Thứ hai, 16 Tháng 7 2018
Trang chủ Tập san văn nghệ

Thời gian là vàng

Ulti Clocks content

Mạng giáo dục VNedu

Website Trường trực tuyến

Kỳ thi HSG năm 2015-2016

Website các trường ĐH, CĐ

Website liên kết

THỐNG KÊ

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay313

Hiện tại: 58 khách, 2 bots 

Tập san văn nghệ


Lời xin lỗi muộn PDF. In Email
Chủ nhật, 01 Tháng 7 2018 12:30

Lời xin lỗi muộn

Tôi đã không nhìn thấy tuổi thơ nhọc nhằn trong ánh mắt em hay cười lấp lánh

Tôi đã không hề biết hạnh phúc một gia đình đã vỡ đôi trong dáng điệu tươi vui liến thoắng em cùng bè bạn mỗi ngày

Tôi đã không hay rằng lúc tuổi mới lên ba em đã phải xa lìa cha mẹ

Và em đã lớn lên nhờ bàn tay của người bà khó nghèo sức yếu tuổi cao

Trong căn nhà nhỏ tưởng chừng như không thể nào nhỏ hơn

Bao năm qua một già, một trẻ

Cũng làm nên một gia đình

Nhọc nhằn từng ngày, vất vả cuộc mưu sinh

Tôi lại càng không thể hình dung được đã có lúc tuổi thơ em ngang bướng bất cần đến mức chừng như nổi loạn

Như đã từng liều lĩnh, đã từng ngỗ nghịch, bỏ học, ham chơi

Vì thiếu đi niềm tin và hụt hẫng lẽ sống trong đời …

Nhưng, trước mắt tôi bây giờ là một cô bé tuổi mười sáu vô tư

Mang một cái tên hiền như loài cỏ thơm

Hồn nhiên và đáng yêu hệt như chú chim non buổi sớm

Cứ nhún nhảy tung tăng mỗi ngày đến lớp

Mang niềm vui đến với mọi người bằng nụ cười thân thiện sáng trong

Gieo tin yêu bằng sự hăng say, xông xáo và nỗ lực tuyệt vời trong mỗi tiết học, mỗi việc làm, mỗi điểm mười em không ngừng đạt được

Có một tính cách mạnh mẽ ở đàng sau tà áo dài nữ sinh duyên dáng

Như cây tre non đã trải qua kềm uốn giờ đứng thẳng vững vàng trong giông tố

Nghịch cảnh đâu làm em chùn bước trước cuộc đời

Xếp một bên chuyện cơm áo gia đình, khi đến trường em làm cô trò ngoan hăng hái

Luôn thể hiện tốt nhất vai trò của mình trong tập thể, hăm hở đi đầu em là gương sáng cho bè bạn noi theo

Vậy mà, có những phút ít ỏi rưng rưng trải lòng khi yếu đuối

Em đã nói với tôi về nỗi buồn, sự hụt hẫng, cái thiếu vắng, cô đơn, cả sự chán chường mỗi khi gặp điều bất trắc

Em cần lắm một niềm tin và chổ dựa vững vàng hơn để tựa vào khi bờ vai mong manh của người bà ngày càng khô héo

Và còn trách nhiệm dài lâu phải đáp đền với tình thương vô vàn của người đã bấy lâu nay ở cạnh bên em thay thế mẹ

Bao nhiêu năm trôi qua với những chuỗi ngày cơ cực - người đã gánh trọn nỗi lo toan bộn bề trăm thứ

Cho em được đến trường như bạn bè cùng trang lứa

Có một giọt nước mắt đã lăn dài xuống đôi má lúm đồng tiền xinh xắn

Rồi rất nhanh đọng lại thành nụ cười trên gương mặt em vụt trở lại sáng trưng

Giọng nói vẫn còn rất trẻ thơ sao như chứa đựng bao nhiêu điều nếm trải

 “Em quen rồi cô. Em đã từng vượt qua nhiều thứ … ”

Đến lượt tôi không cầm được lòng mình, trong sự xót xa xen lẫn niềm hối hận

Với nhiệm vụ của mình, có phải chăng bấy lâu nay tôi đã vô tình quá đỗi

Mỗi ngày đến trường, gặp qua bao nhiêu gương mặt nữ sinh tươi tắn

Trong những nụ cười hồn nhiên như nhau, tôi đã không thấy được nụ cười nào là cố tình gượng gạo

Trong những vạt áo trắng tinh khôi như nhau, tôi đã không thấy được vạt áo nào còn ẩn chứa nỗi nhọc nhằn, lam lũ

Và cũng không hề biết sự gánh gồng của một cô bé vô tư sau những giờ đến lớp

Khi em quay sang an ủi lại tôi bằng một cái ôm thật chặt: “Không có gì đâu cô!”

Thì lúc ấy tôi biết rằng em đã trưởng thành nhiều hơn tôi tưởng

Và tôi đã thật sự mắc nợ em một lời xin lỗi

Dẫu có muộn màng

Vì sao đến tận bây giờ tôi mới biết?

Khi với em những tháng ngày khó nhọc cứ chầm chậm trôi qua

Em đã vượt lên chính mình trong ngần ấy chuỗi ngày đến lớp

Với áo cơm, với đau đáu những nỗi niềm

Những lần đi học muộn vì người bà đang đau yếu

Những lần không kịp chuẩn bị bài vì phải ngồi chợ đêm khuya

Những lần không đồng phục vì bộ áo dài duy nhất mới giặt tối muộn chưa kịp khô

Những bữa ngồi trong lớp học không tập trung mặt cứ xanh xao vì bụng đói…

Tôi ân hận đã từng quở trách em vì những lần như thế

Và càng xót xa hơn những khi em đáp trả lại tôi chỉ có ánh mắt thật buồn…

Em ạ, từ bây giờ cô sẽ bắt đầu những chuỗi ngày góp công vun tưới

Cho cây non mùa xuân xanh tốt những mùa sau

Hãy tin đi em, như mặt trời luôn hiện diện mỗi sớm mai, cuộc đời luôn tràn đầy niềm tin và hy vọng

Khi trên trái đất này

Tình thương yêu là những món quà vô giá

Mà con người luôn sẵn sàng dành tặng cho nhau…

                      Ngọc Điệp

 
Thầy giáo nhỏ! PDF. In Email
Thứ ba, 19 Tháng 6 2018 23:21

Thầy giáo nhỏ!

Vượng học lớp 8. Nhưng đã có thâm niên 2 năm đi dạy “gia sư” kèm tiếng Anh cho 2 nhóc nhỏ là Việt Tiến lớp 2 và Đình Tân lớp 3!

Không phải tự nhiên mà “phụ huynh” của 2 nhóc này nhờ Vượng kèm cặp cho con mình. Trong số bọn trẻ cả xóm này chỉ có Vượng là giỏi tiếng Anh, “ nổi danh” hồi mới lớp 4. Tham gia nhiều kỳ thi về tiếng Anh, lần nào Vượng cũng đạt giải cao, hết cấp trường rồi tới cấp huyện, cấp tỉnh, có cả mấy cái giải gì nghe nói cỡ tầm khu vực và quốc gia nữa! Mới đây là thi hùng biện và thi chọn học sinh giỏi tiếng Anh, Vượng lại đứng đầu huyện, được vào đội tuyển thi học sinh giỏi tiếng Anh chuẩn bị cho năm tới lớp 9…

Chủ nhật hàng tuần, 2 trò nhỏ tíu tít tập sách sẵn sàng chờ “thầy” Vượng đến nhà để học. Vượng dáng người cao, ốm, tóc xoăn, tính thật hiền nên 2 trò rất thích. Mỗi buổi chỉ học 1 tiếng đồng hồ nhưng vui quá là vui. Vượng tuy trầm tính nhưng có óc khôi hài “ngầm”, có nhiều “chiêu trò” được nghiên cứu áp dụng hợp lý vào quá trình dạy kèm ngoại ngữ cho trẻ nhỏ, nên tụi nhỏ rất thích thú.

Thật ra, năm ngoái lúc mới làm quen với 2 trò ở lứa tuổi tiểu học này, Vượng cũng có chút bối rối. Là con út, vốn đã quen với không gian nhà cửa im ắng không có tiếng trẻ nít, giờ bỗng có 2 đứa nhỏ cứ đeo theo mè nheo, có lúc cũng bực mình lắm. Lần nào cũng vậy, vừa học xong là tụi nhỏ cứ kéo chân kéo tay, đòi “thầy” cõng đi chơi, nghịch ngợm chọc phá, rủ chơi bắt trốn, tạt lon, rủ chạy đua trong sân, có khi đem giấu cả dép, đóng chặt cổng không cho “thầy” về… khiến Vượng chỉ biết cười trừ, rồi thì cũng cố gắng miễn cưỡng “chiều” học trò một tí!

Tiếp xúc với 2 nhóc tì này, có những câu hỏi của chúng làm Vượng phải gãi đầu gãi tai. Có hôm, Việt Tiến vừa cặm cụi viết bài vừa hỏi:

-Anh Vượng có “người yêu” chưa anh Vượng?

Đình Tân nghe vậy, cười phá lên một tràng. Rồi hỏi theo:

-Người yêu của anh Vượng là “con gái” phải không anh Vượng?

Rõ ràng là tụi nít ranh, hỉ mũi chưa sạch mà bày đặt. Vượng biết nếu không có câu trả lời thì sẽ không yên với tụi nó, vì sẽ bị hỏi dần lân hoài, nên cứ nói đại là  “Chưa!” rồi lảng ngay sang chuyện khác cho tụi nó quên đi.

Thấy 2 đứa vô tư là vậy, nhưng phản ứng của trẻ con thì không thể lường trước được. Điều này thì Vượng đã có một “bài học” nhớ đời! Đó là lúc thầy trò mới dạy và học với nhau được mấy buổi đầu, cuối giờ học “thầy” cho chơi trò chơi bằng cách làm bài kiểm tra nhanh trắc nghiệm từ vựng. Cả 2 trò đều có số đáp án đúng bằng nhau. Không phân được thứ hạng, “thầy giáo” bèn nghĩ ra cách cho 2 trò “xí xùm” để xác định hạng nhất và hạng nhì. Ai ngờ, Việt Tiến thua, bị hạng nhì nhưng không phục, liền lăn ra khóc giãy đành đạch, ầm ĩ cả lên làm “thầy giáo” xanh cả mặt, phải rút lại cái “phương pháp” ấy mà cho cả 2 đều về nhất!

Cả Việt Tiến và Đình Tân đều lém lỉnh nhưng chúng là những đứa trẻ ngoan và thông minh. Tụi nó mê tít phương pháp dạy tiếng Anh của “thầy” Vượng: dạy ít mà dễ hiểu, lại rất vui! Cứ học một từ vựng mới thì “thầy” lại cho trò luyện tập, nói với nhau, luyện phát âm, viết vào tập rồi viết lên bảng, toàn là những cái vận dụng cụ thể, dí dỏm, vui tươi và sinh động, phù hợp với tâm lý của trẻ nhỏ.

Mùa hè này Vượng cũng dạy “tăng ca”, thay vì mỗi tuần chỉ có 1 buổi thì bây giờ là 3 buổi. Tuy nhiên, phụ huynh cũng không yêu cầu “dạy” nhiều, chỉ cần giúp cho trẻ làm quen và dạn dĩnh với tiếng Anh. Quan trọng nhất là phụ huynh mong con mình được tiếp cận và học hỏi được sự chuyên cần, tính cẩn trọng, điềm tĩnh ở một cậu học trò giỏi và ngoan như Vượng.

Còn riêng Vượng, từ khi có được 2 “học trò” nhí, tự nhiên thấy mình trở nên chững chạc hơn. Và hình như cũng có một thứ tình cảm gì đó gắn bó với 2 đứa trẻ, cho nên cứ đến chủ nhật là Vượng lại dành thời gian đi dạy “gia sư” cho 2 nhóc, vì nếu không gặp tụi nó thì cũng thấy “nhớ nhớ” làm sao ấy. Vượng thì ít nói, tính tình trầm lặng, còn hai đứa trẻ lóc chóc, lúc nào cũng nói năng liến thoắng như chim, vậy mà không hiểu sao “thầy” và “trò” càng lúc càng hợp ý với nhau quá. Đầu mỗi buổi học, nghe 2 trò nhỏ đồng loạt líu lo chào “Good morning teacher!”, bất giác Vượng lại nhớ đến lúc ở lớp mình cũng đứng dậy chào thầy giáo dạy tiếng Anh. Cái cảm giác khi thì làm “trò”, lúc lại làm “thầy” cứ đan xen nhau, có một chút gì đó lâng lâng, sung sướng trong lòng sao lạ. Ừ thì Vượng đang được trò gọi là “thầy giáo nhỏ”, cũng phải thôi, vì Vượng cũng chỉ mới học lớp 8 thôi mà!

 

                                          Ngọc Điệp

 
Hạ! PDF. In Email
Thứ hai, 11 Tháng 6 2018 21:37

                                           Hạ!

 

Một chút nắng, bâng khuâng trời hoa đỏ

Một chút mưa, làm tháng sáu mênh mang

Hình như gió gom lưng chừng nỗi nhớ

Hình như mây chờ hoa cỏ gọi về …

 

 

 

Ta lóng ngóng giữa mùa hoa tím nở

Nhặt vỡ rơi nối lại giấc mơ ngày

Thoáng chập chùng khung trời xưa áo trắng

Đường phượng bay nhoà nhạt dáng tóc ai

 

 

 

Yêu mến cũ trôi theo dòng luyến nhớ

Sông thương hoài dào dạt khúc miên man

Rong ruổi miết những mùa qua hối hả

Cánh lá rơi chiều mưa trắng bạc đầu

 

 

 

May chợt gặp bên thềm xưa một thoáng

Hạ vẫn còn nguyên vẹn những dấu yêu

Phượng bao năm vẫn nguyên màu hoa đỏ

Như trái tim vẫn cháy những nồng nàn …

 

 

 

                   Ngọc Điệp

 
Trò ngoan PDF. In Email
Thứ năm, 07 Tháng 6 2018 11:04

Trò ngoan

Bây giờ, học sinh ngày càng tự tin và mạnh mẽ trong việc tự thể hiện bản thân, nhất là đối với học sinh phổ thông, khi các em đang ở trong độ tuổi  sắp trưởng thành 16-18. Vì vậy, những em được gọi là “trò ngoan” một cách đúng nghĩa ngày càng hiếm. Vậy mà may thay, nhận chủ nhiệm một lớp 10 trong năm học  vừa rồi, tôi đã có được vài “trò ngoan” thật sự.

Cũng đã mấy năm rồi, mỗi năm nhận một lớp chủ nhiệm, nhưng sau khi tổng kết năm học thì mọi thứ vẫn diễn ra bình thường, thầy và trò với những lưu luyến vốn có khi chia tay, học trò bịn rịn, còn thầy cô không quên dặn dò những lời tâm huyết, chia sẻ, động viên các em cố gắng phấn đấu đạt nhiều kết quả khi vào lớp mới ở năm sau, để thực hiện được hoài bão, ước mơ cho tương lai…

Còn năm học này, lễ tổng kết đã đi qua lâu rồi, những gương mặt học trò thân yêu đã bắt đầu hơi nhòa nhạt, nhưng trong lòng tôi vẫn còn trìu mến mãi mấy cái tên quen thuộc của lớp 10CB3, mà mỗi khi nghĩ về, từng việc làm, mỗi câu nói, những ánh mắt rất đỗi quen thuộc của các em cứ hoài hiển hiện trong tâm trí tôi.

Học trò vùng quê vốn chân chất, giản đơn, nghĩ sao là nói vậy. Ăn mặc cũng tuềnh toàng, không mấy chú trọng hình thức. Lực học chỉ vừa đủ theo yêu cầu, ít khi có học sinh đạt xuất sắc, vì ít có em nào được toàn tâm toàn ý tập trung hết thời gian cho việc học, mà nhiều em phải vừa học vừa phụ giúp gia đình. Có em sáng ra vừa chạy xe đi học vừa chở theo em nhỏ đưa tới trường tiểu học, trưa tan học tranh thủ ghé chợ mua rau cá về làm thức ăn cho gia đình, hoặc ghé đón mẹ đi làm về. Chiều tan học xong lại chạy đi giao hàng, bổ hàng, nhận nguyên liệu về làm sản phẩm, rồi đón em nhỏ ở trường tiểu học hay trường mẫu giáo, mấy em nam lại còn tranh thủ đi xịt thuốc, tát cá, làm vườn phụ gia đình… Trong điều kiện như vậy, các em hoàn thành được nhiệm vụ học tập ở trường đã là điều đáng khen rồi.

Vậy mà Minh Thuận đã đứng nhất lớp và đạt danh hiệu học sinh giỏi với điểm số trung bình cả năm là 9,0. Thuận là một lớp phó lao động đúng nghĩa, em luôn nhanh nhảu chân tay, chu đáo tất cả mọi việc cho lớp, là kiểu người của hành động, làm trước nói sau, không hề so đo tính toán hay tị nạnh với bạn việc gì. Thuận rất cẩn thận, trước khi làm việc gì cũng tham khảo ý kiến của thầy cô. Được giao nhiệm vụ rồi thì bằng mọi giá phải làm đến nơi đến chốn, thực hiện công việc đạt kết quả cho bằng được mới thôi.

Khánh Linh thì thật là hiền, da trắng, ăn nói nhỏ nhẹ như con gái. Cậu lớp phó học tập này có một ý thức trách nhiệm trên cả tuyệt vời. Và đức tính trung thực, thẳng thắn của Linh mới là điểm nổi bật nhất. Bất kể việc gì xảy ra ở lớp, các vấn đề nảy sinh của học sinh, những bất đồng, mâu thuẫn trong nội bộ nếu có… nếu khi giáo viên hỏi đến, học sinh khác còn quanh co thì Khánh Linh là cứ “thẳng ruột ngựa”. Đưa ra nhận xét về việc học tập của các bạn cũng không hề xê dịch. Và cũng không ngại ngần chỉ rõ hạn chế, giúp định hướng khắc phục cho các bạn một cách chân tình và trách nhiệm nhất.

Thúy Kiều hàng ngày phụ mẹ bán xe bánh mì nhưng luôn đến lớp với sự chuẩn bị bài vở chu đáo và đầu tóc gọn ghẽ. Hiền lành, thận trọng, hơi chậm nhưng thật thà như đếm. Nhiệm vụ thủ quỹ lớp có vẻ như vượt quá khả năng của cô bé này nhưng trái lại, em biết cách quản lý tài chánh và tính toán thu chi rõ ràng, công khai rành mạch trước tập thể hàng tuần, mặc dù số tiền quỹ của lớp không là bao nhưng cách làm việc có kế hoạch như vậy khiến lớp rất thuận tình.

Ngọc Trân chỉ là một “phó thường dân” trong lớp, nhưng luôn nghiêm túc trong học tập cũng như tất cả các hoạt động khác. Nề nếp, đúng mực, từ tốn, khiêm nhường từ cách đi đứng, ăn nói, đến việc làm, hành động. Nét nữ tính thể hiện rõ trong thái độ và phong cách sinh hoạt, học tập hàng ngày của cô học trò này. Trân không hề vắng mặt một buổi lao động hay sinh hoạt ngoại khóa nào của lớp, dù việc nhà luôn bận rộn do có em bé mới sinh. Lao động tình nguyện lần nào cũng miệt mài đến lưng áo đổ ướt mồ hôi, luôn luôn ít nói hay cười, lúc nào cũng đem lại sự thoải mái, dễ chịu cho người khác.

Cả 4 gương mặt trò ngoan nói trên đều có một nét chung, đó là rất chăm chỉ học tập, lễ phép với người lớn tuổi, có trách nhiệm với tập thể, nhiệt tình trong mọi công tác được giao. Nhưng trên hết vẫn là thái độ hết sức tôn trọng thầy cô, luôn biết lắng nghe và làm theo những lời khuyên hữu ích. Các em đã nỗ lực cố gắng, vượt lên bản thân mình để đạt kết quả học tập tốt nhất. Và quan trọng hơn là các em đã tiến bộ rất nhiều sau một năm học, những suy nghĩ, nhận thức, việc làm của các em cũng trưởng thành hơn. Không chỉ có giáo viên chủ nhiệm như tôi hài lòng về các em, mà nhiều giáo viên bộ môn khác có tham gia giảng dạy ở lớp 10CB3 cũng có đồng nhận xét: những em học sinh này đúng là những “trò ngoan” thực sự!

Ngọc Điệp

 
Tự tình tháng sáu! PDF. In Email
Chủ nhật, 03 Tháng 6 2018 18:27

Tự tình tháng Sáu

 

Có những ngày bầu trời như sũng nước. Những cơn mưa đã về thường trực hơn khi lũ chuồn chuồn nhởn nhơ sà liệng xuống sát mặt sân. Lũ trẻ ríu ran với những ngày đầu của kỳ nghỉ hè mong đợi. Tự bao giờ, hoa phượng đã trổ đỏ rực rỡ phố phường. Tháng Sáu về rồi!

Tháng Sáu dịu dàng và tươi mát sau mỗi cơn mưa. Cây lá dường xanh hơn, chúng thi nhau lún phún chồi non sau những đợt mưa đêm rả rích. Cái nắng cũng trở nên nhẹ nhàng, cứ như đang thập thò để phơn phớt lướt qua. Nắng sẵn sàng nhường chỗ mỗi khi có đám mây đen vắt ngang lưng trời, rồi nắng lại khiêm tốn lùi vào kín tận bên trong mà thong dong nhìn ngắm những hạt mưa tung tăng vui đùa trên tán lá.

Bây giờ đã bước hẳn sang mùa mưa, má bắt đầu chăm chút lại vườn rau sau hè. Gieo thêm hạt, tỉa tót bớt những cái lá già, vun phân, nhổ sạch cỏ dại. Mưa xuống già, đám rau xanh càng mơn mởn, non trong, đâm ra những cái tượt dài ngoằng, chúng lớn nhanh ngó thấy mỗi ngày. Bữa cơm nào trên bàn ăn cũng có mớ rau tươi non do tự tay má trồng. Nhìn thấy mọi người trong gia đình đều ngon miệng, má không nói gì, chỉ nhoẻn một nụ cười hạnh phúc!

Bây giờ, sáng sáng ba cũng bắt đầu mang cuốc xẻng ra tu bổ, sửa sang cho đám cây ăn trái đứng lêu nghêu trong vườn nhà. Ba chặt mé bớt nhánh rậm rạp, cắt bỏ bớt những cành cây cao đề phòng khi giông bão. Rồi ba quay qua lợp lại mái tôn, chêm thêm cái hàng rào che chắn an toàn cho lũ gà vịt trong chuồng. Chiều chiều, ba lại một mình tỉ mẩn cọ rửa lại từng cái kiệu cũ để dành hứng nước mưa. Dọn dẹp, chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng cho mùa mưa tới. Mỗi ngày xé tờ lịch, ba lại nhẩm tính với má xem còn bao lâu thì mấy đứa nhỏ học trên thành phố về nghỉ hè, sắp đặt sẵn sẽ nấu những món ngon gì để đãi tụi nhỏ!

Tháng sáu, nhịp sống dường như bớt đi phần hối hả khi mọi thứ như chứa đựng một vẻ gì rất đỗi bình yên. Tiếng gầm gừ của bầu trời trước mỗi cơn mưa như cũng được cố kìm nén lại để giảm bớt thanh âm cho ngày mới an lành. Mưa, nhẹ nhàng phả trên mặt đường những làn khói mỏng, từng chùm bóng nước vui đùa đuổi bắt nhau để cùng tỏa về hòa lẫn với dòng sông, con rạch đang yên ắng đợi chờ trong không gian ngày hè mênh mông và tĩnh mịch. Bọn trẻ con cứ dai dẳng nô đùa, tắm mình dưới màn mưa trắng xóa, mặc cho người lớn réo gọi, tiếng cười đùa vô tư át hẳn tiếng mưa rơi, niềm hạnh phúc bình dị của những đứa trẻ con ở vùng quê chỉ giản đơn là thế.

Ngày như dài ra hơn trong mùa mưa tháng sáu. Khoảng trời yên ắng sau mỗi cơn mưa bỗng trở nên mới đẹp lạ thường. Những hàng cây đứng bình yên bên đường đang ung dung rũ nước, cơn gió vốn luôn vội vàng cũng kịp lặng im để  chiêm ngưỡng vẻ đẹp long lanh của từng hạt mưa còn đọng trên chiếc lá. Bao trùm lên tất cả là một không gian sạch sẽ, trong ngần, tươi mát. Tháng sáu rũ sạch bụi bặm của những ngày đã qua, dọn dẹp mọi thứ để tiếp nối cuộc hành trình đi hết quãng thời gian còn lại của năm, bằng sự an yên thâm trầm vốn có, bằng nét giản dị êm đềm của ngày trôi bình lặng.

Đắm mình trong không gian bình yên tháng sáu, chợt thấy lòng nhẹ tênh, thanh thản, mênh mang đến vô chừng. Bên cửa sổ nhà ai vẳng lên giai điệu nhẹ nhàng của những bản nhạc mưa dìu dặt, làm cho tháng sáu càng thêm quyến rũ. Ngoài sân, những bụi hoa móng tay đủ sắc màu đang vẫy mời tươi tắn. Một góc trời mùa hè đã bắt đầu hửng sáng trở lại sau cơn mưa.

                                                                                                 Ngọc Điệp

 

 

 

 
« Bắt đầuLùi12345678910Tiếp theoCuối »