Thứ hai, 20 Tháng 8 2018
Trang chủ Đoàn thanh niên

Thời gian là vàng

Ulti Clocks content

Mạng giáo dục VNedu

Website Trường trực tuyến

Kỳ thi HSG năm 2015-2016

Website các trường ĐH, CĐ

Website liên kết

THỐNG KÊ

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay1822

Hiện tại: 28 khách, 1 bots 

Đoàn thanh niên

BCH ĐOÀN TRƯỜNG THPT CAO LÃNH 1

NHIỆM KỲ 2013 - 2014

 

TT
Họ và tên
Chi đoàn
Chức vụ
1
Nguyễn Văn
Vui
CĐGV
BTĐT
2
Phan Quốc
Nam
CĐGV
P. Bí thư
3
Huỳnh
11A1
P. Bí thư
4
Nguyễn Thị Ngọc
Trâm
12A1
UVTV. BCH
5
Nguyễn Phương Khánh
11A1
UVTV. BCH
6
Nguyễn Thị Như
Hiền
12CBo2
UV. BCH
7
Nguyễn Tấn
Phát
11A1
UV. BCH
8
Hồ Thi Bích
Nhi
11A3
UV.BCH
9
Phạm Ngọc
Châu
12A1
UV. BCH
10
Nguyễn Phước
Hậu
11A1
UV. BCH
11
Nguyễn Thanh
Sang
11A2
UV. BCH
12
Trần Nguyễn Bảo
Châu
10A1
UV. BCH
13
Đỗ Xuân
Tân
12A2
UV. BCH

 

Các hoạt động đoàn


Giới thiệu Phần 4 quyển sách "Chia sẻ tâm hồn và Quà tặng cuộc sống"
Thứ tư, 01 Tháng 8 2018 00:44

Giới thiệu Phần 4 quyển sách “Chia s tâm hồn và Quà tặng cuộc sống”

 

Với tựa đề “Vượt qua trở ngại”, phần 4 của quyển sách gồm 8 câu chuyện chứa đầy nghị lực của những con người tưởng chừng như có thể đầu hàng số phận. Nhưng không, họ đã chiến thắng bản thân mình để làm nên những kỳ tích giữa cuộc sống đời thường. Mỗi câu chuyện đều mang một sức mạnh nội tâm dữ dội, nó lan truyền đến người đọc cảm giác mạnh mẽ về ý chí vươn lên, về sự cố gắng và nỗ lực không ngừng để mỗi con người có thể tự vẽ nên bức tranh cuộc đời thật tuyệt diệu cho chính mình! Đó cũng chính là thông điệp mà Walt Disney đã gửi đi nhằm khẳng định vững chắc một ý nghĩa: “Với tôi, hạnh phúc là khi làm được những điều không thể!”.

Câu chuyện “Khát vọng của một người mù” kể về một người đàn ông bị mù cả hai mắt trong chiến tranh. Trước đó, ông từng là một vận động viên tài ba.Với tính cách của một người có năng khiếu về thể thao và quyết tâm vượt lên số phận, ông quyết định thử sức mình trong một môn thể thao hoàn toàn mới, thậm chí lúc còn sáng mắt ông cũng chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ chơi, đó là môn… đánh gôn! Bằng lòng quyết tâm cao độ và tình yêu mãnh liệt dành cho thể thao, ông đã làm nên điều kỳ diệu – 13 lần trở thành nhà vô địch quốc gia trong bộ môn đánh gôn dành cho người mù! Thậm chí, ông còn dám chủ động đánh cược một ván đấu với một gôn thủ tài ba, người mà ông hết sức ngưỡng mộ tài năng từ trước. Và khi được giao quyền ưu tiên quyết định thời gian và địa điểm thi đấu, người đàn ông mù này đã tự tin chọn thời gian thi đấu vào lúc… 10 giờ tối!

Câu chuyện “Mệnh lệnh đặc biệt” là một hành động dũng cảm phi thường nhân danh tình bạn của những người lính trong chiến tranh. Khi người lính tận mắt chứng kiến người bạn thân thiết của mình ngã xuống trong trận chiến ác liệt, dưới làn lửa đạn vun vút, anh không ngần ngại xin phép người chỉ huy được chạy ra mang xác người đồng đội của mình về. Khi người chỉ huy nói rằng không cần thiết, vì bạn của anh chắc chắn đã hy sinh, và anh có thể cũng bỏ mạng khi chạy ra ngoài ấy. Và anh đã bất chấp, lao đi giữa làn đạn, chạy đến bên gắng sức nhấc người bạn lên vai để chạy về chiến hào. Khi cả hai cùng ngã nhoài vào lòng chiến hào, người lính đã bị thương còn bạn của anh thì đã tắt thở. Viên chỉ huy nói: “Anh thấy không, bạn của anh đã hy sinh, còn vết thương của anh có thể nguy hiểm đến tính mạng đấy. Tôi đã nói với anh làm vậy không đáng mà!”. Nhưng người lính trả lời: “Điều đó rất đáng làm vì khi tôi đến nơi, anh ấy vẫn còn thoi thóp. Và tôi rất thỏa nguyện khi nghe anh ấy nói rằng: Tớ biết thế nào cậu cũng đến mà!”. Rõ ràng, với người lính trong câu chuyện, đó chính là mệnh lệnh của trái tim! Và, đó cũng chính là tư tưởng lớn của Francois về tình bạn: “Một người bạn đích thực là điều hạnh phúc lớn nhất và là điều ta ít tốn công suy nghĩ nhất để có được”.

Câu chuyện “Từ một hũ mứt” là một cách ứng xử tuyệt vời khi người bà đã già nua biết cách truyền dạy cho đứa cháu yêu quý những điều cốt lõi nhất của cuộc sống. Khi gia đình lâm vào lúc khánh kiệt, thậm chí trong nhà chẳng còn chút gì để ăn, đứa cháu gái đi học về nhảy chân sáo vô tư bảo mẹ rằng: cô giáo bảo ngày mai mỗi đứa mang theo một món quà gì đó để tặng cho người nghèo! Người mẹ buột miệng than thở: Còn ai có thể nghèo hơn chúng ta nữa? Tức thì người bà ra dấu cho người mẹ im lặng, bà nói: “ Nếu con truyền cho con cái mình tư tưởng nó là đứa nghèo khổ khi nó còn bé, thì nó sẽ nghèo khổ suốt đời đấy con ạ. Nhà mình vẫn còn một hũ mứt mẹ để dành hôm trước, con bé sẽ đem nó tới trường vào ngày mai”. Rồi bà đi tìm vải và giấy gói hũ mứt cuối cùng lại thành một món quà. Ngày hôm sau, cô bé tung tăng đến trường, lòng rất đỗi tự hào cầm theo “món quà tặng người nghèo” mà người bà đã đích thân chuẩn bị. Từ đó về sau, mỗi khi cộng đồng có vấn đề gì, thì cô bé đều cho rằng đương nhiên mình phải có nghĩa vụ đóng góp một phần để cùng mọi người giải quyết mọi khó khăn. Rõ ràng, câu chuyện đã làm bật lên một triết lý về lối ứng xử trong các mối quan hệ xã hội của Frank Clark: “Người biết mang ơn người khác vì những điều dù là nhỏ nhặt chính là người đáng được tri ân nhiều hơn”.

Không gì có thể ngăn bước anh ấy” là một nỗ lực vượt bậc của một cậu bé sau khi bị tai nạn bỏng nặng cả hai chân. Các bác sĩ cho rằng cậu sẽ bị tàn tật và có lẽ suốt đời phải ngồi xe lăn. Nhưng, cậu bé 5 tuổi không tin vào điều đó, cậu một mực tập đi trở lại, trong đầu luôn vang lên lời tự nhủ: Mình sẽ đi được, mình sẽ tự bước xuống giường được! Và cuối cùng cậu đã làm được. Khỏi phải nói, hành trình tập đi của cậu đau đớn biết chừng nào. Cậu vịn vào những thứ gì có thể bấu víu được rồi bắt đầu buộc đôi chân xương xẩu vặn vẹo của mình phải hoạt động. Mỗi bước đi nhói buốt làm cậu ứa nước mắt, mồ hôi túa ra như tắm. Nhưng cậu bé vẫn kiên định. dần dần cậu có thể đi từng bước ngắn, rồi chẳng bao lâu sau đó, cậu đã đi lại được bình thường. Và như có phép màu, thậm chí cậu còn chạy được trên đôi chân chằng chịt sẹo bỏng của mình. Cậu nói: “Tôi sẽ cố gắng để có thể chạy nhanh hơn bất kỳ người nào khác”. Và đến một ngày, cậu bé ngày nào đã trở thành nhà vô địch môn điền kinh đường trường cự ly 1 dặm khi lập kỷ lục thế giới, được trao tặng bằng khen danh dự dành cho vận động viên tiêu biểu nhất thế kỷ. Quả thật, đúng là không gì có thể ngăn được ý chí của con người, cũng như Beverly Sills đã từng nói: “Có thể bạn sẽ thất vọng nếu thất bại. Nhưng bạn chỉ thực sự thất bại khi bạn thôi không còn cố gắng nữa”.

Câu chuyện “Hãy thực hiện ngay hôm nay” là một thông điệp nhắn gửi để những người thân trong cùng một gia đình hãy đừng quên nói lời yêu thương khi trò chuyện cùng nhau. Vì không ai có thể biết được lần trò chuyện ấy có phải là lần sau cuối hay không. Bà mẹ trong câu chuyện đã ước ao một điều muộn màng rằng được nói với đứa con trai rằng bà rất yêu con trai. Khi cậu con trai gọi điện cho mẹ và nói rằng: Con gọi cho mẹ chỉ để nói rằng con thương mẹ nhiều lắm! Và sau lần gọi ấy thì cậu đã ra đi vĩnh viễn vì một tai nạn giao thông. Sau tất cả, người mẹ đáng thương ấy chỉ còn biết trân trọng đến suốt đời những gì đứa con trai đã trao. Chỉ còn ao ước có thể biết rằng lần cuối cùng nói chuyện với con cũng là lần sau cuối. Để rồi bà sẽ dành thời gian để tận hưởng nụ cười rất đẹp của con, sẽ dành thời gian để đếm vô số lời nguyện cầu mà cậu đã mang đến cho những người rất đỗi yêu thương mình, cũng như trân trọng tình yêu chân thành mà con đã dành cho mọi người. Bà mẹ trong câu chuyện chỉ còn biết thành tâm nhắn gửi tới các bậc phụ huynh còn nhiều cơ hội, rằng hãy nói với con mình tất cả những gì bạn muốn chúng nghe nếu bạn hiểu rằng, đó có thể là lần cuối cùng được trò chuyện cùng con. Và câu chuyện được kết thúc bằng những lời thúc giục đầy chân thành: “Bạn có thể sẽ chẳng bao giờ có một cơ hội nào khác. Hãy làm việc đó ngay ngày hôm nay!”.

Và một số câu chuyện khác trong Phần 4 của quyển sách như: “Cống hiến cuối cùng”; “Lòng can đảm”; “Những phẩm chất để tồn tại” … cũng đều là những câu chuyện đáng ghi nhớ, chúng đem lại cho người đọc sự ngưỡng mộ và trân trọng vô cùng với những suy nghĩ và hành động tuyệt vời của các nhân vật, khi họ nhận thức được giá trị cao đẹp của cuộc sống để luôn hướng tới tình yêu thương, lòng nhân hậu, biết quan tâm và chia sẻ cho người khác; cũng như việc trui rèn ý chí sắt thép và nghị lực mạnh mẽ để tồn tại, để mang lại cho cuộc đời này những tiếng cười vui và niềm tin đẹp đẽ vào những giá trị nhân bản của con người.

Quyển sách “Chia sẻ tâm hồn và quà tặng cuộc sống” xứng đáng là một quyển sách gối đầu giường dành cho tất cả mọi người. Nó có thể sẽ làm thay đổi suy nghĩ và cả cuộc sống hiện tại của bạn. Nó có thể mang đến cho bạn những điều vô cùng tuyệt diệu mà bấy lâu nay bạn chưa tìm thấy. Vậy tại sao bạn lại không tìm đọc nó ngay đi?

                                                          Ngọc Điệp

 

 

 

 

 
Giới thiệu Phần 3 quyển sách "Chia sẻ tâm hồn và Quà tặng cuộc sống"
Thứ bảy, 28 Tháng 7 2018 16:15

Giới thiệu Phần 3 quyển sách “Chia sẻ tâm hồn và Quà tặng cuộc sống”

 

Với tựa đề “Tình yêu thương”, Phần 3 của quyển sách được dẫn dắt bởi một suy nghĩ mang đầy tính trải nghiệm của J.Krishnamurri: “Khoảnh khắc khi trái tim bạn cảm nhận có sự rung động kỳ diệu khác thường mà người ta gọi là tình yêu và cảm nhận được chiều sâu, vẻ lung linh, ngây ngất của nó, bạn sẽ nhận ra rằng thế giới xung quanh giờ đã đổi thay”. Phải, chính tình yêu làm cho thế giới thay đổi, và con người cũng thay đổi để thấy mình biết quan tâm và chia sẻ, biết thông cảm và thấu hiểu với những con người, những sự vật xung quanh ta. Để rồi chính ta lại được sống chan hòa ngay trong một vũ trụ chất chứa đầy tình thương yêu và lòng nhân ái đó.

Có 8 câu chuyện dạt dào cảm xúc trong Phần 3 của quyển sách này. Mỗi một sự vật, mỗi con người, mỗi góc độ khác nhau, cách dẫn dắt câu chuyện cũng khác nhau, nhưng chung quy chúng đều là những câu chuyện của “tình yêu thương” khi đem đến cho người đọc sự suy ngẫm sâu sắc từ những giá trị tưởng như rất bình thường nhưng vô cùng đẹp đẽ trong cuộc sống.

Đó là “Việc quan trọng”, câu chuyện kể về một nam hành khách trong một chuyến bay. Thoạt đầu, lúc mới bước lên máy bay, anh ta đã có chút bực dọc khi phải ngồi bên cạnh bốn mẹ con nhà nọ. Bà mẹ thì ôm đứa nhỏ nhất 4 tuổi ngồi ở hàng ghế  sau, đứa nhỏ cứ thỉnh thoảng lấy chân đá vào lưng ghế của anh, còn 2 đứa lớn độ 8, 9 tuổi gồm một gái một trai thì ngồi ghế ngay cạnh anh, chúng cứ thi nhau nói chuyện huyên thiên và còn cãi vã, vặn vẹo nhau và cằn nhằn mãi làm cho anh không thể nào tập trung để mở máy tính làm công việc quan trọng của mình mà anh đã dự tính sẽ hoàn thành ngay trong chuyến đi này. Anh đã im lặng chịu đựng tình huống khó chịu đó với ý nghĩ: trẻ con chẳng hề biết việc quan trọng là gì cả. Thế rồi, trong suy nghĩ của anh đã thoáng xuất hiện một ý nghĩ khác từ trái tim của một người cha, rằng: chúng cũng dễ thương đấy chứ! Và rồi, khi nghe đứa con trai cứ từng lúc lại hỏi chị nó: “Mình tới đâu rồi chị?” thì thay vì chú tâm vào công việc quan trọng của mình, anh liền mở màn hình phía trước mặt sang bản đồ có cập nhật lộ trình bay và giải thích cặn kẽ cho lũ trẻ. Khỏi phải nói bọn trẻ thích thú như thế nào. Chỉ vài phút sau thì hai đứa trẻ đã thay phiên nhau kể cho anh nghe về chuyến đi là để thăm cha của chúng đang nằm trong bệnh viện. Anh cũng không ngừng trả lời cho những thắc mắc của bọn trẻ về nhiều thứ khác trong cuộc sống. Thời gian trôi qua nhanh, máy bay hạ cánh mà anh vẫn chưa hoàn thành xong việc quan trọng của mình. Trước khi chia tay, anh chợt nhớ ra và hỏi thăm bệnh tình của người cha. Đứa con trai khẽ nói “Cha cháu mất rồi!”. Anh ngập ngừng tỏ lời thương tiếc thì cậu bé lại nói: “Cháu cũng vậy, nhưng người cháu lo lắng nhất là đứa em nhỏ của cháu, vì em cháu đang rất buồn”. Lúc này thì anh đã nhận ra, việc quan trọng nhất chính là điều mà họ đang nói với nhau: đó là tiếp tục sống, yêu thương và trưởng thành thay vì cứ mãi đau khổ.

Câu chuyện “Vết bẩn trên thảm” cũng là một bức tranh khá hoàn hảo của tình thương yêu con trẻ đối với các bậc cha mẹ. Đứa con gái 7 tuổi vô tình làm đổ sơn trên tấm thảm trong căn phòng. Bà mẹ nóng nảy đã quát tháo làm cô gái nhỏ sợ hãi, run rẩy, mặt tái đi. Cô bé tự tìm khăn giấy cố gắng lau sạch nhưng làm cho vết sơn lại càng loang lổ thêm. Thế rồi, sau đó khi biết đứa con gái nhỏ đã dùng sơn đỏ để vẽ một trái tim yêu thương tặng cho mẹ, thì người mẹ đã cảm động vô cùng. Và bà cũng không hề tẩy xóa vết sơn bẩn ấy nữa, cứ để y nguyên như vậy qua thời gian, để minh chứng cho tình yêu thương giữa mẹ con họ, bởi mỗi lần nhìn thấy vết sơn ấy thì người mẹ lại nhủ thầm với con gái rằng : “Mẹ yêu con! Cho dù có xảy ra bất cứ chuyện gì đi chăng nữa!”

Câu chuyện “Tôi đã nghe thấy tình yêu” là một giải mã cho sự biểu hiện của tình cảm giữa cha và con trai mà hai người trong cuộc luôn ngại ngần để thể hiện cùng nhau. Anh con trai luôn mong muốn được một lần nghe từ cha mình lời nói “Cha yêu con”, nhưng cho đến khi lớn lên cũng chẳng thể được nghe. Khi người cha càng già yếu thì điều đó lại càng khó khăn hơn. Đã đôi lần anh định chủ động nói với cha rằng mình yêu cha, nhưng có một lực cản nào đó cứ giữ anh lại. Một hôm, anh quyết định gọi điện cho cha. Sau vài câu chuyện, anh đã buột miệng nói “Cha, con yêu cha!”. Đầu dây bên kia thoáng im lặng, rồi cha anh cũng vụng về đáp lại: “Ờ, cha cũng vậy!”. Và anh vui sướng tiếp lời cha “Cha à, con biết là cha rất thương con!”. Trong lần nói chuyện sau đó mấy hôm, cha anh đã kết thúc cuộc nói chuyện điện thoại bằng  câu “Cha yêu con!”. Khi ấy, người con trai đang ở trong phòng làm việc mà nước mắt lăn dài trên má, vì cuối cùng thì anh cũng đã “nghe thấy” được tình yêu của cha dành cho mình, khi vào giây phút ấy, hai cha con họ đã nhận ra rằng mối quan hệ cha con của họ đã thực sự đạt tới một tầm cao mới. Sau thời khắc đặc biệt ấy, cha anh đã may mắn thoát khỏi tử thần sau một cuộc mổ tim. Và người con trai luôn tự nhủ: Nếu lần ấy anh không chủ động nói với cha và cha không qua được cơn phẫu thuật, thì chắc chắn anh sẽ rất hối hận vì không còn cơ hội nào để “nghe thấy” một tình yêu. Phải chăng, lời dặn dò của Jean Paul Richter đã rất đúng đắn cho tất cả mọi người: “Đừng bao giờ rời xa một ai đó mà không nói với họ những lời yêu thương. Vì có thể chúng ta không còn được gặp lại nhau trong đời lần nữa”.

Đứa bé tuyệt diệu từ thiên đường” có lẽ là câu chuyện đạt tới mức đỉnh cao về tình yêu thương trong Phần 3 này của quyển sách. Khi hai vợ chồng thực hiện một chuyến đi buồn bã và lặng lẽ để đưa đứa con mới 18 tháng tuổi của họ tới gửi ở một nhà trẻ đặc biệt. Đứa trẻ bị dị tật bẩm sinh. Nhiều người khuyên họ nên làm như vậy để có thể chăm lo tốt hơn cho 2 đứa con lớn khỏe mạnh, thay vì phải dành thời gian chăm lo cho đứa con nhỏ bị dị tật không có tương lai. Thật tình cờ, chiếc ra-di-o trên xe đang phát một chương trình nói về người khuyết tật. Một người khuyết tật hiện đang là chủ tịch của một tổ chức sử dụng lao động là người khuyết tật đã tâm sự rằng: nếu không có người mẹ vĩ đại quyết chí không bỏ rơi đứa con khuyết tật của mình thì anh đã không có được như ngày hôm nay. Anh nhớ khi anh còn nhỏ, có lần mẹ anh đã giải thích với con trai rằng: “Khi một đứa trẻ tật nguyền sắp sửa chào đời, Thượng đế và những vị cố vấn của ngài sẽ họp mặt lại để quyết định nơi cậu bé được gửi đến, nơi đó có một gia đình hết lòng yêu thương cậu. Thế là gia đình chúng ta đã được chọn, con à!”.Nghe xong câu chuyện đó, cặp vợ chồng quyết quay xe trở lại. Và họ nhìn kỹ vào gương mặt bé xíu của đứa con nhỏ dị tật để thấy một biểu tượng tuyệt đẹp của sự ngây thơ. Và chính trong khoảnh khắc ấy, họ đã biết cô bé được gửi đến cho họ với một mục đích thật rõ ràng. Sau đó là một đêm dài không ngủ, cả hai vợ chồng đã cùng nhau viết nên một bài thơ và lấy tên “Đứa bé tuyệt diệu đến từ thiên đường”. Họ đã nhận ra rằng: “Đứa con bé nhỏ ấy là món quà quý giá của họ, rất hiền và ngoan ngoãn. Là đứa trẻ tuyệt diệu đến từ thiên đường”.

Và với “Toa tàu màu đỏ”, tình yêu thương của những đứa trẻ con dành cho nhau mới thực sự làm xúc động lòng người. Một cô bé đã sống chung với căn bệnh ung thư đã hơn 4 năm. Và bệnh tình của cô bé ngày càng trầm trọng hơn. Trong một lần trò chuyện với bạn mình, cô bé đã tiết lộ ước mơ thầm kín nhất từ thời thơ ấu của cô là có được một toa tàu nhỏ màu đỏ. Cô cho rằng nếu nói lên ước mơ của mình vào ngày sinh nhật thì điều đó sẽ trở thành sự thật. Nhưng mỗi lần sinh nhật, cô vì mải vui mà quên khuấy đi, nên đến tận bây giờ cô vẫn chưa có được toa tàu nhỏ màu đỏ. Vậy là, một cậu bạn nhỏ đã quyết tâm làm điều ấy cho cô. Khi cậu biết rằng cửa hàng bán kem ở gần nhà có tặng quà trúng thưởng là một toa tàu nhỏ màu đỏ cho những ai may mắn, thế là cậu để dành tiền để ngày nào cũng mua kem, mong được may mắn trúng thưởng. Nhưng mua mãi cũng không trúng thưởng được. Một hôm, cậu đánh liều nói với ông chủ cửa hàng kem xin được mua toa tàu nhỏ màu đỏ ấy để làm quà cho người bạn đang bệnh nặng. Cậu vét hết số tiền còn lại trong túi đưa cho ông chủ và nhận được món quà đó. Cậu vui mừng xiết bao vì ngày hôm sau toa tàu nhỏ màu đỏ ấy đã đến được tay cô bạn của mình, việc làm của cậu đã giúp cô bé biến được ước mơ thành sự thật. Và bất ngờ hơn nữa, ngay sau hôm đó cậu đã nhận được một lá thư của ông chủ cửa hàng kem. Trong thư ghi những lời thắm thiết : “ Cháu trai thân mến! Bất cứ khi nào người ta cũng có thể san sẻ lòng tốt cho nhau mà không cần phải do dự điều gì cả. Chúc cháu và bạn của cháu mọi điều tốt lành!”. Gửi kèm theo đó là toàn bộ số tiền mà cậu đã đưa cho ông chủ mấy ngày trước đó.

Gấp quyển sách lại, những câu chuyện thấm đẫm tình yêu thương như vẫn còn đọng mãi trong lòng người đọc. Mỗi câu chuyện là một bài học quý giá cho tất cả chúng ta. Nó ghi khắc, gợi mở và định hướng rất nhiều cho chúng ta trong đời sống này. Nó nhắc chúng ta đừng bao giờ thờ ơ với những người xung quanh, khi ta mang lại niềm vui và hạnh phúc cho họ thì cũng chính là chúng ta đang tạo dựng niềm vui và hạnh phúc cho chính mình.Quyển sách “Chia sẻ tâm hồn và Quà tặng cuộc sống” quả là một món quà quý giá dành cho mọi lứa tuổi, bạn sẽ cảm nhận được nhiều hơn nữa những giá trị của nó khi bạn cầm trên tay quyển sách này, và lật giở từng trang!

                                                     Ngọc Điệp

 

 
Giới thiệu Phần 2 quyển sách "Chia sẻ tâm hồn và Quà tặng cuộc sống"
Thứ tư, 25 Tháng 7 2018 19:31

Giới thiệu Phần 2 quyển sách “Chia sẻ tâm hồn và Quà tặng cuộc sống”

 

Là một tác phẩm hay của đồng tác giả Jack Canfield và Mark Victor Hansen, quyển sách gồm có 32 câu chuyện được sắp xếp vào 4 phần:  Phần 1: Trải nghiệm từ cuộc sống bình dị; Phần 2: Hồi tưởng và những ký ức; Phần 3: Tình yêu thương và  Phần 4: Vượt qua trở ngại. Trong bài giới thiệu này, người viết xin được đề cập đến Phần 2 của tác phẩm với tựa đề: “Hồi tưởng và những ký ức”.

Chỉ vỏn vẹn có 6 câu chuyện thôi. Nhưng đó quả là những ký ức đầy sống động được hồi tưởng bằng cảm xúc cực kỳ mạnh mẽ của tác giả. Những cảm xúc ấy đã thực sự lan tỏa đến tận trái tim người đọc, làm cho mỗi trang viết như thấm đẫm tình thương yêu, chứa đầy những giọt nước mắt chân thành, có cả sự cảm thông và thấu hiểu sâu sắc cho mỗi số phận, mỗi nhân vật mà các câu chuyện lần lượt được thể hiện.

Chúng ta hãy ngẫm nghĩ về lời giới thiệu cho đoạn mở đầu của Phần 2 này thông qua suy nghĩ của một nhà tư tưởng lớn Norman Cousins:  “Cái chết không phải là nỗi mất mát lớn nhất trong cuộc đời này. Mất mát lớn nhất là những gì chết đi trong khi ta đang sống”. Và quả thật như vậy, những câu chuyện tiếp sau đây sẽ lần lượt minh chứng cho điều đó một cách cụ thể và rõ ràng.

Ôi, tôi yêu bà ấy biết nhường nào!”, đó là câu chuyện về nỗi đau vô tận của một người đàn ông trong giây phút thực hiện nghi thức cuối cùng để chôn cất người vợ của mình vừa qua đời. Ông ta đã cố gắng kềm chế nhưng không thể được, mặc cho mọi người can ngăn, người đàn ông vẫn kêu khóc thảm thiết, bộc lộ sự khổ đau đến tột độ. Bao nhiêu năm tình nghĩa vợ chồng, cho đến khi người vợ mất đi, thì ngay vào lúc chiếc quan tài được hạ xuống huyệt, người chồng mới thảng thốt gọi tên vợ, và nói rằng ông đã vô cùng yêu vợ. Những lời đau đớn ấy được nói với mọi người mà như ông ta đang nói với chính mình: “Tôi chỉ mới nói điều này với bà ấy một lần duy nhất trong đời mà thôi”. Khỏi phải nói, những người chứng kiến đều đã cảm thông và sẻ chia với ông bằng sự lặng im thấu hiểu. Vì rằng, họ đã nhận ra giá trị tuyệt với trong câu nói của O.A.Battista: “ Nhược điểm lớn nhất của hầu hết mọi người chính là sự chần chừ nói lên lời yêu thương với những người khác khi họ còn sống”.

Jennifer, chúc con Giáng sinh vui vẻ!” là một lá thư của người cha gửi cho đứa con gái của mình đã không còn có mặt trên trần gian từ 19 năm qua. Mỗi lần Giáng sinh đến, ông đều viết thư cho con gái, hệt như cô vẫn còn sống trên đời và đang đi xa đâu đó vậy. Tình cảm của người cha dành cho con gái không bộc lộ rõ ràng ra bên ngoài mà nó sâu lắng vào đến tận tâm can, nó khiến cho mọi trái tim đều rung lên thổn thức. Nhưng, người cha này đã cố gắng kềm chế lòng mình để viết cho con gái những dòng thư thật tự nhiên: “Không có con, Giáng sinh này sẽ chẳng được như những năm trước nữa, nhưng ba mẹ sẽ rất nhớ những kỷ niệm bên con trong suốt những năm qua. Tất cả những gì ba ao ước trong mùa Giáng sinh này là con sẽ quay về với ba mẹ, mặc dù ba biết điều đó là không thể. Ba ngồi đây, viết thư cho con và hy vọng Chúa sẽ trao tận tay con bức thư này kịp ngày lễ Thánh”. Người cha yêu thương ấy còn kể cho con gái nghe tỉ mỉ về gia đình, về mẹ và em gái của cô, về những người bạn thân thiết của cô. Để rồi, bức thư được kết thúc bằng một hành động rất có ý nghĩa mà ông ta sẽ làm cho con gái mình: “Ngày mai, ba sẽ ra nghĩa trang để cào bớt lớp tuyết phủ trên mộ của con phòng khi những người trong họ hàng đến thăm con. Ba mẹ đã dựng cạnh đó những cây sào, treo lên đó những con hạc giấy màu trắng cùng với vài cái chuông để khi nào có gió thổi qua, tiếng leng keng của chúng sẽ khiến con thấy vui tai hơn, con nhé!”. Có lẽ, sẽ không còn lời nói yêu thương nào cảm động hơn thế nữa để người cha gửi đến cho con gái của mình. Và có lẽ, ở một nơi nào đó cô bé cũng sẽ rất vui vì nhận được lá thư Giáng sinh thấm đẫm tình yêu thương này.

Tấm danh thiếp” lại là câu chuyện về một nắm đất làm tín hiệu riêng của người cháu trai và người bà đã già của mình. Họ san sẻ cho nhau mọi điều, họ có chung tình yêu với thiên nhiên, cây cỏ, cùng say mê và yêu thích công việc trồng trọt ngoài vườn. Mỗi tuần, chàng trai đều ghé qua thăm người bà, cùng với bà ra vườn vun xới, trò chuyện và uống một tách cà phê. Mỗi khi ghé qua mà không gặp bà, cậu liền để lại một nắm đất trên bệ cửa. Khi người bà trở về nhìn thấy ắt sẽ biết là đứa cháu trai yêu quý đã đến chơi. Một ngày, bà bị đột quỵ và qua đời. Sự tiếc thương quá sức chịu đựng đối với chàng trai, vì người bạn lớn của anh trong ngần ấy năm qua đã không còn nữa. Trong tang lễ của bà, khi mọi người để lên trên quan tài của bà những bông hoa cẩm chướng, thì anh đã cúi người xuống nhặt một nắm đất để gửi cho bà. Đó là lần cuối cùng anh để lại “tấm danh thiếp” cho người bà thân yêu của mình. Câu chuyện đã để lại một thông điệp thấm thía từ Goldsmith, rằng: “Sự vắng mặt, chẳng hạn như cái chết, sẽ đóng một dấu niêm phong lên hình ảnh của những người mà ta yêu quý”.

Anh B Lớn” là câu chuyện về một chàng trai kém may mắn, không được hoạt bát  khôn ngoan như mọi người, lại mắc chứng tự ti, luôn nhận thấy mình yếu kém, không dám đòi hỏi, không bao giờ nghĩ rằng mình xứng đáng được yêu thương. Nhưng anh lại có tấm lòng rộng mở, luôn tin tưởng vào những điều tốt đẹp của người khác, ngoại trừ chính anh. Lúc nào cũng cư xử tốt và luôn làm nhiều điều tốt  cho người khác, nhất là với những người thiếu may mắn. Cuộc sống của anh luôn bất an, không có định hướng, phải chật vật trong tư tưởng mỗi ngày, vì rằng anh luôn nhận thức bản thân mình luôn bị mọi người xa lánh, vì không có đủ khả năng để học tập hay làm việc như một người bình thường, đó là một điều bí mật riêng của anh. Vào những năm cuối đời, thử thách đó lại càng trở nên lớn hơn đối với anh, anh hoàn toàn không dám tin rằng mình đáng được yêu thương. Khi căn bệnh ung thư tàn phá cơ thể anh một cách dữ dội thì anh mới cho phép đứa em trai được bước vào thế giới đầy đau đớn và hoảng loạn của mình. Những ngày cuối đời, anh đã nhận được sự chìu chuộng yêu thương của mọi người suốt cả ngày lẫn đêm. Và anh đã dần trở nên yêu thích điều đó. Khi sức khỏe quá yếu không còn nói chuyện được nữa, anh gõ nhẹ ngón tay ra dấu cho đứa em nắm lấy bàn tay mình. Cuối cùng thì anh cũng đã biết cách làm thế nào để đòi hỏi và đón nhận tình yêu thương, cũng như biết yêu thương chính bản thân mình. Cuối cùng thì anh cũng nhận ra rằng: anh cũng có quyền được yêu thương! Khi trong lần cuối cùng trò chuyện với người em trai, anh đã nói thì thầm vẻ đầy bí mật: “Anh thật sự được yêu thương, phải không em?”. Đó cũng là ý nghĩa sâu sắc trong tư tưởng của  George Adams cho câu chuyện này: “Có những thời khắc quan trọng trong cuộc đời của chúng ta, và hầu như tất cả những thời khắc ấy đều có được từ sự khích lệ của ai đó”.

Câu chuyện cuối cùng “Cha tôi”, là lời tâm tình của một cậu bé về một món quà đặc biệt dành cho người cha của mình. Thứ duy nhất cậu có thể dành tặng cha để tượng trưng cho tất cả những điều tốt đẹp mà hai cha con họ đã có với nhau, là tất cả những gì tốt đẹp mà cậu có được nhờ cha của mình. Đó chính là tấm Huy chương vàng môn chạy cự ly 100 mét, là thành tích cao nhất trong sự nghiệp điền kinh của cậu. Cậu không hề đắn đo khi quyết định gửi xuống nấm mồ cùng với người cha yêu thương tấm huy chương ấy, mặc dù lúc đó mẹ cậu đã lên tiếng về một điều chưa chắc chắn đối với quyết định của con trai. Và, tấm huy chương ấy đã được cậu bé cẩn trọng đặt vào bàn tay người cha trong ngày tang lễ của ông, với lời thì thầm ghé vào tai người đã khuất: “ Cha hãy yên tâm, con sẽ đạt được một tấm huy chương khác”. Lúc ấy, tấm huy chương nằm gọn trong bàn tay cha cậu, thật vừa khít. Và kể từ ngày ấy, nó đã thực sự thuộc về người cha đáng kính của cậu bé. Ý nghĩa của câu chuyện này chính là những gì hàm chứa trong một câu nói của Grace Speare: “Càng cho đi nhiều, chúng ta sẽ càng nhận được nhiều.”

Phần 2 của quyển sách “Chia sẻ tâm hồn và Quà tặng cuộc sống” chỉ gồm bấy nhiêu câu chuyện, nhưng mỗi câu chuyện đều mang lại cho người đọc một triết lý sâu sắc về cuộc sống. Đó là những hồi ức không thể quên của từng nhân vật trong mỗi câu chuyện. Và nó cũng là những mảng xúc cảm làm lay động lòng người đối với độc giả. Ai cũng có những kỷ niệm không thể quên về những người thân yêu của mình, nhất là khi họ không còn hiện diện trên cõi đời này nữa, thì mỗi khoảnh khắc, lời nói, hành động, suy tư, ý nghĩ của họ như vẫn đang kề cận bên ta, hun đúc thêm tình yêu thương để làm cho mỗi người chúng ta sống tốt, sống có ý nghĩa hơn trong cuộc đời này khi ta luôn biết quan tâm, sẻ chia và thấu cảm.

                                          Ngọc Điệp

 
Khi học sinh đi làm thêm
Thứ ba, 03 Tháng 7 2018 19:29

Khi học sinh đi làm thêm

Chiều, một đứa học trò “ruột” lớp 10 mời đi uống cà phê, nó nói có việc cần nhờ tôi tư vấn. Hai cô trò vào một quán khá yên tĩnh nằm ven đường cũng hơi xa trung tâm thị trấn. Mới bước vào, đã gặp một thanh niên trẻ phục vụ có gương mặt rất quen. Tôi nhận ra ngay đó là học sinh của mình đang dạy nhưng chưa kịp nhớ tên. Đứa học trò đi cùng tỉnh bơ nói: Bạn đó học lớp 10CB, cô không nhớ sao?

Cậu trai dáng người cao dong dỏng, rất nhanh nhẹn, tươi cười bưng ra một cốc trà đá, rồi lễ phép: Em chào cô, cô dùng gì? Tôi chưa vội trả lời em ngay về việc chọn thức uống, mà quay sang là một loạt câu hỏi dành cho em, như đi làm lâu chưa, thời gian làm trong ngày thế nào, thu nhập ra sao, công việc có vừa sức không, việc làm có thoải mái không… Em đáp lời tôi, rành rọt và vững chãi, khác hẳn với dáng dấp một nam sinh dè dặt lúc em đi học ở trường.

Vài hôm sau, vào một quán cà phê khác tôi cũng gặp một cô gái phục vụ trẻ măng, có khuôn mặt xinh xắn ưa nhìn. Vừa trông thấy tôi, em liền chủ động chào hỏi. Đoán biết tôi đang ngạc nhiên khi biết em mới học xong lớp 10 mà đã tranh thủ đi làm thêm trong dịp hè, em nói: Mấy bạn lớp em cũng đi làm thêm nhiều lắm cô, tụi em chỉ kiếm đủ tiền cho năm học mới là nghỉ làm hà. Với lại khi kiếm được vài  triệu đồng thì cũng đã hết ba tháng hè rồi cô… Vừa nói xong, em lại nhanh nhảu chạy đi thật nhanh vào trong quầy pha chế. Thoắt sau lại thấy em đã gọn gàng bưng bê khay nước uống ra bàn cho khách.

Bây giờ, đang là thời gian nghỉ hè. Có nhiều em học sinh phổ thông đang bận bịu với lịch học thêm dày đặc, các em tranh thủ trau dồi thêm kiến thức các môn văn hóa, chuẩn bị cho con đường vào đại học, cao đẳng sắp tới. Cũng có nhiều em tất bật với những chuyến đi chơi xa, tham quan đây đó, hay về quê thăm nội ngoại. Lại có em thì tranh thủ đi học thêm ngắn hạn các môn năng khiếu mình yêu thích như học làm bánh, bắt bông kem, học thêu, học vẽ, học nấu ăn… Những em gia đình ở nông thôn thì phụ giúp cha mẹ công việc ruộng vườn, rồi cũng tranh thủ nhận làm gia công tại nhà các sản phẩm thủ công như  đan lục bình, lột sen, đan thảm… Tiền công tuy không nhiều nhưng cũng gọi là có thu nhập, vừa để phục vụ nhu cầu chi tiêu cho bản thân vừa có thể đỡ đần phần nào cho cha mẹ.

Riêng đối với những em có khí chất mạnh mẽ và có ý chí quyết tâm cao thì rất mạnh dạn đi ra bên ngoài tìm việc làm. Phục vụ ở các quán cà phê như trường hợp nói trên là công việc được các em lựa chọn nhiều hơn. Bởi công việc bưng bê cũng khá nhẹ nhàng, vừa sức, môi trường làm việc cũng không quá phức tạp, thu nhập mỗi ngày trên dưới 100.000 đồng cũng là con số chấp nhận được đối với lứa tuổi của các em. Không ngại đường xa, không sợ vất vả, bắt đầu ra khỏi nhà đi làm từ sáng sớm đến tối mịt mới về nhưng các em vẫn rất hăng hái và vui vẻ.

Tuy việc nhận học sinh vào làm phục vụ ở các quán cà phê chỉ mang tính thời vụ, vì các em chỉ làm tạm thời trong thời gian ngắn, tức lúc rãnh rỗi trong những ngày hè, nhưng hình như các chủ quán đều hài lòng. Dạo quanh một số quán cà phê  đông khách hay vắng khách cũng đều thấy lác đác bóng dáng các cô cậu phục vụ là học sinh. Một thầy giáo ở trường tôi nói: Học sinh trường huyện của mình đi làm thêm ở dưới thị trấn này như vậy là còn ít, chớ lên thành phố Cao Lãnh sẽ gặp các em học sinh trường mình rủ nhau kéo lên trên đó làm đông dữ lắm! Thầy giáo này nói gặp những em nam sinh còn đi làm phụ hồ hay phục vụ ở các quán nhậu nữa, thu nhập cao hơn so với phục vụ ở quán cà phê. Có lẽ do là “lính mới” nên các em nói chung rất ngoan ngoãn, chịu khó học hỏi, nhanh nhẹn, có trách nhiệm, biết chủ động trong công việc, thái độ lịch sự với khách và đặc biệt là ăn nói rất lễ phép, nhã nhặn, chính vì vậy mà được chủ ưng ý và khách cũng hài lòng.

Tôi để ý thấy cung cách làm việc của các em tuy chưa chuyên nghiệp lắm nhưng cũng tự nhiên và đúng mực. Dù là nam hay nữ, các em cũng đều biết tế nhị và giữ khoảng cách nhất định với khách, nhưng vẫn đảm bảo sự phục vụ chu đáo và ân cần. Đặc biệt, các em đều ăn mặc lịch sự, kín đáo và gọn gàng. Tôi đã thật sự an tâm khi tận mắt nhìn thấy thái độ làm việc cần mẫn của các em. Vì thật ra mà nói, với lương tâm và trách nhiệm của người giáo viên, lúc đầu bản thân tôi cũng từng không khỏi bất an khi bắt gặp học trò của mình đi làm ở trong một môi trường như vậy. Nhưng dần dần qua tìm hiểu, trao đổi với chính các em là những người trong cuộc, cũng như  chia sẻ với những người khác, thì nhận thấy học sinh ở độ tuổi trung học phổ thông đã phần nào có sự độc lập, việc các em tự giác đi làm thêm như vậy cũng khá phổ biến, cũng không có vấn đề gì đáng lo ngại lắm.

Hiện nay, quán cà phê là một hình thức kinh doanh dịch vụ rất phổ biến, vì nó đáp ứng với nhu cầu thông thường của đời sống con người, cả về vật chất lẫn tinh thần. Về nguyên tắc chung nhất thì quán cà phê là nơi có môi trường làm việc đảm bảo an toàn, lịch sự và văn hóa. Nhưng, cũng không loại trừ được những yếu tố bất trắc có thể xảy ra.Và, tôi đã dần loại bỏ được cái sự lo lắng mơ hồ ấy khi có thêm sự tin tưởng ở những học sinh của mình, tin tưởng vào những kỹ năng mềm mà các em đã được trang bị. Học sinh lớp 10, lớp 11 bây giờ ở độ tuổi 16, 17 tuy các em chưa phải là người trưởng thành, nhưng trong suy nghĩ và nhận thức của mình thì các em cũng đã tự trang bị được những kinh nghiệm và vốn sống nhất định. Các em biết xử lý phù hợp những tình huống gặp phải trong thực tiễn nhờ học hỏi lẫn nhau, học ở người lớn, học từ chính thực tế cuộc sống và từ công việc hàng ngày những điều hay lẽ phải, để từ đó các em biết cần phải làm gì để đạt được kết quả tốt nhất cho bản thân mình, cũng như biết tránh xa những điều bất lợi sẽ xảy ra nếu có.

Thông qua việc đi làm thêm dù chỉ có 3 tháng hè ngắn ngủi, đối với nhiều em học sinh thì đó là những trải nghiệm đầu tiên, nên chắc chắn sẽ có nhiều bỡ ngỡ. Tuy nhiên, đây lại là một hình thức tập sự ban đầu cho các em bước vào cuộc sống sau này. Điều quan trọng là từ những công việc đơn giản ấy đã giúp các em biết tạo lập các mối quan hệ, cũng như biết cách ứng xử tình huống và có cách nhìn rộng hơn về cuộc sống, điều mà trong môi trường học đường các em chưa có dịp tiếp cận cụ thể. Và thu nhập từ những công việc làm thêm này cũng có một ý nghĩa nhất định đối với những em có hoàn cảnh gia đình khó khăn, giúp cha mẹ các em đỡ lo phần nào cho việc chuẩn bị vào năm học mới. Tuy nhiên, trong số đó cũng không loại trừ những em gia đình khá giả, có điều kiện đầy đủ về kinh tế nhưng các em vẫn thích đi làm cùng với bè bạn, để khám phá và thử thách chính bản thân mình.

Rồi đây, những ngày hè sẽ kết thúc, các em sẽ trở lại trường học, mang theo những niềm vui và kỷ niệm đáng nhớ về những ngày nhộn nhịp đi làm thêm trong dịp hè. Có thêm một chút kỹ năng, một chút kiến thức về xã hội, vững chãi hơn trong các mối quan hệ, tinh tế hơn trong ứng xử tình huống, cũng như biết quý trọng giá trị của đồng tiền do chính sức lao động của mình làm ra. Có thực sự thâm nhập vào đời sống xã hội bằng việc tham gia lao động cụ thể như vậy thì các em mới tích lũy được từng ấy thứ cho mình. Và đó chính là một bài học thực tế thật sinh động.

Dù sao, công việc quan trọng nhất của các em vẫn là học tập. Việc đi làm thêm trong hè chỉ nên xem là thứ yếu, là một hình thức thử nghiệm mang tính nhất thời. Không nên quá sa đà vì mục đích kiếm tiền mà sao lãng việc học tập. Mong sao mỗi em học sinh đều xác định đúng mục tiêu của mình khi đi làm thêm trong dịp hè, để sau kỳ nghỉ hè tất cả các em đều trở lại trường trong sự vui tươi và ý nghĩa.

                                                Ngọc Điệp

 
Nghỉ hè, học sinh đi làm thêm...
Thứ ba, 05 Tháng 6 2018 05:10

Nghỉ hè, học sinh đi làm thêm…

 

Bây giờ, không chỉ có sinh viên mới tất bật làm thêm kiếm tiền trang trải cho cuộc sống, mà học sinh phổ thông cũng có xu hướng rủ nhau đi làm để có thu nhập cho bản thân, nhất là vào kỳ nghỉ hè.

Đối với học sinh phổ thông hiện nay, ngoài một bộ phận là các “cậu ấm, cô chiêu” quanh năm suốt tháng chỉ biết chú tâm vào việc học, thì còn đa số các em đã có tư tưởng vừa học vừa làm, để có thể phần nào tự xoay trở, giải quyết nhu cầu chi tiêu của bản thân, đỡ đần bớt gánh nặng cho gia đình.

Vừa kết thúc năm học, có nhiều em học sinh phổ thông đã bắt tay ngay đi tìm việc làm. Chọn những công việc tương đối nhẹ nhàng và phù hợp với độ tuổi. Vào mùa hè, ở nông thôn hay thành thị cũng sẽ dễ dàng bắt gặp những cô cậu học trò đi làm nhiều công viêc khác nhau: phụ bán hàng tạp hóa, bán quần áo, bán trái cây rau cải ở chợ, hoặc làm nhân viên giữ xe, phục vụ trong các quán cà phê, quán ăn, cửa hàng mua bán vật liệu, đồ điện tử… Các em học sinh nam thì đi làm phụ hồ ở các công trình, hay đi phụ việc cho các tiệm sửa chữa, mua bán xe hon-da, tiệm cơ khí hàn, tiện hoặc làm nhân viên phục vụ ở các nhà hàng, quán nhậu… Hoặc nhận làm thuê các công việc ở nông thôn như: làm đất, thu hoạch, chăm sóc vườn cây ăn trái, chăm sóc cá nuôi…, Đa số học sinh nữ ở nông thôn thì sẽ chọn công việc đơn giản dễ làm, có thể thực hiện ngay tại nhà như đan lát lục bình, lột sen, làm hoa giả, thêu tranh gia công, cắt vải đan thảm, dệt võng…

Cũng có nhiều em học sinh chọn công việc bán hàng online, vừa nhẹ nhàng vừa thú vị. Việc bán hàng qua mạng được các em thực hiện thường xuyên, nhưng đến kỳ nghỉ hè thì các em càng tranh thủ nhiều hơn để tăng số lượng doanh thu.

Do làm những công việc mang tính thời vụ, đơn giản nên thu nhập của các em không cao. Dù vậy, qua ba tháng hè, mỗi em vẫn có được một khoản tiền nho nhỏ, con số vài triệu đồng cũng đủ cho chi phí chuẩn bị vào năm học mới gồm mua sắm tập sách, quần áo đồng phục, giày dép… để đỡ phần nào cho cha mẹ. Thậm chí có em còn dùng số tiền làm ra được trong muà hè để lo luôn chi phí học tập cho đứa em của mình, hoặc phụ giúp phần nào chi phí sinh hoạt gia đình cho cha mẹ.

Việc đi làm của học sinh phổ thông hiện nay cũng không còn là vấn đề mới lạ. Đa số phụ huynh cũng đồng tình cho con em mình thử sức. Có khi không phải vì vấn đề thu nhập, mà cái chính là tạo điều kiện cho các em tiếp cận với cuộc sống thực tiễn, để từng bước các em tự tích lũy kinh nghiệm và kỹ năng cần thiết. Với nhiều em, việc đi làm thêm ở mỗi kỳ nghỉ hè là những trải nghiệm đầy lý thú mà các em luôn hào hứng kể lại để chia sẻ với thầy cô và bạn bè.

Tuy nhiên, bản thân học sinh và các bậc phụ huynh cũng nên lưu tâm về việc đi làm thêm của các em trong kỳ nghỉ hè. Nên xác định rõ mục tiêu của việc đi làm thêm trong hè chỉ là giải pháp tình thế, mang tính thời vụ, giai đoạn, chỉ là để thử nghiệm. Không quá đặt nặng việc kiếm tiền để phải cố gắng làm việc quá sức, hoặc mạo hiểm làm việc trong môi trường không phù hợp với độ tuổi của các em. Cần chọn nơi làm việc đảm bảo tính văn hóa, lành mạnh, rõ ràng. Cần hết sức tránh xa những mâu thuẫn trong ứng xử, những mối nguy hại từ môi trường làm việc nếu có. Nếu thấy công việc và nơi làm việc không phù hợp với mình thì nên mạnh dạn có chọn lựa khác. Trên hết, vẫn là sự thoải mái, an toàn và thuận tiện cho bản thân, sao cho ba tháng hè trôi qua, các em thực sự đạt được ý nguyện của mình: vừa có một ít thu nhập về kinh tế, vừa được học hỏi từ cuộc sống thực tế, nhằm tích lũy thêm vốn sống và những kỹ năng cần thiết cho chính các em sau này.

                                                       Ngọc Điệp

 
« Bắt đầuLùi123456Tiếp theoCuối »

Trang 1 trong tổng số 6