Thứ hai, 22 Tháng 10 2018
Trang chủ Tập san văn nghệ

Thời gian là vàng

Ulti Clocks content

Mạng giáo dục VNedu

Website Trường trực tuyến

Kỳ thi HSG năm 2015-2016

Website các trường ĐH, CĐ

Website liên kết

THỐNG KÊ

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay281

Hiện tại: 28 khách, 1 bots 

Tập san văn nghệ


Vị mắm tôm chua quê nhà PDF. In Email
Thứ sáu, 12 Tháng 10 2018 18:11

                                                                                VỊ MẮM TÔM CHUA QUÊ NHÀ

Sáng nay thức dậy, nước đã ngập con đường trước nhà, một mùa nước nổi nữa lại về. Nước lên ngập tràn lên con đường lót đal, hai con tôi thích thú đùa giỡn, hai anh em chúng tạt nước lẫn nhau, tung nước trắng xoá, tuổi thơ hồn nhiên ấy làm tôi nhớ đến ký ức tuổi thơ của mình. Vào mùa nước nổi như thế này, quê tôi không có con nước lũ tràn về ngập đồng ruộng triền miên, mà chỉ có những con nước thủy triều dâng lên cao rồi lại hạ xuống sát đáy lòng sông, chỉ kéo dài trong vài tiếng đồng hồ. Tuổi thơ của tôi cũng có những buổi chiều thích thú cùng anh chị em chơi đùa tung nước trắng xoá khi thủy triều lên tràn bờ đê. Quê tôi ở vùng ven biển Bình Đại tỉnh Bến Tre. Con nước lên lúc nào cũng mang theo vị mặn của biển. Khi con nước lên cũng là lúc ba mẹ tôi bắt được nhiều tôm, cua, cá,... từ thiên nhiên. Những con cua biển có cái càng to ơi là to, có con còn đầy ắp gạch vàng nhẫy. Những con cá chẽm, cá đối, cá nâu ...vừa to vừa tươi, những con tôm đất, tôm bạc, tôm chong tươi sống nhảy xoi xói trong cái rổ tre. Thường vào mùa này cả nhà sẽ được mẹ cho thưởng thức món mắm tôm chua ngon ngất ngây, món này được mẹ làm từ những con tôm bắt được mà dùng làm thức ăn hàng ngày không hết. Món mắm tôm chua đặc trưng nhất chonhững món ngon vùng ven biển, ai ăn rồi sẽ rất khó quên cái vị ngon có một không hai của nó.

Để có món mắm ngon, tôm phải được lựa chọn thật kỹ, tôm phải còn sống, ngon và chất lượng nhất là loại tôm đất. Tôm được rửa sạch, sốc cho ráo nước rồi cho vào thau nước mắm đường đã chuẩn bị sẵn. Nước mắm đường bao gồm nước mắm đường pha theo tỉ lệ 1:2, nghĩa là 1 chén nước mắm với 2 chén đường cát vàng hạt to đun sôi để nguội, tuỳ theo lượng tôm nhiều hay ít mà làm nước mắm đường đủ làm sao đảm bảo nước mắm đủ ngập hết tôm. Nước mắm mẹ tôi dùng làm mắm tôm là loại nước mắm con rươi mà mẹ tự ủ sau hè. Cho thêm vào ít tỏi ớt bằm và ớt to thái sợi hoặc xắt khoanh cho đẹp mắt. Thau mắm tôm được mẹ đem đi phơi nắng một ngày rồi mới cho vào keo thủy tinh. Làm mắm là phải kỹ từng công đoạn, mắm lúc phơi nắng cũng được mẹ dậy kỹ bằng loại vải voan mỏng, mẹ nói nếu để ruồi bọ đậu vào khi ăn rất dễ bị nôn ói, không an toàn vệ sinh thực phẩm. Sau khi phơi một nắng, mắm tôm sẽ được cho vào keo thủy tinh, lớp trên cùng cho thêm một lớp lá chùm ruột non và dùng que ghim từ cây mía để giữ chặt, sao cho con tôm phải được ngập nước không bị nổi lên trên. Lá chùm ruột non có tác dụng diệt khuẩn, giữ cho mắm không bị nổi mốc meo trắng, lá chùm ruột non sau khi ủ chung với mắm tôm thì có vị đặc biệt ăn cũng rất ngon. Hủ mắm tôm tiếp tục được đem phơi nắng 3 ngày sau đó, rồi đem vào để nơi thoáng mát một tuần lễ là ăn ngon nhất. Tôm từ màu nâu đất chuyển sang màu đỏ cam rất đẹp, mở nắp hủ mắm ra sẽ ngửi được mùi chua ngọt đặc trưng rất thơm ngon. Mắm tôm chua ăn ngon nhất là khi được trộn chung với đu đủ sống vừa điểm hồng thái sợi to, trộn đều để qua đêm cho đu đủ thấm vị mắm là ngon nhất. Cái vị chua chua, mặn mặn, ngọt ngọt thơm mùi tỏi cay cay vị ớt, con mắm tôm màu đỏ cam đẹp mắt ăn vô một miếng nghe béo ngọt mềm mại, sợi đu đủ thấm vị mắm đậm đà giòn giòn, mắm tôm chua trộn đu đủ có thể ăn chung với cơm nóng hoặc bún kèm rau thơm hay cuốn bánh tráng thì có thể ăn hoài mà không chán.

Chỉ từ con tôm đất dân dã, nước mắm rươi mẹ ủ, vài đọt chùm ruột non, trái đu đủ  mỏ vịt sau hè mà mẹ đã làm ra món mắm ngon tuyệt vời. Hôm nào được ăn cơm với mắm tôm thì chắc rằng mẹ phải nấu nồi cơm nhiều hơn bình thường. Khi lớn lên, rồi đi học, đi làm xa nhà, lấy chồng nơi xứ lạ nhưng tôi vẫn nhớ mãi vị mắm tôm chua của mẹ. Lâu lâu chị em tôi vẫn hay nhắc mẹ làm món mắm chua này cho cả nhà ăn mỗi khi tụ họp gia đình. Trên thị trường bây giờ món mắm tôm chua đu đủ đã không còn xa lạ với mọi người, những món ăn được gọi là đặc sản vùng miền được bày bán ở khắp nơi. Nhưng để tìm được vị mắm của mẹ thật không dễ dàng gì, bởi con tôm được người ta làm mm chưa hẳn là tôm thiên nhiên mang vị ngọt từ đất, cái màu cam đỏ đẹp của keo mắm kia cũng chưa chắc là màu thật của mắm được ủ mà đôi lúc là màu thực phẩm được trộn vào, không phải nơi nào cũng biết sử dụng lá chùm ruột non để tăng thêm độ ngon của mắm, rồi nước mắm được dùng cũng chưa chắc thật sự là nước mắm nguyên chất...

Không chỉ có món mắm tôm chua ngon kia, từ những con tôm bạc, tôm chong mẹ tôi có thể làm nên món mắm tôm bằm dùng để ăn cùng các loại trái cây chua ngon tuyệt, các loại cá bắt được từ vùng biển quê nhà mẹ cũng có thể làm mắm hoặc phơi khô để đổi món cho bữa ăn hàng ngày. Bây giờ tôm cá đầy chợ nhưng hầu hết là cá tôm được nuôi bằng thức ăn công nghiệp, không ngon như quà tặng từ thiên nhiên ở các vùng quê . Nhớ hoài món mắm mẹ làm, mắm tôm chỉ ngon khi được về ăn bữa cơm gia đình với món mắm của mẹ thôi.

                                                                                    Trúc Hương

                                                                   Giáo viên Trường THPT Cao Lãnh 1

 
Bông điên điển mùa nước nổi PDF. In Email
Thứ hai, 01 Tháng 10 2018 13:28

Bông điên điển mùa nước nổi

Nhắc đến bông điên điển là người ta nghĩ ngay đến một loài cây hoang dại ở miền sông nước. Nó cũng như cây lau, cây sậy vươn lên sống mãnh liệt nơi đất cỗi nghèo, nó không có đặc điểm gì nổi trội nhưng lại mang một nét đẹp dịu dàng không thể quên được.

Tìm về cội nguồn của nó, tôi được biết cây điên điển thuộc họ đậu (Fabaceae), tên khoa học là Sesbania sesban, thân cây cao từ 1-4 mét, có khi cao hơn, thân tròn bóng, cành xum xuê lá kép nhỏ, rễ cây ăn sâu khoảng 60-70cm, có các vi khuẩn nôt sần cố định đạm cộng sinh. Cụm hoa màu vàng rục rỡ, quả thẳng thõng xuống, chứa nhiều hạt. Khi trái chín hạt rớt xuống bùn, đến mùa nước nổi năm sau nảy mầm cho ra cây mới. Lúc ấy nhìn những cụm điên điển mọc ven sông thấy rợp một sắc hoa vàng, rực rỡ đến nỗi tưởng chừng chỉ có hoa mà không có lá. Bông điên điển mọc từng chùm, cánh hoa nho nhỏ mỏng manh, mời gọi lũ lượt hàng đàn ong mật vo ve suốt ngày. Cây điên điển từ lâu đã đi vào đời sống của người dân miền sông nước, gần gũi như chính con người Nam Bộ chân chất, thật thà và dung dị.

Về vùng quê Đồng Tháp Mười thôn dã, được nhìn thấy mùa điên điển trổ bông, khi trời bắt đầu đổ mưa lâm thâm, những chiếc bóng nước lăn tăn  nghịch đùa bên dưới những cụm hoa vàng rực, lòng tôi chợt dâng lên nhưng cảm xúc khó tả. Dưới gốc điên điển người ta hay trồng xen vào đó những thảm rau nhút xanh mướt làm cho khách phương xa càng thêm thích thú. Mùa bông điên điển bắt đầu từ tháng sáu âm lịch, ấy cũng là khi mùa nước nổi bắt đầu tràn về trên những cánh đồng quê. Vào thời gian này nước sông bắt đầu dâng lên cộng thêm những trận mưa dầm làm cho mục nước luôn đầy tràn lai láng. Mùa nước kéo dài cho đến tháng mười một âm lịch. Cho nên, mùa điên điển ra bông cũng kéo dài nhiều tháng liền, sắc hoa vàng như bao phủ cả cánh đồng mùa nước lên ở miền quê yên ả. Bông điên điển nhiều, dày đặc, oằn trĩu cả thân cành. Thân cây tuy mảnh mai yếu ớt tưởng chừng không trụ nổi với gió mưa và nước lớn nhưng có ngờ đâu sức chịu đựng của nó thật là mãnh liệt. Cây điên điển không chỉ làm đẹp cho đời khi nó trổ hoa khoe sắc, mà còn góp phần làm nên các món ăn giản dị ở miền quê. Bông điên điển khi dùng làm thức ăn có mùi vị riêng biệt của nó, cứ làm cho những người con xa quê không nguôi nỗi nhớ quê hương. Cái vị hơi nhẫn đắng nơi đầu lưỡi lại có chút ngọt bùi xen lẫn nhau, tuy mang mùi vị đặc trưng nhưng bông điên điển lại dễ dàng kết hợp với các món ăn khác, nó được xem như một loại rau dùng ăn kèm với nhiều món. Nếu đến miền quê Đồng Tháp vào mùa nước nổi, bạn sẽ được thưởng thức đủ các món ngon từ bông điên điển như: canh chua cá linh bông điên điển, dưa chua bông điên điển, bông điên điển xào tép, bánh xèo nhân bông điên điển, lẩu mắm rau sống bông điên điển, cá lóc nướng trui ăn kèm rau sống bông điên điển…

Ngoài việc dùng làm thức ăn, bông điên điển còn dùng làm thuốc có tác dụng giải độc, an thần. Hạt dùng làm giá đậu có hàm lượng chất đạm cao. Cây điên điển chịu được đất chua, đất mặn. Lá cây điên điển nấu nước uống có tác dụng giảm đau, chống sưng viêm. Để trị mụn nhọt người ta lấy lá rửa sạch, giã nát với một ít muối, đắp lên. Rễ điên điển dùng chữa vết cắn của bọ cạp. Bông, lá điên điển có vị ngọt, đắng, tính mát, thanh nhiệt.

Dù xuất thân là loài hoa đồng nội nhưng điên điển lại mang vẻ đẹp thanh cao. Những ai lớn lên từ miền đồng ruộng sẽ không thể quên được những hình ảnh đẹp nao lòng của những chòm điên điển lao xao mọc ngoài bờ mương, hay ven sông, ven rạch. Với nhiều người bông điên điển trở thành nỗi nhớ, cũng bởi nó gắn bó sâu nặng với cuộc sống hàng ngày của con người. Những cánh hoa vàng nhỏ xíu, phơn phớt đong đưa theo gió, cứ như những đốm sáng làm bừng lên niềm thương nhớ chốn quê nhà. Không biết tự bao giờ, bông điên điển đã trở thành ký ức của người dân quê, nó không kiêu sa, lộng lẫy mà ẩn chứa một vẻ đẹp riêng biệt. Nói đến bông điên điển, người dân quê lại nghe thấy một thứ tình cảm gắn bó bình dị mà sâu sắc. Vẻ đẹp mộc mạc ấy càng làm đầy ắp thêm nỗi nhớ của những người con chốn ruộng đồng xa xứ, mà mỗi khi mùa nước nổi về, lòng lại nôn nao nhớ đến màu vàng tươi bông điên điển chốn quê .

                                                           Trần Thị Thúy Kiều

                                                      Lớp 11CB3, Trường THPT Cao Lãnh 1

 
Cô giáo của tôi PDF. In Email
Chủ nhật, 30 Tháng 9 2018 16:04

Cô giáo của tôi!

 

          Mái trường - Ngôi nhà thứ hai luôn là nơi lưu lại những dấu ấn đáng nhớ nhất trong cuộc đời mỗi con người. Ở nơi đó, thầy cô là cha mẹ, bạn bè là anh em gắn bó với nhau như ruột thịt và cùng nhau tạo nên những kỉ niệm khó phai. Suốt những năm tháng cắp sách đến trường ấy, chắc hẳn ai cũng có ấn tượng với một thầy, người cô giáo nào đó. Những người đã dạy dỗ chúng ta nên người, cho chúng ta kinh nghiệm sống và những bài sâu sắc mà không sao quên được. Và tôi cũng vậy, tôi cũng có một người cô mà tôi vô cùng quý mến. Đó là cô Phương Trang - một giáo viên dạy toán và hết lòng yêu thương học sinh của mình.

          Cô Trang năm nay đã ngoài ba mươi tuổi nhưng trông cô rất trẻ. Dáng người cô hơi thấp nhưng lại rất nhanh nhẹn trong từng bước đi. Cô có khuôn mặt tròn trông rất duyên gắn liền với mái tóc mượt mà và uốn lượn trong từng nếp tóc. Cô có đôi mắt to tròn pha lẫn sự ấm áp dịu hiền. Mũi cô cao, thanh tú. Đôi môi lúc nào cũng đều nở một nụ cười rất duyên. Tính tình cô rất tốt và cô là một người vui tính nên mọi người trong trường từ giáo viên cho đến học sinh ai ai cũng đều quý mến cô!

          Tôi biết cô khi tôi bắt đầu học năm lớp 11. Lần đó, giáo viên dạy bộ môn lớp tôi nghỉ hộ sản chưa vào nên cô được phân công dạy thay khoảng 1 tháng. Mỗi buổi đến lớp, cô luôn nở nụ cười thân thiện với mọi người. Nụ cười đó của cô khiến tôi có cảm giác cô là một người vui tính và dễ hòa đồng. Thật vậy, trong suốt tiết học, cô không la, không rầy lớn tiếng mà thay vào đó là giảng dạy nhiệt tình và đi xung quanh lớp giảng lại bài cho các bạn học yếu trong lúc lớp làm bài tập. Nếu có bạn nói chuyện, có nhắc nhở nhẹ nhàng và bảo các bạn tập trung làm bài rồi lên bảng sẽ có điểm. Trong giờ giải bài tập, có những bài toán khó, cô luôn tìm ra phương pháp giảng dạy ngắn gọn và dễ hiểu nhất để chúng tôi tiếp thu tốt và nhớ lâu hơn.

          Sau đó cô chính thức được phân công dạy môn Toán lớp tôi. Một môn mà phải nói là tôi học rất yếu rất kém. Và môn toán đối với tôi chắng khác gì '' kẻ thù không đội trời chung ''. Dù có cố gắng tôi vẫn không thể nào '' thuyết phục '' được nó trở thành " một người bạn thân thiết ''. Năm nào cũng thế, tôi học rất kém môn toán và luôn bị nó '' khống chế '' ở các cột điểm hàng tháng cũng như  thi học kì. Nhưng, từ lúc được cô giảng dạy, tôi bỗng cảm thấy có sự thích thú với môn toán. Thế là, tôi quyết định nhờ cô phụ đạo để dễ dàng hơn trong việc học môn Toán.

          Tôi về nhà lên trang web của trường và tìm số điện thoại của cô. Một việc làm mà tôi chưa từng làm với bất kì người thầy người cô nào. Sau khi tìm được số cô, lấy hết can đảm, tôi bấm nút gọi. Đầu dây bên kia cô nghe máy: " Alo! ''. Tim tôi bắt đầu đập nhanh hơn. Tôi lấy bình tĩnh trả lời: " Dạ, alo, cho con hỏi phải số điện thoại này của cô Trang dạy toán không ạ! ''. Cô cười: Ừ! Đúng rồi! Em là ai vậy? ''. Tôi nói: Dạ, con là Diễm Kiều học lớp 11CB7! ''. Cô trả lời tôi: " Ừ, có gì không Diễm Kiều? ''. Tôi nói: " Dạ cô ơi, con muốn nhờ cô kèm học môn Toán cho con nha cô và con muốn nói là con học tệ lắm, chậm hiểu nữa nên cô đừng tức giận trong lúc dạy con nha cô vì con học chậm và mau quên lắm! ''. Cô cười: " Ừ, hổng sao, Diễm Kiều cứ yên tâm học đi rồi cô kèm cho, cô không sợ mấy bạn học kém, cô chỉ sợ mấy đứa quậy không chịu học thôi hà, còn con chịu học thì kém cỡ nào cô tin là cô cũng sẽ dạy được! Con ráng học là được hà, mấy anh chị năm rồi cũng yếu mà cố gắng là được! ''. Lạ thay, câu nói của cô khiến tôi cảm thấy mình như vừa được khen ngợi. Tôi hí hửng: " Dạ! Con cảm ơn cô! ''.

          Vậy là, như lời nói, mỗi buổi học trên lớp cô đều chú ý rèn luyện cho tôi. Vì là một đứa hay rụt rè, chậm chạp nên tôi bị biến thành '' tâm điểm chú ý '' của cô ngay. Lạ thay, cô không la tôi mà lại xuống tận chỗ chỉ bài cho tôi. Rồi cô còn vỗ vai động viên tôi. Những hành động đó của cô cứ thế lặp đi lặp lại khiến tôi mỗi ngày đều cảm thấy thích và mở rộng không gian giữa tôi và cô. Và tôi cảm thấy quý mến cô hơn.

          Cô coi chúng tôi như những đứa con cưng của mình vậy. Cô tận tình chăm sóc chúng tôi từng li từng tí. Cô cố gắng rèn luyện cho những bạn học kém giống tôi và động viên, giúp các bạn ấy vươn lên trong học tập. Không những vậy, trong lúc giảng dạy, cô hay hỏi: " Lớp mình có bạn nào hoàn cảnh khó khăn mà ham học không, nếu có nói cô đừng ngại và cô sẽ dạy bạn đó kỹ càng hơn, chỉ yêu cầu bạn đó ham học là được! Cô thương mấy bạn nhà nghèo mà ham học lắm! ''. Không những vậy, nhà cô là một cửa hàng buôn bán đồ dùng học sinh nên cô nói: " Nếu bạn nào không có áo thể dục để mặc, cô sẵn sàng tặng bạn đó một chiếc áo mới để học! ''. Quả thật, hiếm có người cô nào mà tận tình với chúng tôi như thế.

          Nhắc đến cô Phương Trang dạy toán, người ta luôn mường tượng ra sự ân cần, nhẹ  nhàng, dạy dỗ chỉ bảo tận tình, sự nhiệt huyết và yêu trẻ. Cô còn nhận được sự tin tưởng của các đồng nghiệp và được bầu làm Tổ trưởng tổ toán của trường, Cô là người rất có phong cách hiện đại. Cô luôn có cách lôi kéo chúng tôi không thể rời khỏi lời giảng của cô một giây phút nào. Dù phong cách hiện đại nhưng cô vẫn giữ những nét truyền thống của một nhà giáo, không sai lệch về tư tưởng, đạo đức nhưng cô cũng không quên bỏ vào đó một chút cái tôi cá nhân riêng để học sinh có thể nhớ về cô mãi

          Không phải nói chứ cô còn là người phụ nữ giỏi việc nước, đảm việc nhà. Ở trường, cô luôn nhiệt tình tham gia các hoạt động Đoàn trường với học trò của mình và nhiều năm đạt danh hiệu Giáo viên dạy Giỏi. Ở nhà, cô là người phụ nữ của gia đình. Cô sống cùng mẹ, ông xã và hai cậu con trai. Cô có một mái ấm gia đình mà nhiều người ước ao có được. Hơn thế, hai cậu con của cô luôn ngoan ngoãn, biết vâng lời, lễ phép và đạt danh hiệu học sinh giỏi qua từng năm học.

           

          Và rồi, ngày thi học kì cuối cùng cũng đã đến, cô cấp tốc ôn bài cho tôi và hơn thế nữa cô còn cho mượn máy tính để có thể thuận lợi hơn trong lúc thi. Vì máy tôi bấm không được một số phương trình bậc cao nên cô cho tôi mượn máy trong lúc học và cả khi đi thi, nhờ vậy, tôi đã hoàn thành bài thi của mình một cách thuận lợi. Xong, tôi ghé nhà cô trả máy tính và cảm ơn cô. Cô cười và hỏi tôi rất nhiểu, nào là : '' Con làm bài được không, đề dễ không con, con nhắm mình trên trung bình không, ai gác thi con vậy, người đó gác dễ không,...! ''. Cách nói chuyện đó của cô khiến tôi cảm thấy cô thật sự rất quan tâm đến mình. Xong, cô nói: Ừ, con yên tâm đi. Khi nào biết được kết quả, cô sẽ nhắn con hay! ''. Ngày biết kết quả, tôi vô cùng mừng rỡ vì mình thi vừa đủ điểm. Cô nói: " Cô mừng cho con, hên quá, chút xíu nữa thôi là phải thi lại rồi, cực cho con nữa! ''. Tôi hí hửng: " Dạ, tốt quá cô ơi, con mừng quá! Con cảm ơn nhiều lắm! ''.

          Vậy là năm lớp 11 đã trôi qua một cách thuận lợi và giờ tôi đã lên lớp 12. May mắn làm sao năm nay cô lại dạy toán lớp tôi. Ngày vào nhận lớp, cô vẫn như năm rồi, nở một nụ cười thân thiện với chúng tôi rồi mới trò chuyện làm quen sau. Trong suốt tiết học, cô không những dạy kiến thức mà còn cho chúng tôi những bài học ý nghĩa, những triết lý làm người và còn cho chúng tôi những lời khuyên sâu sắc nhất trước khi rời ghế nhà trường bước chân ra xã hội. Cô truyền đạt cho chúng tôi những kiến thức trong học tập và dạy chúng tôi cách sống, cách làm người và phải làm sao để giữ được nhân phẩm của mình và được mọi người quý mến.

           

          Thời gian vẫn thế, cứ lặng lẽ trôi. Chúng tôi tốt nghiệp rồi rời xa cô, xa trường, lớp. Còn cô vẫn luôn miệt mài với công việc hi sinh thầm lặng của mình là đưa các cô cậu học trò nhỏ cập bến ước mơ. Cuộc sống có biết bao biến đổi nhưng nào đâu làm phai mờ đi tình cảm của người thầy người cô dành cho những học sinh thân yêu của mình. Tình cảm ấy thiêng liêng và cao quý biết nhường nào. Tình yêu thương ấy đã sưởi ấm tâm hồn của biết bao người học sinh trong suốt cả cuộc đời đi học .Cuối cùng, tôi chỉ biết cảm ơn cô. Cảm ơn cô vì đã giúp con có được những quyết định đúng đắn cho tương lai của mình, cảm ơn vì cô đã dạy cho con nhiều bài học ý nghĩa, cảm ơn cô vì những lần giúp đỡ cho con, cho con những lời khuyên chân thành,... Và cuối cùng, con cảm ơn tạo hoá vì đã se duyên cho cô trò mình và để con được làm học trò của cô. Cảm ơn cô vì tất cả! Con sẽ không bao giờ quên cô cùng những kỉ niệm đẹp đẽ của cô trò mình dưới mái trường THPT Cao Lãnh 1 này!

 

Huỳnh Nguyễn Diễm Kiều. Lớp 12TX

Trường THPT Cao Lãnh 1

 
Giới thiệu quyển sách "Mình nói gì khi nói về hạnh phúc" PDF. In Email
Thứ tư, 19 Tháng 9 2018 20:04

Giới thiệu quyển sách “Mình nói gì khi nói về hạnh phúc”

Quyển sách này được phát hành lần đầu vào tháng 3/2018, của tác giả Rosie Nguyễn  (Nguyễn Hoàng Nguyên). Sách dày 196 trang, khổ 14x20,5cm, bìa mềm in màu, trình bày đẹp và tao nhã. Cùng với những cuốn sách nổi bật trước đó của chính tác giả như: Ta ba lô trên đất Á, Tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu?, Nếu tôi biết được khi còn 20, Một nửa tâm hồn, Sách cho em tuổi thơ ngây... cuốn sách Mình nói gì khi nói về hạnh phúc ngay khi mới phát hành đã được giới trẻ đón nhận nồng nhiệt.

Tác giả Rosie Nguyễn là một giảng viên của các lớp học kỹ năng, một blogger, facebooker về văn hóa và du lịch. Sách của chị được độc giả trẻ rất yêu thích. Ngoài việc viết lách và giảng dạy kỹ năng, huấn luyện yoga, chị còn là một người tự học, một ta ba lô, một người thích mộng mơ và luôn tràn đầy tình yêu cuộc sống. Là người đam mê đọc sách, chị thường hay nói “Cuộc đời tôi thay đổi là nhờ sách”, với bình quân 60 quyển sách được đọc mỗi năm, tương đương với mỗi ngày chị dành thời gian để đọc khoảng 50 trang sách. Chính từ việc đọc nhiều, đi nhiều, tích lũy nhiều vốn sống cộng với niềm say mê viết lách đã giúp Rosie Nguyễn tạo nên được những quyển sách hay mang tên mình.

Cuốn sách Mình nói gì khi nói về hạnhphúc được bố cục gồm 3 phần: Sống;Yêu và Vui. Bằng lối kể chuyện tâm tình đầy tính tự sự, tác giả như đang thủ thỉ cùng người đọc những câu chuyện của chính mình. Đó là hành trình sống, hành trình đi tìm hạnh phúc, hành trình đạt tới ước mơ cao đẹp nhất của con người. Tất cả nằm trong quỹ đạo của một sự khát khao mãnh liệt của người trẻ trên con đường chinh phục để chạm tới hạnh phúc. Và người đọc sẽ tìm thấy tư tưởng chủ đạo nào toát lên từ cuốn sách? Đó chính là: Hạnh phúc khi thấy mình được sinh ra. Được trải qua tất cả những vui buồn sướng khổ. Được tư duy và chiêm nghiệm. Ngẫm ra, được làm người đã là hạnh phúc lắm rồi, có cần điều gì khác nữa đâu.

Quả thật, như ta được tắm mình trong dòng suối mùa xuân trong trẻo, như giữa trưa hè được nếm một trái đào thanh mát dịu, hay như khi ngồi trong quán nhỏ thân quen bên người bạn mến thương, cuốn sách Mình nói gì khi nói về hạnh phúc  là những dòng tâm sự và trải lòng trên hành trình sống và đi của tác giả, với những suy tư về hạnh phúc, về mục đích sống, về thân phận con người. Giọng văn tự sự gần gũi, chân tình, đem lại cảm giác nhẹ nhàng, sâu lắng, ngôn từ lấp lánh trong những câu chữ giản dị đã làm nên vẻ đẹp tươi sáng của một tâm hồn tràn đầy tình yêu cuộc sống.

Nhận xét về cuốn sách này, Giáo sư Cao Huy Thuần đã nói: “Đâu cần phải đi xa để biết nhìn, biết thấy. Ngay trước mắt, mấy ai đã biết thấy, biết nhìn, biết khám phá cái đẹp trong mỗi cảnh vật đơn sơ, một chiếc ba lô cũ bạc màu, một lát dưa leo xắt mỏng? Một góc nhà, một bàn viết, một quyển sách cũng là một thế giới thần tiên?”. Rồi ông lại chuyển lời sang dành cho những người trẻ: “Các bạn trẻ thân mến, hãy cùng với Rosie Nguyễn sống khác, yêu khác, vui khác, nhẹ nhàng hơn, đẹp hơn. Hãy biết hạnh phúc không nằm ở đâu khác ngoài tầm tay. Hãy đừng nhăn mặt với cuộc đời dù trong nghịch cảnh. Trong giông bão ở bên ngoài hay ở trong lòng, hãy biết nhìn, như Rosie nhìn cảnh lụt bão: trong mênh mông nước dâng lên, vài con kiến nhỏ túm tít leo trên một cọng cỏ còn ngoi đầu lên được bên vệ đường. Chúng nó đang kể một câu chuyện thần tiên: hy vọng chẳng hề biến mất trong một thế giới vô vọng”. Và rồi, ông đã kết lời nhận xét của mình về một người viết trẻ Rosie Nguyễn, mà ông cho là một người tài hoa, rằng: “Tôi vinh dự được nghe một bạn trẻ tài hoa kể những câu chuyện hay, trong một buổi chiều nắng đẹp, vừa lật từng trang bản thảo vừa vui trong lòng.”

Nhà văn Phan Hồn Nhiên cũng đã có nhận xét về tác giả Rosie Nguyễn: “Là người phiêu lưu và cũng là người viết, Rosie lắng nghe trái tim mình. Một cách tỉ mỉ tinh tế, cô ghi nhận từng đổi thay trong cảm xúc cũng như các phát hiện về tinh thần. Bên dưới bề mặt sự kiện, cô đánh dấu các thời khắc quan trọng khi trái tim lên tiếng. Đó là cách những trang viết của cô thành hình. Và đó cũng là lý do khi cầm trên tay quyển sách của Rosie, người ta tự nhủ cần thu xếp thời gian để đồng hành cùng cô, bằng cách đọc thật chậm, thật lâu.”

Phần 1 của quyển sách với tiêu đề Sống có 12 câu chuyện. Với những cái tiểu tựa như: Rồi chúng ta cùng mỉm cười; Hạnh phúc là…; Rời bàn phím và xỏ giày vào; Cho Sài gòn; Tuổi thơ ở nông thôn; Nếp nhà; Những ngày trời bão; Ở Sài gòn; Nhớ những ngày nắng đẹp; Khóa thiền ở Úc; Gieo một hạt giống; Cớ gì em không hạnh phúc… Ý tưởng chung toát lên từ những câu chuyện trong phần 1 này chính là cách nhìn và quan niệm của tác giả về sốnghạnh phúc. Cảm nhận về cuộc sống một cách thận trọng, từ tốn, tác giả luôn ngạc nhiên khám phá từ những ngóc ngách nhỏ nhất của cuộc sống, trân quý với mỗi vật bé nhỏ cùng đồng hành với mình trong đời sống thường ngày. Sâu sắc với nơi mình đang sống, nơi từ đó ra đi để nhìn thấy vẻ đẹp long lanh bất tận của mọi vật, của thiên nhiên, của con người.

Phần 2 với tiêu đề Yêu có 8 câu chuyện. Đó là những: Người thương lấy vợ; Những chiếc ba lô cũ; Một nửa tâm hồn; Thư gửi đứa em lần đầu biết yêu; No Boys; Thư gửi chồng tương lai; Quyền được lựa chọn; Yêu nhau làm gì?... Là những cách nghĩ mới mẻ về tình yêu, mạnh mẽ và tự tin, nên cần phải tỉnh táo để luôn là mình dù đang chìm đắm trong hạnh phúc hoàn hảo nhất. Ý nghĩ có phần táo bạo khi tác giả mạnh dạn chỉ ra cho những ai đã từng ngộ nhận khi đi tìm một nửa của mình, có khi người ta nhầm tưởng đó là tình yêu nhưng thực chất là họ đang sợ sự cô đơn, nên cần có một ai đó ở bên mình. Có điều gì thật thú vị khi tác giả đi phân tích cặn kẽ và khuyên con người nên chấp nhận sự cô đơn và không cần phải sợ hãi nó, vì cô đơn chính là bản tính của con người. Bởi, không ai có thể đi cùng ta suốt cả cuộc đời, nên không thể tránh được những lúc chẳng có ai bên cạnh. Và người thông thái chấp nhận nguyên tắc đó của cuộc sống, họ học cách làm bạn với cô đơn, tận dụng khoảng thời gian một mình để phát triển bản thân, nâng cao hiểu biết và hoàn thiện chính mình.

Phần 3 với tiêu đề Vui gồm 9 câu chuyện đều chứa đựng tâm trạng phấn chấn và hào hứng của tác giả. Đó là những: Giữ niềm vui sống, Chỉ cần một lý do, Để lại dấu chân, Vẻ đẹp của người bình thường giản dị, Lặn Great Barrier Reef nghĩ về hạnh phúc…Đó là những câu chuyện viết cho những người bạn bình thường giản dị, nhìn thấy suốt được vẻ đẹp mộc mạc mà giản đơn bền vững của họ. Viết về những người mình đã gặp trong đời, và họ đã để lại dấu chân khá sâu đậm trong tâm hồn ta, khi họ tỏa sáng về giá trị sống, về tình thương yêu và lòng tốt vô tư. Trân trọng những khoảnh khắc giao nhau giữa các phận người, để nó mãi là những nốt nhạc vui còn đọng lại khi con người đã đi lướt qua nhau. Rồi, viết cho cả những người đang đi trong bóng tối, khi họ đang đối mặt với khó khăn bất hạnh, tác giả tỉ tê bằng giọng văn chia sẻ đầy cảm thông, để giúp họ nhận thấy những khổ đau chịu đựng trong đời cũng có ý nghĩa riêng của chúng. Chấp nhận và tìm cách vượt qua, thay vì ngồi đó oán trách số phận, thay vì chờ đợi phép màu thì hãy tự mình tạo ra thay đổi, chủ động để tự tạo động lực cho chính bản thân mình.

Cuối quyển sách, là lời cám ơn của tác giả dành cho người đọc, bằng thái độ chân thành và tin tưởng, là điều hiếm gặp ở những cuốn sách khác. Hãy nghe những dòng san sẻ đầy chân tình: “Bạn đọc thân mến, khi kết thúc những dòng cuối cùng trong quyển sách này, mình hy vọng rằng bạn đã có một trải nghiệm đọc thú vị, những quãng thời gian vui vẻ bên sách. Nếu bạn thích nó, thì đứa con này của mình lại may mắn có thêm một tri kỷ. Nên mình thật lòng biết ơn bạn.”. Có người đọc nào không cảm động với những dòng tâm sự thật thà quá đỗi như thế của một tác giả trẻ? Cho nên, dù gì đi nữa cũng phải tìm đọc cho bằng được Mình nói gì khi nói về hạnh phúc, nhé bạn!

                                                                                     Ngọc Điệp

 

 
Giới thiệu quyển sách "Đời ngắn đừng ngủ dài" PDF. In Email
Thứ ba, 18 Tháng 9 2018 21:12

Giới thiệu quyển sách “Đời ngắn đừng ngủ dài”

Là một trong những cuốn sách nổi tiếng của một tác giả người Canada, Robin Sharma, do dịch giả Phạm Anh Tuấn dịch sang tiếng Việt, Nhà xuất bản Trẻ ấn hành, đã được in đến lần thứ 17 nhưng cuốn sách “Đời ngắn đừng ngủ dài” vẫn thu hút mãnh liệt người đọc, không chỉ bởi tác giả của nó là một người quá nổi tiếng, mà còn vì cuốn sách đã chỉ ra những chân lý diệu kỳ của cuộc sống mà không phải ai cũng nhận ra được. Nó cũng gần giống như ý tưởng của Martin Luther King đã chỉ ra rằng: “ Cuộc đời chúng ta bắt đầu kết thúc vào cái ngày mà ta thờ ơ với những điều quan trọng” vậy.

Robin Sharma là một nhà văn và là diễn giả nổi tiếng thế giới. Ông là một chuyên gia đào tạo về lãnh đạo, là một trong những nhà tư tưởng hàng đầu của thế giới về khai thác vai trò của lãnh đạo trong kinh doanh và trong cuộc sống. Ông là tác giả nổi tiếng của 11 cuốn sách bán chạy nhất thế giới và còn là một luật sư. Sách của ông được xuất bản ở 60 quốc gia và 70 ngôn ngữ, với hàng triệu bản khiến ông trở thành tác giả được đọc nhiều nhất trên thế giới.

Cuốn sách Đời ngắn đừng ngủ dài  dày 223 trang, bìa mềm, in màu, khổ 20x13cm, trình bày đẹp và ấn tượng. Toàn bộ cuốn sách với 101 tiểu mục nhỏ cũng gần như những câu chuyện kể với các tiêu đề riêng biệt, mà mỗi câu chuyện chính là một trải nghiệm đầy lý thú của chính tác giả. Những lời tự sự được kể lại bằng giọng điệu giản đơn nhưng với một lối lập luận vô cùng sâu sắc. Hãy nghe những lời tâm tình sau đây của  tác  giả cuốn sách “…Những điều tốt nhất trong đời đều đòi hỏi nỗ lực, cam kết và kỷ luật. Người bạn Nido Qubein của tôi từng nói “Cái giá của kỷ luật bao giờ cũng rẻ hơn cái giá của nỗi đau hối tiếc”. Hẳn rồi, ý tưởng này rất hiển nhiên. Thế nhưng, điều hiển nhiên nhất lại hay bị lãng quên nhất”.  Thế đấy, cuốn sách “Đời ngắn đừng ngủ dài” đã hấp dẫn người đọc ngay từ cái tựa đề của nó. Như một sự khơi gợi đầy bí ẩn, nó kích thích người đọc ngay từ trang sách đầu tiên, thúc giục ta phải tích cực tìm tòi, khám phá để tìm cho ra chân lý của cuộc sống được ẩn chứa bên trong những câu chuyện rất đỗi bình thường mà tác giả đã kể lại.

Quả vậy, vì bởi Robin Sharma còn là một chuyên gia nổi tiếng đào tạo về lãnh đạo và quản lý phát triển bản thân, với ý tưởng cá nhân độc đáo của ông về  “người lãnh đạo không chức danh”, cho nên khi đọc cuốn sách này thì tất cả mọi người, không hề có sự phân biệt, ai cũng có thể nhìn thấy chính mình trong những câu chuyện của ông, để rồi ta suy ngẫm, ta chiêm nghiệm, và cuối cùng là ta phát hiện ra những năng lực tiềm tàng rất dồi dào của chính bản thân mình mà bấy lâu nay ta chưa nhận biết. Cũng như John Spence, nhà tư vấn, diễn giả, đã nhận xét về quyển sách này: “Cuốn sách của Robin chứa đựng rất nhiều sự thông tuệ và lời khuyên sâu sắc, được trình bày ngắn gọn, đơn giản để ai cũng hiểu được, và nếu kiên nhẫn áp dụng thì hiệu quả sẽ rất to lớn.”. Hay như Tiến sĩ Richard Carlson nhận xét: “Robin Sharma sở hữu cái tài năng rất hiếm hoi là viết được những cuốn sách thật sự khiến người ta đột phá trong đời.”

Và thật ra, lối suy nghĩ, lập luận và triết lý của Robin không có gì cao siêu thần diệu cả, bạn hãy nghe một đoạn trích sau đây của  Đời ngắn đừng ngủ dài: “Nếu đã cố làm mọi thứ nhưng sự việc vẫn không như kết quả bạn mong muốn, đừng cố quá sức. Nghỉ ngơi đi. Có thể mọi chuyện không hề sai. Có thể chưa đến lúc. Có thể cánh cửa này đóng lại nhưng cánh cửa khác đang mở ra. Và thông thường, một khi đã thực hiện điều bạn cho là tốt nhất, bạn đã tạo nên không gian cho điều tốt đẹp hơn sắp đến. Mọi điểm kết thúc đều mở ra một điểm khởi đầu mới.”

Và bạn sẽ tìm thấy gì trong quyển sách này? Xin đơn cử một vài viện dẫn tiêu biểu sau đây. Câu chuyện Hãy là chính mình  khẳng định một ý nghĩ rằng: Không bao giờ có ai giống bạn. Vậy thì, bạn đã bộc lộ hết mọi khả năng tiềm ẩn chưa? Bạn có là chính mình? Và nếu không thể hiện mình lúc này, thì là khi nào? Và một lời nói tuyệt đẹp : “Thà chấp nhận rủi ro phải gánh chịu một nửa những chuyện xấu mà ta từng dự đoán trước, còn hơn giữ mãi sự vô danh hèn nhát vì sợ  những điều có thể xảy ra”. Câu chuyện Rào cản vô hình đã chỉ rõ một thực tế rất phổ biến trong đời sống của chúng ta. Đó là có nhiều người thường hay tránh né sự thay đổi, họ không dám đổi mới và không dám bộc lộ tài năng sáng tạo đang ngủ yên trong mỗi con người. Có nhiều người cố tình không muốn nổi bật. Nguyên do: từ những rào cản vô hình, mà khi trưởng thành, ta chấp nhận những niềm tin tiêu cực, những giả định sai lầm, nó sẽ phá họai thế giới xunh quanh ta. Để rồi, tác giả dọn cho người đọc một con đường: Bạn hãy tự hỏi về rào cản vô hình của mình. Ý thức về chúng. Quan sát chúng, Thách thức chúng. Để khi đối đầu với chúng, thay vì chạy mất, bạn sẽ dùng sức mạnh ý chí và nhiệt huyết của trái tim để lao qua nó. Tiến về miền tươi sáng mà cuộc đời bạn đáng được hưởng.

Câu chuyện Sức mạnh của sự đơn giản khẳng định một chân lý: Thành công đến từ sự đơn giản, vì nó là bản chất của con người, và nó rất mạnh mẽ. Tác giả đã gửi đi một thông điệp đơn giản về tư tưởng: rằng mọi người đều là lãnh đạo dù họ làm gì hoặc ở chức vụ nào; một ý tưởng đơn giản và một công cụ đơn giản cũng có thể giúp một người xây dựng sự nghiệp. Và cho dù ai đó có cố tình che lấp bằng sự hào nhoáng bên ngoài, thì cũng không giấu giếm được cái bản năng rất tốt đẹp vốn có của mình, đó là sự đơn giản, bởi vì nó luôn có sức mạnh vượt trội. Câu chuyện Hoặc giỏi hoặc ra rìa hướng người đọc đến một ý tưởng sâu sắc “Hãy giỏi đến mức người ta không thể ngó lơ bạn”. Muốn vậy cần kiên nhẫn, tin tưởng, giống như người thợ cắt đá đều đặn từng nhịp, mỗi ngày, và nhát cắt cuối cùng sẽ lộ ra viên kim cương. Người tràn đầy nhiệt huyết và tận tâm với công việc mình làm không bao giờ bị chối bỏ. Ta hãy áp dụng triết lý này trong công việc, trong gia đình, trong cộng đồng để thấy chúng sẽ mang lại cho ta phần thưởng tuyệt vời. Bởi lẽ, cuối cùng thì cuộc sống luôn công bằng. Hãy tin ở nó.

Câu chuyện Nguyên tắc mở rộng thành công đưa ra một ý tưởng mạnh mẽ để cách mạng hóa cuộc sống và sự nghiệp khi ta biết bám vào tận gốc rễ của nó, đó là cuộc sống của mỗi người mở rộng ra hay co hẹp lại là tùy vào ý chí muốn tiến thẳng vào nỗi sợ của chính mình! Nếu dám thực hiện những điều bạn sợ, bạn sẽ tỏa sáng. Chạy trốn nỗi sợ khiến bạn lùi xa khỏi sự vượt trội. Bởi vì, bên kia cánh cửa của bất cứ nỗi sợ nào cũng đều có sẵn những món quà lộng lẫy. Tác giả đã viện dẫn lời của Frank Herbert “Tôi không được quyền sợ. Sợ hãi là kẻ hủy diệt tâm trí. Sợ hãi là cái chết sẽ dần dẫn ta đến chỗ hoàn toàn tiêu vong. Tôi phải đối mặt với nỗi sợ.”. Và, khi dám đối mặt với hoàn cảnh nào khiến bạn cảm thấy bất an, sợ hãi, thì kết quả đạt được sẽ rất đáng khích lệ, khi đó bạn sẽ thấy nỗi sợ chẳng qua chỉ là ảo giác, và bạn sẽ nhận được phần thưởng cho lòng can đảm của mình.

Câu chuyện Lắng nghe kỹ là một bài học về đối nhân xử thế, với ý tưởng: mỗi người bạn tiếp xúc đều biết ít nhất một thứ mà bạn không biết, nên đừng để họ ra đi mà ta chưa học được điều gì từ họ. Quả vậy, ta hình thành nhân cách qua các cuộc nói chuyện. Ta bị ảnh hưởng bởi ý tưởng mình nghe được và bởi người mà ta tiếp xúc. Lắng nghe là kỹ năng chủ đạo để hoàn thiện tính cách cá nhân cũng như phát triển sự nghiệp của một người. Những nhà lãnh đạo là những người luôn biết lắng nghe và lắng nghe rất giỏi. Cũng như Bruce Mau cho rằng: “Khi tập trung lắng nghe người mình đang giao tiếp, khi cho phép họ chia sẻ điều họ biết, ta có cơ hội nhìn sâu vào trí tuệ ấy để học hỏi, phát triển và tiến hóa lên mức cao nhất và giỏi nhất. Và nếu may mắn được nói chuyện với người khôn ngoan, thì cuộc trò chuyện ấy sẽ làm thay đổi bạn với những suy nghĩ, cảm xúc, hành xử tốt đẹp”.

Câu chuyện Đời ngắn đừng ngủ dài chỉ ra một triết lý giản đơn: Cuộc đời là để sống. Vậy hãy ngủ ít hơn để sống nhiều hơn. Dù rằng giấc ngủ cần thiết để giúp ta tiếp tục phát huy, đổi mới và khỏe mạnh. Nhưng, việc ngủ quá nhiều sẽ làm giới hạn một cuộc sống đầy tiềm năng của bạn, có thể nó làm cho một người vĩ đại cứ mãi tầm thường, nó hút mọi nguồn sống ra khỏi những con người được tạo ra để vượt trội. Vì, con người vốn có rất nhiều việc quan trọng cần phải làm, rất nhiều điều vĩ đại cần được khám phá, rất nhiều mục tiêu huy hoàng cần đạt tới, cho nên không thể ngủ nhiều được. Khi ta được trao tặng món quà quý giá là cuộc sống, đồng nghĩa với việc ta có một cơ hội tạo sự khác biệt và phát huy tài năng, cùng với niềm vui tuyệt vời trong lúc thực hiện hành trình đó. Vậy, ta cần ngủ ít hơn để thực hiện được tất cả những điều đó.  Benjamin Franklin cũng đã từng nói rằng: “Sau khi chết rồi, bạn có dư thời gian để ngủ.”

Còn nhiều, rất nhiều những câu chuyện cực hay trong cuốn sách Đời ngắn đừng ngủ dài của Robin Sharma, như: Hãy làm ngay; Hãy tử tế; Một ngày mới; Lòng biết ơn; Nhanh chóng nhận lãnh trách nhiệm; Biểu tượng huy hoàng; Học từ lỗi lầm; Khiêm nhường; Đồng hồ đo trách nhiệm; Thèm khát sự phát triển; Lời ngợi khen không là gì; Chấp nhận là khôn ngoan; Điều gì khiến bạn khác biệt…. mà mỗi câu chuyện là một bài học quý giá về cuộc sống cho mỗi chúng ta. Lối viết ngắn gọn, chân thật, biểu cảm giống như người đọc đang được nghe kể chuyện, những câu chuyện thú vị và trải dài chừng như vô tận của tác giả, một con người nổi tiếng, đã từng đi, từng đến, từng trải nghiệm qua rất nhiều lĩnh vực khác nhau của đời sống, những câu chuyện luôn  đáng cho ta tìm hiểu, học hỏi và hành động theo để đạt được thành công trong cuộc sống của mình. Đừng bỏ qua cuốn sách Đời ngắn đừng ngủ dài, các bạn nhé!

 

                                                                                               Ngọc Điệp

 

 

 
« Bắt đầuLùi12345678910Tiếp theoCuối »