Thứ ba, 22 Tháng 5 2018
Trang chủ Tập san văn nghệ

Thời gian là vàng

Ulti Clocks content

Mạng giáo dục VNedu

Website Trường trực tuyến

Kỳ thi HSG năm 2015-2016

Website các trường ĐH, CĐ

Website liên kết

THỐNG KÊ

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay675

Hiện tại: 46 khách, 1 bots 
Tập san văn nghệ


Ai nhuộm mà thắm vậy, phượng ơi? PDF. In Email
Thứ năm, 17 Tháng 5 2018 01:52

Ai nhuộm mà thắm vậy, phượng ơi?

Đi dọc dài xuyên qua những mùa áo trắng, phượng cứ xôn xao làm da diết lối hè về. Bạn có tìm gặp ở đâu loài hoa nào thắm tươi hơn phượng? Chắc là không, chỉ mình phượng thôi đủ đỏ cháy suốt những mùa hè.

Bây giờ, phượng đang hớn hở khoác tay nhau mỉm cười đón hè về rực rỡ. Hơn bao giờ hết, những cánh hoa rung rinh kia đang khoe màu áo đỏ rạng ngời. Chọn mùa hè tinh khôi để cùng áo trắng học trò bầu bạn, hữu ý hay vô tình mà sao sáng nay mùa bỗng dưng thắm thiết quá, phượng ơi!

Phượng, hình như chưa bao giờ chịu làm những đóa hoa đứng một mình đơn lẻ. Chính sự kết nối chặt bền đã làm nên những vùng ráng đỏ bao la. Sức mạnh sắc màu đã tôn vinh miệt mài cho một loài hoa cánh mỏng, khi phượng cứ thản nhiên hò hẹn cùng nhau bung nở mỗi lúc sang hè. Phượng, bao giờ cũng thật nhiều, tràn trề, đầy lên phủ kín cả cây cành bát ngát. Phượng, đan lẫn vào nhau làm lối đi về rợp đỏ cả khoảng trời mùa hạ áo ai bay…

Bạn có biết vì sao tuổi học trò cứ lặng thầm mãi yêu một loài hoa phượng? Sao cứ xốn xang ngắm nhìn màu hoa thắm ấy mỗi sáng mỗi chiều? Phải chăng vì chứa chan cái sắc thắm tươi đỏ đến nao lòng, phượng cứ đẹp, cứ sáng ngời lên trên những con đường, trong mỗi sân trường, từng góc phố. Dẫu cho ngày mưa hay nắng, phượng vẫn thản nhiên khoe màu dưới cái oi bức của mùa hè hối hả, cứ mặc ngoài kia đời ồn ã những bon chen…

Vào những khi nắng chiều mùa hạ bớt oi nồng, phượng lại miệt mài làm loài hoa thủ thỉ. Những câu chuyện mênh mang của một thời tuổi trẻ lắm mộng mơ. Phượng đã làm chứng nhân cho những mối tình thơ trong trẻo. Mang bao ước vọng lớn lao cho những nẻo đường đời. Rồi một ngày dẫu có rời xa bảng phấn, giã biệt thầy bạn, chia tay mái trường mến yêu nhưng mãi mãi ta cũng như người, trong tim vẫn còn lưu giữ mãi sắc phượng hồng cháy bỏng của ngày xưa.

Mùa hè càng chói chang, phượng càng nồng nàn thắp lửa. Hoa đỏ cứ thong dong mà khoe sắc giữa đất trời. Những cánh hoa mang màu thời gian cứ xếp chồng lên nhau như một vùng ký ức, và chúng lại tươi mới rỡ ràng khi mùa hạ huy hoàng đã ở quanh đây. Đến vì người, thắm vì đời nên phượng càng tha thiết lắm, dốc hết, cho đi, cháy bỏng suốt cả một mùa hè. Những cánh hoa nhỏ kiên trì cứ bám chặt lấy thân cành tin cậy, chúng chưa bao giờ chịu buông tay trước khi mùa hạ lưu luyến cũng đành phải rời đi.

Bây giờ hè đang gọi, bạn có quay trở về miền nhớ khi xưa để thêm lần chuyện trò miên man cùng phượng? Hình như cánh gió ngoài kia cũng đang muốn với gọi quá giang cùng. Bởi, thời gian dù có phôi pha, lòng người vẫn không hề phai nhạt. Như phượng vẫn đợi chờ, muôn ngàn năm vẫn thế, như màu hoa đỏ dẫu phong ba vẫn cứ mãi trường tồn dài lâu theo năm tháng. Như qua bao nhiêu mùa hè rồi, sắc màu phượng vẫn cứ mới y nguyên. Phải chăng cái màu sắc hân hoan của loài hoa xinh tươi ấy đã được những bàn tay tài hoa tô vẽ. Ai nhuộm mà thắm vậy, phượng ơi?

 

                                                              Ngọc Điệp

 
"Nếu ngày mai không bao giờ đến" PDF. In Email
Thứ ba, 15 Tháng 5 2018 20:26

“Nếu ngày mai không bao giờ đến”

Tôi đã đọc một quyển sách có nhan đề như vậy của một tác giả người Nhật – Yasushi Kitagawa, được xuất bản năm 2006. Lời bạt cuốn sách có ghi rõ: ngay sau khi cuốn tiểu thuyết của tác giả nhà giáo này được phát hành, nó đã trở thành nổi tiếng và đạt doanh số bán hàng lên tới 90.000 bản, được xếp hạng nhất trong bảng xếp hạng của “Hội nghiên cứu phổ biến việc đọc sách” năm 2007.

Thoạt xem, cứ ngỡ rằng quyển sách này chỉ dành riêng cho những người trẻ, bởi nó đang truyền đi một thông điệp cần thiết về cách sống cho tuổi trẻ: phải biết trân trọng ngày hôm nay mình đang sống, vì không phải ai cũng có được ngày mai! Cuộc đời của mỗi người không bao giờ được định đoạt trước điều gì cả, cho nên mỗi con người phải nỗ lực không ngừng để thực hiện những mơ ước của mình. Sao cho mỗi ngày đi qua, ta đang tiến dần đến điều mình mơ ước, một chút thôi cũng được. Cái triết lý sống ấy tưởng chừng giản đơn mà hóa ra lại vô cùng sâu sắc. Và nó nghiệm đúng với tất cả mọi người, mọi lứa tuổi, mọi thành phần trong xã hội, chứ không hẳn chỉ riêng dành cho ai.

Quả vậy, dẫu đi qua tuổi 17 lâu rồi, nhưng quyển sách đã để lại trong tôi bao điều suy tư thấm thía. Con người sống trong đời, hạnh phúc và bất hạnh là những món quà ngang như nhau, ta không có quyền lựa chọn. Khi tuổi trẻ cứ nhởn nhơ cho rằng tháng năm sống của mình còn dài mà sao lãng đi mọi thứ, thì có khi ta lại không kịp làm một điều đơn giản nhất cho mình và cho người khác! Lúc đó thì chỉ còn là một sự hối tiếc muộn màng mà thôi! Vậy nên, mỗi ngày trôi qua hãy sống như “ngày mai không bao giờ đến”, thì bạn sẽ sống được trọn vẹn, đủ đầy, sẽ làm cho cuộc sống của mình có thêm ý nghĩa biết bao nhiêu!

Toàn bộ quyển sách là những tư tưởng tích cực và tinh thần lạc quan mạnh mẽ của tất cả các nhân vật, cho dù họ rơi vào những hoàn cảnh bất hạnh khổ đau nhất. Cô gái Haruka 17 tuổi bị mắc chứng u não, biết mình không còn sống được bao lâu, nhưng cô vẫn xinh tươi, vui vẻ, tràn trề sức sống và không ngừng cố gắng để làm thay đổi người bạn trai thân yêu nhất của mình. Cô luôn động viên, truyền cảm hứng và mong muốn chàng trai Yousuke trở thành người mạnh mẽ, có nhiều ước mơ và thực hiện thành công những mơ ước đó trong đời. Cô không bao giờ tỏ ra bi lụy khổ sở, thậm chí cho đến phút cuối, chàng trai mới biết sự thật rằng cô bạn gái thân yêu của mình mắc bệnh nan y. Còn cha của Haruka, người đã đột ngột qua đời khi cô mới 1 tuổi, thì dường như đã có những “dự cảm” cho ngày mai của mình, cho nên ông đã để lại những trang nhật ký “dài vô tận” cho cô làm phương châm sống, nó được bắt đầu viết từ lúc cô còn nằm trong bụng mẹ. Ông viết cho đứa con của mình khi mà còn chưa biết nó là trai hay gái, những lời căn dặn và khuyên nhủ ân cần của một người cha về tất cả mọi thứ, mong sao cho con được sống hạnh phúc và thành công. Khi làm việc đó, ông cũng đã có một “lý do” riêng là nếu như mình không thể cùng con đi hết cuộc đời này. Và thật là không may, điều đó đã trở thành sự thật khi người cha tuyệt vời ấy đã không có được ngày mai của mình.

Còn đối với chàng trai trẻ Yousuke, những tháng ngày trước khi được gặp Haruka chỉ là những chuỗi ngày vô vị, nhạt nhẽo, không có mục đích sống rõ ràng, những ước mơ cứ nhạt nhòa rồi trở thành trì hoãn. Thế nhưng, từ khi quen biết Haruka, cậu đã trở thành một con người khác, thay đổi hoàn toàn từ hình thức bên ngoài đến tư tưởng, suy nghĩ, nhận thức và cách sống. Cô gái ấy đã “chinh phục” được một tài năng đang tiềm ẩn, bắt đầu là phát hiện ra rồi khiến cho nó dần dần được định hình, được nuôi dưỡng và phát triển. Và quả thật, nhờ vào tình cảm mãnh liệt đối với Haruka, cậu đã tự hứa sẽ làm được, vì mình và vì cả người bạn gái thân thiết đã không còn trên cõi đời. Chính sự nỗ lực học tập không ngừng, “học như điên”, đã mang lại cho chàng trai kết quả tốt đẹp: đúng 20 năm sau ngày Haruka qua đời, Yousuke đã làm được điều mà cô gửi gắm và kỳ vọng, đó là trở thành một họa sĩ tài danh, một thầy giáo mẫu mực, là tác giả của nhiều cuốn sách quý giá cho mọi người.

Trong câu chuyện còn có một nhân vật khác, tuy không nổi bật nhưng lại là một dấu lặng xót xa làm nhói lòng người, đó là một cậu học sinh phổ thông, học trò của Yousuke. Cậu bé bị khối u trong não nhưng vẫn là một cậu bé rất vui tươi. Giữa hai lần phẫu thuật, cậu bé đã đến nhà thăm và cám ơn người thầy giáo của mình, trên tay ôm một quyển sách do thầy viết vì cậu cho rằng quyển sách đó thầy viết ra là để dành riêng cho mình. Khi được thầy giáo hỏi thăm về bệnh tình, cậu vẫn bình tĩnh nói: “Căn bệnh là một quả bom nổ chậm mà em không biết bao giờ sẽ nổ”. Và sau đó chưa đầy 1 tháng, cậu bé cũng đã mất, cũng đã mãi mãi không có ngày mai.

Khép quyển sách lại, trong lòng tôi vẫn còn bao nhiêu suy nghĩ đan xen. Day dứt về số phận con người, về sự sống và cái chết. Khi nghĩ đến cái chết có nghĩa là ta đang nghĩ về sự sống. Nhưng không vì thế mà bi lụy, trái lại, vượt lên trên đó là đông lực mạnh mẽ hướng vào sự trường tồn của niềm tin để giúp con người luôn tiến về phía trước. Nếu như ngày mai không bao giờ đến, thì ta hãy sống thật đầy, sống thật đẹp, sống thật ý nghĩa ngay trong ngày hôm nay, không chỉ sống cho mình, mà hãy biết sống cho người khác, vì người khác. Vì ngày mai dù không đến với người này nhưng lại là niềm hạnh phúc mong chờ của người khác. Vì chẳng phải mỗi một người chúng ta đều chính là một sự kỳ vọng của một ai đó hay sao? Cũng như ông bà cha mẹ luôn kỳ vọng con cháu sẽ thực hiện phần mơ ước của đời mình, có nghĩa là họ được thực hiện tiếp nguyện vọng của mình trong một cuộc đời khác sau đó. Cũng bởi vì trên trái đất này, sự sống bao giờ cũng luôn luôn là một chuỗi tiếp nối không ngừng.

Một câu chuyện vô cùng cảm động về một tình bạn thật đẹp, tuy rằng chỉ diễn ra ngắn ngủi trong một mùa hè giữa hai người trẻ đang ở độ tuổi 17. Cho dù một trong hai người ấy đã ra đi thật sớm, nhưng trên tất cả là một thứ tình cảm cao đẹp đã để lại dấu ấn sâu đậm vô cùng trong lòng người còn ở lại, thôi thúc người còn sống phải sống một cuộc đời thực sự ý nghĩa, như mỗi người chỉ có một lần sống, nên phải sống sao cho xứng đáng. Như tác giả của cuốn sách đã nêu lên một phương châm sống đáng để cho tất cả mọi người cùng suy ngẫm: Một đời người sẽ có gì xảy ra và xảy ra lúc nào thì không ai biết trước được. Mọi người đều nghĩ ngày mai sẽ tới như một điều hiển nhiên. “Trên đời này chẳng ai có thể đảm bảo ngày mai sẽ đến”. Có những người hiểu được những câu chữ này nhưng họ cũng không bao giờ nghĩ rằng có thể chính mình bỗng nhiên sẽ không có ngày mai.

Một quyển sách đã vượt ra khỏi giới hạn sách hay và ý nghĩa. Nó là một lời khuyên nhủ và răn dạy quý báu dành cho tất cả mọi người, nhằm hướng con người đến với thành công và hạnh phúc khi biết sống một đời sống thực sự. Bạn còn chần chờ gì nữa mà không tìm đọc nó ngay đi!

 

                                                 Ngọc Điệp

 

 
Đọc "Chuyện ở Diêu" PDF. In Email
Thứ bảy, 12 Tháng 5 2018 13:30

Đọc “Chuyện ở Diêu”

Một đặc san chứa đựng ăm ắp tình. Cái tình với người, với cảnh, với ấm áp từng lối đi, từng cây cỏ, mỗi khung cửa lớp nơi ngôi trường mình vừa mới rời xa. Được viết bởi chính những người trong cuộc.

Từng câu chuyện đơn lẻ nhưng xâu chuỗi nhau bởi chính những cô cậu học trò vừa mới bước đi khỏi về phía xa xa, họ đã quay nhìn về ngôi trường của mình bằng chứa chan hoài niệm, bằng nỗi nhớ, sự luyến tiếc, bâng khuâng và cả niềm kiêu hãnh, tự hào đầy mãn nguyện. Hãnh diện đã từng được khoác áo đồng phục trường chuyên. Từng câu chuyện được gửi về từ những nơi xa, trong giảng đường một trường Đại học trong nước hay từ một quốc gia xa xôi nào đó, nơi họ vừa đặt chân đến cho một quãng đời mới để tiếp tục học tập, tiếp tục hành trình chinh phục thành công và hạnh phúc…

Đặc san được hoàn thành vào tháng 11 năm 2017, là sản phẩm của Câu lạc bộ Phóng viên trẻ, trường THPT Chuyên Nguyễn Quang Diêu. Gom góp, chắt chiu và trân quý trong từng trang sách, trong mỗi câu từ. Hình ảnh đẹp, màu sắc hài hòa, trình bày sang trọng, in giấy láng, dày 105 trang, khổ 14x20. Không khó để tìm gặp trong đó hầu như tất cả những gì thuộc về một ngôi trường trung học phổ thông mang tên Nguyễn Quang Diêu ngày nào: từ học sinh các khóa học, những gương mặt thầy cô giáo, sân bóng, vườn trường, ô cửa, bác bảo vệ, cô lao công, cô nhân viên văn phòng, cả những bậc phụ huynh mỗi ngày đưa đón con cho đến những tâm tình của một cô giáo chủ nhiệm, của thầy Hiệu trưởng…

Những câu chuyện tự sự hình như đang nói với người đi sau. kể về biết bao nhiêu chuyện vui buồn, chuyện học hành, chuyện chơi, chuyện bạn bè, thầy cô, chuyện những ước mơ và cả chuyện… yêu! Xen lẫn trong niềm nuối tiếc là một sự “nhớ” vô cùng, nó chiếm lĩnh hầu hết mọi suy tư và tình cảm của người viết, nó lan tỏa và đi sâu vào mỗi ngóc ngách, vào từng hình ảnh, từng con chữ, mỗi cái tiêu đề… của ấn phẩm nhỏ xinh này! Nhớ… và… nhớ! Ba năm gắn bó biết bao nhiêu tình, khi xa rồi lại trào dâng thành niềm nhớ! Rồi lại lo sợ một ngày mình sẽ “quên” đi, thì có nghĩa là họ vẫn đang còn ngập tràn trong “nỗi nhớ” đó thôi!

Có trò ngoan, có trò nghịch ngợm, có thành tích học tập cao ngất ngưởng, cũng có ê hề lỗi vi phạm, có thành công mỹ mãn, cũng có thất bại não nề… Không sao cả, học trò mà, vì cuối cùng thì tất cả những trải nghiệm ấy đều lưu lại trong ký ức đẹp đến nao lòng. Bao quát trong “toàn cảnh” sản phẩm này là lởi thủ thỉ của tất cả các “loại chuyên”: chuyên Văn, chuyên Toán, chuyên Anh, chuyên Lý, chuyên Hóa, chuyên Sinh, chuyên Tin và lớp A. Ai cũng trăn trở cho ngày hai mươi tuổi của mình, ai cũng mong ước một ngày nọ thành công tươi sáng, và ai cũng mơ lần quay trở lại “Diêu” trong sự trùng phùng thật rỡ ràng chứ không chỉ là mông lung nỗi nhớ!

Đặc san thật hay và đẹp. Rất tao nhã mà để lại ấn tượng sâu sắc. Là món quà quý cho những học sinh lớp dưới đang hàng ngày làm bạn cùng “Trường Diêu”. Là hoài niệm tràn trề cho những ai đã rời xa “Trường Diêu”- ngôi nhà thân thương nhất trong một quãng đời tuổi trẻ của họ. Lối viết tự nhiên, nhiều cảm xúc, đôi lúc có phần dí dỏm, hài hước mà vẫn chất chứa bao la cái “tình”. Phải! Chỉ có cái “tình” sâu nặng đến thế mới làm nên được những trang viết trào dâng xúc cảm đến nao lòng!

Đọc “Chuyện ở Diêu” bỗng thấy mình thương sao lạ! Thương lắm những cô cậu học trò tình nặng nghĩa sâu trên đất Tháp quê mình. Nhân tài của ngày mai cũng xuất phát chính từ những nơi như vậy, nơi mà nhân cách của con người cứ đẹp lên, rạng ngời, lấp lánh, để làm cho cuộc sống này càng trở nên nhiều ý nghĩa.

 

                                                                                 Ngọc Điệp

 
Hè! PDF. In Email
Thứ năm, 10 Tháng 5 2018 23:40

               Hè!

 

Phượng đã sang, biết là hè đang đến

Trời biếc xanh, vì mây trắng bỗng xanh

Khi ngoài sân dập dìu đàn bướm nhỏ

Hoa đỏ rung rinh trổ ngát cây cành

 

Yêu áo trắng, ngày mai thôi áo trắng

Tuổi mộng mơ, mai rồi hết mộng mơ

Gom kỷ niệm cất vào trong góc nhớ

Gom tiếng ve, cả giọng nói cô thầy

 

Đi qua mùa thi, cặp sách về xếp lại

Bỏ quên sân trường vương chiếc lá rơi

Nghe tiếng trống buổi sau cùng lặng lẽ

Người bước đi, xao xác phía chân trời…

 

Mai rồi ta xa, chỉ mùa hè ở lại

Mùa ghé trên mỗi ghế đá, hàng cây

Mùa bâng khuâng lối về theo áo trắng

Gặp ngày xanh trên dáng tóc xuân thì…

 

              Ngọc Điệp

 
Giấc mơ sông PDF. In Email
Thứ tư, 09 Tháng 5 2018 21:54

          Giấc mơ sông

 

Sông nhỏ ơi, sao cứ tìm về biển lớn

Khi quanh đây nhiều bờ bãi nông sâu

Mặc những mùa, cứ nghiêng về phía biển

Có băn khoăn một ngày nọ sẽ khô dòng?

 

Sông  khiêm nhường chưa hề thôi rào rạt

Hát âm thầm khúc tình tự ngàn năm

Cũng có khi hạt phù sa đỏ mắt

Sóng cuồng dâng mùa bão nổi gió dồn

 

Có những ngày ánh mặt trời thiêu đốt

Vẫn kiên trì dòng nước mát trôi êm

Khi mùa đông dòng lạnh băng rét buốt

Trái tim bâng khuâng ấm áp tự đáy lòng

 

Sông miệt mài suốt  đời lo gạn đục

Mơ một ngày chạm được biển xa xôi

Mang dòng trong hòa chung cùng biển lớn

Thành đại dương xanh bát ngát mây trời

 

Sông nhỏ ơi

Cứ nuôi giấc mơ để ngày ngày tha thiết

Để tặng cho đời dòng thăm thẳm màu xanh

Mùa mùa reo vui cứ rì rào con sóng nhớ

Cho giọt yêu thương thành lai láng đến muôn trùng…

 

                  Ngọc Điệp

 

 

 

 
« Bắt đầuLùi12345678910Tiếp theoCuối »