 2015-2016

Website các trường ĐH, CĐ

Website liên kết

THỐNG KÊ

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay976

Hiện tại: 50 khách, 1 bots 

Tập san văn nghệ


Giới thiệu quyển sách Hạt giống tâm hồn "Theo dòng thời gian" PDF. In Email
Chủ nhật, 10 Tháng 2 2019 08:31

Giới thiệu quyển sách Hạt giống tâm hồn “Theo dòng thời gian”

Tập sách gồm nhiều tác giả, do Stephen R. Covey tuyển chọn và giới thiệu. Bản dịch của Thu Trang – Minh Tươi. Do Công ty Văn hóa Sáng tạo Trí Việt – First News xuất bản và phát hành. 21 câu chuyện thú vị là món quà mà Fist News dành cho người đọc như lời giới thiệu của tập sách: “Thân tặng tất cả những người đang trăn trở, đang vượt qua những khó khăn, thử thách tinh thần và luôn giữ vững niềm tin để tìm được hạnh phúc cuộc sống, để đạt được ước mơ của mình”.

Có điều gì đó thu hút người đọc ngay từ trang đầu, khi tác giả Stephen R. Covey đã tự nhận rằng mình là người may mắn. Ông đã viết rằng: “Sống trong thời đại khi mà tình phụ tử và mối ràng buột gia đình đang bị đe dọa nghiêm trọng, tôi cảm thấy mình thật may mắn khi biết đó đây vẫn có những người cha tận tụy, những người mẹ bao dung đang từng ngày từng đêm nỗ lực hết sức mình cho sự lớn khôn cả về thể chất lẫn tâm hồn của con cái. Và trong một kỷ nguyên nơi trường học và giới trẻ tồn tại đầy những tệ nạn xã hội, tôi cảm thấy mình thật may mắn khi được gần gũi những giáo viên nhiệt tâm, những thanh niên tài năng, tất cả đều giàu có cả về trí thức và tấm lòng, hàng ngày họ vẫn đang miệt mài tạo nên sự thay đổi – theo một cách riêng”.

Và quả đúng như vậy, những câu chuyện lần lượt được kể, mang đầy ý nghĩa giáo dục và triết lý, mở ra một không gian tươi mới, gieo thêm niềm tin và tình yêu cuộc sống, khiến cho người đọc phải thảng thốt giật mình mà suy ngẫm lại về những giá trị sống, về đức tin và niềm hạnh phúc ngay trong đời sống thực tại của chính mình.

Khi Oprah Winfrey đã nói: “Người liêm chính là người luôn làm theo lẽ phải bất kể người khác có biết đến việc làm của họ hay không”, thì quả thực ông đã hướng mọi người đến một cách sống lương thiện và chính trực, là cách dạy cho mọi người những bài học về đạo đức đầy ý nghĩa. Đó là câu chuyện “Mẻ cá để đời” của James P. Lenfesty kể về chuyến đi câu của hai cha con khi cậu bé mới 11 tuổi. Sau nhiều giờ kiên trì, cậu bé đã câu dính một con cá vược rất to. Lúc ấy đã 10 giờ đêm, xung quanh không còn ai. Nhưng người cha nhìn con cá rồi nhìn đứa con trai. Ông nói: “Con hãy thả nó trở lại đi”. Cậu bé mếu máo vì tiếc rẻ. Người cha vẫn cương quyết: “Vẫn còn những con cá khác cơ mà!”. Và cậu bé bật khóc: “Nhưng đó là con cá lớn nhất”. Và khi ấy, mặc dù chẳng ai trông thấy hai cha con cũng như không ai hay biết họ câu được con cá này nhưng cậu bé có thể đọc được rõ ràng những lời cha cậu định nói, rằng không cần phải thương lượng gì thêm về quyết định ấy cả. Cậu bé chầm chậm tháo lưỡi câu ra khỏi miệng con cá rồi ngậm ngùi ném thành quả của mình trở lại làn nước lấp lánh ánh trăng. Con cá quẫy mạnh và nhanh chóng biến mất. Cậu bé thầm nhủ có lẽ về sau cậu sẽ chẳng bao giờ trông thấy con cá nào to như vậy nữa.

Và 34 năm sau, cậu bé ấy đã trở thành một kiến trúc sư thành đạt. Ngôi nhà của cha con cậu vẫn nằm trên hòn đảo ở giữa hồ. Cậu lại tiếp tục dạy các con của mình cách câu cá trên bến tàu ấy. Ngần ấy năm, cậu chưa bao giờ câu được con cá nào lớn như con cá cậu đã từng câu được vào đêm hôm đó. Tuy nhiên, con cá đó không hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời cậu, mà cậu vẫn trông thấy nó mỗi khi phải đối mặt với những lựa chọn khó khăn. Người cha đã từng dạy cậu rằng, đạo đức chỉ là một vấn đề đơn giản giữa đúng và sai, nhưng làm sao để sống có đạo đức mới là một điều khó. Liệu chúng ta có tuân theo lẽ phải hay không khi ta biết không có ai chứng kiến? Liệu chúng ta có từ chối một con đường tắt đưa ta tới thành công? Chúng ta sẽ làm được những điều đó nếu ngay từ nhỏ, chúng ta được dạy phải thả con cá to đang mang trứng trở lại hồ. Vì như thế chúng ta sẽ học được một bài học quý giá, đó là biết tôn trọng sự thật.

Những quyết định đúng đắn sẽ lưu lại dấu ấn trong tâm trí chúng ta. Đó là câu chuyện mà chúng ta có thể tự hào kể lại cho bạn bè và con cái. Đó là câu chuyện về việc chúng ta đã làm đúng và từ đó chúng ta sẽ càng thêm mạnh mẽ để tiến lên.

Và câu chuyện “Sự giúp đỡ của một người bạn” mà Dudley A. Henrique kể lại đã minh chứng cho điều mà Arthur Ashe đã từng nói: “Chủ nghĩa anh hùng chân chính rất giản dị, đời thường. Đó không phải là niềm khao khát vượt qua người khác bằng mọi giá mà là niềm mong muốn cứu giúp người khác bằng mọi giá”. Quả vậy, một cậu bé 6 tuổi có cuộc sống đầy khó khăn và tội nghiệp vì cha mẹ ly hôn. Cậu sống với mẹ và luôn bị hành hạ bởi người cha dượng vũ phu trong nhiều năm liền. Không chịu đựng nổi, cậu quay về sống cùng bà nội, nhưng rồi cũng trở thành một đứa trẻ lêu lỏng, thích đánh nhau và thường xuyên bị đuổi học. Cậu đã từng được đưa vào rèn luyện ở trường quân đội nhưng rồi cũng bị đuổi. Trở lại học ở trường công lập, cậu vẫn là chú nhóc ham chơi hơn ham học. Trong một lần tình cờ, cậu tha thẩn rong chơi đến tận căn cứ không quân ở ngoại ô thành phố và nhìn thấy một chiếc máy bay. Cậu tò mò đi vòng quanh rồi bạo dạn leo hẳn vào buồng lái. “Này, thằng nhóc kia, ra khỏi đây ngay!”. Một viên phi công mặc đồng phục bay xuất hiện làm cậu bé vô cùng sợ hãi nhưng trái lại, cậu không bị đuổi đi mà còn được ân cần quan tâm, hỏi han một cách thiện cảm. Nhiều tuần trôi qua sau đó, cậu bé thường xuyên đến khu quân sự ấy và giữa họ ngày càng gần gũi nhau hơn. Lần đầu tiên trong đời, cậu bé đã tìm thấy sự ấm áp và thân thiện từ một người đàn ông tốt bụng, tìm thấy một người bạn thực sự, và cũng chính từ đó mà cuộc đời của cậu hoàn toàn thay đổi.

Cậu bé được viên phi công giới thiệu với những người trong đội bay, cậu hạnh phúc vô ngần khi được nếm trải cảm giác là thành viên của một đội. Khi biết cậu có ý định bỏ học, “người bạn” ấy đã khuyên nhủ cậu chân tình như với một đứa cháu. Cậu suy nghĩ và làm theo lời khuyên của  “chú ấy”. Trở lại trường, những lá thư động viên thường xuyên của chú ấy khiến cuộc sống của cậu hạnh phúc và sáng sủa hơn rất nhiều. Sau đó, viên phi công ấy đã tử nạn trong một lần máy bay bị mất lái, chú ấy đã có thể nhảy dù để được an toàn, nhưng chú đã chọn cách cố gắng lái nó ra khỏi khu dân cư cho đến khi không còn cứu vãn được… Sự đau buồn dần lắng xuống, cậu bé suy nghĩ nhiều hơn về những điều chú ấy đã nói. Cậu nhận ra có sự thay đổi lớn trong con người mình, cậu đã biết cuộc đời mình cần hướng tới điều gì và phải làm sao để thực hiện nó. Cậu đã ghi danh vào lực lượng không quân, học tập, làm việc và nghiên cứu chăm chỉ để giành được vị trí sĩ quan không quân rồi trở thành một huấn luyện viên bay giỏi. Và trong một chuyến bay đáng nhớ của cuộc đời mình, cậu đã hạ cánh máy bay thấp xuống một nghĩa trang nơi có ngôi mộ người bạn phi công năm nào. Cậu đã rớt những giọt nước mắt vui sướng và biết ơn để chào người phi công đó. Khoảnh khắc đó có ý nghĩa to lớn vô cùng với cậu, nó khơi dậy một bài học vô giá, rằng người ta có thể thay đổi cuộc đời của người khác, và chúng ta có thể đạt được mọi thứ nếu ta không ngừng chăm chỉ, kiên nhẫn…cùng với sự giúp đỡ nhiệt tình của một người bạn quý.

Và còn nhiều những câu chuyện khác được giới thiệu trong tập sách này, như “Sức mạnh của một bức thư cảm ơn”; “Tìm lại các giác quan”; “Ước mơ vươn tới một ngôi sao”; “Những chiếc xe miễn phí”; “Phong cách của riêng tôi”…. đều chứa đựng các ý nghĩa tích cực, nó cần thiết cho việc bồi dưỡng tâm hồn, hướng con người vươn tới các giá trị chân, thiện, mỹ, giúp chúng ta tìm thấy niềm vui và hạnh phúc trong đời sống thường ngày. Sẽ rất là bổ ích khi bạn tìm đọc nó, bạn nhé!

Ngọc Điệp

 
Lời xin lỗi muộn màng PDF. In Email
Thứ hai, 04 Tháng 2 2019 15:38

Truyện ngắn

Lời xin lỗi muộn màng

 

“ Công cha như núi Thái Sơn

Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra

Một lòng thờ mẹ kính cha

Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con”

Lan đang cúi người nhổ những bụi cỏ bên mộ mẹ nó thì bất chợt nghe tiếng những đứa trẻ trong xóm nhỏ đang ê a đọc những câu ca dao ấy, những câu thơ nói lên công lao trời biển của cha mẹ. Nó làm Lan nhớ về quá khứ, nhớ về mẹ và những lỗi lầm mình đã gây ra với mẹ.

Lan sinh ra trong một gia đình nghèo khó, ba mất sớm. Mẹ phải làm lụng vất vả nuôi Lan ăn học. Làm thuê. Công việc của mẹ cũng chẳng ổn định. Nay đây mai đó, người ta kêu làm gì thì làm cái đó, từ giúp việc nhà, làm cỏ vườn, phụ bán hàng, cho đến khiêng vác,… Công việc nặng nhọc, vất vả là thế nhưng mẹ chưa hề phàn nàn hay la mắng vô cớ Lan dù bất cứ việc gì. Lan  luôn được mẹ nuông chiều, lo cho đầy đủ từng miếng ăn giấc ngủ. Mỗi buổi sáng trước khi đi làm, mẹ đều nấu cơm sẵn cho để Lan ăn rồi đi học, quần áo cũng mẹ cũng ủi cho. Mẹ chẳng để Lan làm bất cứ việc gì, chuyện quan trọng mà nó cần làm chỉ là việc học.

-         Lan ơi, thức dậy đi học nè con- Mẹ từ trong bếp nói vọng ra.

-         Chút xíu đi mẹ, còn sớm mà- Nó vẫn còn buồn ngủ nên chưa chịu thức.

-         Dậy đi con à, trễ giờ nhen- Mẹ luôn lo lắng cho Lan, vì sợ nó trễ học nên bà đã vào giường kéo tay Lan dậy

-         Mệt quá à, ngủ một chút xíu nữa cũng không được- Nó vùng vằng ngồi dậy  và lớn tiếng với mẹ, rồi uể oải lê chân ra sau nhà rửa mặt. Lúc đó nó cũng chẳng hiểu rằng như thế là hỗn với mẹ.

Mẹ cũng chẳng nói gì, thản nhiên giúp nó xếp lại mùng mền rồi ra dọn cơm cho nó ăn.

-Ăn lẹ đi con rồi đi học!

 -Sao bữa nào cũng ăn cơm với rau luộc hoài vậy mẹ, con ngán lắm rồi - Nhìn mâm đồ ăn trên bàn chỉ vỏn vẹn một dĩa rau muống luộc với chén nước tương, nó vùng vằng không chịu ăn.

- Thôi, ráng ăn bữa nay thôi, mai mẹ đổi món khác -  Nghe nó nói ngán, mặt mẹ buồn buồn.

- Con muốn ăn đùi gà chiên, bánh mì bít tết, mấy đứa bạn con sáng nào nó cũng ăn vậy đó!

- Nhà mình làm gì có nhiều tiền mà ăn như bạn được con?- Mẹ hơi nhăn mặt vì những món ăn nó vừa kể.

- Con không biết đâu đó, con muốn ăn mấy món đó thôi! - Nói xong nó xách cặp đi học mà không chào mẹ lấy một tiếng. Nên nó không biết rằng, mẹ đang lấy cái túi vải ra đếm xem có còn đủ tiền để mua những món đó về cho nó ăn hay không.

-Tháng này chưa đóng tiền học cho con, nhà lại sắp hết gạo, cặp con cũng rách rồi. Nhiều thứ chi trả quá. Sao có đủ tiền mua đồ ăn cho nó đây!?- Mẹ nó vừa đếm mớ tiền lẻ vừa lẩm bẩm tính.

  - Thôi, sang nhà chị bảy mượn ít tiền mua đồ ăn cho nó để nó thèm tội nghiệp.

Nói rồi mẹ chạy sang nhà dì bảy hàng xóm kế bên nhà. Nhà dì bảy thì có phần khá hơn nhà Lan, nhưng nhà dì đông con nên cũng không dư dả là mấy.

  - Chị bảy ơi, có nhà không chị ơi?

Dì bảy trong nhà chạy ra:

  - Có, có gì không thiếm?

  - Em định mượn chị chút tiền…

  - Mượn bao nhiêu thiếm?

  - Cho em mượn hai trăm ngàn với được không chị? - Mẹ nó nói nhỏ nhỏ, vì số tiền mẹ mượn cũng hơi nhiều, sợ dì bảy không có đủ tiền…

  - Mèn ơi, thiếm mần cái gì mà cần tiền vậy?- Thấy mẹ mượn tiền dì bảy lo lắng hỏi.

  - Em … chỉ là… mua đồ ăn cho con bé Lan chị ạ, nó thèm ăn … đùi gà với bò bít tết gì đó…

Nghe mà dì bảy hết hồn, tròn mắt:

  - Trời đất, nhà đã nghèo vậy mà nó đòi ăn món đắt tiền không vậy thiếm?

  - Cũng tội nghiệp nó chị ơi, bạn bè đứa nào cũng ăn ngon mặt đẹp, còn nó….không có cha…như người ta… - Nhắc đến chuyện ấy mẹ lại rơm rơm nước mắt.

  - Thiếm chiều nó quá mà nó hư à, nhà nghèo thì có gì ăn đó, chứ đòi hỏi gì?- Dì bảy lo lắng nói.

   - Tại hồi đó giờ nó cũng chưa được ăn ngon, nên em bấm bụng mua cho nó ăn một lần cho biết...

  - Thôi, thiếm mượn thì tôi cho, nhưng mà thiếm coi chừng đó nhe, con hư hồi nào không hay đó.

   -Dạ, em cảm ơn chị nhiều lắm.

Mượn được tiền, mẹ liền đến ngay chỗ làm, buổi làm việc hôm ấy thật vui vẻ, vì cuối cùng con gái mình cũng có được bữa ăn ngon. Đến chiều, mẹ ghé qua chợ, mua mấy món nó thích đem về. Đợi con về ăn, mà trong lòng bà vui đến lạ kì, mua được cho con những món ăn ngon, bà cảm thấy rằng con đã được phần nào đó như bạn như bè của nó. Khi Lan về tới nhà trời đã dần tối, thấy con về trễ, mẹ nó lo lắng hỏi:

  -Sao nay về trễ vậy con? Có việc gì không?

  -Dạ, có việc gì đâu mẹ, chỉ là…..à xe con hư - Lan đang ấp úng, đồng nghĩa với việc nó đã nói dối mẹ.

Thật ra không phải xe nó hư đâu mà là do sau khi tan học, nó đi chơi với đám bạn nên về trễ. Do quá được nuông chiều, nên Lan dần dần trở nên hư hỏng. Việc học hành thì ngày càng sa sút, trốn học ngày càng nhiều và những lần nói dối mẹ cũng ngày một tăng. Bạn bè của nó cũng là những đứa cá biệt quậy phá của trường, hay tụ tập chơi bời, la cà hàng quán, thậm chí là tụ tập đánh nhau với những đứa bạn lớp khác trong trường. Cô chủ nhiệm đã mấy lần gọi điện mời mẹ của Lan vào trường. Cô đưa cho mẹ bảng điểm tháng của Lan và nói:

  -Dạo này Lan học xuống lắm chị à, lại còn hay cúp tiết, tụ tập cùng nhóm bạn cá biệt trong trường chơi bời. Hy vọng chị có thể nhắc nhở em Lan để em có thể học tốt hơn, cũng như không chơi với đám bạn xấu đó nữa…

  -Trời ơi, cô ơi…chắc cô hiểu lầm gì đó, chứ con tôi hồi đó giờ ngoan ngoãn lắm - Mẹ Lan nghi hoặc nhìn cô.

  -Em nghĩ, do Lan luôn được chị chăm sóc nuông chiều nên nó có tính ỷ lại, chị nên thay đổi cách giáo dục cháu đi chị à - Cô chủ nhiệm nhẹ nhàng khuyên mẹ.

  -Tại tôi, do tôi còn quá nuông chiều nó, nó muốn gì tôi cũng cố gắng thực hiện, vì tôi nghĩ nó thiếu tình yêu thương của ba, nên muốn bù đắp cho nó, không ngờ lại khiến nó hư - Mẹ rưng rưng nước mắt tâm sự với cô chủ nhiệm.

  -Từ nay, chị nên để ý tới nó nhiều hơn và nên kiểm tra việc học của nó thường xuyên hơn- Cô chủ nhiệm vỗ nhẹ lên vai động viên mẹ.

  - Cảm ơn cô, tôi sẽ cố gắng hết sức để chấn chỉnh lại nó. Chào cô - Mẹ đứng dậy, rời khỏi phòng giáo viên, bước đi của mẹ nặng nề, chậm chạp như thất vọng, như đau khổ, như có một gánh nặng vô hình đè trên vai mẹ. Tất cả là do mẹ, mẹ đã nuông chiều Lan, nên mới như bây giờ.

Buổi chiều hôm ấy, sau khi gặp cô chủ nhiệm, mẹ đi thẳng về nhà chứ không tới chỗ làm nữa, bởi vì mẹ không còn sức lực để làm việc. Mẹ dọn dẹp lại quần áo và tập vở của Lan, mẹ nấu một bữa cơm tương đối thịnh soạn, có cá, có thịt, có rau. Rồi ngồi ở cửa đợi Lan về. Khi nghe tiếng chiếc xe đạp lạch cạch thì mẹ biết Lan đã về. Mấy năm qua, Lan đi học bằng chiếc xe đạp cũ này, do một người họ hàng xa cho. Bao lần Lan đòi mẹ mua cho chiếc xe mới, bao lần mẹ từ chối Lan vì không có tiền. Lan bước vào cửa:

  - Sao hôm nay mẹ về sớm vậy?- Giọng Lan có vẻ hốt hoảng khi thấy mẹ ngồi ở cửa.

  - Chiều nay mẹ không đi làm, sao giọng con lè nhè giống như say rượu vậy La?- Khi nghe Lan nói với giọng nói không mấy rõ ràng, mẹ nghi ngờ hỏi dò.

  -Đâu….đâu có đâu….tại con hơi mệt…con đi tắm đã -Giọng Lan ấp úng thấy rõ, chứng tỏ Lan lại nói dối mẹ.

Chờ khi Lan tắm xong, mẹ đã dọn cơm sẵn ra bàn và bảo:

  -Ngồi xuống ăn đi con, rồi đi học bài. À, phiếu điểm tháng này cô phát chưa con?- Mẹ hỏi Lan như muốn thử xem Lan có nói thật với mẹ không, chứ thật ra mẹ đã biết cô phát cho Lan rồi.

  -Chưa…chưa á mẹ - Lan lại một lần nữa nói dối mẹ - Mẹ đang cầm đũa bất giác bỏ xuống, vì mẹ không ăn nổi nữa. Lan nhìn mẹ hỏi:

  - Sao mẹ không ăn cơm đi, nhìn con dữ vậy?

  - Thôi, con ăn rồi học bài đi, đừng hỏi nữa.

Sau khi ăn cơm xong, Lan vào buồng học bài như lời mẹ bảo nhưng thật ra nó không học bài mà đi ngủ. Đến lúc mẹ vào kiểm tra thì tức giận khi thấy Lan đang nằm ngủ trên giường, mẹ kéo Lan ngồi dậy, vẫn cố nhẹ nhàng hỏi:

-Lan, mẹ bảo con đi học bài chứ đâu bảo con đi ngủ?

Lan giật mình ngồi phắt dậy:

  - Đâu có, con có học chứ, mà do mệt quá, nên nằm nghỉ xíu…

  - Con còn nói dối, con làm gì mà mệt? Chắc là đi nhậu với đám bạn lúc chiều nên mệt phải không con?- Mẹ không còn nhẹ nhàng được nữa mà bắt đầu lớn tiếng với Lan.

  - Ai nói với mẹ con nhậu, hồi chiều con đi học mà!

  - Con biết nói dối từ khi nào vậy, hồi chiều mẹ đến trường có con ở đó đâu?

  - Mẹ..mẹ đến trường con làm gì, chẳng phải mẹ nói mẹ bận lắm sao, họp phụ huynh mẹ còn chẳng đi mà?- Lan hỏi mẹ với giọng nói không mấy lễ phép của mình.

  - Phải, mẹ bận, bận nên không quan tâm con, mới để con hư như thế này, học hành thì sa sút - Mẹ vừa nói vừa ném bảng điểm tháng xuống chiếc bàn học nhỏ xíu của Lan.

  Lan chẳng nói được gì, đành im lặng nhìn mẹ.

  -Chẳng phải con nói con học giỏi lắm sao? Mẹ vì tin con nhưng tại sao tháng này con loại Kém, còn xếp hạng cuối lớp? Tập bè tập bạn, nhậu nhẹt chơi bời, con không thấy mẹ vất vả vì con sao Lan? - Mẹ rưng rưng nước mắt nhìn Lan.

  - Phải, con chưa bao giờ học giỏi như lời con nói, con toàn đứng hạng cuối thôi, lại hay nhậu nhẹt đó, mẹ vui không?- Lan nói với giọng như đang mỉa mai mẹ mình.

  - Con….Hôm nay mẹ phải đánh con - Mẹ cầm cây chổi trong góc nhà, tiến đến đánh vào mông Lan.

  - Mẹ dám đánh con sao? Chẳng phải mẹ thương con lắm sao? Mẹ nỡ đánh con à?- Lan cũng bước lại phía mẹ, nói như đang thách thức.

  - Con tưởng mẹ không dám đánh con sao, ừ, mẹ rất thương con, nuông chiều con quá nên con mới hư như thế này…

  - Hư này…hư này - Mẹ rất giận, vừa đánh vừa nói. Mẹ đánh Lan khá nhiều, thật ra trong lòng mẹ rất đau, đánh Lan đau một thì mẹ đau mười, nhưng phải đánh.

  - Mẹ tưởng mẹ là ai, muốn đánh con là đánh à, mẹ hãy nhớ, hôm nay mẹ sẽ phải hối hận! - Lan vừa nói, vừa bước lại tủ quần áo, lấy mấy bộ đồ bỏ vào cặp đi học, rồi chạy nhanh ra cửa. Mẹ nhoài người kéo Lan lại nhưng Lan đã quay lưng đẩy mẹ té nhào.

  - Mẹ đánh con đi, con sẽ đi khỏi nhà cho mẹ vừa lòng - Nói rồi Lan chạy ra cửa mất hút.

  - Lan....Lan…quay lại con… - Mẹ lập tức đứng dậy chạy đuổi theo Lan nhưng không đổi kịp vì Lan chạy quá nhanh. Và mẹ không biết, trước khi đi, nó đã với tay lấy xấp tiền để trên bàn mà mẹ vừa đếm xong. Khi mẹ quay trở lại, nhìn lên bàn thấy một triệu đồng mẹ vừa lãnh lương lúc sáng đã không cánh mà bay. Biết chắc rằng Lan đã lấy đi. Mẹ thấy thất vọng về nó vô cùng, mẹ ngồi sụp xuống đất khóc nức nở như một đứa trẻ. Mẹ quỳ sụp dưới bàn thờ của ba nó, nấc nghẹn:

  -Anh ơi, em có lỗi với anh, có lỗi với con…tại em…tất cả là tại em, nên con mới ra nông nổi này….

Sáng hôm sau, mẹ chạy khắp nơi tìm Lan, đi tới nhà tất cả bạn của Lan, đến nhà cô chủ nhiệm, tìm khắp trong các nhà trọ của xã nhưng vẫn không tìm thấy Lan.

  - Lan ơi…con ở đâu, về đi con, mẹ con mình làm lại từ đầu…- Mẹ cứ nói như thế luôn miệng trên đường, mọi người đi qua đều quay lại nhìn, họ tưởng mẹ bị điên, nhưng họ đâu biết rằng mẹ đang tìm Lan, cũng chẳng ai giúp được mẹ. Bất chợt mẹ nhìn thấy Lan bên kia đường, mẹ vội kêu lên:

  - Lan, Lan ơi…về nhà với mẹ đi con…

Khi mẹ chạy được qua đến bên đường thì Lan đã mất hút, mẹ vội vàng đuổi theo nhưng do sức yếu nên chẳng thể đuổi kịp. Mẹ lại một lần nữa mất dấu Lan.

Mẹ đâu biết rằng Lan đang nấp sau một gốc cây to để trốn mẹ:

-         Con không bao giờ về với mẹ…con phải để mẹ hối hận vì đã đánh con-– Lan tự  nhủ.

Tối đó, Lan không có chỗ nào để đi, nó ra công viên ngủ, nằm co trên chiếc ghế đá lạnh tanh, tự nhiên nó thấy nhớ mẹ, nhớ về chuyện hôm qua với mẹ nhưng rồi nó nghĩ “Đó không phải lỗi của mình, là lỗi của mẹ, mình sẽ không bao giờ trở về cái nhà lá rách nát đó nữa”. Mãi suy nghĩ Lan chìm vào giấc ngủ khi nào không hay, trong mơ nó nhìn thấy mẹ đi tìm nó nên bị tai nạn giao thông rất nặng nhưng vẫn liên tục gọi tên nó. Tiếng ồn ào ở gần đó đã làm nó tỉnh giấc, trời vẫn còn tối nên nó không nhìn thấy được tiếng ồn đó xuất phát từ đâu nhưng hình như càng lúc càng gần. Sau đó là một nhóm thanh niên khoảng bốn năm người, trên tay là những chai bia đã uống lưng nửa. Khi nhóm thanh niên nhìn thấy Lan thì bước lại gần, cười cợt, đùa giỡn:

  - Em gái…sao nằm ngủ ở đây một mình, không sợ à? - Một thanh niên trong nhóm cất tiếng hỏi Lan.

  - Mấy ông là ai? Đi ra không tôi la lên bây giờ - Lan bắt đầu run sợ nhưng vẫn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ với bọn chúng.

  - Giờ này em la cũng chẳng ai cứu em đâu ... đi… đi với bọn anh, vui lắm… ở đây người xấu nhiều lắm đó - Một người thanh niên khác ngồi xuống cạnh Lan.

  - Không…tôi không đi…cứu tôi với…- Lan hốt hoảng la lên nhưng chẳng có ai nghe thấy.

  - Im đi… tụi bây đâu, dẫn nó đi! - Một thanh niên có vết sẹo trên mặt hét lớn vào tai Lan rồi ra dấu cho những thanh niên còn lại. Lan bị đánh mấy bạt tai ngất xỉu ngay sau câu nói đó. Hồi lâu, sau khi tỉnh lại nó mới biết mình đã bị bọn thanh niên xấu xa đó hãm hại. Nó bị bỏ giữa một căn nhà hoang không người, xung quanh quần áo bẩn thỉu vứt lung tung, nó lần tìm đến chiếc cặp, số tiền mà nó lấy cắp của mẹ đã biến mất, nó chắc rằng bọn xấu đó sau khi giở trò thú tính đã lấy hết tiền của nó. Nó mất tất cả rồi, mất đi cái quý nhất đời con gái, mất hết tiền. Từ đây nó phải sống sao đây? Nó thấy nhớ mẹ, phải chi nó không hỗn với mẹ, phải chi nó không xô đẩy mẹ, phải chi nó không bỏ nhà đi, thì mọi chuyện đâu đến nổi như thế này. Nó thấy nó có lỗi với mẹ, nó phải quay về tạ lỗi với mẹ. Rồi nó ngỡ ngàng khi nhìn căn nhà lá rách nát của mẹ con nó đang đông nghẹt người, có dì bảy, có chú năm, dì tám, mọi người đang làm gì ở nhà nó vậy? Nó chạy vô nhà, mọi người ai cũng quay lại nhìn nó bằng ánh mắt giận dữ. Dì bảy cất tiếng:

  - Lan, con đã đi đâu, con có biết mẹ con bị tai nạn giao thông khi đang chạy khắp nơi tìm con không?

  - Con…dì, mẹ con đâu?- Nó hốt hoảng, làm rơi chiếc cặp trong tay, miệng cứ hỏi dồn dì bảy.

  - Mẹ con nằm trên giường đó, bác sĩ trả về rồi! - Nghe chưa hết câu Lan đã lập tức chạy vào buồng tìm mẹ. Nhìn thấy người nằm trên giường, nó giật mình. Có phải mẹ mình đây không? Tại sao mẹ lại bị như vậy? Là do mình, phải chính là do mình. Nó nhào lại ôm mẹ, khóc nấc lên từng tiếng:

  - Mẹ ơi, con về rồi… mẹ ơi - Nó gọi mẹ nhưng sao mẹ không lên tiếng. Nó ôm mẹ, mẹ cũng chẳng mở mắt ra nhìn nó. Vậy là sao?

  - Mẹ ơi, mẹ dậy nhìn con đi, mẹ ơi, con xin lỗi, tất cả là lỗi của con, mẹ ơi…đừng bỏ con mà mẹ.. - Không kịp nữa rồi, lời xin lỗi muộn màng của nó mẹ cũng chẳng thể nghe được nữa rồi. Mẹ đã rời bỏ nó mà đi như thế.

Sau khi họ hàng, làng xóm xúm nhau lo hậu sự cho mẹ nó xong, thì mọi người cũng dần về nhà hết, chỉ còn dì bảy ở lại cho nó đỡ cô quạnh, dì nói:

-Thôi. Con đừng buồn quá mà ảnh hưởng sức khỏe, còn chuyện học hành. Có hối hận cũng đã muộn màng rồi Lan ạ - Nói rồi dì cũng bỏ đi, bởi dì giận nó, giận nó rất nhiều, vì phải đi tìm nó mà mẹ nó mới chết thảm như vậy.

Sau khi dì bảy về, nó ôm bức hình của mẹ khóc nức nở, nó thấy có lỗi nhiều lắm, nó muốn xin lỗi mẹ, nhưng mẹ không thể nghe lời xin lỗi của nó nữa rồi. Nó nhớ mẹ, muốn được ôm mẹ, cũng chẳng được. Từ giờ chẳng còn ai nấu cơm cho nó ăn, chẳng ai ủi quần áo cho nó đi học, chẳng ai lo nó bị cảm, chẳng ai ở bên nó nữa rồi.

Những ngày sau đó, nó đã cố gắng học nhiều hơn, nhờ sự giúp đỡ của hàng xóm, nhờ họ hàng gần xa của ba mẹ nó và một chút tiền tiết kiệm dành dụm của mẹ để lại mà nó đã học được hết lớp 12. Nó tốt nghiệp rồi vừa học vừa làm để tự nuôi bản thân và kiếm tiền đi học đại học để trở thành một cô giáo. Đó là ước mơ từ lâu của mẹ. Mẹ mong muốn nó trở thành cô giáo trường làng, sống cuộc đời giản dị cùng với mẹ. Nó tự nhủ: bằng mọi giá phải cố gắng để hoàn thành di nguyện của mẹ.

Hôm nay, nó mua một bó hoa cúc - loài hoa mà mẹ nó thích nhất - về đặt bên mộ mẹ. Nó chăm chút làm sạch những bụi cỏ mọc lún phún xung quanh mộ phần. Nó muốn nói với mẹ lời xin lỗi muộn màng: Mẹ ơi, con xin lỗi!

 

Nguyễn Võ Hoàng Yến- 12cb5

Trường THPT Cao Lãnh 1

SĐT: 0911805003

 

 
Mùa bông súng trắng PDF. In Email
Thứ hai, 04 Tháng 2 2019 06:56

MÙA BÔNG SÚNG TRẮNG

 

Mùa nước nổi ở Đồng Tháp Mười đến nhanh thật. Trước mắt chúng tôi là biển nước với những cây lúa ma vươn mình mạnh mẽ trong làn nước, nó cứ quật qua quật lại trong gió và sóng nước mênh mông. Đằng xa xa kia là hàng tràm mới hôm nào cao vút giờ cũng giống như đang nhấp nhô oằn mình giữa cánh đồng nước nổi vậy.

-Kia kìa, cái gì phía trước có màu trắng trắng vàng vàng đẹp dữ má hén, anh Tí hén - Thằng Tí Nhỏ nói.

Má tôi ngồi ở mũi xuồng cứ bơi đều tay dầm. Má nói gọn hơ:Thì đồng bông súng trắng chớ gì đâu con!- Đẹp quá, bơi nhanh nhanh đi má – Tí Nhỏ lại giục.

Má tôi mặc bộ bà ba nâu giản dị, đầu đội cái nón lá trắng. Ý là đã sanh ra được hai thằng con trai rồi mà nhìn dáng người má tôi vẫn còn đẹp lắm nha. Chuẩn phụ nữ miền Tây luôn đó, chứ chơi à. Nghe kể lại, hồi đó ba tôi theo cua cũng “mệt dữ lắm à nghen. Ba nói: Tao có phong độ gì đâu, hồi đó cua được má bây cực muốn chết. Mà đã lỡ thương thì c nào cũng phải tới bến chớ sao giờ!. Nói xong ông cười khà khà. Tôi biết chớ, ba má tôi thương nhau vì cái tình cái nghĩa, vì cái bản chất tốt đẹp của nhau mà, chứ hơn thua gì chuyện nhan sắc đẹp xấu ở đây.

Đồng Tháp Mười công nhận rộng lớn bao la thiệt chớ, sông nước ngút ngàn. Mùa này mùa nước lên, má con tôi chịu cực vô đồng kiếm sống chớ sung sướng gì đâu mà đi chơi. Tuy là cái thời chiến tranh đã kết thúc, nhưng cuộc sống bà con ở quê nghèo vẫn còn gặp nhiều khó khăn, họ phải tranh thủ mưu sinh làm đủ nghề trong mùa nước nổi, trong đó có má con tôi .

-Tức thật cho lũ giặc xâm lược. Thế giới hòa bình hỏng chịu, đem bom đạn cày xới chi cái vùng quê hiền như đất này - Tự nhiên tôi nói một mình, mặt nghiêm lại, ra vẻ thuộc làu bài học của thầy dạy Sử.

Má tôi quay lại nhìn: “Có gì không con?”- Tôi giã lã: “Dạ không, tự nhiên con nhớ ba kể hồi đó Mỹ bỏ bom trên cánh đồng này, bà con mình không ai dám vào đây cày cấy, nên gọi là cánh đồng ma!”.

Má tôi bơi một đoạn rồi tới tôi đổi tay dầm bơi thay má. Cũng hên là má tôi tính toán trước nên mấy mẹ con thức dậy sớm đi từ lúc ba giờ sáng nên mới tới được chỗ bông súng đồng sớm sủa như vầy, đâu chừng hơn sáu giờ sáng là tới nơi rồi.

Bơi một hồi lâu đường xa cũng tới, công nhận mùa nước này bông súng đồng mọc nhiều mà đẹp thiệt. Những giọt sương sớm còn đọng lại lấp lánh trên những bông hoa nở rộ to khỏe. Cánh hoa trắng tinh khiết thuần túy đẹp như màu quê hương dưới nắng sáng trong veo của ngày mới. Như một khởi đầu mới tốt đẹp cho chuyến đi hái bông súng đồng của má con tôi.

Thằng Tí Nhỏ thích thú quá. Nó quơ tay ra vọc nước tủm tủm. Chiếc xuồng ba lá chở mấy má con tôi hôm nay cứ chòng chành mãi, chắc nó cũng mệt nữa rồi vì phải vừa chở người vừa chở đầy bông súng ở lượt về.

Má tôi bắt đầu xắn tay áo lên, má thận trọng nhổ từng cọng bông súng, nhẹ nhàng mà dứt khoát. Cọng bông súng đồng mùa nước này công nhận nó dài  đến khiếp, cỡ mét sáu mét bảy chứ không ít à, nó trắng nõn nà dòn rụm nhưng cũng không kém phần dẻo dai. Đem về nấu canh chua cá lóc hay bóp gỏi chấm mắm cá linh kho đều hết sảy. Món bông súng này kết hợp với bao sản vật mùa nước nổi như cá linh, cá rô non, cá trê, lươn, tép ... là ngon hết chỗ chê, tới bữa cứ ngồi ăn tì tì hết nồi cơm hồi nào hỏng hay luôn đó. Đấy, sức hút đối với dân thị thành là ở chỗ đó, còn bông súng ở đây muốn ăn giờ nào chẳng có. Không có bông súng đồng thì đã bông súng đỏ trồng trong ao. Chớ trên thành thị thì kiếm đỏ con mắt à nghe, tôi nghe bà Tám chuyên mua bán rau cải nhà kế bên nói là lúc nghịch mùa bông súng giá cũng mắc lắm nhen. Vậy đó, nhờ cọng súng giản dị ấy mà bấy lâu nay tôi với thằng út Tí (nó Tí Nhỏ, tôi Tí Lớn) có tiền đi học, mua cặp sách quần áo này kia ... Má tôi nhờ vậy cũng đỡ lo. Tôi thấy cọng bông súng tuy mềm mại mà mạnh mẽ thiệt, y hệt như con người quê mùa của xứ mình vậy. Cả ngày dm mình trong nước mà cứ vươn lên, nở hoa giản dị, khoe nét đẹp giữa đồng nước mênh mông. Hôm nay bị nhổ đi là sáng mai lại mọc ra cọng mới nữa, cứ dẻo dai sinh tồn không ngừng nghỉ cho đến khi mùa nuớc rút đi.

Má tôi nhổ từng cọng súng tay nhanh thoăn thoắt, tôi cũng thạo việc không kém gì má, còn thằng Út Tí thì lo rửa chà sạch mớ bùn dính ở góc bông. Má bảo: “Tụi bây làm từ từ thôi, kẻo nắng lên mau mệt lắm đó nghe. Ở đây hỏng có ai tranh giành đâu, chỗ này xa quơ xa quắt à. Bà Tám một lần đi ngang qua đây rồi bã biết chỉ cho má. Hỏng có ai biết nữa đâu!”. Tôi “à” lên một tiếng, hèn  chi thấy hơi lạ lạ,  bông súng nhiều vầy mà trên đồng hỏng thấy có ai. Thôi kệ , tôi chăm chỉ làm việc tiếp.

-Làm hồi sáng tới giờ cũng được chục bó rồi bây (một bó là một trăm bông), giỏi hén, ráng đi con - Má nói.

Mặt trời lên cao, độ đâu cũng giữa trưa. Má có đem theo ơ cá rô non kho khô trong cái nồi đất để dưới sạp xuồng với cái nồi cơm nấu hồi khuya đã nguội lạnh. Bữa trưa của má con tôi chỉ vậy đó.

Thằng Út Tí hí  hửng: Anh Tí lớn, nãy giờ em thấy mấy con cá lóc đồng bự bự cứ ục ục gần bụi bông súng hoài kìa, hỏng ấy mình nhảy xuống chụp nó đi anh, cho má có thêm cá lóc nướng trui ăn cho đã”. Má tôi chỉ nhìn rồi cười, chứ chẳng có ý kiến với cái tánh nết của út. Nó cứ ham chơi dữ rồi quậy cũng dữ mà rồi cũng tò mò dữ lắm. Được cái thông minh nhanh nhẹn, mà cũng biết thương má lắm à nghen.

i là làm, nó cởi đồ ra, rồi nhảy ào xuống nước, tôi cũng làm theo. Má tôi tranh thủ ngồi với tay nhổ thêm mấy cọng súng. Má là vậy đó kêu ngồi nghĩ xíu đi mà lúc nào cũng ham việc... . Má tôi mà, siêng năng dữ lắm, hễ buông ra là nói: “Ở không cái là tay chân nó khó chịu bứt rứt. Chắc số tao số cực!. Mỗi lần nghe má nói câu đó là tôi lại mắc cười, mà đâu dám cười, chỉ cười mỉm trong bụng vậy thôi. Thấy thương cái tánh chơn chất của má tôi ghê vậy đó. Cũng nhờ cái tánh nết đó mà một tay má đảm đang quán xuyến việc nhà, mọi chuyện tháo vát chu toàn lo cho gia đình. Thương má ghê.

Sau một hồi anh em tôi lặn hụp như hai con cá, sống ở sông nước mà hỏi sao hông giỏi ba cái vụ này cho được, thì đã có kết quả. “ Mèn đéc ơi, con cá lóc bự dữ bây. Con trai tao giống tao giỏi ghê hông!. Má vừa nói vừa cười. Chỉ một lúc hai anh em tôi bắt được ba con cá lóc, một con to tổ chảng còn hai con kia cũng trọng trọng à. Tôi đề  nghị : “Lấy con bự đem nướng ăn đi má. Hai con trọng trọng kia để vô sạp chiều về nấu cháo cho ba ăn. Ổng đi bốc vác về mệt, ăn cháo cá lóc nhâm nhi một hai ly rượu đế là sướng nhất trần đời còn gì há?”. Má tôi với thằng Út cười lớn, vang cả đồng nước.

-Con cá lội nhanh đáo để hé hai. Mà làm sao nó thoát khỏi tay anh em mình được! Thằng Út hồn nhiên cười khì. Bắt đầu nướng cá, mà xung quanh toàn là nước và nước làm gì có rơm rạ. Thấy vậy, má bơi sâu vào trong một chút phía đê bao đồng lúa. Rơm chất đầy cả đống ở đó kìa. Thằng Út Tí phóng một cái vèo nhanh thoát khỏi xuồng, chạy đến ôm về một mớ bự rơm rạ. Má nhóm lửa lên cứ thế mà nướng trui ... Con cá  lóc chín dần, thịt nó thơm nứt cả sống mũi. Da con cá rám đen, nứt dần lộ ra từng miếng thịt trắng muốt, thơm lừng lẫy. Cái mùi thơm từ trong tận miếng thịt cá săn chắc nó tỏa ra bên ngoài. Cái hương thơm của đồng nước, của mùi cây cỏ tự nhiên, của niềm vui lao động… Bữa cơm yên ắng giữa đồng không lộng gió và đầy nắng ... Tiếng bầy vịt kêu khan inh ỏi phía bên kia bờ đê như góp thêm phần sống động ở nơi đồng nước yên lặng này.

Ăn xong bữa cơm trưa ngon lành no căng cả bụng. Thằng Út Tí nằm lăn ra trên bờ cỏ. Tôi với má thì đi ra nhổ tiếp đám bông súng còn lại. Cứ để cho nó nằm đấy nghỉ ngơi, con nít mà.

Công việc cứ đều đặn như vậy. Một hồi nghe tiếng thằng Út la lớn vọng ra: Má ơi, con đi chơi vòng vòng xíu nghe. Má tôi đáp lại: Không được!”, chỗ đất lạ nước lạ cái như vầy dễ gì má cho nó đi. Với lại, má tôi biết chỗ này còn ngập bom đạn thời chiến tranh còn sót lại rải rác đây đó, bộ đội ta chưa phá hết nữa. Má tôi vội bơi xuồng vào trong thì nó đã chạy tuốt đằng xa rồi. Má tôi tức tốc phóng lên bờ đuổi theo nó. vừa chạy vừa nói, lần này bắt được thằng út về tao đánh nó bầm đít luôn cho chừa cái tật ham chơi.

Má con tôi cứ chạy đuổi theo nó, vừa chạy vừa kêu í ới. Ấy vậy mà lỗ tai nó cứng như trâu vậy, cái tánh đó của nó tôi còn lạ gì nữa. Má tôi quyết lôi đầu nó về cho bằng được, không để nó chạy chơi thoải mái ở nơi như thế này được. Nó chạy đến cánh đồng nơi bầy vịt hãng. Nó vừa bước nửa chân xuống thì bầy vịt nhát gan đã tháo chạy nháo nhào lộn xộn khắp nơi. Rồi một tiếng nổ lớn “ Ầm” phát ra vang động cả một vùng trời yên ắng.

Má đứng từ xa, nhìn thấy. Một tiếng  “Trời ơi, con tôi!” tiếng la thất thanh vang dội như dùng hết sức lực để kêu lên. Cái tiếng hét thất thanh ấy vọng vào trong lòng người như xé từng mảnh ruột. Tiếng  nổ oái m kia chẳng là gì so với tiếng thét xé gió của má tôi.

“ Ầm” - tiếng nổ của bom mìn còn sót lại trong chiến tranh, những trái bom vô tri nó nằm dưới lớp bùn mỏng manh và ngủ yên một cách hoàn hảo. Chờ kịp lúc  khi cả đàn vịt chạy qua đã đánh thức giấc ngủ của nó. Thằng Tí Nhỏ bị áp lực của bom nổ, nó văng ra khá xa, nằm bất tỉnh. Má tôi chạy một mạch chẳng biết trời đất gì đến ôm chầm lấy nó. Hai dòng nước mắt chảy như mưa cứ tuôn trào trên má của má tôi. Thằng Út dịu nhiễu quặt quà quặt quại, từ hai lỗ tai nó một dòng máu đỏ tươi đang rỉ ra từng giọt từng giọt. Tôi đứng nhìn như người mất hồn.

Lũ vịt bỏ chạy hết chỉ còn lại một hai con trơ trọi đứng giương mắt tròn kêu oang oác.  Hình như thằng Út không bị miễng bom văng trúng người mà bị sức ép của hơi bom nổ. Tôi kịp ẵm nó chạy đến chiếc xuồng. Tôi ngồi ôm nó ở giữa xuồng. Má tôi phóng lên mũi xuồng bơi nhanh một cách phi thường. Chạng vạng, là lúc mà chúng tôi đang loay hoay giữa đồng nước. Má tôi tập trung bơi, bơi nhanh như động cơ. Cái động cơ của trái tim má, của tình thương của má. Xuồng bơi không chậm một giây, nhanh như tên phóng. Cái sức mạnh phi thường đó lần đầu tiên tôi chứng kiến. Má tập trung cái đầu lạnh bơi thật nhanh qua những khúc cua quẹo trên sông, vượt qua những giề lục bình chằng chịt. Đôi tay của má cứ thay đổi tay dằm liứn tục một cách nhanh hơn bình thường. Cuộn cơ tay của má lúc nàymới mạnh mẽ làm sao, má bơi ngược dòng nước chảy xiết mà không hề ngừng tay một giây. Má vượt qua dòng nước ngược với đôi tay nhanh nhạy đầy sức mạnh. Má đang chạy đua với cái nguy hiểm cận kề của con mình. Và má phải là người chiến thắng trong cuộc đua này. Vì thằng Út. Trong lòng má nóng còn hơn lửa đốt.

Má tập trung bơi, nhưng lâu lâu là lại nhắc tôi ôm chặt thằng Út. Coi máu còn chảy hông, chảy nhiều hay ít, lấy cái khăn rằn mà bịt lại cho em. Màn đêm đang bắt đầu xâm lấn cả vùng trời. Hai bên bờ sông là rừng tràm với tiếng kêu não ruột của ve sầu, bọn ếch nhái và những con chim chiều về  tổ trên cây cao.

mím môi bơi, cứ im lặng không nói gì ngoài những câu nhắc tôi chăm thằng Út cẩn thận. Chỉ nghe tiếng nghẹt mũi sụt sịt. Tóc má ướt nhẹp, mồ hôi rơi lộp độp xuống nước. Tạo hóa như trêu ngươi. Một cơn mưa dai dẳng lại trút xuống đầu chúng tôi. Cái không khí não nề lên đến cùng cực. Nhưng tay dầm của má vẫn không ngưng nghĩ.

Đến trạm ý tế xã. Cơn mưa đã dứt hạt. Má vọt nhanh lên kéo dây xuồng, tôi cõng thằng Út vọt lên mà không thấy nặng chút nào. Chiếc xuồng bị bỏ mặc trôi dần ra xa.

Vào trạm y tế, bóng dáng các y bác sĩ chạy qua chạy lại bên trong tấm rèm. Lòng tôi thắt lại. Má ngồi ở ghế chờ bên ngoài không ngừng niệm Phật: “Con xin trời Phật phù hộ cho thằng Út Tí nhà con bình an, vượt qua cơn nguy hiểm, con xin ...” . Tôi chỉ biết đứng im lặng xớ rớ ở trước tấm rèm.

Một vị Bác sĩ từ phòng cấp cứu đi ra. Má tôi vội đứng lên nắm tay tôi chạy lại. Bác sĩ nói: “May thật đấy đưa cháu đến kịp lúc, không là nguy hiểm nhiều rồi. Đúng là hên thiệt!”. Má dợm bước muốn chạy ào vô phòng trong nhưng Bác sĩ ngăn lại: “Để cho ê-kíp trực theo dõi tình hình của cháu, chị cứ yên tâm”. Nghe xong, má tôi dụi mắt, rối rít cảm ơn Bác sĩ, rồi kéo tay tôi chạy ra ngoài cửa đứng. Không hiểu sao má cứ đứng đó ngước nhìn mãi lên bầu trời rộng lớn đầy sao. Tôi cũng không biết má đang suy nghĩ gì nữa.

...

Lê Văn Trường _12cb5

Trường THPT Cao Lãnh 1

 
Nhớ tết xưa PDF. In Email
Thứ tư, 30 Tháng 1 2019 21:24

NHỚ TẾT XƯA!

Tết là dịp đất trời nhân thế thay lên mình chiếc áo mới. Là niềm vui xum họp của gia đình, người thân sẽ sum vầy cùng họp mặt bên nhau. Tết cũng là lúc khiến cho người ta nhớ về những cái Tết xa xôi từ thuở ngày xưa. Với tôi, Tết xưa vẫn còn đong đầy trong kí ức. Những cái Tết xưa giản dị mà khó quên lắm.

Dù là ngày xưa ấy hay bây giờ không chỉ tôi mà tất cả mọi người đều nôn nao trông chờ đến Tết. Đặc biệt là mấy đứa con nít tầm tuổi như tôi. Tết đến, niềm vui lớn nhất là được mặc quần áo mới chứ còn gì nữa. Thời ấy làm gì có chuyện mà ra chợ mua quần áo may sẵn đâu. Má tôi dẫn hai anh em đi chợ mua một vài xấp vải đẹp đẹp màu sáng sủa rồi về chỗ cô Út thợ may đầu xóm mà đo may. Cô đo tỉ mỉ chiều dài chiều rộng, coi sao cho vừa cho đẹp để anh em tôi mặc đi chơi tết. Má tôi cũng chỉ dám may một bộ đồ thôi, còn lại nhường cho anh em tôi. Má tôi là vậy đấy, luôn hy sinh. Cô Út đo xong anh em tôi hí hửng dặn: “May cho thật đẹp nhen cô, nhen cô!”. “Tụi bây khỏi lo, tay nghề của cô đâu phải  tệ!, cô Út trả lời.

Về đến nhà, đã thấy mấy chú mấy bác đàn ông trong xóm xúm nhau bàn tính, cùng nhau leo bẻ dừa chia ra cho chòm xóm để làm mứt dừa ăn tết. Nhà nào cũng có một hai cây dừa cao ngất, nhà tôi cũng vậy. Cái âm thanh trái dừa rám vỏ được quăng từ trên cao xuống mương nước nghe lủm bủm thật vui tai. Hái xong mấy chú leo xuống một cách khéo léo điệu nghệ y như lúc leo lên vậy đó. Xong, tôi với mấy đứa  nhỏ cùng xóm ào chạy đến mương nước lượm dừa lên, trái nào mà trôi ra xa thì cứ nhảy ùm xuống nước vớt luôn không cần do dự, vừa lượm vừa chơi nước nhau văng tứ tung, cứ vậy mà hết cả buổi sáng. Con nít ở quê là vậy đấy .

Cái mùi thơm ngất ngây từ những cái chảo trên bếp củi cháy đỏ lửa mà mẹ tôi đang ngào dừa ngào chuối thật là quyến rũ, mẹ còn làm mứt tắc mứt me ... toàn là những loại mứt quen thuộc của cây nhà lá vườn chẳng có gì cao sang cả. Ấy vậy mà ngon khó cưỡng chứ chẳng chơi đâu, hỏng ấy chưa hết tết mà keo mứt đã gần hết rồi. Các bà, các cô, các chị với má tôi làm mứt điệu nghệ chuẩn truyền thống luôn. Ngon số dách đó nha. Tôi ngồi phụ cắt dừa, lột vỏ me, rửa tắc ,... ngồi đấy mới thấy được sự công phu làm mứt ngày tết của người phụ nữ Việt Nam, thấy khó mà dễ, dễ mà khó. Dân quê, quanh năm chỉ có cây trái vườn nhà nên muốn ăn loại mứt gì thì lấy của nhà mà làm, rất vui và cũng là những lúc gia đình quấn quýt bên nhau nhất. Còn ngày nay mọi thứ đều rất tiện lợi, món bánh gì mứt gì mà chẳng có hằng hà ngoài chợ, đến siêu thị mua là có đầy đủ các loại kể cả hàng ngoại nhập. Tuy nó rất tiện lợi nhưng tôi vẫn thèm cái không khí tết xưa. Đâu cần phải túc trực ngồi gần bên gian bếp của má, tôi cứ chạy loanh qoanh trước sân đất chơi với mấy đứa chung xóm mà lỗ tai thì vẫn không ngừng nghe tiếng trở đũa lào xào của mâm mứt, ngửi thấy hương thơm ngào ngạt của chảo chuối ngào cứ vây quanh hai nh mũi tôi mãi. Cái tiếng đôi đũa xào trở qua trở lại, cái hương thơm ngọt dịu của mạch nha, của đường phổi để sên lên từng miếng mứt, tiếng các bà các cô và má tôi cứ ríu rít xôn xao bàn tán với nhau làm sao để mâm mứt được ngon nhất, thơm nhất. Những âm thanh ấy làm tôi cứ nhớ hoài nhớ mãi. Mâm mứt hoàn thành xong được đem ra sân phơi dưới ánh nắng của nàng Xuân lại càng đẹp quyến rũ làm sao. Màu trắng tinh khiết của mứt dừa, màu xanh lá cây nhạt của mứt tắc, màu nâu vàng của mứt me ,... dưới ánh nắng càng thêm óng ả. Do gấp gáp được ăn nên tôi cứ đi ra đi vô hỏi má “ Chín chưa, ăn được chưa má, sao mình phơi nắng chi vậy?”. Má bảo: “ Phơi một hai nắng cho nó khô dẻo và thấm đường ăn mới ngon!” . Nội chỉ việc làm mứt thôi đã mất một hai ngày rồi. Má tôi bắt đầu làm từ hai mươi tháng chạp đến hai mươi ba đưa Ông Táo là tôi có mứt ăn được rồi.

quê, trước nhà ai cũng trồng mấy cây mai và vài khóm bông vạn thọ. Cái cảnh mà nhiều người nhà nhà cùng hái lá mai cho hoa ra kịp tết mới xôm tụ làm sao. Nhà ai lặt lá xong rảnh rổi thì chạy sang lặt tiếp hàng xóm, ấy vậy mà tình làng nghĩa xóm dần khắng khít hơn. Cả xóm hùn tiền lại mua con heo chắc thịt rồi về mấy anh thanh niên trong xóm xúm lại xẻ thịt heo rồi chia thịt ra cho hàng xóm, mỗi n một vài ký, đem về kho nồi thịt kho hột vịt truyền thống ăn mấy bữa tết. Mọi người cứ cười nói nhường nhau qua lại miếng thịt ngon nhìn mà thấy thương. Nồi thịt kho riệu ăn với dưa cải chua là ngon số một của ẩm thực truyền thống ngày tết Việt Nam rồi, còn kết hợp thêm với nồi canh khổ qua nhồi cá thác lác nữa thì khỏi chê. Chỉ bấy nhiêu thôi mà cứ nhớ, chẳng sao quên được. Ngày nay những món ấy cũng có vậy, thậm chí còn được chế biến độc đáo hơn. Nhưng dù có hơn như thế nào đi nữa cũng không hơn được cái hương vị mà tết xưa đã ngấm vào trong từng miếng bánh miếng mứt, tô canh nồi thịt, cái không khí ấy không sao mà quay trở lại được. Giờ chỉ còn là nhớ và nhớ mà thôi.

Nhớ cái mùi khói bay tỏa ra từ gian bếp củi với ba ông táo má ngồi nấu nồi canh, nồi thịt kho, má tất tả chụm sôi ấm nước pha trà cúng giao thừa. Cái cháy bếp lá tre giản dị mà sao nồng thắm tình quê đến vậy. Gian bếp của má, đó là nơi làm ra những món ăn ngày tết mà cả đời những người con vẫn không sao quên được.

Khoảng sân đất trước nhà đã được má tôi quét tước sạch sẽ từ mấy hôm trước. Tấm ni lông vuông vức khổ dài được trải ngay ngắn trên nền đất. nhanh nhẹn ra vườn chọc mấy tàu lá chuối, còn tôi thì đi ôm vào mấy ôm khệ nệ để ngay ngắn một góc, sau đó dùng khăn lau sạch từng lá một. Mấy cô mấy dì hàng xóm xúm vào người thì ngồi trộn nếp, nêm nếm nhân bánh tét, người bày lá ra gói bánh, tướt dây nứt bánh, nói cười rộn rã. Cái khung cảnh mà tôi thích nhất là lúc này, mọi người xúm nhau gói bánh tét đêm ba mươi tết để kịp luộc bánh chín vừa khi cúng Giao thừa.

Má đốt lửa bằng đống lá cây khô khi chiều quét sân cùng với ít lá chuối khô để hơ lá chuối cho dẻo mà gói bánh. Lúc này mùi khói của lá bay lên trên ánh lửa, má tôi đưa từng tàu lá chuối tươi xanh rộng khổ lên hơ qua hơ lại. Cái mùi của khói của lá khô kết hợp với mùi heo héo của lá chuối tươi nghe thấy ngọt ngọt làm sao. Trời đêm dần buông xuống dưới bóng đèn dây tóc leo lét sáng trên cành cây được mắc từ trong nhà ra. Dưới bếp lửa đã cháy đượm chờ sẵn để luộc bánh tét. Bà tôi, má tôi và các cô gói bánh khéo léo và nứt bánh rất đẹp, họ làm liền tay, thoăn thoắt, nhanh nhạy. Em tôi còn nhỏ nằm trên đùi má hát bi bô trong miệng mấy bài ca về tết, còn tôi thì chạy chơi với mấy đứa trẻ lớn hơn ở gần ngoài sân kia, chực hờ khi người lớn có kêu sai bảo lặt vặt gì thì kịp thời có mặt ngay.

Bánh tét gói xong được cho vào cái nồi cao to và nấu lửa lớn cho bánh kịp chín trước giao thừa. Tôi ngồi chụm củi mà trong lòng vui lắm, miệng cứ cười mãi. Lửa đỏ ánh lên hồng hết hai má còn nồi bánh tét thì cứ sôi ùng ục ùng ục. Khoảng vài tiếng đồng hồ, bà tôi độ chừng bánh chín thì mở nắp nồi ra thăm thử. Làn khói mạnh mẽ thơm lừng từ trong lá chuối trong nước bánh xông thẳng vào mặt tôi. Nó ấm nóng thơm tho mà ngọt ngào lắm. Hương bánh tỏa ra quyện mùi nếp dẻo xanh thơm mùi hương dứa, vị bánh đặc trưng của nhân chuối thơm lừng béo ngậy hoà với nước cốt dừa của nếp nó mới ngon làm sao. Làn khói nóng từ nồi bánh tét tỏa ra hòa với không khí sương lạnh của đêm ba mươi nó mới kỳ lạ và đặc biệt làm sao ấy. Mãi còn trong kí ức của tôi mà chẳng thể nhạt nhòa đi. Có cùng ngồi làm bánh, nấu bánh, tận măt chứng kiến như vậy thì lúc ăn bánh mới thưởng thức trọn vẹn được cái vị bánh tét truyền thống với đầy đủ cái hương cái vị của khói của sương đêm ba mươi tết của tình quê. Bây giờ cứ đến chợ mà mua hay đặt người khác làm bánh mang về ăn thì cũng thấy ngon đó, nhưng đơn giản chỉ là ngon miệng mà thôi chớ chẳng có hương vị gì quyến rũ đặc biệt hơn nữa .

Má tôi vớt bánh ra treo từng cặp trên dây sào cho ráo nước, những đòn bánh nhìn thon thả tròn trĩnh vừa mắt làm sao. Đòn bánh tét lúc này không đơn thuần chỉ món bánh mà nó còn mang trong đó bao hương vị của quê nhà, của tấm lòng kỳ công của người làm nên chiếc bánh, của những gì đặc trưng của tết Việt để dâng lên bàn thờ gia tiên đêm giao thừa. Má tôi đem chia cho mỗi nhà trong xóm vài đòn bánh để cúng và ăn lấy thảo với nhau.

Đòn bánh tét khi được xẻ ra đầy đặn tròn đều, da nếp và nhân đều tròn trịa như ý muốn của bà với má lúc gói. Nhân bánh đỏ tươi nằm cuộn mình trong lớp nếp dẻo xanh chắc chắn. Từng khoanh bánh tròn trịa bốc khói nhẹ nhàng được bà tôi xếp cẩn thận vào đĩa rồi trịnh trọng dâng cúng lên bàn thờ gia tiên, mong năm mới đủ đầy như ý.

Những cây nhang thơm đầu tiên của năm mới được thắp lên trong khoảnh khắc chuyển giao của đất trời. Lại một mùi thơm đặc trưng nữa trong ngày tết, mùi khói của những nén nhang bay nghi ngút trên bàn thờ như xua tan cái lạnh của đêm đông làm lòng tôi thấy ấm áp và thêm yêu những gì thuần túy nhất của tết cổ truyền Việt Nam. Mùi thơm của nhang tỏa ra, mùi thơm của bánh tét, mùi thơm của những bông hoa vạn thọ giản dị trên bàn thờ gia tiên, mùi thơm của hoa mai nở xòe trước sân nhà, mùi thơm của mâm ngũ quả từ những loại cây trái được ông tôi chăm bón trong vườn nhà. Đặc biệt là mùi thơm ngạt ngào khó tả của năm mới, mùi thơm của vạn vật đất trời khi giao mùa. Đêm giao thừa , xóm tôi nhà nhà vẫn sáng đèn rực rỡ, hương thơm của trà của bánh cứ bay đi, tỏa đi khắp mọi nẻo đường của làng quê thân thuộc.

Đến sáng mùng một tôi và em gái cùng diện đồ đẹp do cô Út mới may. Chúng tôi ra quỳ lạy trước bàn thờ gia tiên và chúc tết ông bà cha mẹ. Và nhận tiền mừng tuổi của người lớn. Ăn bữa cơm sáng đầu năm cùng với gia đình. Trưa trưa một chút thì mọi người bắt đầu đi đến nhà của nhau chúc tết, chúc năm mới. Đến đâu cũng nghe những câu chúc quen thuộc mọi người dành cho nhau như: năm mới phát tài, vạn sự như ý, hạnh phúc bình an, mọi sự tốt lành, tấn tài tấn lộc…. Những trò chơi không thể thiếu của ngày tết với đám trẻ con chúng tôi như đánh bài ăn quỳ, ăn mứt hay ăn có nè, hay màn kêu lô tô vui nhộn hoặc cả bọn cùng nhau đi xem chọi gà,.... .Vui lắm, không sao kể xiết được.

Thời buổi hiện đại ngày nay tết cũng không khác xưa mấy nhưng chỉ có những ai đã sống với tết xưa thì mới biết nó đã thay đổi ít nhiều. Thời đại công nghệ 4.0 hiện nay hãy đừng để bất cứ điều gì ngăn cản những phong tục tốt đẹp của Tết cổ truyền trong mỗi gia đình Việt Nam. Tết chỉ đến một lần trong năm rồi lại đi nhưng đâu đó nó sẽ để lại biết bao kí ức đẹp trong lòng mỗi người chúng ta...

Nhớ Tết xưa, những cái Tết giờ còn chỉ để mà luyến nhớ.... sẽ còn ghi dấu mãi trong kí ức tuổi thơ tôi.

 

Lê Văn Trường _12cb5

Trường THPT Cao Lãnh 1

 
Giới thiệu quyển sách Hạt giống tâm hồn Tìm lại bình yên PDF. In Email
Thứ tư, 30 Tháng 1 2019 10:46

Giới thiệu quyển sách Hạt giống tâm hồn “Tìm lại bình yên”

Là một ấn phẩm gồm nhiều tác giả, do Công ty TNHH Văn hóa Sáng tạo Trí Việt First News thực hiện và Nhà xuất bản Tổng hợp TP.Hồ Chí Minh phát hành, các biên dịch Phan Quang, Việt Hà, Hoa Phượng đã mang đến cho bạn đọc những cảm xúc thật mạnh mẽ qua quyển sách Hạt giống tâm hồn thứ 16 có chủ đề “Tìm lại bình yên”.

Quyển sách gồm 38 câu chuyện với nhiều màu sắc khác nhau, với nhiều nhân vật ở những lứa tuổi khác nhau. Nhưng, như  ngay trong Lời giới thiệu ban đầu của quyển sách này, First News đã bộc bạch cùng bạn đọc bằng 1 câu hỏi không cần lời đáp: Khi nào con người ta ý thức rằng mình “trẻ”- trong ý nghĩa sâu xa nhất, mạnh mẽ nhất của khái niệm ấy?

Để rồi người đọc sẽ tự tìm thấy câu trả lời khi lần lượt ngẫm ngợi từng câu chuyện một. Đó là khi ta đã “đủ” trưởng thành. Đó là khi ta cảm nhận được sự tươi tắn của tâm hồn mình và dòng nhựa yêu đời tuôn chảy trong cơ thể, bất chấp mọi giới hạn thời gian, bất chấp cả những khổ đau từng đè nén tâm hồn ta. Đó có thể là khi ta mới đôi mươi, hay khi đã vào tuổi trung niên, và thường khi… là lúc ta đã bị cho là đã già rồi!

Khi cầm trên tay quyển sách này, bạn đọc sẽ được tiếp cận với nhiều nhân vật ở những độ tuổi khác nhau. Đó có thể là thế hệ thanh niên sung sức luôn nỗ lực hết mình trong cuộc sống, cũng có khi là những người đã bước về phía dốc bên kia của cuộc đời. Có người nếp nhăn đã nhiều theo đà giảm sút của sức khỏe, cũng có người luôn chất chứa những nỗi đau khôn nguôi dẫu tuổi đời hãy còn rất ít. Song, theo thời gian, mọi đớn đau rồi cũng phai nhạt cả trong thể xác lẫn tâm hồn. Không phải họ lãng quên mà là bởi họ đã hiểu ra được điều cốt lõi của cuộc sống. Bởi họ nhận ra mối dây liên kết bền chặt giữa mình với mọi vật xung quanh. Nó có thể tồn tại dưới tên gọi “tình thương”, hay là “tưởng nhớ”… Nhưng tất cả đều khẳng định một ý nghĩa của bản thân họ với cuộc sống này. Mỗi người là một mắt nối yêu thương giữa thế gian bao la này. Nhờ đó mà con người tìm thấy sự bình an, có thể chan hòa thả mình vào dòng đời mà không vương vấn chút ủy mị, nuối tiếc nào. Đơn giản, bởi vì họ rất trẻ!

Đó là những tâm hồn tươi sáng luôn hướng đến điều tươi đẹp trong cuộc sống. Tất cả là nhờ sức mạnh kỳ diệu nơi tâm hồn. Chính tâm hồn vui tươi, thái độ sống tích cực đã giữ lấy sự dồi dào căng tràn trong bất kỳ một cơ thể nào, dù mạnh khỏe hay héo úa, dù có đang vật lộn đấu tranh trên giường bệnh, dù đã gần kề lúc trở về với cát bụi, hay dù đang cố cất giữ trong mình những kỷ niệm buồn khổ đã qua.

Triết lý ấy đâu có gì to tát, nó thật giản đơn như  Robert  Brault  từng nói: “Hãy tận hưởng những điều nhỏ bé, bởi một ngày nào đó khi nhìn lại, có thể bạn sẽ nhận ra chúng thật to lớn”. Đó là câu chuyện “Từng khoảnh khắc ý nghĩa” của Diane Start kể về một người mẹ bận rộn với 4 đứa con nhỏ đã biết cách làm cho những đứa trẻ được vui vẻ trong ngày nghỉ cuối tuần mà mình lại được bớt đi được cực nhọc. Cách ấy chẳng có gì bí hiểm cả. Nó chỉ đơn giản là cô ấy biết sắp xếp cho bọn trẻ được chính tay làm những việc có ích cho gia đình như giúp mẹ nấu ăn, cùng với mẹ dọn dẹp nhà cửa, theo mẹ đi siêu thị chọn mua hàng, đích thân làm đẹp cho mẹ, tự cùng nhau tổ chức trò chơi trong nhà… Bọn trẻ có được một bữa ăn trưa ngon lành do chúng tự tay nấu, chúng thoải mái nằm dài trên sàn nhà sạch sẽ do chúng tự lau, chúng thỏa mãn chiêm ngưỡng những món đồ hàng do tự tay mình bày biện trên kệ… Khi người cha trở về, bọn trẻ vô cùng hân hoan bày tỏ niềm vui sướng làm cho người mẹ cũng vui lây. Rõ ràng, hạnh phúc là do thái độ của chúng ta, chứ không phải nằm ở hoàn cảnh. Và ai là người biết tìm kiếm hạnh phúc trong những điều nhỏ bé nhất, đó là những người hạnh phúc nhiều hơn cả.

Và câu chuyện “Ngày nào cũng là thứ Sáu” của Elaine L.Bridge đã khiến chúng ta phải thay đổi cảm nhận của chính mình về những điều có khi chỉ là rất nhỏ. Cuộc sống, công việc, những âu lo luôn bộn bề làm cho chúng ta cảm thấy bị áp lực. Phần đông chúng ta chỉ tự cho phép mình được thụ hưởng và nghỉ ngơi vào ngày cuối tuần. Thứ Bảy sẽ là một ngày vui vẻ. Thế nên, ai ai cũng cố gắng làm việc với tâm trạng hân hoan trong ngày thứ Sáu. Cảm xúc thứ Sáu lan tỏa, nhiều người đều cảm thấy nhẹ nhàng, làm việc tích cực và mong đợi những giờ phút cuối tuần tuyệt vời đang ở phía trước. “Thứ Sáu muôn năm!” và mọi thứ đều trở nên dễ dàng hơn trong ngày đặc biệt này. Trái lại, những ngày khác trong tuần thì tâm lý mọi người lại nặng nề, nhất là thứ Hai đầu tuần với bao nhiêu việc phải làm, phải hoàn tất cho xong trong tuần. Vậy nhưng, có một lần chỉ mới là thứ Ba thôi, một anh chàng rời khỏi phòng khám bác sĩ mà lòng tràn đầy hạnh phúc vì nhận được kết quả chẩn đoán tốt đẹp đối với vấn đề sức khỏe mà lâu nay anh rất lo lắng. Anh vui vẻ hơn khi nhìn thấy những dấu hiệu của mùa xuân đang bừng lên quanh mình. Đó đây lá hoa nở rộ, chim chóc hót líu lo, nắng vàng rực rỡ… Anh ta thấy mình đã sẵn sàng để ăn mừng và rất nhanh, anh phóng ngay đến quán cà phê quen thuộc mỗi cuối tuần. Đột nhiên, tâm trí anh kháng cự: Mình đang làm gì thế này? Hôm nay mới chỉ thứ Ba thôi mà. Nhâm nhi cà phê chỉ dành cho buổi chiều thứ Sáu thôi! Thế rồi, anh bỗng thấy cái suy nghĩ ấy thật máy móc. Tại sao thứ Sáu lại đặc biệt hơn những ngày khác trong tuần cơ chứ? Tại sao ta phải phí hoài tất cả những ngày còn lại chỉ để được quyền vui vẻ trong ngày thứ Sáu? Chỉ là một thay đổi nhỏ bé trong cách nghĩ, nhưng cũng là ví dụ cho thấy trong chúng ta có mấy ai đang thật sự sống? Chúng ta cứ đợi phải có đúng mọi điều kiện mới tận hưởng thời gian mình có trên trái đất này. Như phải đợi đến khi tốt nghiệp, đến khi có việc làm, đến khi con cái đã đến tuổi đi học. Hoặc chúng ta chỉ ăn mừng khi trả hết nợ mua xe, khi được về hưu. Và, trong những quãng thời gian chờ đợi đó, chúng ta đã phí hoài biết bao cuộc sống mà tạo hóa đã ban cho mình, đè nén những niềm vui mà ta có thể tìm thấy mỗi ngày. Nếu như chúng ta đem áp dụng cái “cảm xúc thứ Sáu” ấy vào những ngày đầu tuần nhiều việc thứ Hai, ngày mưa dầm thứ Ba, ngày bận rộn giữa tuần thứ Tư thì sao? Chắc chắn là cuộc sống của chúng ta sẽ vui tươi hơn nhiều, và công việc của chúng ta cũng sẽ hoàn thành trôi chảy, hiệu quả hơn. Có những ông chủ nhạy bén đã đặt tên cho chuỗi nhà hàng của mình là “Thứ Sáu” để mở cửa phục vụ suốt tuần, chỉ trừ ngày Chủ nhật. Họ biết trân trọng chào đón từng ngày trong suốt tuần. Chúng ta cũng nên làm như thế. Đừng sống uổng phí như một nhà tư tưởng đã nhận xét: “Bạn đã sống uể oải 1/7 cuộc đời mình trong những ngày thứ Hai”.

Và còn những câu chuyện thú vị khác như “Niềm vui trong sáng”, “Những tấm thiệp tự làm”, “Phép lạ của yêu thương”, “Hoa hồng cho con”, “Sự hiện diện của người bà”, “Tiếng cười vui”, “Mục đích cao cả”, “ Chuyến phiêu lưu”, “Những cậu bé ngày xưa”, “Bướm vàng”, “Không được đầu hàng”… mà quyển sách lần lượt giới thiệu đều là những câu chuyện hay, ý nghĩa, mang nhiều suy ngẫm, làm thức tỉnh ý chí của mọi người, khiến cho người đọc không thể thờ ơ được.

Tôi tin rằng khi đọc xong quyển sách này, các bạn cũng sẽ thấy vui tươi và tràn trề hạnh phúc với những câu chuyện hài hước, cảm động và tuyệt diệu ấy. Để rồi cho dù hoàn cảnh sống của bạn có ra sao, bạn cũng sẽ mỉm cười bước tới, với một tình yêu và niềm khát khao sự sống luôn dâng tràn mãnh liệt trong tim.

Ngọc Điệp

 

 
« Bắt đầuLùi12345678910Tiếp theoCuối »