Chủ nhật, 17 Tháng 1 2021
Trang chủ Tập san văn nghệ
Ulti Clocks content

Mạng giáo dục VNedu

Website Trường trực tuyến

Kỳ thi HSG năm 2015-2016

Website các trường ĐH, CĐ

Website liên kết

THỐNG KÊ

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay356

Hiện tại: 11 khách, 3 bots 

Tập san văn nghệ


NGƯỜI ĐI TRUYỀN NĂNG LƯỢNG SỐNG PDF. In Email
Thứ bảy, 16 Tháng 1 2021 14:36

 

NGƯỜI ĐI TRUYỀN NĂNG LƯỢNG SỐNG

                                                                                                                                                                                                                 Ngọc Điệp

Cuộc sống hiện đại hôm nay rất dễ khiến cho nhiều bạn trẻ bị áp lực. Áp lực từ việc học hành, thi cử, áp lực trong công tác, làm việc, áp lực bởi tiêu chí đặt ra là tuổi trẻ phải thành công, áp lực về kinh tế, cuộc sống, về cách đối nhân xử thế trong gia đình, ngoài xã hội… Những thứ ấy dễ làm cho con người cảm thấy bị quá tải, dễ dẫn đến chán nản, bi quan, bế tắc trong cuộc sống, từ đó sẽ sinh ra những suy nghĩ và hành động tiêu cực.

Vậy nên cần lắm những nguồn năng lượng tích cực để tiếp sức cho mọi người trên con đường phía trước, giúp cho chúng ta lấy lại cân bằng và tự tin mỗi ngày để sống, lao động và học tập một cách lạc quan, đầy hứng khởi.

Và, đâu đó xung quanh ta cũng đang hiển hiện những nguồn năng lượng như thế.  Nó toả sáng một cách tự nhiên, như một món quà mà cuộc sống dành tặng cho không chỉ riêng ai. Và nên, sau khi được nhận ra, những nguồn sáng ấy cần được trân quý, sẻ chia và lan toả để cuộc sống này còn lưu giữ mãi những điều tốt đẹp.

Một tấm gương người khuyết tật đầy lạc quan, tự tin, vui sống, sống có ích, luôn cố gắng từng ngày để vượt lên số phận, lan toả trong cộng đồng tình yêu thương và sự chia sẻ sâu sắc. Là người truyền đi động lực và năng lượng sống cho nhiều người khác. Xứng đáng lắm chứ. Đó là cô giáo Nguyễn Thị Minh Tâm, người khởi xướng của nhóm thiện nguyện Nhất Tâm tại thành phố Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp.

Cô giáo ấy chỉ có một chân thôi, nhưng có thể nói cô đã làm được nhiều hơn những người lành lặn. Tàn nhưng không phế. Không có sự tự ti, mặc cảm mà đổi lại, cô là một người lạc quan với nghị lực mạnh mẽ. Tai nạn làm cô mất đi một chân. Qua giai đoạn bị sốc vì cơ thể không còn nguyên vẹn, cô đã dần thích ứng được và trở nên quen thuộc với điều đó. Rồi đứng lên bằng chân còn lại, tiếp tục sống, làm việc, tiếp tục miệt mài học hành, thi cử, thành công nối tiếp thành công, tiếp tục đi và đi, dù chỉ bằng một chân, đến nhiều nơi, đem niềm vui và hạnh phúc đến với những người đang cần. Cô giáo trẻ ấy đã và đang viết lên thành hiện thực niềm ước mơ tuổi trẻ cháy bỏng của chính mình: sống có ích và được mang tâm huyết và sức lực cống hiến cho đời, cho người!

Cô giáo một chân ấy thật xinh tươi trong tà áo dài duyên dáng, gần gũi và yêu thương học sinh, truyền lửa cho các em từ việc rèn luyện những thói quen tốt, hình thành nhân cách sống tốt, rồi dần đến với những hoạt động xã hội, hoạt động tình nguyện vì cộng đồng, hoạt động từ thiện, hướng đến mang lại niềm vui và lợi ích cho người khác. Với thông điệp: cho đi là nhận lại, sống tử tế, sống bằng lòng biết ơn trong tình thương yêu sâu sắc dành cho tất cả.

Hình ảnh cô giáo một chân thật đẹp khi cùng học sinh đi nhặt rác, đến tận các gia đình, bệnh viện thăm hỏi những hoàn cảnh khó khăn, đứng trên các sân khấu nói chuyện truyền cảm hứng cho thầy và trò, đi trao quà cho trẻ em nghèo, đi tổ chức hoạt động thiện nguyện . .. Hay cô giáo một chân vẫn tự tin với những động tác múa sen mềm dẻo, siêng năng tập luyện thể thao, tham dự các hội nghị điển hình thanh niên tiên tiến… Được vinh danh trong nhiều cuộc tuyên dương từ cấp tỉnh đến toàn quốc, vẫn là cô giáo ấy với nụ cười rạng rỡ, thần sắc luôn tươi vui thể hiện một nghị lực mạnh mẽ đáng khâm phục.

Sống đẹp. Sống có ích. Sống tử tế. Sống bằng sự cho đi. Hạnh phúc trong niềm vui được cống hiến, Có lẽ sứ mệnh của cô gái ấy chính là: cảm thông và sẻ chia với những số phận không may, mang nụ cười đến cho người khác và mang những điều tốt đẹp đến với cộng đồng. Quên đi cái tôi của bản thân mình để sống vì mọi người. Luôn biết nghĩ, biết quan tâm, lo lắng, giúp đỡ và cố gắng làm cho người khác những điều tốt đẹp nhất mà mình có thể. Bạn có ngạc nhiên không khi cô gái ấy luôn suy nghĩ rằng: trong mỗi một ngày mới, bản thân phải làm được điều gì đó để mang lại niềm vui cho người khác?

Một mặt đối lập khác, cuộc sống này vẫn còn một bộ phận những người may mắn có được thể xác lành lặn nhưng lại để cho tâm hồn bị khiếm khuyết. Đáng lo lắng thay con số đó lại thuộc về những người trẻ. Thiếu ý chí, nghị lực, bản lĩnh sống, chưa có quyết tâm, thiếu nỗ lực cố gắng trong học tập, lao động. Thái độ sống thờ ơ, ích kỷ, mặc kệ, không muốn chia sẻ cảm thông với người khác. Có những bạn trẻ chưa xác định được mục đích sống, ham chơi biếng làm, lêu lỏng, sa đà vào các tệ nạn xã hội, thiếu tu dưỡng rèn luyện nên họ sẽ dần tự đánh mất tương lai của chính mình. Đáng tiếc thay! Trong khi cô gái trẻ kia bị khiếm khuyết cơ thể, đi đứng khó khăn mà luôn tràn đầy năng lượng sống, còn ở đâu đó có những cơ thể cường tráng thì lại ốm yếu về mặt tâm hồn!

Dù cho ngoài kia ra sao, cô giáo trẻ ấy vẫn đang bền bỉ mỗi ngày làm một việc tốt, nhìn cuộc đời bằng ánh mắt đầy thương yêu, đem tặng cho người khác những gì mình có thể, với một tâm niệm: những gì bạn làm cho mình sẽ mất đi khi bạn không còn nữa, nhưng những gì bạn làm cho người khác sẽ trở thành di sản của chính bạn!

Truyền đi nguồn năng lượng sống cho mọi người đâu cần phải làm điều gì vĩ đại to tát, chỉ vậy thôi!

 

 

 


 
SỐNG LÀ CHO ĐI PDF. In Email
Thứ sáu, 15 Tháng 1 2021 20:51

 

SỐNG LÀ CHO ĐI…

                                                                                          Ngọc Điệp

Mỗi ngày, đọc trang cá nhân của cô giáo ấy, tôi lại bắt gặp những việc làm nho nhỏ, giản đơn, nhưng thật ý nghĩa và mang lại lợi ích cho mình, cho người. Cứ thế, từng ngày từng ngày, nhiều việc nhỏ tích luỹ thành dần lớn hơn, lan toả ra cộng đồng, mang lại niềm vui và hạnh phúc cho nhiều người hơn.

Đó là những việc làm thoạt mới nghe tưởng như không có gì to tát. Như thỉnh thoảng cô giáo lại tập hợp một nhóm học sinh đi nhặt rác xung quanh trường, qua đó nhắc nhở các em ý thức giữ vệ sinh môi trường. Như cô trò cùng nhau đến thư viện đọc sách vào ngày nghỉ, hình thành cho các em niềm say mê đọc sách để làm giàu thêm kiến thức. Như huy động nhóm thiện nguyện đi “tiếp sức mùa thi” hỗ trợ những phần thức ăn, nước uống cho thí sinh ở xa trong các kỳ thi tốt nghiệp THPT hàng năm, Như cô và trò dành thời gian rảnh ngồi lại cùng nhau hý hoáy thêu tranh vải làm quà tặng tri ân đối với những người có nhiều cống hiến và có tầm ảnh hưởng đặc biệt như cô Hiệu Trưởng, các vị lãnh đạo ngành, tỉnh… nhân các dịp lễ tết, để dạy cho các em bài học về lòng biết ơn…Như vận động quyên góp giúp đỡ những hoàn cảnh giáo viên, học sinh khó khăn, bị bệnh nặng, khuyết tật …, hay quyên góp giúp đỡ đồng bào miền Trung bị ảnh hưởng lũ lụt trong năm 2020 vừa qua… Còn nhiều, rất nhiều những việc làm ý nghĩa như vậy được cô giáo ấy chia sẻ. Và niềm vui của cô cũng thật giản đơn, như thực hiện được mơ ước của một bé trai mong muốn có một chiếc xe đạp để đi học, như hỗ trợ được một số tiền cho gia đình chữa bệnh hiểm nghèo cho một bé gái, như thấy những người khuyết tật có một sân chơi vui tươi để những người đồng cảnh ngộ được cùng nhau chia sẻ tâm tình, như khơi dậy được niềm lạc quan và nghị lực sống của một cô gái thiệt thòi do bị khuyết tật bẩm sinh… Có khi, niềm hạnh phúc của cô giáo ấy thật giản dị trong một buổi sáng đẹp trời mang tặng một bó hoa nhân ngày sinh nhật cho một người em, một người bạn, một bà mẹ của người bạn mà mình quý mến…

Sống lạc quan, vui vẻ, luôn suy nghĩ tích cực, lúc nào cũng hướng về phía trước. Cũng như luôn nghĩ cho người khác, mong muốn mang lại niềm vui, làm được điều tốt nhất cho người khác. Sống tử tế, với mình, với người, biết ơn về mọi điều xung quanh. Và bản thân luôn cố gắng không ngừng nghỉ, trau dồi, học tập để luôn tiến bộ, tạo dựng được mối quan hệ tôt với cộng đồng. Mang trong mình bầu nhiệt huyết của tuổi trẻ, hoạt động và hoạt động không ngừng, luôn chủ động tìm tòi và thực hiện những hoạt động hữu ích cho cộng đồng. Không bị giới hạn về không gian và thời gian, không ngại di chuyển, sẵn sàng đến bất cứ nơi nào có những số phận cần được giúp đỡ. Luôn mong muốn được cho đi, lấy việc mang niềm vui cho người khác làm niềm hạnh phúc và mục đích sống của mình. Và, quan trọng hơn hết là cô giáo ấy đã lan toả được những điều tốt đẹp ra xung quanh mình, cô đã tập hợp được quanh mình một lực lượng bạn trẻ có cùng tâm huyết, nhóm Nhất Tâm của họ đã làm được nhiều điều rất có ý nghĩa cho cộng đồng. Cuộc sống hàng ngày luôn bận rộn nhưng cô vẫn luôn nỗ lực trang bị vốn tri thức cho mình, hoàn thành xong chương trình Thạc sĩ chuyên ngành Toán và văn bằng 2 Ngôn ngữ Anh, trước đó cô cũng đã tự học và giao tiếp tốt tiếng Anh.

Có lẽ, tôi chưa thể nhìn thấy đầy đủ hết tất cả mọi khía cạnh, nhưng đó là những điều nổi bật nhất mà tôi cảm nhận được ở cô giáo trẻ này.

Chắc bạn sẽ hình dung đó là một cô gái trẻ có kiến thức, năng động, nhanh nhẹn, hoạt bát và có một tâm hồn đẹp. Bạn đã nghĩ đúng. Nhưng còn điều này chắc bạn chưa hình dung ra: cô giáo ấy là một người khuyết tật, cô chỉ có một chân thôi. Nhưng nụ cười của cô rất tươi, đôi mắt luôn lấp lánh niềm tin. Và cô đã làm được từng ấy việc! Tên cô là Nguyễn Thị Minh Tâm, hiện đang là giáo viên dạy học tại Trường THPT Thiên Hộ Dương, tỉnh Đồng Tháp.


 
ĐI CHỢ TẾT PDF. In Email
Thứ ba, 12 Tháng 1 2021 20:07

 

ĐI CHỢ TẾT

                                                                                                                                                                                                                    Ngọc Điệp

Xuân về Tết đến, trẻ già ai ai cũng bồi hồi nao nức. Nôn nao, chờ đợi, đón mừng cái Tết cổ truyền của dân tộc. Từ vài tuần trước Tết, hầu như tất cả mọi người đều bận rộn. Trong nhà, đàn ông, thanh niên thì lo trang trí nhà cửa, chăm sóc cây kiểng, sửa sang hay thay mới vật dụng  này nọ. Cánh phụ nữ thì lo dọn dẹp cửa nhà gọn gàng sạch đẹp, lo việc ăn uống bếp núc, chuẩn bị các món ăn đặc trưng của ngày Tết để cúng ông bà tổ tiên, cho những bữa tiệc sum họp gia đình cuối năm…

Thế nên, đi chợ ngày Tết luôn là điều mà ai ai cũng thích thú. Có nhiều thứ cần phải sắm sửa cho mới mẻ khi năm mới Tết đến. Kỳ lạ, quanh năm suốt tháng có khi trong nhà chẳng cần mua sắm mới thứ gì, nhưng Tết đến thì hầu như cái gì cũng cần mua sắm cho mới mẻ nhà cửa. Cho nên chợ Tết cái gì bán cũng đắt. Người mua cũng như người bán vì thế mà trở nên đông đúc lạ thường. Ai có thứ hàng hoá gì cũng mang hết ra chợ Tết để bán. Và người mua thì cũng tranh thủ mua sắm Tết thật nhiều thứ cần thiết cho nhà cửa đầy đủ sum suê mà đón mừng năm mới.

Đi chợ Tết, ngoài nhu cầu cần mua sắm còn là một thứ thú vui. Vui, được chen chúc trong dòng người đông đảo bán mua tấp nập. Vui, vì mua được những món hàng ưng ý có khi chỉ có bán trong dịp Tết. Vui, được gặp gỡ nhiều người quen, bạn bè, bà con thân thuộc trong những buổi chợ Tết. Vui, được tha hồ nhìn ngắm bao nhiêu sản vật ngày Tết từ thượng vàng đến hạ cám. Vui, vì được hoà mình vào không khí rộn rịp, sôi nổi, khẩn trương, hối hả đến lạ. Để rồi sau mỗi buổi đi chợ Tết về, trong lòng như mãi còn lâng lâng một cảm giác bồi hồi khó tả.

Đi chợ Tết dù ở thành phố hay thôn quê thì cũng vẫn là những người phụ nữ chiếm đa số. Có lẽ do phụ nữ thích hợp hơn với việc mua bán những thứ hàng hoá tiêu dùng phổ biến. Nhiều chị em quanh năm tất bật công việc cơ quan hay bận rộn kinh doanh thì Tết là dịp để tranh thủ đi chợ mua sắm các thứ cho gia đình. Các mẹ, các bà nhiều tuổi chân tay yếu ngày thường ít khi đi chợ nhưng cũng ráng kêu con cháu chở đi chợ ngày 29, 30 Tết cho bằng được. Có khi mua sắm không bao nhiêu mà chủ yếu là đi xem chợ Tết năm nay như thế nào? Có sung túc hơn so với năm trước hay không? Có gì đặc biệt mới lạ không?…. Ở thôn quê, những buổi chợ Tết thường thấy rất đông đúc những phụ nữ nông thôn mang ra chợ bán các thứ nông sản do gia đình làm ra, các thứ cây trái hoa quả, vịt gà, cá mắm … tự tay nuôi trồng hay các sản phẩm đặc trưng ngày Tết tự tay làm được… Vừa là phục vụ nhu cầu của người tiêu dùng, vừa có thu nhập thêm để chi tiêu sắm sửa cho gia đình trong ngày Tết.

Nếu không kể những người bán hàng hoá thường trực ở các buổi chợ Tết, thì đối với người đi chợ Tết, họ không chỉ xem đơn thuần đó là một công việc phục vụ cho nhu cầu của gia đình, mà còn là một cách thưởng ngoạn ngọt ngào. Thế nên có nhiều chị em không ngày nào là không có mặt tại các buổi chợ Tết, có khi mới đi chợ buổi sáng, buổi chiều có vài thứ cần lại chạy đi chợ tiếp. Có khi mua sắm đã xong rồi, vẫn nán thêm chút rong ruổi vài vòng quanh chợ chỉ để xem xét, ngắm nhìn mọi người mua bán tấp nập ngày Tết ra sao? Nên nói đi chợ Tết cũng là một hình thức du xuân thưởng lãm, cũng có lý lắm chứ?

Ấn tượng về những buổi chợ Tết luôn đọng lại thật nhiều trong ký ức của mỗi người. Thuở nhỏ, chắc ai cũng từng có những khoảng trời tuổi thơ đầm ấm được cùng đi chợ Tết với bà, với mẹ, với cô, dì, chị… Mỗi cái Tết đi qua đọng lại thật nhiều kỷ niệm đáng nhớ. Trẻ con ngày xưa vui thích đi chợ Tết cùng với người lớn để được sắm sang bộ đồ mới, đôi dép mới, chiếc vòng tay mới hoặc những món quà ưng ý mà đem khoe với bạn bè ngày Tết. Trẻ con bây giờ cũng thích thú đi chợ Tết để được tận mắt chiêm ngưỡng khung cảnh náo nhiệt đông vui và bao nhiêu thứ hàng hoá vui tươi mới lạ chỉ xuất hiện trong những dịp chợ Tết. Người già đến chợ Tết để ôn lại những nét truyền thống của tổ tiên ông bà, để tự nhắc mình nhớ lại những năm tháng đã qua cùng những cái Tết đặc biệt trong cuộc đời… Và những buổi chợ Tết dù là chợ lớn hay chợ nhỏ, ở thành thị hay nông thôn, cũng đều phát huy trọn vẹn chức năng của nó: đáp ứng cả nhu cầu vật chất và tinh thần cho mọi người. Những ngày cận Tết kề bên, cánh phụ nữ gặp nhau ai cũng đều hỏi han nhau giống như một câu chào: “Đi chợ Tết chưa?”. Chợ Tết là nơi chứa đựng bao nhiêu điều có ý nghĩa đặc biệt đối với người Việt ta là vậy!

 


 
MÙI TẾT QUÊ PDF. In Email
Thứ hai, 11 Tháng 1 2021 20:13

 

                                                  Mùi Tết quê !

 

Trong kí ức tuổi thơ của tôi. Tết luôn về rất sớm! Có lẽ là ngay sau rằm tháng Chạp, khi các chợ bắt đầu trang trí và trưng bày những mặt hàng để đón Tết. Không khí ngày càng tấp nập, rộn ràng hơn trong ngày hai mươi ba Tết khi mọi người cùng nhau đưa ông Táo về trời. Trên tivi, radio bắt đầu công chiếu những chương trình hài kịch Tết, bản nhạc Xuân,…báo hiệu một mùa xuân mới sắp về trên quê hương tôi.

Tết về! Nhà nhà đều vui, người người đều mặc áo mới thật xinh, thật đẹp. Những ngày cuối năm, quả là tất bật. Có biết bao thứ để lo, bao nhiêu việc để làm. Mọi người, ai ai cũng đều lo chuẩn bị mọi thứ thật tươm tất để đón Tết. Các ngôi nhà, ô cửa sổ như được “ tháo bỏ ” lớp áo cũ mèm đầy bụi bặm mà thay vào đó là những sự mới mẻ, sáng tinh. Mọi người thì chung tay chuẩn bị quà tết cho những người thân và bạn bè của mình.

Hòa cùng không khí vui tươi và rộn ràng ấy. Những cành hoa mai cũng tung cánh múa hát dưới cái nắng xuân dịu dàng ngày giáp Tết. Bên những con đường, tiếng bước chân như nhịp điệu của bản giao mùa cứ thế mà từ từ trôi, thật chậm rãi. Hàng cây xanh ven đường như được khoác lên mình lớp áo mới. Đón chào người đi đường với một màu xanh mát mẻ khiến ai nấy cũng đều cảm thấy như Tết đang đến cận kề bên mình.

Ngoài những màu sắc bên ngoài đó thì ngày Tết quê tôi còn có những “ mùi Tết ” đặc trưng mà không phải ở đâu cũng có à nghen! Mỗi khi mà Tết về. Nhà tôi như thêm người thêm việc. Vừa vất vả lại vừa vui. Bình thường thì nhà tôi chỉ toàn nấu nướng bằng bếp gas thôi. Mà mỗi khi Tết về, thì sẽ dành hết sự “ ưu tiên ” cho bếp củi. Ngoại tôi cái bếp lò nấu bằng củi trông đã mắt lắm. Nhất là mỗi lần nấu cơm, canh. Ngoại hay “ chắt ” nước cơm ra và dùng sau bữa ăn. Còn mẹ tôi thì rất thích ăn cơm cháy. Mỗi lần nấu cơm bằng củi, mẹ đều “ đặt sẵn ” một phần cơm cháy khét nghẹt nhưng thơm nở mũi dành cho mình. Đặc biệt hơn là món thịt kho hột vịt. Thường ngày, ngoại toàn kho bẳng bếp gas. Mà nay Tết về nên là “ thay đổi tí xíu cách thức ”. Ngoại bảo tôi: “ Bây biết hông? Kho thịt bằng củi nó thơm với ngon hơn kho bằng gas. Bây chịu cực một chút mà ăn ngon, mỡ rịu, thịt mềm mà mùi vị cũng mang đậm tính dân dã của người miền Tây mình nữa! ”.

Và! Vẫn còn nguyên vẹn đó hình ảnh những chiếc bánh tét nhân mỡ vào những ngày cuối năm. Mỗi lần gói bánh tét, là nhà tôi vui lắm. Như thể một tiểu đội tập hợp. Và ngoại là Đội trưởng. Đứng ra chỉ huy và phân công nhiệm vụ cho chúng tôi. Chị tôi thì đi rọc tàu lá chuối. Mẹ thì hơ lửa tàu lá. Tôi thì lau lá. Và ngoại là người đảm nhiệm phần quan trọng nhất đó là làm nhân bánh. Có lần đó, tôi hỏi ngoại: “ Ngoại ơi, sao nhà mình lại không gói bánh tét nhân chuối vậy! Con thấy nhân chuối ngon mà ngoại, nhân mỡ ăn ngán lắm! ”. Thế là, tôi bị ngoại cốc cho một cái vào trán: “Ngốc ơi, ai đời ngày đầu năm lại đi ăn chuối cho nguyên năm chúi nhụi, bây ăn nhân mỡ này. Mỡ trong trẻo lại thơm ngon, béo ngậy. Như thế cho nguyên năm được  trong trẻo như nước, làm ăn hên, biết chưa? ”. Tôi cười thút thít: “ Dạ, con đã hiểu, thưa ngoại! ”.

Và, thêm một phần không thể thiếu đó là hấp bánh. Tôi ngồi hấp mà vừa vui lại vừa lo. Vui vì sắp được dùng một khoanh bánh tét nóng hổi, thơm ngon. Lo vì tôi sợ không biết bánh đã chín vừa tới chưa, tôi sợ rằng bánh khô nước sẽ bị khét. Khi đó, kiểu gì cũng bị ngoại cốc vào đầu !

Đó là “ những câu chuyện nhỏ dưới bếp ”. Và tất nhiên. Vào ngày Tết sẽ không khỏi thiếu đi phần bánh, mứt để tiếp khách và đón giao thừa. Hòa cùng với mùi khói thơm của các món ăn trong bếp là mùi của các hạt hướng dương, hạt dưa hấu, hạt bí, mứt dừa và mứt tầm giuộc cũng tỏa ra mùi hương chua chua, thơm thơm làm lay động sống mũi của chúng tôi và khiến bản thân vô cùng thích thú, muốn được thưởng thức chúng.

Như ngày xưa, ăn bánh là phải uống trà. Và theo phong tục, trên chiếc bàn tiếp khách của nhà tôi. Lúc nào cũng đều có sẵn một ấm trà nóng như sự hiện diện của một thành viên không thể thiếu. Có nhiều loại trà như: trà bắc, trà sen, trà gừng, trà táo đỏ Cung Đình Huế,… chỉ cần châm vào một cốc nước ấm rồi ngồi xuống, ăn một miếng mứt rồi uống một tách trà nóng thì ôi thôi! Thật sự không gì sung sướng bằng, lúc này đây, mới thật sự cảm nhận được bốn chữ “ tận hưởng cuộc sống ” là như thế nào!

Rồi! Thường thì vào ngày Tết, người ta hay dùng các món như: canh khổ qua, thịt kho, cá kho. Và, hòa trộn cùng với những món ăn truyền thống đó là “ mùi chua ” của dưa cải và dưa kiệu. Phải chăng ? Đây là “ mùi của Tết ”. Có vị chua như những nỗi buồn và ấm ức, vị ngọt như sự an ủi, những cái ôm ấm áp. Vị cay của những lần cay sống mũi, khóe mắt khi cảm thấy chạnh lòng, xót xa ! Tất cả, đều gói gọn trong hai chữ “ năm rồi ”!

Tết về! Vui nhất là đám trẻ con, tụi nó có dịp được bố mẹ sắm cho bộ quần áo, váy đầm xinh. Và chạy tung tăng, nô đùa khắp xóm. Ca hát, nhảy múa và nối đuôi nhau chơi các trò chơi như: rồng rắn lên mây, chi chi chành chành, bịt mắt bắt dê, mèo đuổi chuột,.. Và, chung vui cùng với đám trẻ con là những chiếc chăn, màn, mùng, mềm,…Khi chúng được giặt giũ sạch sẽ và tung mùi hương dịu nhẹ dưới ánh nắng chói chang của mặt trời!

Vậy là, Tết đã về rồi đó. Nghe thoang thoảng đâu đây “ một mùi Tết ” vô cùng ngọt ngào và ấm áp. Và! Dù cho quê hương có thay da đổi thịt thế nào đi chăng nữa thì ngày Tết quê tôi vẫn luôn là như thế. Luôn vui tươi, sôi nổi và sẵn sàng chào đón những đứa con xa nhà trở về. Về đi, về để “ ngửi ” xem mùi Tết quê ta nó đặt trưng và ấm áp nghĩa tình như thế nào !

Huỳnh Nguyễn Diễm Kiều - cựu HS Trường THPT Cao Lãnh 1

 

 


 
MÙI TẾT QUÊ PDF. In Email
Thứ hai, 11 Tháng 1 2021 20:13

 

                                                  Mùi Tết quê !

 

Trong kí ức tuổi thơ của tôi. Tết luôn về rất sớm! Có lẽ là ngay sau rằm tháng Chạp, khi các chợ bắt đầu trang trí và trưng bày những mặt hàng để đón Tết. Không khí ngày càng tấp nập, rộn ràng hơn trong ngày hai mươi ba Tết khi mọi người cùng nhau đưa ông Táo về trời. Trên tivi, radio bắt đầu công chiếu những chương trình hài kịch Tết, bản nhạc Xuân,…báo hiệu một mùa xuân mới sắp về trên quê hương tôi.

Tết về! Nhà nhà đều vui, người người đều mặc áo mới thật xinh, thật đẹp. Những ngày cuối năm, quả là tất bật. Có biết bao thứ để lo, bao nhiêu việc để làm. Mọi người, ai ai cũng đều lo chuẩn bị mọi thứ thật tươm tất để đón Tết. Các ngôi nhà, ô cửa sổ như được “ tháo bỏ ” lớp áo cũ mèm đầy bụi bặm mà thay vào đó là những sự mới mẻ, sáng tinh. Mọi người thì chung tay chuẩn bị quà tết cho những người thân và bạn bè của mình.

Hòa cùng không khí vui tươi và rộn ràng ấy. Những cành hoa mai cũng tung cánh múa hát dưới cái nắng xuân dịu dàng ngày giáp Tết. Bên những con đường, tiếng bước chân như nhịp điệu của bản giao mùa cứ thế mà từ từ trôi, thật chậm rãi. Hàng cây xanh ven đường như được khoác lên mình lớp áo mới. Đón chào người đi đường với một màu xanh mát mẻ khiến ai nấy cũng đều cảm thấy như Tết đang đến cận kề bên mình.

Ngoài những màu sắc bên ngoài đó thì ngày Tết quê tôi còn có những “ mùi Tết ” đặc trưng mà không phải ở đâu cũng có à nghen! Mỗi khi mà Tết về. Nhà tôi như thêm người thêm việc. Vừa vất vả lại vừa vui. Bình thường thì nhà tôi chỉ toàn nấu nướng bằng bếp gas thôi. Mà mỗi khi Tết về, thì sẽ dành hết sự “ ưu tiên ” cho bếp củi. Ngoại tôi cái bếp lò nấu bằng củi trông đã mắt lắm. Nhất là mỗi lần nấu cơm, canh. Ngoại hay “ chắt ” nước cơm ra và dùng sau bữa ăn. Còn mẹ tôi thì rất thích ăn cơm cháy. Mỗi lần nấu cơm bằng củi, mẹ đều “ đặt sẵn ” một phần cơm cháy khét nghẹt nhưng thơm nở mũi dành cho mình. Đặc biệt hơn là món thịt kho hột vịt. Thường ngày, ngoại toàn kho bẳng bếp gas. Mà nay Tết về nên là “ thay đổi tí xíu cách thức ”. Ngoại bảo tôi: “ Bây biết hông? Kho thịt bằng củi nó thơm với ngon hơn kho bằng gas. Bây chịu cực một chút mà ăn ngon, mỡ rịu, thịt mềm mà mùi vị cũng mang đậm tính dân dã của người miền Tây mình nữa! ”.

Và! Vẫn còn nguyên vẹn đó hình ảnh những chiếc bánh tét nhân mỡ vào những ngày cuối năm. Mỗi lần gói bánh tét, là nhà tôi vui lắm. Như thể một tiểu đội tập hợp. Và ngoại là Đội trưởng. Đứng ra chỉ huy và phân công nhiệm vụ cho chúng tôi. Chị tôi thì đi rọc tàu lá chuối. Mẹ thì hơ lửa tàu lá. Tôi thì lau lá. Và ngoại là người đảm nhiệm phần quan trọng nhất đó là làm nhân bánh. Có lần đó, tôi hỏi ngoại: “ Ngoại ơi, sao nhà mình lại không gói bánh tét nhân chuối vậy! Con thấy nhân chuối ngon mà ngoại, nhân mỡ ăn ngán lắm! ”. Thế là, tôi bị ngoại cốc cho một cái vào trán: “Ngốc ơi, ai đời ngày đầu năm lại đi ăn chuối cho nguyên năm chúi nhụi, bây ăn nhân mỡ này. Mỡ trong trẻo lại thơm ngon, béo ngậy. Như thế cho nguyên năm được  trong trẻo như nước, làm ăn hên, biết chưa? ”. Tôi cười thút thít: “ Dạ, con đã hiểu, thưa ngoại! ”.

Và, thêm một phần không thể thiếu đó là hấp bánh. Tôi ngồi hấp mà vừa vui lại vừa lo. Vui vì sắp được dùng một khoanh bánh tét nóng hổi, thơm ngon. Lo vì tôi sợ không biết bánh đã chín vừa tới chưa, tôi sợ rằng bánh khô nước sẽ bị khét. Khi đó, kiểu gì cũng bị ngoại cốc vào đầu !

Đó là “ những câu chuyện nhỏ dưới bếp ”. Và tất nhiên. Vào ngày Tết sẽ không khỏi thiếu đi phần bánh, mứt để tiếp khách và đón giao thừa. Hòa cùng với mùi khói thơm của các món ăn trong bếp là mùi của các hạt hướng dương, hạt dưa hấu, hạt bí, mứt dừa và mứt tầm giuộc cũng tỏa ra mùi hương chua chua, thơm thơm làm lay động sống mũi của chúng tôi và khiến bản thân vô cùng thích thú, muốn được thưởng thức chúng.

Như ngày xưa, ăn bánh là phải uống trà. Và theo phong tục, trên chiếc bàn tiếp khách của nhà tôi. Lúc nào cũng đều có sẵn một ấm trà nóng như sự hiện diện của một thành viên không thể thiếu. Có nhiều loại trà như: trà bắc, trà sen, trà gừng, trà táo đỏ Cung Đình Huế,… chỉ cần châm vào một cốc nước ấm rồi ngồi xuống, ăn một miếng mứt rồi uống một tách trà nóng thì ôi thôi! Thật sự không gì sung sướng bằng, lúc này đây, mới thật sự cảm nhận được bốn chữ “ tận hưởng cuộc sống ” là như thế nào!

Rồi! Thường thì vào ngày Tết, người ta hay dùng các món như: canh khổ qua, thịt kho, cá kho. Và, hòa trộn cùng với những món ăn truyền thống đó là “ mùi chua ” của dưa cải và dưa kiệu. Phải chăng ? Đây là “ mùi của Tết ”. Có vị chua như những nỗi buồn và ấm ức, vị ngọt như sự an ủi, những cái ôm ấm áp. Vị cay của những lần cay sống mũi, khóe mắt khi cảm thấy chạnh lòng, xót xa ! Tất cả, đều gói gọn trong hai chữ “ năm rồi ”!

Tết về! Vui nhất là đám trẻ con, tụi nó có dịp được bố mẹ sắm cho bộ quần áo, váy đầm xinh. Và chạy tung tăng, nô đùa khắp xóm. Ca hát, nhảy múa và nối đuôi nhau chơi các trò chơi như: rồng rắn lên mây, chi chi chành chành, bịt mắt bắt dê, mèo đuổi chuột,.. Và, chung vui cùng với đám trẻ con là những chiếc chăn, màn, mùng, mềm,…Khi chúng được giặt giũ sạch sẽ và tung mùi hương dịu nhẹ dưới ánh nắng chói chang của mặt trời!

Vậy là, Tết đã về rồi đó. Nghe thoang thoảng đâu đây “ một mùi Tết ” vô cùng ngọt ngào và ấm áp. Và! Dù cho quê hương có thay da đổi thịt thế nào đi chăng nữa thì ngày Tết quê tôi vẫn luôn là như thế. Luôn vui tươi, sôi nổi và sẵn sàng chào đón những đứa con xa nhà trở về. Về đi, về để “ ngửi ” xem mùi Tết quê ta nó đặt trưng và ấm áp nghĩa tình như thế nào !

Huỳnh Nguyễn Diễm Kiều - cựu HS Trường THPT Cao Lãnh 1

 

 


 
« Bắt đầuLùi12345678910Tiếp theoCuối »