Thứ tư, 21 Tháng 2 2018
Trang chủ Tập san văn nghệ

Thời gian là vàng

Ulti Clocks content

Mạng giáo dục VNedu

Website Trường trực tuyến

Kỳ thi HSG năm 2015-2016

Website các trường ĐH, CĐ

Website liên kết

THỐNG KÊ

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay1310

Hiện tại: 67 khách, 2 bots 
Tập san văn nghệ


Tháng Ba! PDF. In Email
Thứ sáu, 16 Tháng 2 2018 17:42

Tháng Ba

Tôi quá giang mùa đi về hướng tháng Ba nắng ấm. Hương Xuân mới vừa qua còn phảng phất quanh đây. Buổi sáng dịu êm trong vườn cây xanh ngát. Có lũ bướm lượn lờ đang tình tự với cỏ cây. Và chồi non đang tung tăng ca hát.

Tôi nhớ quắt quay tháng Ba mùa sinh nhật. Mang niềm vui cỏ non  từ mầm hạt mới thoát thai. Làm cuộc phiêu lưu chỉ một lần và mãi mãi. Đứng thẳng lên nhìn trời cao xa xanh quyến rũ. Ai hay mỗi cành lá non tơ đang rướm lệ vui mừng. Hạnh phúc khi ngày qua biết mình đang hiện hữu. Rất tự nhiên như điều thật giữa cuộc đời.

Bây giờ tháng Ba, bầu trời đang rất đẹp. Mây trắng phiêu bồng như chợt có chợt không. Áo mỏng thẹn thùng trước giọt nắng mùa Xuân. Những con đường đã quen cũng chừng như mới lạ. Lối nhỏ lao xao lời thì thầm hoa cỏ. Tháng Ba lụa là lãng đãng những dòng sông. Như khói sương la đà còn mải mê buổi sớm. Chợt mênh mang sợi nắng lấp lóa vàng. Thấy ngày mới tinh rót tràn những niềm vui sóng sánh.

Bây giờ tháng Ba, khu vườn xưa vẫn xanh rì cây lá. Miền cổ tích vô cùng nuôi lớn tuổi thơ tôi. Những tàng cây lặng im đứng chờ nghe gió thở. Khi mùa về chợt thoáng chút xôn xao. Nhớ tiếng chim rảnh rang ngày Xuân mát rượi. Giữa bình yên xao xác tiếng gà thưa. Chiếc võng của bà kẽo kẹt ru êm. Giấc tuổi thơ  bồng bềnh trên phiến lá. Mùa tiếp những mùa hạnh phúc cứ mênh mang…

Tháng Ba đi ngang qua, tĩnh lặng giữa muôn trùng. Âm thầm cho ai gieo sâu thêm niềm riêng vào trong thương nhớ.  Cho những tàn phai phút chốc vụt hồi sinh. Vẫn còn nguyên bờ cỏ rêu phong đìu hiu mùa cũ. Ngày mới lên vụt hiện những huy hoàng. Tôi cúi tìm viên đá cuội ngày xưa. Vô tình gặp tiếng cười tuổi thơ trong trẻo quá.

Cứ mỗi lần tháng Ba về đến, tôi dọn dẹp lòng cho tinh khiết những niềm vui. Bên khung cửa chiếc rèm thưa vén lại. Cho vạt nắng tràn trề hương mùa mới quanh đây. Tháng Ba nhắc hoài những điều chưa hề cũ. Mùa đắm say yêu thương mới ngập tràn. Có khoảnh khắc thiêng liêng đã hóa thành mãi mãi. Câu chuyện của bao la cũng hóa chuyện riêng mình. Như những vòng quay mùa Xuân bất tận. Khoảng nhớ cứ vô cùng mùa sinh nhật tháng Ba.

Tháng Ba. Mùa vẫn cứ thong dong. Ngày vẫn cứ mênh mang. Lòng vẫn cứ chơi vơi. Có hạt mầm vui phôi thai từ mùa Xuân ấy. Có giọt sương mai biết lóng lánh giữa đời. Như lá hoa vào Xuân làm những cuộc sinh sôi. Như  nhánh cỏ kia cứ vô tư xanh bên lề đường buổi sớm. Hạnh phúc vô biên được làm chiếc lá nhỏ bên đời.

Cảm ơn Người mang tôi đến giữa tháng Ba. Như lung linh một loài hoa mới nở. Những chở che suốt năm dài tháng rộng. Như trời cao xa mãi đến vô cùng. Trong cuộc hành trình dài thấm đẫm thương yêu, có những chuyến quay tìm về tháng Ba mùa nắng ấm. Nghe hương Xuân vẫn quanh đây đằm thắm. Nghe yêu thương còn mãi những nồng nàn…

 

                                                                        Ngọc Điệp

 

 

 
Tết đoàn viên PDF. In Email
Thứ hai, 29 Tháng 1 2018 03:58

Truyện ngắn:

Tết đoàn viên

 Một mùa xuân nữa lại đến và mang theo một cái Tết vô cùng náo nức.  Những ngày giáp Tết, không khí se se lạnh nhưng chợ Tết lúc nào cũng đông đúc tấp nập người mua kẻ bán. Tết về làm tôi nhớ đến những ngày thơ ấu, cái thuở còn cắp sách đến trường chỉ mong mau đến ngày Tết để được mẹ dẫn đi chơi, đi dạo phố Tết, sắm quần áo mới, đi xem hội Xuân,... Tôi thèm những bữa cơm đạm bạc nhưng đầm ấm bên bếp lửa mùa đông những lúc xế chiều, thèm nghe tiếng gọi của mẹ. Con nhớ lắm mẹ ơi!

          Mẹ ơi, hôm nay là hai mươi tám Tết rồi. Bên này con được nghỉ Tết rồi đó mẹ, ở trong nhà, con ngồi bên cánh cửa nhìn ra ngoài và nhớ nhung biết bao là kỉ niệm. Vì một tương lai tốt đẹp cho mình nên con đành phải xa gia đình mình để sang Nhật du học. Mẹ bảo con ráng học để 5 năm sau khi trở về sẽ kiếm được 1 công việc phù hợp cho bản thân và không trở thành gánh nặng của gia đình và xã hội. Thêm một mùa xuân mới. Tết về! Là khoảnh khắc khi đất trời chuyển mình. Và một năm đã qua đi. Mưa phùn nhè nhẹ rơi, những cơn mưa đầu mùa  như chứa chan trong đó cái ngọt mát riêng của một mùa Xuân đang tới, cái mát mẻ của bầu trời xuân trong lành. Con nhớ những ngày giáp Tết, được mẹ dẫn đi chợ xuân, ngắm hoa huệ nở sớm, những cành đào, những chậu mai vươn mình thức dậy sau cái giá lạnh mùa Đông. Con nhớ những gánh hàng ngày Tết sặc sỡ nhiều màu, những trái bóng bay, những hàng quà bánh nóng hổi. Con nhớ lọn rau, những thau cá, nhớ đến những người mẹ, những người chị tất bật mưu sinh vào những ngày cuối năm để về chăm lo cho gia đình nhỏ của mình có 1 cái Tết ấm êm trọn vẹn. Khi ánh chiều buông xuống, chợ tàn dần, nhưng đâu đó vẫn lác đác còn sót lại bóng dáng những ai đó bên gánh hàng ngày cuối năm khi nắng chiều đang vội vã đi qua.

         Ở nơi quê người tôi cũng đón Tết đấy, khi phố đã lên đèn thì trên mọi nẻo đường đều tràn ngập không khí Tết. Tôi vẫn như ngày xưa, không thích lắm sự ồn ào chốn đông đúc. Thay vì diện cho mình một bộ quần áo thật đẹp, thật ấm để đi dạo phố thì tôi lại thích ngồi  trong nhà một mình để cảm nhận cái yên tĩnh của thời khắc chuẩn bị vào năm mới. Lúc này, tôi chỉ muốn được về bên mẹ, cùng mẹ và cả nhà đón một cái Tết bình yên mà đầm ấm. Cũng đã hơn 1 năm rồi tôi không về Việt Nam. Tết năm rồi vì mới qua học, chưa thích nghi với cuộc sống mới nên tôi phải tập dần và đi làm thêm phụ mẹ phần nào. Tôi luôn có suy nghĩ rằng: " Đâu phải nói đi du học là giỏi đâu? Đâu phải nói được đi du học đều là con nhà khá giả hết đâu? Mẹ và ngoại phải bươn chải dành dụm lắm mới có đủ tiền cho tôi đi du học, nên thay vì  chỉ tập trung học và chơi thì tôi muốn bản thân mình học hỏi và chịu đựng vài khó khăn trong cuộc sống, như vậy thì mới mau trưởng thành! ''. Quyết định ở lại ăn Tết xa nhà nên Tết năm rồi tôi đã không về. Năm nay, mới bữa 27 Tết, mẹ gọi qua cho tôi: " Bích Chi hả, con bên đó sao rồi? Tết năm nay có về không con? Năm ngoái con đã không về rồi, năm nay về ăn Tết ở nhà con nhé, kẻo không con sẽ quên cái Tết của người Việt Nam mình là như thế nào đấy! ''. Tôi trả lời nhanh: " Dạ, để con sắp xếp, nếu có thời gian rảnh con sẽ về, không thì chắc con sẽ ăn Tết bên này mẹ ơi! ''. Mẹ im lặng rồi nói câu gì đó ậm ừ trong buồn bã rồi tắt máy. Tôi bỗng cảm thấy thật xốn xang trong người. Lúc này đây, khi ngồi một mình nhớ lại những kỉ niệm ngày xưa, đột nhiên tôi muốn trở về ngay bên mẹ, muốn được ôm mẹ, làm nũng với mẹ như ngày xưa và xông vào bếp phá tung lên chỉ để nghe ngoại mắng. Tôi bỗng cảm thấy mình thật lạc lõng và cô đơn nơi đây, tôi muốn được về bên mẹ và ngoại. Không suy nghĩ nhiều, tôi vội vã nhìn đồng hồ. Chỉ mới có bảy giờ, vẫn còn rất sớm. Tôi lập tức thu dọn quần áo, đổ đạc, vali và túi xách rồi nhanh chóng bắt taxi ra sân bay. Tôi đi ngay trong đêm.Tôi mua vé khẩn cấp và bắt chuyến bay về Việt Nam lúc chín giờ. Tôi nhìn đồng hồ lúc này chỉ mới 8g10. Tôi vào ghế ngồi đợi. Tôi định lấy điện thoại gọi cho mẹ báo rằng tôi sẽ về vì tôi biết rằng bà chắc chắn sẽ rất vui. Nhưng tôi bất giác dừng lại, suy nghĩ: " Không được, bây giờ ở đây 8g10 thì bên Việt Nam tệ gì cũng 10g10, cách nhau đến 2 tiếng  giờ này mẹ và ngoại chắc đang ngủ ngon giấc, nếu mình gọi về họ sẽ thức giấc và sẽ nôn nao đợi mình cho mà xem! ''. Tôi cất điện thoại vào và ngồi đợi. Tôi tưởng tượng đến lúc tôi về, mẹ và ngoại sẽ mừng như thế nào, tưởng tượng gia đình chúng tôi sẽ cùng ngồi ăn rồi trò chuyện, đón xem pháo hoa, chào năm mới. Lát sau có thông báo, tôi bước lên máy bay và về ngay trong đêm. Tôi nhìn những vị hành khách bên cạnh, đa số họ đang ngủ, một số thì lướt web, còn tôi thì không ngủ được vì tôi bận suy nghĩ đến những chuyện ngày mai khi tôi trở về! Suy nghĩ một hồi, tôi lên trang facebook của mình và viết vài dòng trạng thái: " Việt Nam ơi, chỉ còn hơn 7 tiếng nữa thôi là chúng ta sẽ gặp nhau. Đồng Tháp ơi! Tôi về rồi đây, tôi về bên mẹ và ngoại cùng với gia đình yên ấm của tôi. Chỉ còn vài tiếng nữa thôi, chúng ta sẽ gặp nhau! ''. Tôi đáp máy bay về sân bay Tân Sơn Nhất vào lúc 5g rạng sáng ngày 29 Tết. Tôi bước ra, thở phào nhẹ nhỏm rồi hít thật sâu cái không khí ngày Tết của Việt Nam. Hơn một năm rồi, đúng là có rất nhiều sự thay đổi, Việt Nam thật sự rất ấm áp, nó không có cái lạnh lẽo như ở Nhật Bản và đặc biệt khi về đây tôi có cảm giác an toàn và ấm áp hơn so với bên Nhật là một cảm giác cô đơn, lạnh lẽo. Tôi nhanh chóng bắt xe từ Sài Gòn về Đồng Tháp. Trên đường về, tôi ngồi trong xe ngắm nhìn cảnh đường sá, xe cộ qua lại. Đúng là đã thay đổi rất nhiều và nhìn đâu đâu cũng đều ngập tràn không khí Tết. Xe dừng bánh tại một cửa hàng ăn uống khá lớn, nơi trạm dừng chân. Tôi xuống xe như bao người khác và bước vào cửa hàng thực phẩm. Trong đây có khá là nhiều món ăn ngon mà từ bé tôi đã rất thích, mặc dù sang Nhật Bản được ăn những món ăn của người Nhật nhưng tôi không bao giờ quên được mùi vị của món ăn Việt Nam. Đặc biệt là Đồng Tháp - quê hương tôi. Tôi mua vài món mà mẹ và ngoại thích ăn rồi đem ra quầy tính tiền và sau đó thì ra xe tiếp tục chuyến hành trình trở về Đồng Tháp.

Về đến nơi, tôi xuống xe, lần theo con đường ngày xưa mà trở về nhà. Mỗi bước chân đi là lòng tôi thêm một sự ấm áp, một trí tưởng tượng phong phú và một cảm giác bình yên đến lạ thường. Về đến trước cửa nhà, tôi dừng lại, đứng đó thật lâu và ngắm nhìn thật kĩ. Đột nhiên, có tiếng la lên: " Bé Chi, em về rồi hả, về hồi nào vậy, sao không cho chị hay chị lên đón về!''. Tôi quay sang, ra là chị hai My, chị ấy vẫn như ngày nào, nhí nha nhí nhảnh và ăn to nói lớn. Tôi cười nói: " Em mới bay về hồi đêm hôm nè, em định ở bển luôn rồi đó mà không hiểu sao chân em nó cứ muốn đi về đây! ''. Chị cười vỗ vai tôi: " Nhỏ này, mấy năm rồi mà cũng không bỏ cái tật nói giỡn, thôi đưa đồ đây chị xách cho rồi mình đi vô, mẹ với ngoại đang ở trong bếp á, để chị gọi họ! ''. Tôi cản chị: " Đừng chị, chị đừng gọi, để em vào cho mẹ và ngoại một sự bất ngờ”. Tôi khẽ bước nhẹ nhàng vào nhà và không tin vào mắt mình trước cảnh tượng trước mắt. Trước bàn thờ bà cố là một cái chậu mai rực rỡ sắc vàng và bên cạnh là một cái bàn ăn trang hoàng tươm tất với toàn là những món mà tôi thích. Bất ngờ càng nối tiếp khi tôi bước lại nhìn lên bàn là 1 cái bánh kem to. Trên mặt bánh là dòng chữ: " Mừng Bé Chi trở về! ''. Tôi không kềm nổi cảm xúc của mình nên đã òa lên khóc. Tôi tưởng mình sẽ làm cho mẹ và ngoại bất ngờ nhưng thật không ngờ họ lại là người khiến tôi phải bật khóc. Đột nhiên, mẹ và ngoại từ cửa buồng bước ra. Tôi không biết làm gì ngoài việc chạy lại ôm chầm lấy họ. Tôi nói với mẹ: " Mẹ ơi, con về rồi, con về rồi nè mẹ! ''. Mẹ ôm tôi vào lòng rồi vỗ vai, xoa đầu: " Ừ, mẹ biết mà, mẹ biết hôm nay con sẽ về nên hừng sáng mẹ đã đi chợ thật sớm để mua những món mà con thích về để nấu cho con ăn. Còn bánh kem là do tối qua mẹ đã gọi đặt ở tiệm cho họ làm sớm và sáng mẹ ghé lấy sớm! ''. Tôi đưa tay lau mắt, ngạc nhiên hỏi mẹ: " Ủa mẹ ơi, hôm qua con nhớ là con không có gọi về cho mẹ và ngoại báo tin là hôm nay con về mà, sao hai người lại biết vậy? ''. Mẹ nói: " Là do con nói nên mẹ mới biết! ''. Tôi cãi lại: "Không có, con nhớ là không có nói! ''. Ngoại liền nói: " Sao lại không có được, con suy nghĩ kĩ lại đi! ''. Tôi chợt nhớ rằng: " Đúng là hôm qua mình có đăng trạng thái nói là hôm nay sẽ về tới đây nhưng mà lúc đó là cũng chín mười giờ rồi, không lẽ mẹ đọc được dòng trạng thái đó của mình, hay là có người nói cho mẹ biết! ''. Mẹ nói: " Được rồi, đang nghĩ về dòng trạng thái trên facebook phải không, cô nương? ''. Tôi hốt hoảng: " Mẹ, sao mẹ lại biết hay vậy, không lẽ mẹ...? ". Mẹ liền nói: " Mẹ đi guốc trong bụng con đi ra, mẹ không biết con nghĩ gì, muốn gì hay làm gì à! ''. Tôi gãi đầu ngại ngùng rồi ôm ngang lưng, nịnh mẹ: " Dĩ nhiên rồi, mẹ củacon là số 1 mà, phải không ngoại! ''. Ngoại cười: " Ừ, con cũng là số một đó! Mà là số một khác''. Tôi chạy lại bên ngoại: " Con là số một gì vậy ngoại? ''. Ngoại cốc nhẹ vào đầu tôi: " Con là số một nói chuyện ngọt ngào, số một nịnh bợ! ''. Tôi cười: " Dạ, cũng đúng, con sẽ ráng nịnh mẹ với ngoại cho hai người chỉ yêu thương mỗi mình con thôi! ''. Mẹ nói: " Ừm, đương nhiên rồi, mà nè, mới về mệt, đem đồ đạc vô rồi thay quần áo đi con, nhưng mà phải tranh thủ nhanh lên nghe hông! ''. Tôi đứng nghiêm trang giơ tay lên trán rồi nói: " Tuân lệnh Mẫu hậu! '' rồi quay sang ngoại: " Hoàng Thái Hậu, bổn công chúa xin phép vào trong nhé! ''. Ngoại cười rồi nói: " Ừ, đi đi, cái con tiểu a đầu này thật là...hết nói nó luôn! ''. Xong, tôi xuống bếp phụ mẹ và ngoại dọn đổ ăn lên và cả nhà cùng nhau thưởng thức những món ăn ngày Tết.

Gia đình của tôi chỉ vỏn vẹn 3 người phụ nữ là ngoại, mẹ và tôi. Thỉnh thoảng, chị họ tôi cũng sang chơi. Trong bữa ăn, tôi không ngừng kể cho mẹ và ngoại nghe mọi chuyện của tôi khi ở bên Nhật Bản và rất nhiểu rất nhiểu những điều tai nghe mắt thấy nơi xứ người. Thay vì là một đứa con gái rụt rè như khi ở Nhật Bản, về đây tôi như " lột xác '' trở thành con người hoàn toàn khác, tôi nói nhiều, ăn nhiều và lí la lí lắc. Đêm 30 Tết, cả nhà tôi pha một bình trà nóng, nhâm nhi miếng chuối ngào và cùng nhau xem pháo hoa, đón giao thừa. Sáng mùng 1 Tết, mẹ bắt tôi phải dậy thật sớm để '' xông nhà ''. Tôi đang mơ mơ màng màng, mỗi lần mẹ kêu thì tôi hẹn '' dây thun ''. Lát sau, mẹ đem đồng hồ báo thức vào để ngay đầu giường, nó reng lên một phát làm tôi giật cả mình bật ngồi dậy. Tôi nhìn đồng hồ và càm ràm: " Mẹ ơi, chỉ mới có 6 giờ sáng, còn sớm mà mẹ, cho con ngủ thêm xíu đi mẹ, 6 giờ 15 con sẽ thức nha mẹ! ''. Mẹ nói: "Không được, hôm nay là ngày mùng một Tết, là ngày đầu năm, con gái con đứa phải thức dậy sớm, ngủ kiểu '' dây thun ' vầy nữa thằng nào nó dám lấy con hả con, dậy đi! ''. Tôi nói giỡn: " Trời ơi, nghe mẹ nói cái con tỉnh ngủ luôn! ''. Sáng hôm đó, tôi đi '' xông nhà '' của chính mình. Tôi ra đứng trước cửa, gõ cửa kêu mẹ và ngoại ra mở cửa. Ngoại mở cửa, tôi vào nhà mừng tuổi ngoại và mẹ rồi nhận được tiền lì xì. Sau đó thì mở ti vi và cả nhà tôi cùng nhau đón năm mới bằng những bản nhạc Xuân và các chương trình hài kịch vui nhộn về ngày Tết. Đến trưa thì cả nhà tôi cùng nhau ngồi ăn '' bữa cơm đầu năm ''. Ngoại làm những món ăn quê dân dã như: thịt kho hột vịt, khổ qua xào, canh giò heo hầm đu đủ,...... Ngoại nói: " Ngày đầu năm ở Việt Nam, nhà nào cũng phải có 1 nồi thịt kho để quanh năm được yên ấm, và khổ qua ở đây là ngụ ý mọi đau khổ của năm cũ sẽ  qua đi, còn nồi hầm đu đủ là mong có được cuộc sống no đủ, bình an! ''.

          Thế là năm nay tôi đã được cùng mẹ và ngoại đón một cái Tết đoàn viên vô cùng hạnh phúc và trọn vẹn. Thật vậy, dù cho cuộc sống có khó khăn, có xa cách, mệt mỏi thì sau tất cả ta vẫn tìm về nguồn cội để tìm thấy sự bình yên. Thế nên cho dù còn bao dự định dang dở, ta cứ hãy khép lại và hãy trở về cùng gia đình, người thân để cùng nhau chào đón một cái Tết vui vẻ, ấm cúng, hạnh phúc và trọn vẹn. Mừng đón cái Tết đoàn viên với biết bao là niềm vui tươi phấn khởi, để bước sang năm mới sẽ có được nhiều điều mới mẻ tốt đẹp cho cuộc sống của mỗi người.

 

Huỳnh Nguyễn Diễm Kiều. Lớp 11CB7

Trường THPT Cao Lãnh 1

 

 

 

 

 

 

 

 
Xuân về cho những yêu thương PDF. In Email
Chủ nhật, 28 Tháng 1 2018 18:52
                                               Xuân về cho những yêu thương…

          Mùa Xuân về, bầy chim sẻ đã quay trở lại. Má đã phát hiện ra chúng lúc sáng sớm má xách chổi ra quét lá ngoài sân. Má gọi ba, ba gọi hai thằng cháu ngoại, hai đứa cháu nhỏ mừng rỡ la toáng lên rồi chúng đi báo tin cho hai đứa trẻ hàng xóm. Tôi nghe thấy cũng tất bật chạy ra, mắt láo liên dòm ngó. Ô hay, đúng là bầy chim cũ, chúng đã bỏ đi đâu từ mấy tháng trước, nay kéo về ríu ran ồn ào như kẻ đi xa vừa mới về nhà vậy.
           Trên tàng cây mít cao ngất ngưởng, bây giờ cả bầy sẻ đang tíu tít nhún nhảy. Những tràng âm thanh líu chíu liên hồi  nghe vui tai quá, nghe rất quen mà cũng hơi là lạ. Bởi vì chúng đã sống ở đây từ mùa Xuân năm ngoái, khi cây mít còn chưa có lứa trái đầu tiên. Rồi đến khi hết mùa hè, không biết vì sao cả bầy đã kéo nhau đi đâu mất. Khi ấy, cả nhà tôi cứ ngẩn ngơ luyến tiếc và hình như ai cũng có chút mong mong, nhớ nhớ. Bây giờ, cây mít đã mang một chùm bốn quả to nặng lúc lỉu gần sát mặt đất, và thật là bất ngờ, bầy chim đã quay trở lại. Thành ra, cái mớ âm thanh rộn rã trên cao mà trước kia mọi người đã từng được nghe, nay như có gì hơi mới lạ, có lẽ bởi nó vừa mang đến nơi đây một sự vui nhộn để phá tan cái không gian yên ắng vốn có thường ngày. 
          Cây mít tơ thật xanh tốt, lá dày rợp che kín tới nỗi một giọt nắng cũng không lọt được xuống mặt đất. Nhờ vậy mà thân cành của anh chàng xum xuê này đã trở thành ngôi nhà bình yên cho lũ chim, giúp bọn chúng có nơi tránh mưa tránh nắng và tha hồ phô diễn giọng hát cũng như những điệu múa nhẹ nhàng. Những chú chim sẻ có thân hình bé nhỏ và di động rất nhanh, chúng đồng loạt phóng ngang phóng dọc từ cành này sang cành khác với tốc độ chóng mặt, vậy mà không hề va vào nhau. Chúng có biệt tài định hướng rất chính xác, những thân hình nhẹ như bông nhịp nhàng chao liệng, bay lên, sà xuống cứ như những diễn viên xiếc! Cho nên tụi nhỏ trong nhà đâm ra mê tít, buổi trưa nào mấy đứa trẻ cũng rủ nhau ra bày trò chơi quẩn quanh dưới gốc cây mít, để được nghển cổ lên ngắm nhìn không biết chán mọi sinh hoạt thường ngày của lũ chim bé tí.
           Có một dạo, ba tôi đã đem chiếc võng dù ra mắc giữa hai thân cây mít, để mỗi buổi trưa rảnh rang ra đó nằm nghỉ lưng, hóng mát. Thế nhưng bọn trẻ lại thích thú “chiếm chỗ” thường xuyên hơn, ngày nào cũng vậy, ăn cơm trưa xong là hai ba đứa chạy ra tranh nhau chất dồn hết lên võng mà đu đưa cật lực. Ban đầu bọn sẻ hoảng sợ bay tán loạn mỗi khi nghe thấy có “hơi” người. Nhưng dần dần chúng đã  trở nên quen,vẫn thản nhiên nô đùa lít chít trên cành cao trong khi bên dưới có tiếng người đang trò chuyện. Thỉnh thoảng tụi nhỏ lại đem một nắm gạo hay cám ra vãi dưới gốc cây mít để “đãi” bọn sẻ. Chúng lập tức sà xuống, những cái mỏ tí hon mổ lia lịa vài phát, xong lại bay vút lên cao, rồi lại đáp xuống mổ lấy mổ để, rồi lại bay lên... Bọn sẻ cứ tự nhiên mà thưởng thức “ bữa tiệc” bằng cách đó, chừng khi trên mặt đất hết nhẵn thức ăn mới thôi. Lâu dần, chúng trở nên thân thiện hơn, có vài chú còn dạn dĩnh bay thẳng vào trong nhà, phóng tuốt lên cây đòn dông, đứng ngó nghiêng một chút rồi lại bay vèo ra ngoài sân…
         Có bầy sẻ kế bên chộn rộn suốt ngày cũng vui cửa vui nhà. Chúng trở thành tâm điểm chú ý của bọn trẻ, cũng như được người lớn trong nhà quan tâm. Ba tôi không cho ai mé bớt nhánh cây mít, sợ động chúng bỏ đi. Má tôi không cho xịt thuốc trừ sâu gần đó, sợ chúng bị độc hại. Mấy đứa con nít hàng xóm tới chơi táy máy lấy đất đá ném lên đều bị la rầy te tua. Hình như lũ sẻ đương nhiên được xem như là những thành viên thân thuộc đối với mọi người rồi, vì những lúc bọn trẻ đi học vắng, người lớn đi làm, hai người già ở nhà đã có chúng làm bầu bạn. Duy chỉ có một việc hơi phiền chút, đó là cả bầy cứ tự nhiên mà phóng uế ngay xuống đất, cái chất thải màu trắng trắng ấy đã làm cho bọn trẻ nhiều phen la lên oai oái, vì có khi mải lo chơi mà bị “dính” cả vào áo quần, đầu tóc lúc nào không hay.
         Cũng vì cái sự phiền toái nho nhỏ ấy mà có một lần bọn sẻ bị thằng cháu nhỏ của tôi mắng mỏ: “Mấy con chim chết tiệt kia không biết lịch sự là gì”. Ba tôi cười xòa, hỏi vặn lại: “Vậy sao cháu của ông không dạy cho tụi nó biết phép lịch sự?”. Vậy là thằng nhỏ phụng phịu cả ngày, vừa giận ông ngoại và giận luôn bầy sẻ. Nhưng con nít vốn mau quên, chỉ ngày hôm sau là nó đã mang cám gạo ra tíu tít gọi bầy sẻ xuống ăn rồi. 
        Vậy nên, lần này bầy sẻ trở về, tự nhiên thằng cháu nhỏ nói: “Con sẽ không mắng nữa đâu, để chúng không giận mà bỏ đi!”. Nghe vậy, cả nhà không nhịn được cười, thì ra cu cậu đã nghĩ rằng mấy tháng qua bầy chim bỏ đi là do bị mình trách mắng! Trên gương mặt cậu bé thoáng có nét gì vừa ngượng ngùng vừa sung sướng, giống như biểu hiện của một đứa trẻ đã biết sửa lỗi lầm vậy. Bầy sẻ bây giờ hình như đông đúc hơn năm ngoái, có lẽ trong thời gian tránh đi đâu đó, chúng đã sinh sôi nẩy nở thêm nhiều. Thân hình chú nào cũng nhỏ xíu, những cặp mắt nhỏ láo liên, cả bầy cứ lanh chanh loắt choắt, nhìn vào không thể phân biệt được đâu là sẻ mẹ, sẻ con, sẻ anh, sẻ chị…
          Bây giờ bầy chim trở về, cả nhà như phấn khởi hẳn lên. Vui nhất là bọn trẻ, tụi nhỏ càng tíu tít chơi đùa hò hét, rượt đuổi chạy nhảy tung tăng y như lũ chim. Ba và má tôi thì ngày nào cũng ra sân đứng nhìn lên, để mắt trông coi bầy sẻ y như chăm trẻ. Có những buổi trưa vắng, tôi thấy hai ông bà cùng rủ nhau ra ngoài sân nằm võng, cùng im lặng lắng nghe tiếng trò chuyện líu ríu của bầy chim. Tôi nghe má nói giọng từ từ: “Loài chim cũng có nghĩa có tình, chúng đâu nỡ bỏ đi luôn!”. Ba tôi gật gù: "Ừ, chúng về nhà ăn Tết mà!”. 
        Cái loài vật bé nhỏ này cũng đã mang về không khí huyên náo, rộn ràng cho cảnh vật nơi đây khi mùa Xuân đến. Cây mít xanh tươi như đang mừng rỡ tung tẩy thân cành, chúng dang rộng thêm những cánh tay đầy lá, hân hoan đón mời những người bạn cũ sau một thời gian chờ đợi. Vậy là mùa Xuân năm nay cũng sẽ lại tràn ngập niềm vui, khi  Xuân về mở cửa cho những yêu thương càng thêm thắm thiết…

                                                 Ngọc Điệp
 
 
 
Cho mùa lá thắm PDF. In Email
Thứ sáu, 26 Tháng 1 2018 19:12

                                                Cho mùa lá thắm

 

Đêm. Có ngọn gió mơn man đang khe khẽ luồn qua kẽ lá. Hàng cây đứng ngoài hiên bảo nhau cùng im tiếng, để thấm đẫm lặng nghe hơi sương lành lạnh lúc sang mùa. Đêm, bình yên trong nhịp thở đều đặn cỏ non. Đêm, canh giữ cho mầm xanh khẽ bật lên từ lớp áo hiền lành vỏ hạt. Và, khi những thanh âm rả rích phát ra tận phía cánh đồng xa kia đang được hồi đáp lại, thì bản đồng ca vui tươi đã trỗi lên trong cái yên bình hoang vắng của một đời sống về đêm.

 

 

Sớm. Có nhiều hôm tôi thức dậy trước cả bình minh. Tôi tò mò mong được nghe những dư âm của đêm còn sót lại. Và muốn tận mắt nhìn thấy giây phút đầu tiên ngơ ngác của ngày. Ồ, tất cả đều tinh khiết quá, hơn cả những giọt sương mong manh đang nằm yên trên mặt lá kia. Có những khoảng lặng đường phố ngừng bặt không còn âm thanh xe cộ. Có những sự im ắng tuyệt đối của không gian như để chuẩn bị cho một ngày mới ồn ã bắt đầu. Và, trong cái khoảnh khắc giao thời đó,  tôi đã cảm nhận được mình đang đi trên một đường biên hạnh phúc, cảm nhận được sự hiện hữu diệu kỳ của cỏ cây hoa lá, của muôn loài trong một niềm vui sướng đến ngất ngây.

Ngày. Khi mặt trời bắt đầu hửng lên và hào phóng tỏa ánh sáng lên khắp thế gian, tất cả mọi vật lại bước vào một cuộc tương tác mới trong sự tồn tại theo một lẽ rất tự nhiên. Hình như mọi thứ đều quên đi chính bản thân mình, để  hối hả hòa vào những mối quan hệ tương hỗ chẳng thể đừng. Tất bật, vội vàng, bươn bả, bon chen … trong nhịp điệu liên hồi của cuộc mưu sinh đầy náo nhiệt. Ở đó, có những chồi non mới vươn lên xanh tươi phơi phới. Cũng có những chiếc lá vào giai đoạn già cỗi úa vàng đành phải ngậm ngùi từ giã thân cành. Có  những ngày hạ nắng vàng rực rỡ và ngày đông rét buốt u ám. Có  những ngày thu se sắt buồn và ngày xuân ấm áp vui rực rỡ cây cành. Có những niềm vui và nỗi buồn, có những chia ly và sự tái sinh. Ngày, là những xâu chuỗi của đời sống thực tại rõ ràng, như tia nắng, như hạt mưa, như sắc hoa, như màu lá. Đơn sơ và đẹp đẽ, chân thực và sinh động, nên nó dường như không biết mình đang chứa đựng muôn điều kỳ vĩ của đời sống bao la, với những tháng ngày tiếp nối nhau bất tận nơi này.

Mùa.  Tôi đã tình nguyện dấn thân vào một cuộc kiếm tìm, giống như mọi vật bình thường nhất trong vũ trụ này, để hăng hái hòa lẫn vào thiên nhiên, để được đắm mình theo những nhịp điệu âm thầm từ chiếc máy đo thời gian kỳ diệu. Khi say sưa chìm khuất vào trong những mùa trôi qua mùa bất tận, tôi thấy mình đang vươn tới hạnh phúc vô cùng trong những cuộc viễn du, để rồi nhận ra được cái vi diệu vô song của đất trời. Đó là những chu kỳ đổi thay đầy mới lạ, chúng được lặp lại trong sự biến hóa không ngừng. Đó là khi mỗi mùa đi qua, vẫn còn trong tôi bao nhiêu vương vấn cũ, thì lại bắt đầu cho những xao xuyến mới, nên tôi cứ hoài mang tâm trạng bâng khuâng, mơ hồ trong những mùa trôi qua mùa như hư, như thực. Hình như ranh giới của mùa chỉ là những làn sương rất mỏng, tuy chúng rõ ràng xác thực mà cũng lại mênh mang lãng đãng vô chừng. Tôi thấy mình cứ mãi mê đắm bước đi, giữa những mùa, như say như tỉnh, trong một niềm hứng khởi, nghe tâm hồn mình cứ hát mãi không ngừng những giai điệu du ca.

Bây giờ đang mùa lá thắm. Ngoài kia, ngọn gió lang thang đang vội vã trở về. Tiết Xuân ấm áp đang thế chỗ dần cho những ngày đông giá rét. Mẹ tôi đã xếp lại những chiếc áo ấm mùa đông, mẹ nói cất vào ngăn tủ để dành cho năm sau. Mấy cây bưởi sau nhà bắt đầu nẩy lộc xuân và đơm đầy bông trắng ngát thơm. Cạnh bên, những nhà hàng xóm đang hối hả phơi chuối, phơi lạp xưởng, cá khô, làm dưa gừng, dưa kiệu… Chợ nhỏ quê tôi bây giờ đang vào mùa nhộn nhịp, người mua kẻ bán rộn ràng trong không khí Xuân vui náo nức. Khu vườn nhà ngoại giờ cũng đang xum xuê hoa trái để chờ đón chúng tôi về. Bầy chim nhỏ ríu rít mãi trên cao, chúng cứ nhún nhảy không ngừng những điệu múa ngày Xuân vui nhộn.

Bây giờ, lá hoa  đang bước vào mùa trẩy hội.  Ô hay, trong tiết Xuân rời rợi đất trời, cái màu lá xanh non của ngàn cây nội cỏ ngoài kia sao bỗng dưng tươi thắm quá, chúng cứ bình yên ở đó như đã tự bao giờ, chúng thản nhiên khoe ra hết những gam màu xanh mát dịu, lặng lẽ dâng tặng cái phần tinh túy nhất mà mình có. Bởi, chúng hình như đã biết, chẳng có được bao nhiêu thời gian cho đời lá, chỉ hết một mùa thôi lá đã lại úa tàn, vậy thì đâu cần chi tiếc nuối tuổi xuân, cứ cho đi hết một đời lá thắm, để góp phần làm cho thế gian này tươi đẹp mãi một màu xanh.

Và. Thế gian sẽ vẫn mãi còn hoài những mùa lá thắm. Lớp trước lớp sau tiếp nối trong quy luật sinh tồn, để những mùa Xuân xanh tươi của đất trời vẫn ngàn năm còn mãi.

 

                                                    Ngọc Điệp

 

 

 

 

 
Giới thiệu Tập Văn nghệ học đường số 6 PDF. In Email
Thứ sáu, 26 Tháng 1 2018 07:04
                    Giới thiệu Tập Văn nghệ học đường số 6

             Nhằm hướng tới hoạt động Mừng Đảng - Mừng Xuân Mậu Tuất 2018, Câu lạc bộ sáng tác Thơ Văn Trường THPT Cao Lãnh 1 đã thực hiện 1 Tập Văn nghệ học đường số 6. Tập Văn nghệ được in khổ giấy A5, bìa màu, dày 56 trang, có 55 tác phẩm gồm các thể loại: thơ, truyện ngắn, bài viết, vè, tranh hội họa, ảnh… do các cây bút là giáo viên và học sinh của trường thực hiện.
            Chủ đề chính của Tập Văn nghệ học đường số 6 này tập trung các tác phẩm hướng về mùa Xuân, về ngày Tết cổ truyền của dân tộc; về thầy cô, bè bạn và mái trường; viết về những tấm gương tiêu biểu trong giảng dạy và học tập; về tình cảm đối với gia đình, quê hương, đất nước; những suy nghĩ, cảm nhận của bạn trẻ về cuộc sống, về mơ ước, tương lai… Với những dòng cảm xúc chân thực và mộc mạc, các tác giả không chuyên thầy và trò của Trường Cao Lãnh 1 đã góp mặt vào Tập san bằng tất cả niềm say mê sáng tác văn chương, trong không khí rạo rực chào Xuân mới. 
           Có thể thấy không gian Xuân đang tràn trề trong các tác phẩm “Sum vầy ngày Xuân” của Lê Gia Phong, “Mùa Xuân trong trái tim tôi” của Dương Văn Huy, “Ngày Xuân” của Thùy Trang cùng là học sinh lớp 10CB7; bài viết “Tết là để yêu thương” của cô Kim Hoanh – nhân viên thư viện; hai tác phẩm “Tết ý  nghĩa” và “Thì thầm với mùa Xuân” của thầy Phước Hiền – giáo viên Toán; truyện ngắn “Hương Tết trong tôi” của cô Hồng Phỉ - giáo viên Hóa; “Tình Xuân” của cô Thu Hà – giáo viên Lý; “Gửi yêu thương” của cô Ngọc Diễm- nhân viên y tế học đường; “Mùa Xuân về” của cô Ngọc Điệp – giáo viên Công nghệ; “Cái Tết chưa trọn vẹn” của em Huỳnh Nguyễn Diễm Kiều, học sinh lớp 11CB7…
          Mảng chủ đề viết về thầy cô, mái trường, bạn bè cũng nổi bật và chiếm số lượng khá nhiều trong Tập san. Đó là các tác phẩm: “Như là tia nắng” của cô Kim Thắm – giáo viên Hóa; “Gương thầy giáo tận tụy” và “Cô học trò giàu nghị lực” của cô Ngọc Điệp; “Người thầy đầu tiên” của cô Quế Yên - giáo viên Tin học; “Thầy” của  em Nguyễn Thị  Vàng, lớp 11A1; “Buồn vui đời chủ nhiệm” của cô Trúc Hương – giáo viên Tin học. Có  khá  nhiều bài thơ  của học sinh trong mảng viết  về  thầy cô  như “Chuyến đò tình nghĩa” của em Tuyết Ngân; “Thầy tôi” của em Ngọc Phát; “Tri ân” của em Yến Nhi; “Nhớ người thầy cũ” của em Tiểu Phương; “Gửi thầy” của em Kim Ngân; “Người thầy” của em Bạch Kim…
          Những bài viết về tình cảm gia đình, tình thương yêu dành cho người thân, cha mẹ, suy nghĩ về cuộc sống, cách ứng xử, về tình người… như một khoảng lặng làm gia tăng thêm ý nghĩa của Tập san. Có thể kể đó là các tác phẩm: “Hương bánh tráng” của cô Kim Thắm, “Mong mẹ trở về trong những giấc mơ của con” của cô Kim Hoanh, “Câu chuyện nhỏ của Ba” của em Võ Duy Tân, bài thơ “Nhắn mẹ” của em Thúy Hiền, “Một thời để  nhớ” của  em Cẩm Tú , “Cảm nhận khi đọc sách Mẹ điên” của em Nguyễn Thị Vàng, “Cảm nhận về cuốn sách Cà phê cùng Tony” của Lê Phước Tài…
         Góp thêm phần sinh động và vui nhộn cho Tập san là các bài “Vè lớp tôi” của Ngọc Chi, “Vè học tốt” và “Vè cá biệt” của Thanh Ngân, cũng như những bức tranh hội họa vui tươi nhiều màu sắc thể hiện rõ ý thức bảo vệ môi trường, thực hiện an toàn giao thông, bài trừ tệ nạn xã hội, nói không với ma túy, không phân biệt kỳ thị với người bị nhiễm HIV, bảo vệ động vật hoang dã, hướng về biển đảo và giữ gìn những truyền thống tốt đẹp của dân tộc…
         Cầm trên tay quyển Tập san nhỏ gọn mà người đọc cảm thấy lâng lâng cảm giác vui sướng và càng ghi nhận thêm niềm đam mê, sự tâm huyết của thầy trò trường Cao Lãnh 1 trong hoạt động sáng tạo văn học nghệ thuật. Đây là Tập Văn nghệ học đường thứ 6 đã được phát hành trong nội bộ nhà trường, họ đã viết ra để cùng nhau đọc, để càng nung nấu thêm sự quyết tâm trong thực hiện nhiệm vụ hàng ngày, thắt chặt thêm tình đoàn kết, khuyến khích mọi nỗ lực cố gắng vươn lên, khơi gợi và ươm mầm cho những tài năng học đường đang chớm nở...
         Như một món quà Xuân giản dị, Tập Văn nghệ học đường số 6 của Câu lạc bộ sáng tác Thơ Văn Trường THPT Cao Lãnh 1 cũng sẽ góp thêm một gam màu đậm nét cùng những sắc thái mới lạ trong không khí rộn ràng đón Xuân vui đầm ấm. Bạn sẽ cảm nhận ngay được điều đó khi bạn có tình cảm yêu mến và thực sự mong muốn tìm đọc quyển Tập san này. Xin chúc bạn bước vào những dòng đầu tiên của Tập san với tất cả niềm hứng khởi, mong bạn sẽ say sưa cùng mỗi một câu chuyện gần gũi và sinh động, giản dị và thiết thực cũng chính như đời sống hàng ngày xung quanh ta vậy.
                                                            Ngọc Điệp - GV Trường THPT Cao Lãnh 1

 
« Bắt đầuLùi12345678910Tiếp theoCuối »