Thứ hai, 20 Tháng 5 2019

Mạng giáo dục VNedu

Website Trường trực tuyến

Kỳ thi HSG năm 2015-2016

Website các trường ĐH, CĐ

Website liên kết

THỐNG KÊ

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay1291

Hiện tại: 26 khách, 2 bots 

Truyện ngắn


Con trai cưng PDF. In Email
Chủ nhật, 24 Tháng 2 2019 16:03

CON TRAI CƯNG

 Thằng Quân, con trai cưng của mẹ nó. Ba Quân bị tai nạn nghề nghiệp mà qua đời khi nó học lớp 5. Con trai một – là đứa con duy nhất trong gia đình cũng vì thế mà mẹ nó cưng hết mực mặc dù hoàn cảnh không mấy dư giả.

-Kìa, thằng con trai cưng của bà Ba hàng rong, nó đang trong tiệm net Tư Hùng kìa. Giờ này giờ học trong trường mà nó ngồi đó, tui nói với mẹ nó mấy lần rồi, mà bã đâu tin. - Tiếng nói của hai người đàn bà hàng xóm đi chợ bàn tán.

Trên vỉa hè góc chợ, gánh hàng rong của mẹ nó với mấy món ăn quê quen thuộc “ Bánh lọt, tàu hủ,  nước sâm...đi cô, bác ơi. Ngon lắm!”. Tiếng rao bán của bà Ba, cái danh xưng quen thuộc mà mọi người đặt cho bà mấy năm nay. Cái danh xưng mà thằng Quân nó không dám nghe, nó không dám để một ai trong ngôi trường trung học phổ thông chuyên danh giá biết được sự thật ấy. Rằng nó là con của một người đàn bà bán gánh hàng rong.

Trên vách của cái tường nhà cũ kĩ, được tô điểm bằng những tờ giấy khen sáng ngời trong học tập của Quân từ lớp 1 đến lớp 10 và năm nay là lớp 11. Mẹ nó luôn quét tước lau chùi khi thấy những hạt bụi bám vào. Bà luôn dọn dẹp, sắp xếp chừa vị trí cho những tờ giấy khen tiếp theo hàng năm của Quân.

Nó luôn vâng, dạ mỗi khi mẹ bảo. Nó thường làm việc nhà giúp mẹ: rửa bát, nấu cơm, giặt đồ... Đó là đặc điểm quen thuộc của Quân mười mấy năm nay, là những điều mà mẹ nó luôn tự hào về con trai cưng của mình. Mẹ bảo nó : con lo học đi, chỉ học thôi, học cho mẹ, việc nhà để đó mẹ làm. Mặc dù vậy, nhưng Quân vẫn biết cái gì cần làm và cái gì không nên làm. Điều đó làm mẹ nó rất vui và tự hào về nó .

Nó không đi bán gánh hàng cùng với mẹ kể từ khi bước vào lớp mười. Trước kia, hai mẹ con quấn quýt nhau bán buôn vui vẻ, kể cả những ngày mẹ nó cõng gánh hàng rong trên vai cùng nó chạy đi dưới trời mưa, mình mẩy hai mẹ con ướt đẫm. Những ngày bán ế hai mẹ con cùng đi khắp đầu trên xóm dưới để bán. “Bán không được hết thì đem về ăn khỏi tốn gạo mẹ hé!. Câu nói ấy làm mẹ nó như ấm lòng trước cái lạnh cái khó của cuộc sống. Nó cứ thích ăn bánh mẹ làm, ăn bánh ngon như ăn cơm, miệng cứ tấm tắc khen ngon. Mẹ nó ngồi nhìn con ăn mà hai khóe mắt cứ đỏ rưng rưng. Cứ vậy mà nó học đến lớp 11 chuyên toán  của trường chuyên trong Tỉnh.

Mấy người trong xóm đều khen mẹ nó giỏi, bà cố gắng lèo lái cho cho nó học trường chuyên. Bà bấm bụng từng đồng tiền ít ỏi của gánh hàng rong mỗi ngày. Nó càng học cao thì mẹ nó càng thức khuya dậy sớm nhiều hơn. Công việc của mẹ nó giờ đây không đơn giản là bán gánh hàng rong nữa mà còn thêm đi làm cỏ mướn buổi trưa, buổi chiều thì lo cơm nước chờ Quân đi học về, đến tối thì bà lại nhận thêm công việc làm lao công ở công viên. “ Học hết lớp 9 thì cho nó nghĩ đi làm đi, leo trèo lên lớp 10 làm chi mà đã vậy còn trường chuyên sang trọng lo cho cực cái thân vậy chị Ba!” Lời nói của cô hàng xóm làm mẹ thằng Quân nhoẻn cười. Nụ cười trên khuôn mặt ấy của mẹ nó nhìn như nặng trĩu gánh u sầu. Mẹ nó đáp “ Tui ráng chị ơi, tui không muốn tương lai của nó giống tui với cha của nó”.

Thằng Quân chẳng biết gì, sáng cứ sách chiếc xe đạp tuy cũ nhưng nhìn vẫn còn mới chạy đi học đến chiều có khi là tối mới về. Cứ vậy mà khoảng cách mẹ con cứ xa dần... xa dần, không còn hay nói chuyện cười đùa tâm sự với mẹ như trước. Khi người thì bận học người thì cặm cụi đi làm trong đêm tất cả là để có tiền để tạo dựng  nên hy vọng và bước đến tương lai cho nó.

Năm nó lớp 11, mẹ nó không còn thấy giấy mời họp phụ huynh của trường nữa, bà mong chờ từng ngày để biết trường lóp, thầy cô của nó. Mẹ nó cố gắng hỏi mấy lần mà nó cứ lẩn tránh.

Bữa cơm chiều đều đặn như mọi hôm, mẹ nó chuẩn bị như mọi ngày, hôm nay bà nghỉ việc một ngày vì bà linh cảm thấy mọi thứ giữa bà và con trai dường như có vết rạn nứt và tình cảm mẹ con ngày càng nhạt đi. Bà ngồi chờ từ 5 giờ chiều cứ chờ cứ chờ đến 10 giờ tối. Tô canh chẳng còn bốc khói nghi ngút nóng hổi và thức ăn được đậy dưới cái lồng bàn giờ mọi thứ đã nguội lạnh dưới ánh sáng trắng mờ mờ của chiếc bóng đèn cũ. Tiếng xe đạp lạch cạch từ ngoài đường chạy vào lúc 11 giờ đêm. Nó chẳng thèm chào lấy mẹ nó một câu, xô chiếc xe ngã ngang rồi đi thẳng vào mùng ngủ. Mẹ nó hỏi: Con về rồi à, sao trễ vậy, học thêm hả con, sao không nói với mẹ? Mẹ đi hâm đồ ăn rồi mẹ con mình ăn cơm nha. - Mẹ nó nghe mùi bia thoang thoảng và chẳng nói gì. Rồi bà cũng tắt đèn rồi đi ngủ với cái bụng đói.

Đến sáng bà ngồi sẵn ở bàn chờ nó đi ra rồi nói chuyện. Nó chào:Con đi học!. Câu nói cộc lốc mà mẹ nó nghe lần đầu tiên. Bà hỏi “ Có gì vậy, con sao vậy?. Nó đi học không bằng xe đạp nữa, nó đi bộ. “Sao con không lấy xe đi?” . Nó im ru mà cứ bước ra cửa, mẹ nó đi theo sau lưng đến đầu đường thì gặp bạn nó chạy xe Honda dừng lại rước nó đi học. Lúc này đây bà có cảm giác thật lạ lùng...

Mẹ nó thấy số tiền dành dụm đóng học phí cho nó ngày một vơi dần vơi dần. Bà bắt đầu thấy nghi ngờ nhưng vẫn im lặng. Những suy nghĩ tiêu cực về sự thay đổi của đứa con trai đang dần chiếm lĩnh trong suy nghĩ của người mẹ. Bà mong sao mọi thứ chỉ là nghi ngờ, đừng bao giờ trở thành sự thật.

Tối đến nó lại về trễ như hôm qua. “ Thằng Quân đi mua điện thoại chưa về hả chị Ba?”. Câu hỏi của cô hàng xóm kế bên nhà làm mẹ nó khựng lại. “ Đâu! Thằng Quân đi học thêm chị ơi. Mua điện thoại gì?...

-Khi nãy tui đi ngang chợ gặp nó với mấy đứa ăn mặc đâu như là con nhà giàu khá giả đi vào tiệm mua điện thoại kìa.

-Chị nói sao chứ thằng Quân nhà tui giờ này nó còn học thêm mà. Nó mới nhắn tin cho tui đây. Vả lại tiền đâu ra mà mua điện thoại sang trọng đua đòi theo bạn bè. Chị nhìn lầm ai rồi, mấy đứa học sinh trong trường nó đứa nào tướng cũng cao ráo hao hao nhau vậy mà.

-Ừa. Chắc tui nhìn lộn. Cô hàng xóm trả lời mà hình như cô chưa hài lòng với câu trả lời của mình. Vẻ mặt cô đăm chiêu như  vẻ khẳng định chắc nịch.

Những câu nói ấy càng làm nhân lên những suy nghĩ nghi ngờ của người mẹ. Vẻ mặt u sầu  hiện rõ trên mặt bà lúc này.

Nó về đến, vẫn đi bộ như lúc sáng. Nó miễn cưỡng chào mẹ. Rồi xong đi tắm rồi đi ngủ. Hôm nay bà vẫn im lặng.

Như tối mọi hôm bà đi ra công viên làm công việc lao công của mình. Rồi sáng về sớm còn chuẩn bị đồ đi bán lúc thằng Quân còn say giấc. Hôm nay, bà bán không được đắt, hàng vẫn còn. Bà cõng gánh hàng rong đi khắp nẻo đường như thường lệ. Đến gần một cửa hàng thời trang bà thấy bóng dáng quen thuộc của thằng Quân cùng mấy thằng con trai khác đi xe Honda ghé vào vào cửa hàng. Bà không tin vào mắt mình, đó là một cửa hàng cao cấp đắt giá mà bà với thằng Quân chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ vào đó mua bất cứ thứ gì cho mình. Nó là một suy nghĩ xa vời của bà nhưng những gì bà thấy ngay lúc này ngay bây giờ là sự thật. Những hạt mưa bắt đầu rơi mỗi lúc một nặng hạt. Bà vừa kịp ghé vào cái dù của ông cụ vá xe bên vỉa hè để đứng trú mưa. Bà cứ nhìn theo bóng dáng của thằng Quân trong cửa hàng. Gương mặt bà lúc này đầy nước, nước mắt xen lẫn nước mưa. Cơn mưa như đồng cảm với mỗi lòng của bà. Nhưng cơn mưa làm cho lòng mẹ và trái tim người mẹ của bà thêm lạnh xót nhiều hơn. Với bà những cơn mưa ấy đã quá quen thuộc với những ngày bán ế. Chẳng còn lạnh lẽo về thể xác nữa. Nhưng lồng ngực bà lạnh và đau lắm. Những suy nghĩ nghi ngờ trong đầu người mẹ giờ đây đã trở thành sự thật. Thằng Quân nó thay đổi rồi...

Bà đội mưa đi về, chẳng còn muốn bán buôn gì nữa.

Tối hôm nay nó về sớm, trên tay nó là bao nhiêu túi  hàng đẹp đẽ, quần áo, giày dép, đồng hồ đeo tay... . Bà chẳng nói gì. “Ra ăn cơm con!. Mẹ nó bảo.

-Con ăn rồi. Nó đáp.

-Tao kêu mày ra đây. Nhanh! - Cái giọng la lớn tiếng của mẹ, lần đầu tiên mà nó nghe. Nhưng nó chẳng có vẻ gì là sợ.

chậm chạp ngồi xuống bàn đối diện với mẹ nó. Bà hỏi “ Hôm nay sao không đi học?”. Nó đáp rành rọt:Hôm nay thầy cô trường con họp hội đồng nên được nghĩ buổi sáng”

-Vậy à. Mẹ nó hỏi tiếp: “ Con xài hết tiền của mẹ chưa, số tiền mà mẹ để dành đóng tiền học cho con đó?”. Vẻ mặt nó không mấy bất ngờ, hình như nó đã lường trước được.

Nó đáp cụt lủn: Cũng gần hết rồi!” .

Mẹ nó đứng lên giơ tay tát thẳng vào mặt nó.  Mắt nó ráo hoảnh, nó quay ngang cười nửa miệng.

“ Con mệt mỏi với cảnh này lắm rồi mẹ à. Đi học thì chạy chiếc xe đạp bèo, mặc đồ thì như một thằng nhà quê. Cái thời buổi này ai còn xài cái điện thoại bấm nút cùi bắp này nữa... Đám bạn con đứa nào cũng đầy đủ, muốn chơi với nó cũng phải cùng đẳng cấp mới chơi được, chứ học giỏi thôi cũng chẳng là gì đâu mẹ.” - Nó quát thẳng vào mặt mẹ nó sau cái tát trời giáng thứ hai của mẹ, nó như trút hết những nỗi suy nghĩ của mình. Những suy nghĩ ghê gớm đã lấn át đi con người thật của nó.

Mẹ nó ngồi đó cũng chẳng khóc. Hai mắt chỉ rưng rưng nước. Bà nói “ Con đừng nhìn lên hãy nhìn xuống đi. Ngoài kia kìa, ngoài xã hội nhiều người còn khó khăn gấp trăm ngàn lần mình kìa. Còn nhiều đứa muốn đi học mà không được kìa. Nhiều đứa trẻ muốn có cái áo cái quần đàng hoàng mặc còn không có kìa.... Mình được như vậy đã là may mắn lắm rồi Quân ơi. Nhìn lên là để phấn đấu chứ không phải đua đòi theo thiên hạ con ơiNói xong bà khóc nức nở.

“ Mẹ xin lỗi con. Mẹ đã cố gắng lo cho con đầy đủ với bạn bè nhưng chỉ được như vậy. Cao quá, mẹ với không tới. Xin lỗi con!. Bà nói dứt câu rồi đi thẳng vào mùng. Bà nằm xuống cố ngủ, ngủ để quên đi thực tại nhưng nhắm mắt lại thì nước mắt cứ chảy, lồng ngực cứ đau. Bà nhớ đến những câu nói của những người hàng xóm. Dù khi đó biết là sự thật nhưng bà vẫn cố không tin. Bà lo, lo cho cái tát của mình khi nãy có làm con đau không? Bà lo...

Không khí buổi tối hôm ấy thật lạnh, cái ngột ngạt như trùm cả không gian. Giữa hai mẹ con giờ đây thật sự là một khoảng cách vô hình. Vì sao vậy? Thằng Quân tắt đèn nhưng không đi ngủ. Nó ngồi im trong bóng đêm. Nó cứ ngồi mãi như  thế. Mắt chăm chăm nhìn lên khoảng không vô định trên cái trần nhà tối tăm cũ kỹ. Bao nhiêu thứ nhảy múa trong đầu nó. Giữa giàu và nghèo có ranh giới cách biệt đến thế sao? Tại sao nó phải cố gắng sắm vai để khẳng định mình? Tại sao nó sợ để người ta biết về gia cảnh nghèo khó? Đâu rồi niềm hy vọng trông mong cả đời của mẹ? Đâu rồi bao tâm huyết gửi gắm của thầy cô? Tương lai của nó vẫn còn ở phía trước kia mà. Con đường bước tới cánh đồng hoa hồng chắc chắn là phải có lắm bùn lầy và gai góc. Có khi nào nó đã bị lệch hướng vì những ý nghĩ đua chen nông nổi nhất thời? Cái tát của mẹ làm nó sực tỉnh. Bất giác, nó đưa tay lên sờ vào một bên má đau rát. Những ngón tay của mẹ xương xẩu và chai cứng, để lại những vết hằn trên má nó, mẹ đã phải dùng lực để làm nó đau, điều mà bao nhiêu năm nay nó chưa hề thấy. Chắc mẹ cũng đau lắm…. Nó quyết định không ngủ đêm nay. Để ngồi đó suy nghĩ về mọi thứ.  Để đi tìm lại... nó của trước kia!

 

Lê Văn Trường _12cb5

Trường THPT Cao lãnh 1.

 
Lời xin lỗi muộn màng PDF. In Email
Thứ hai, 04 Tháng 2 2019 15:38

Truyện ngắn

Lời xin lỗi muộn màng

 

“ Công cha như núi Thái Sơn

Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra

Một lòng thờ mẹ kính cha

Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con”

Lan đang cúi người nhổ những bụi cỏ bên mộ mẹ nó thì bất chợt nghe tiếng những đứa trẻ trong xóm nhỏ đang ê a đọc những câu ca dao ấy, những câu thơ nói lên công lao trời biển của cha mẹ. Nó làm Lan nhớ về quá khứ, nhớ về mẹ và những lỗi lầm mình đã gây ra với mẹ.

Lan sinh ra trong một gia đình nghèo khó, ba mất sớm. Mẹ phải làm lụng vất vả nuôi Lan ăn học. Làm thuê. Công việc của mẹ cũng chẳng ổn định. Nay đây mai đó, người ta kêu làm gì thì làm cái đó, từ giúp việc nhà, làm cỏ vườn, phụ bán hàng, cho đến khiêng vác,… Công việc nặng nhọc, vất vả là thế nhưng mẹ chưa hề phàn nàn hay la mắng vô cớ Lan dù bất cứ việc gì. Lan  luôn được mẹ nuông chiều, lo cho đầy đủ từng miếng ăn giấc ngủ. Mỗi buổi sáng trước khi đi làm, mẹ đều nấu cơm sẵn cho để Lan ăn rồi đi học, quần áo cũng mẹ cũng ủi cho. Mẹ chẳng để Lan làm bất cứ việc gì, chuyện quan trọng mà nó cần làm chỉ là việc học.

-         Lan ơi, thức dậy đi học nè con- Mẹ từ trong bếp nói vọng ra.

-         Chút xíu đi mẹ, còn sớm mà- Nó vẫn còn buồn ngủ nên chưa chịu thức.

-         Dậy đi con à, trễ giờ nhen- Mẹ luôn lo lắng cho Lan, vì sợ nó trễ học nên bà đã vào giường kéo tay Lan dậy

-         Mệt quá à, ngủ một chút xíu nữa cũng không được- Nó vùng vằng ngồi dậy  và lớn tiếng với mẹ, rồi uể oải lê chân ra sau nhà rửa mặt. Lúc đó nó cũng chẳng hiểu rằng như thế là hỗn với mẹ.

Mẹ cũng chẳng nói gì, thản nhiên giúp nó xếp lại mùng mền rồi ra dọn cơm cho nó ăn.

-Ăn lẹ đi con rồi đi học!

 -Sao bữa nào cũng ăn cơm với rau luộc hoài vậy mẹ, con ngán lắm rồi - Nhìn mâm đồ ăn trên bàn chỉ vỏn vẹn một dĩa rau muống luộc với chén nước tương, nó vùng vằng không chịu ăn.

- Thôi, ráng ăn bữa nay thôi, mai mẹ đổi món khác -  Nghe nó nói ngán, mặt mẹ buồn buồn.

- Con muốn ăn đùi gà chiên, bánh mì bít tết, mấy đứa bạn con sáng nào nó cũng ăn vậy đó!

- Nhà mình làm gì có nhiều tiền mà ăn như bạn được con?- Mẹ hơi nhăn mặt vì những món ăn nó vừa kể.

- Con không biết đâu đó, con muốn ăn mấy món đó thôi! - Nói xong nó xách cặp đi học mà không chào mẹ lấy một tiếng. Nên nó không biết rằng, mẹ đang lấy cái túi vải ra đếm xem có còn đủ tiền để mua những món đó về cho nó ăn hay không.

-Tháng này chưa đóng tiền học cho con, nhà lại sắp hết gạo, cặp con cũng rách rồi. Nhiều thứ chi trả quá. Sao có đủ tiền mua đồ ăn cho nó đây!?- Mẹ nó vừa đếm mớ tiền lẻ vừa lẩm bẩm tính.

  - Thôi, sang nhà chị bảy mượn ít tiền mua đồ ăn cho nó để nó thèm tội nghiệp.

Nói rồi mẹ chạy sang nhà dì bảy hàng xóm kế bên nhà. Nhà dì bảy thì có phần khá hơn nhà Lan, nhưng nhà dì đông con nên cũng không dư dả là mấy.

  - Chị bảy ơi, có nhà không chị ơi?

Dì bảy trong nhà chạy ra:

  - Có, có gì không thiếm?

  - Em định mượn chị chút tiền…

  - Mượn bao nhiêu thiếm?

  - Cho em mượn hai trăm ngàn với được không chị? - Mẹ nó nói nhỏ nhỏ, vì số tiền mẹ mượn cũng hơi nhiều, sợ dì bảy không có đủ tiền…

  - Mèn ơi, thiếm mần cái gì mà cần tiền vậy?- Thấy mẹ mượn tiền dì bảy lo lắng hỏi.

  - Em … chỉ là… mua đồ ăn cho con bé Lan chị ạ, nó thèm ăn … đùi gà với bò bít tết gì đó…

Nghe mà dì bảy hết hồn, tròn mắt:

  - Trời đất, nhà đã nghèo vậy mà nó đòi ăn món đắt tiền không vậy thiếm?

  - Cũng tội nghiệp nó chị ơi, bạn bè đứa nào cũng ăn ngon mặt đẹp, còn nó….không có cha…như người ta… - Nhắc đến chuyện ấy mẹ lại rơm rơm nước mắt.

  - Thiếm chiều nó quá mà nó hư à, nhà nghèo thì có gì ăn đó, chứ đòi hỏi gì?- Dì bảy lo lắng nói.

   - Tại hồi đó giờ nó cũng chưa được ăn ngon, nên em bấm bụng mua cho nó ăn một lần cho biết...

  - Thôi, thiếm mượn thì tôi cho, nhưng mà thiếm coi chừng đó nhe, con hư hồi nào không hay đó.

   -Dạ, em cảm ơn chị nhiều lắm.

Mượn được tiền, mẹ liền đến ngay chỗ làm, buổi làm việc hôm ấy thật vui vẻ, vì cuối cùng con gái mình cũng có được bữa ăn ngon. Đến chiều, mẹ ghé qua chợ, mua mấy món nó thích đem về. Đợi con về ăn, mà trong lòng bà vui đến lạ kì, mua được cho con những món ăn ngon, bà cảm thấy rằng con đã được phần nào đó như bạn như bè của nó. Khi Lan về tới nhà trời đã dần tối, thấy con về trễ, mẹ nó lo lắng hỏi:

  -Sao nay về trễ vậy con? Có việc gì không?

  -Dạ, có việc gì đâu mẹ, chỉ là…..à xe con hư - Lan đang ấp úng, đồng nghĩa với việc nó đã nói dối mẹ.

Thật ra không phải xe nó hư đâu mà là do sau khi tan học, nó đi chơi với đám bạn nên về trễ. Do quá được nuông chiều, nên Lan dần dần trở nên hư hỏng. Việc học hành thì ngày càng sa sút, trốn học ngày càng nhiều và những lần nói dối mẹ cũng ngày một tăng. Bạn bè của nó cũng là những đứa cá biệt quậy phá của trường, hay tụ tập chơi bời, la cà hàng quán, thậm chí là tụ tập đánh nhau với những đứa bạn lớp khác trong trường. Cô chủ nhiệm đã mấy lần gọi điện mời mẹ của Lan vào trường. Cô đưa cho mẹ bảng điểm tháng của Lan và nói:

  -Dạo này Lan học xuống lắm chị à, lại còn hay cúp tiết, tụ tập cùng nhóm bạn cá biệt trong trường chơi bời. Hy vọng chị có thể nhắc nhở em Lan để em có thể học tốt hơn, cũng như không chơi với đám bạn xấu đó nữa…

  -Trời ơi, cô ơi…chắc cô hiểu lầm gì đó, chứ con tôi hồi đó giờ ngoan ngoãn lắm - Mẹ Lan nghi hoặc nhìn cô.

  -Em nghĩ, do Lan luôn được chị chăm sóc nuông chiều nên nó có tính ỷ lại, chị nên thay đổi cách giáo dục cháu đi chị à - Cô chủ nhiệm nhẹ nhàng khuyên mẹ.

  -Tại tôi, do tôi còn quá nuông chiều nó, nó muốn gì tôi cũng cố gắng thực hiện, vì tôi nghĩ nó thiếu tình yêu thương của ba, nên muốn bù đắp cho nó, không ngờ lại khiến nó hư - Mẹ rưng rưng nước mắt tâm sự với cô chủ nhiệm.

  -Từ nay, chị nên để ý tới nó nhiều hơn và nên kiểm tra việc học của nó thường xuyên hơn- Cô chủ nhiệm vỗ nhẹ lên vai động viên mẹ.

  - Cảm ơn cô, tôi sẽ cố gắng hết sức để chấn chỉnh lại nó. Chào cô - Mẹ đứng dậy, rời khỏi phòng giáo viên, bước đi của mẹ nặng nề, chậm chạp như thất vọng, như đau khổ, như có một gánh nặng vô hình đè trên vai mẹ. Tất cả là do mẹ, mẹ đã nuông chiều Lan, nên mới như bây giờ.

Buổi chiều hôm ấy, sau khi gặp cô chủ nhiệm, mẹ đi thẳng về nhà chứ không tới chỗ làm nữa, bởi vì mẹ không còn sức lực để làm việc. Mẹ dọn dẹp lại quần áo và tập vở của Lan, mẹ nấu một bữa cơm tương đối thịnh soạn, có cá, có thịt, có rau. Rồi ngồi ở cửa đợi Lan về. Khi nghe tiếng chiếc xe đạp lạch cạch thì mẹ biết Lan đã về. Mấy năm qua, Lan đi học bằng chiếc xe đạp cũ này, do một người họ hàng xa cho. Bao lần Lan đòi mẹ mua cho chiếc xe mới, bao lần mẹ từ chối Lan vì không có tiền. Lan bước vào cửa:

  - Sao hôm nay mẹ về sớm vậy?- Giọng Lan có vẻ hốt hoảng khi thấy mẹ ngồi ở cửa.

  - Chiều nay mẹ không đi làm, sao giọng con lè nhè giống như say rượu vậy La?- Khi nghe Lan nói với giọng nói không mấy rõ ràng, mẹ nghi ngờ hỏi dò.

  -Đâu….đâu có đâu….tại con hơi mệt…con đi tắm đã -Giọng Lan ấp úng thấy rõ, chứng tỏ Lan lại nói dối mẹ.

Chờ khi Lan tắm xong, mẹ đã dọn cơm sẵn ra bàn và bảo:

  -Ngồi xuống ăn đi con, rồi đi học bài. À, phiếu điểm tháng này cô phát chưa con?- Mẹ hỏi Lan như muốn thử xem Lan có nói thật với mẹ không, chứ thật ra mẹ đã biết cô phát cho Lan rồi.

  -Chưa…chưa á mẹ - Lan lại một lần nữa nói dối mẹ - Mẹ đang cầm đũa bất giác bỏ xuống, vì mẹ không ăn nổi nữa. Lan nhìn mẹ hỏi:

  - Sao mẹ không ăn cơm đi, nhìn con dữ vậy?

  - Thôi, con ăn rồi học bài đi, đừng hỏi nữa.

Sau khi ăn cơm xong, Lan vào buồng học bài như lời mẹ bảo nhưng thật ra nó không học bài mà đi ngủ. Đến lúc mẹ vào kiểm tra thì tức giận khi thấy Lan đang nằm ngủ trên giường, mẹ kéo Lan ngồi dậy, vẫn cố nhẹ nhàng hỏi:

-Lan, mẹ bảo con đi học bài chứ đâu bảo con đi ngủ?

Lan giật mình ngồi phắt dậy:

  - Đâu có, con có học chứ, mà do mệt quá, nên nằm nghỉ xíu…

  - Con còn nói dối, con làm gì mà mệt? Chắc là đi nhậu với đám bạn lúc chiều nên mệt phải không con?- Mẹ không còn nhẹ nhàng được nữa mà bắt đầu lớn tiếng với Lan.

  - Ai nói với mẹ con nhậu, hồi chiều con đi học mà!

  - Con biết nói dối từ khi nào vậy, hồi chiều mẹ đến trường có con ở đó đâu?

  - Mẹ..mẹ đến trường con làm gì, chẳng phải mẹ nói mẹ bận lắm sao, họp phụ huynh mẹ còn chẳng đi mà?- Lan hỏi mẹ với giọng nói không mấy lễ phép của mình.

  - Phải, mẹ bận, bận nên không quan tâm con, mới để con hư như thế này, học hành thì sa sút - Mẹ vừa nói vừa ném bảng điểm tháng xuống chiếc bàn học nhỏ xíu của Lan.

  Lan chẳng nói được gì, đành im lặng nhìn mẹ.

  -Chẳng phải con nói con học giỏi lắm sao? Mẹ vì tin con nhưng tại sao tháng này con loại Kém, còn xếp hạng cuối lớp? Tập bè tập bạn, nhậu nhẹt chơi bời, con không thấy mẹ vất vả vì con sao Lan? - Mẹ rưng rưng nước mắt nhìn Lan.

  - Phải, con chưa bao giờ học giỏi như lời con nói, con toàn đứng hạng cuối thôi, lại hay nhậu nhẹt đó, mẹ vui không?- Lan nói với giọng như đang mỉa mai mẹ mình.

  - Con….Hôm nay mẹ phải đánh con - Mẹ cầm cây chổi trong góc nhà, tiến đến đánh vào mông Lan.

  - Mẹ dám đánh con sao? Chẳng phải mẹ thương con lắm sao? Mẹ nỡ đánh con à?- Lan cũng bước lại phía mẹ, nói như đang thách thức.

  - Con tưởng mẹ không dám đánh con sao, ừ, mẹ rất thương con, nuông chiều con quá nên con mới hư như thế này…

  - Hư này…hư này - Mẹ rất giận, vừa đánh vừa nói. Mẹ đánh Lan khá nhiều, thật ra trong lòng mẹ rất đau, đánh Lan đau một thì mẹ đau mười, nhưng phải đánh.

  - Mẹ tưởng mẹ là ai, muốn đánh con là đánh à, mẹ hãy nhớ, hôm nay mẹ sẽ phải hối hận! - Lan vừa nói, vừa bước lại tủ quần áo, lấy mấy bộ đồ bỏ vào cặp đi học, rồi chạy nhanh ra cửa. Mẹ nhoài người kéo Lan lại nhưng Lan đã quay lưng đẩy mẹ té nhào.

  - Mẹ đánh con đi, con sẽ đi khỏi nhà cho mẹ vừa lòng - Nói rồi Lan chạy ra cửa mất hút.

  - Lan....Lan…quay lại con… - Mẹ lập tức đứng dậy chạy đuổi theo Lan nhưng không đổi kịp vì Lan chạy quá nhanh. Và mẹ không biết, trước khi đi, nó đã với tay lấy xấp tiền để trên bàn mà mẹ vừa đếm xong. Khi mẹ quay trở lại, nhìn lên bàn thấy một triệu đồng mẹ vừa lãnh lương lúc sáng đã không cánh mà bay. Biết chắc rằng Lan đã lấy đi. Mẹ thấy thất vọng về nó vô cùng, mẹ ngồi sụp xuống đất khóc nức nở như một đứa trẻ. Mẹ quỳ sụp dưới bàn thờ của ba nó, nấc nghẹn:

  -Anh ơi, em có lỗi với anh, có lỗi với con…tại em…tất cả là tại em, nên con mới ra nông nổi này….

Sáng hôm sau, mẹ chạy khắp nơi tìm Lan, đi tới nhà tất cả bạn của Lan, đến nhà cô chủ nhiệm, tìm khắp trong các nhà trọ của xã nhưng vẫn không tìm thấy Lan.

  - Lan ơi…con ở đâu, về đi con, mẹ con mình làm lại từ đầu…- Mẹ cứ nói như thế luôn miệng trên đường, mọi người đi qua đều quay lại nhìn, họ tưởng mẹ bị điên, nhưng họ đâu biết rằng mẹ đang tìm Lan, cũng chẳng ai giúp được mẹ. Bất chợt mẹ nhìn thấy Lan bên kia đường, mẹ vội kêu lên:

  - Lan, Lan ơi…về nhà với mẹ đi con…

Khi mẹ chạy được qua đến bên đường thì Lan đã mất hút, mẹ vội vàng đuổi theo nhưng do sức yếu nên chẳng thể đuổi kịp. Mẹ lại một lần nữa mất dấu Lan.

Mẹ đâu biết rằng Lan đang nấp sau một gốc cây to để trốn mẹ:

-         Con không bao giờ về với mẹ…con phải để mẹ hối hận vì đã đánh con-– Lan tự  nhủ.

Tối đó, Lan không có chỗ nào để đi, nó ra công viên ngủ, nằm co trên chiếc ghế đá lạnh tanh, tự nhiên nó thấy nhớ mẹ, nhớ về chuyện hôm qua với mẹ nhưng rồi nó nghĩ “Đó không phải lỗi của mình, là lỗi của mẹ, mình sẽ không bao giờ trở về cái nhà lá rách nát đó nữa”. Mãi suy nghĩ Lan chìm vào giấc ngủ khi nào không hay, trong mơ nó nhìn thấy mẹ đi tìm nó nên bị tai nạn giao thông rất nặng nhưng vẫn liên tục gọi tên nó. Tiếng ồn ào ở gần đó đã làm nó tỉnh giấc, trời vẫn còn tối nên nó không nhìn thấy được tiếng ồn đó xuất phát từ đâu nhưng hình như càng lúc càng gần. Sau đó là một nhóm thanh niên khoảng bốn năm người, trên tay là những chai bia đã uống lưng nửa. Khi nhóm thanh niên nhìn thấy Lan thì bước lại gần, cười cợt, đùa giỡn:

  - Em gái…sao nằm ngủ ở đây một mình, không sợ à? - Một thanh niên trong nhóm cất tiếng hỏi Lan.

  - Mấy ông là ai? Đi ra không tôi la lên bây giờ - Lan bắt đầu run sợ nhưng vẫn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ với bọn chúng.

  - Giờ này em la cũng chẳng ai cứu em đâu ... đi… đi với bọn anh, vui lắm… ở đây người xấu nhiều lắm đó - Một người thanh niên khác ngồi xuống cạnh Lan.

  - Không…tôi không đi…cứu tôi với…- Lan hốt hoảng la lên nhưng chẳng có ai nghe thấy.

  - Im đi… tụi bây đâu, dẫn nó đi! - Một thanh niên có vết sẹo trên mặt hét lớn vào tai Lan rồi ra dấu cho những thanh niên còn lại. Lan bị đánh mấy bạt tai ngất xỉu ngay sau câu nói đó. Hồi lâu, sau khi tỉnh lại nó mới biết mình đã bị bọn thanh niên xấu xa đó hãm hại. Nó bị bỏ giữa một căn nhà hoang không người, xung quanh quần áo bẩn thỉu vứt lung tung, nó lần tìm đến chiếc cặp, số tiền mà nó lấy cắp của mẹ đã biến mất, nó chắc rằng bọn xấu đó sau khi giở trò thú tính đã lấy hết tiền của nó. Nó mất tất cả rồi, mất đi cái quý nhất đời con gái, mất hết tiền. Từ đây nó phải sống sao đây? Nó thấy nhớ mẹ, phải chi nó không hỗn với mẹ, phải chi nó không xô đẩy mẹ, phải chi nó không bỏ nhà đi, thì mọi chuyện đâu đến nổi như thế này. Nó thấy nó có lỗi với mẹ, nó phải quay về tạ lỗi với mẹ. Rồi nó ngỡ ngàng khi nhìn căn nhà lá rách nát của mẹ con nó đang đông nghẹt người, có dì bảy, có chú năm, dì tám, mọi người đang làm gì ở nhà nó vậy? Nó chạy vô nhà, mọi người ai cũng quay lại nhìn nó bằng ánh mắt giận dữ. Dì bảy cất tiếng:

  - Lan, con đã đi đâu, con có biết mẹ con bị tai nạn giao thông khi đang chạy khắp nơi tìm con không?

  - Con…dì, mẹ con đâu?- Nó hốt hoảng, làm rơi chiếc cặp trong tay, miệng cứ hỏi dồn dì bảy.

  - Mẹ con nằm trên giường đó, bác sĩ trả về rồi! - Nghe chưa hết câu Lan đã lập tức chạy vào buồng tìm mẹ. Nhìn thấy người nằm trên giường, nó giật mình. Có phải mẹ mình đây không? Tại sao mẹ lại bị như vậy? Là do mình, phải chính là do mình. Nó nhào lại ôm mẹ, khóc nấc lên từng tiếng:

  - Mẹ ơi, con về rồi… mẹ ơi - Nó gọi mẹ nhưng sao mẹ không lên tiếng. Nó ôm mẹ, mẹ cũng chẳng mở mắt ra nhìn nó. Vậy là sao?

  - Mẹ ơi, mẹ dậy nhìn con đi, mẹ ơi, con xin lỗi, tất cả là lỗi của con, mẹ ơi…đừng bỏ con mà mẹ.. - Không kịp nữa rồi, lời xin lỗi muộn màng của nó mẹ cũng chẳng thể nghe được nữa rồi. Mẹ đã rời bỏ nó mà đi như thế.

Sau khi họ hàng, làng xóm xúm nhau lo hậu sự cho mẹ nó xong, thì mọi người cũng dần về nhà hết, chỉ còn dì bảy ở lại cho nó đỡ cô quạnh, dì nói:

-Thôi. Con đừng buồn quá mà ảnh hưởng sức khỏe, còn chuyện học hành. Có hối hận cũng đã muộn màng rồi Lan ạ - Nói rồi dì cũng bỏ đi, bởi dì giận nó, giận nó rất nhiều, vì phải đi tìm nó mà mẹ nó mới chết thảm như vậy.

Sau khi dì bảy về, nó ôm bức hình của mẹ khóc nức nở, nó thấy có lỗi nhiều lắm, nó muốn xin lỗi mẹ, nhưng mẹ không thể nghe lời xin lỗi của nó nữa rồi. Nó nhớ mẹ, muốn được ôm mẹ, cũng chẳng được. Từ giờ chẳng còn ai nấu cơm cho nó ăn, chẳng ai ủi quần áo cho nó đi học, chẳng ai lo nó bị cảm, chẳng ai ở bên nó nữa rồi.

Những ngày sau đó, nó đã cố gắng học nhiều hơn, nhờ sự giúp đỡ của hàng xóm, nhờ họ hàng gần xa của ba mẹ nó và một chút tiền tiết kiệm dành dụm của mẹ để lại mà nó đã học được hết lớp 12. Nó tốt nghiệp rồi vừa học vừa làm để tự nuôi bản thân và kiếm tiền đi học đại học để trở thành một cô giáo. Đó là ước mơ từ lâu của mẹ. Mẹ mong muốn nó trở thành cô giáo trường làng, sống cuộc đời giản dị cùng với mẹ. Nó tự nhủ: bằng mọi giá phải cố gắng để hoàn thành di nguyện của mẹ.

Hôm nay, nó mua một bó hoa cúc - loài hoa mà mẹ nó thích nhất - về đặt bên mộ mẹ. Nó chăm chút làm sạch những bụi cỏ mọc lún phún xung quanh mộ phần. Nó muốn nói với mẹ lời xin lỗi muộn màng: Mẹ ơi, con xin lỗi!

 

Nguyễn Võ Hoàng Yến- 12cb5

Trường THPT Cao Lãnh 1

SĐT: 0911805003

 

 
Mùa bông súng trắng PDF. In Email
Thứ hai, 04 Tháng 2 2019 06:56

MÙA BÔNG SÚNG TRẮNG

 

Mùa nước nổi ở Đồng Tháp Mười đến nhanh thật. Trước mắt chúng tôi là biển nước với những cây lúa ma vươn mình mạnh mẽ trong làn nước, nó cứ quật qua quật lại trong gió và sóng nước mênh mông. Đằng xa xa kia là hàng tràm mới hôm nào cao vút giờ cũng giống như đang nhấp nhô oằn mình giữa cánh đồng nước nổi vậy.

-Kia kìa, cái gì phía trước có màu trắng trắng vàng vàng đẹp dữ má hén, anh Tí hén - Thằng Tí Nhỏ nói.

Má tôi ngồi ở mũi xuồng cứ bơi đều tay dầm. Má nói gọn hơ:Thì đồng bông súng trắng chớ gì đâu con!- Đẹp quá, bơi nhanh nhanh đi má – Tí Nhỏ lại giục.

Má tôi mặc bộ bà ba nâu giản dị, đầu đội cái nón lá trắng. Ý là đã sanh ra được hai thằng con trai rồi mà nhìn dáng người má tôi vẫn còn đẹp lắm nha. Chuẩn phụ nữ miền Tây luôn đó, chứ chơi à. Nghe kể lại, hồi đó ba tôi theo cua cũng “mệt dữ lắm à nghen. Ba nói: Tao có phong độ gì đâu, hồi đó cua được má bây cực muốn chết. Mà đã lỡ thương thì c nào cũng phải tới bến chớ sao giờ!. Nói xong ông cười khà khà. Tôi biết chớ, ba má tôi thương nhau vì cái tình cái nghĩa, vì cái bản chất tốt đẹp của nhau mà, chứ hơn thua gì chuyện nhan sắc đẹp xấu ở đây.

Đồng Tháp Mười công nhận rộng lớn bao la thiệt chớ, sông nước ngút ngàn. Mùa này mùa nước lên, má con tôi chịu cực vô đồng kiếm sống chớ sung sướng gì đâu mà đi chơi. Tuy là cái thời chiến tranh đã kết thúc, nhưng cuộc sống bà con ở quê nghèo vẫn còn gặp nhiều khó khăn, họ phải tranh thủ mưu sinh làm đủ nghề trong mùa nước nổi, trong đó có má con tôi .

-Tức thật cho lũ giặc xâm lược. Thế giới hòa bình hỏng chịu, đem bom đạn cày xới chi cái vùng quê hiền như đất này - Tự nhiên tôi nói một mình, mặt nghiêm lại, ra vẻ thuộc làu bài học của thầy dạy Sử.

Má tôi quay lại nhìn: “Có gì không con?”- Tôi giã lã: “Dạ không, tự nhiên con nhớ ba kể hồi đó Mỹ bỏ bom trên cánh đồng này, bà con mình không ai dám vào đây cày cấy, nên gọi là cánh đồng ma!”.

Má tôi bơi một đoạn rồi tới tôi đổi tay dầm bơi thay má. Cũng hên là má tôi tính toán trước nên mấy mẹ con thức dậy sớm đi từ lúc ba giờ sáng nên mới tới được chỗ bông súng đồng sớm sủa như vầy, đâu chừng hơn sáu giờ sáng là tới nơi rồi.

Bơi một hồi lâu đường xa cũng tới, công nhận mùa nước này bông súng đồng mọc nhiều mà đẹp thiệt. Những giọt sương sớm còn đọng lại lấp lánh trên những bông hoa nở rộ to khỏe. Cánh hoa trắng tinh khiết thuần túy đẹp như màu quê hương dưới nắng sáng trong veo của ngày mới. Như một khởi đầu mới tốt đẹp cho chuyến đi hái bông súng đồng của má con tôi.

Thằng Tí Nhỏ thích thú quá. Nó quơ tay ra vọc nước tủm tủm. Chiếc xuồng ba lá chở mấy má con tôi hôm nay cứ chòng chành mãi, chắc nó cũng mệt nữa rồi vì phải vừa chở người vừa chở đầy bông súng ở lượt về.

Má tôi bắt đầu xắn tay áo lên, má thận trọng nhổ từng cọng bông súng, nhẹ nhàng mà dứt khoát. Cọng bông súng đồng mùa nước này công nhận nó dài  đến khiếp, cỡ mét sáu mét bảy chứ không ít à, nó trắng nõn nà dòn rụm nhưng cũng không kém phần dẻo dai. Đem về nấu canh chua cá lóc hay bóp gỏi chấm mắm cá linh kho đều hết sảy. Món bông súng này kết hợp với bao sản vật mùa nước nổi như cá linh, cá rô non, cá trê, lươn, tép ... là ngon hết chỗ chê, tới bữa cứ ngồi ăn tì tì hết nồi cơm hồi nào hỏng hay luôn đó. Đấy, sức hút đối với dân thị thành là ở chỗ đó, còn bông súng ở đây muốn ăn giờ nào chẳng có. Không có bông súng đồng thì đã bông súng đỏ trồng trong ao. Chớ trên thành thị thì kiếm đỏ con mắt à nghe, tôi nghe bà Tám chuyên mua bán rau cải nhà kế bên nói là lúc nghịch mùa bông súng giá cũng mắc lắm nhen. Vậy đó, nhờ cọng súng giản dị ấy mà bấy lâu nay tôi với thằng út Tí (nó Tí Nhỏ, tôi Tí Lớn) có tiền đi học, mua cặp sách quần áo này kia ... Má tôi nhờ vậy cũng đỡ lo. Tôi thấy cọng bông súng tuy mềm mại mà mạnh mẽ thiệt, y hệt như con người quê mùa của xứ mình vậy. Cả ngày dm mình trong nước mà cứ vươn lên, nở hoa giản dị, khoe nét đẹp giữa đồng nước mênh mông. Hôm nay bị nhổ đi là sáng mai lại mọc ra cọng mới nữa, cứ dẻo dai sinh tồn không ngừng nghỉ cho đến khi mùa nuớc rút đi.

Má tôi nhổ từng cọng súng tay nhanh thoăn thoắt, tôi cũng thạo việc không kém gì má, còn thằng Út Tí thì lo rửa chà sạch mớ bùn dính ở góc bông. Má bảo: “Tụi bây làm từ từ thôi, kẻo nắng lên mau mệt lắm đó nghe. Ở đây hỏng có ai tranh giành đâu, chỗ này xa quơ xa quắt à. Bà Tám một lần đi ngang qua đây rồi bã biết chỉ cho má. Hỏng có ai biết nữa đâu!”. Tôi “à” lên một tiếng, hèn  chi thấy hơi lạ lạ,  bông súng nhiều vầy mà trên đồng hỏng thấy có ai. Thôi kệ , tôi chăm chỉ làm việc tiếp.

-Làm hồi sáng tới giờ cũng được chục bó rồi bây (một bó là một trăm bông), giỏi hén, ráng đi con - Má nói.

Mặt trời lên cao, độ đâu cũng giữa trưa. Má có đem theo ơ cá rô non kho khô trong cái nồi đất để dưới sạp xuồng với cái nồi cơm nấu hồi khuya đã nguội lạnh. Bữa trưa của má con tôi chỉ vậy đó.

Thằng Út Tí hí  hửng: Anh Tí lớn, nãy giờ em thấy mấy con cá lóc đồng bự bự cứ ục ục gần bụi bông súng hoài kìa, hỏng ấy mình nhảy xuống chụp nó đi anh, cho má có thêm cá lóc nướng trui ăn cho đã”. Má tôi chỉ nhìn rồi cười, chứ chẳng có ý kiến với cái tánh nết của út. Nó cứ ham chơi dữ rồi quậy cũng dữ mà rồi cũng tò mò dữ lắm. Được cái thông minh nhanh nhẹn, mà cũng biết thương má lắm à nghen.

i là làm, nó cởi đồ ra, rồi nhảy ào xuống nước, tôi cũng làm theo. Má tôi tranh thủ ngồi với tay nhổ thêm mấy cọng súng. Má là vậy đó kêu ngồi nghĩ xíu đi mà lúc nào cũng ham việc... . Má tôi mà, siêng năng dữ lắm, hễ buông ra là nói: “Ở không cái là tay chân nó khó chịu bứt rứt. Chắc số tao số cực!. Mỗi lần nghe má nói câu đó là tôi lại mắc cười, mà đâu dám cười, chỉ cười mỉm trong bụng vậy thôi. Thấy thương cái tánh chơn chất của má tôi ghê vậy đó. Cũng nhờ cái tánh nết đó mà một tay má đảm đang quán xuyến việc nhà, mọi chuyện tháo vát chu toàn lo cho gia đình. Thương má ghê.

Sau một hồi anh em tôi lặn hụp như hai con cá, sống ở sông nước mà hỏi sao hông giỏi ba cái vụ này cho được, thì đã có kết quả. “ Mèn đéc ơi, con cá lóc bự dữ bây. Con trai tao giống tao giỏi ghê hông!. Má vừa nói vừa cười. Chỉ một lúc hai anh em tôi bắt được ba con cá lóc, một con to tổ chảng còn hai con kia cũng trọng trọng à. Tôi đề  nghị : “Lấy con bự đem nướng ăn đi má. Hai con trọng trọng kia để vô sạp chiều về nấu cháo cho ba ăn. Ổng đi bốc vác về mệt, ăn cháo cá lóc nhâm nhi một hai ly rượu đế là sướng nhất trần đời còn gì há?”. Má tôi với thằng Út cười lớn, vang cả đồng nước.

-Con cá lội nhanh đáo để hé hai. Mà làm sao nó thoát khỏi tay anh em mình được! Thằng Út hồn nhiên cười khì. Bắt đầu nướng cá, mà xung quanh toàn là nước và nước làm gì có rơm rạ. Thấy vậy, má bơi sâu vào trong một chút phía đê bao đồng lúa. Rơm chất đầy cả đống ở đó kìa. Thằng Út Tí phóng một cái vèo nhanh thoát khỏi xuồng, chạy đến ôm về một mớ bự rơm rạ. Má nhóm lửa lên cứ thế mà nướng trui ... Con cá  lóc chín dần, thịt nó thơm nứt cả sống mũi. Da con cá rám đen, nứt dần lộ ra từng miếng thịt trắng muốt, thơm lừng lẫy. Cái mùi thơm từ trong tận miếng thịt cá săn chắc nó tỏa ra bên ngoài. Cái hương thơm của đồng nước, của mùi cây cỏ tự nhiên, của niềm vui lao động… Bữa cơm yên ắng giữa đồng không lộng gió và đầy nắng ... Tiếng bầy vịt kêu khan inh ỏi phía bên kia bờ đê như góp thêm phần sống động ở nơi đồng nước yên lặng này.

Ăn xong bữa cơm trưa ngon lành no căng cả bụng. Thằng Út Tí nằm lăn ra trên bờ cỏ. Tôi với má thì đi ra nhổ tiếp đám bông súng còn lại. Cứ để cho nó nằm đấy nghỉ ngơi, con nít mà.

Công việc cứ đều đặn như vậy. Một hồi nghe tiếng thằng Út la lớn vọng ra: Má ơi, con đi chơi vòng vòng xíu nghe. Má tôi đáp lại: Không được!”, chỗ đất lạ nước lạ cái như vầy dễ gì má cho nó đi. Với lại, má tôi biết chỗ này còn ngập bom đạn thời chiến tranh còn sót lại rải rác đây đó, bộ đội ta chưa phá hết nữa. Má tôi vội bơi xuồng vào trong thì nó đã chạy tuốt đằng xa rồi. Má tôi tức tốc phóng lên bờ đuổi theo nó. vừa chạy vừa nói, lần này bắt được thằng út về tao đánh nó bầm đít luôn cho chừa cái tật ham chơi.

Má con tôi cứ chạy đuổi theo nó, vừa chạy vừa kêu í ới. Ấy vậy mà lỗ tai nó cứng như trâu vậy, cái tánh đó của nó tôi còn lạ gì nữa. Má tôi quyết lôi đầu nó về cho bằng được, không để nó chạy chơi thoải mái ở nơi như thế này được. Nó chạy đến cánh đồng nơi bầy vịt hãng. Nó vừa bước nửa chân xuống thì bầy vịt nhát gan đã tháo chạy nháo nhào lộn xộn khắp nơi. Rồi một tiếng nổ lớn “ Ầm” phát ra vang động cả một vùng trời yên ắng.

Má đứng từ xa, nhìn thấy. Một tiếng  “Trời ơi, con tôi!” tiếng la thất thanh vang dội như dùng hết sức lực để kêu lên. Cái tiếng hét thất thanh ấy vọng vào trong lòng người như xé từng mảnh ruột. Tiếng  nổ oái m kia chẳng là gì so với tiếng thét xé gió của má tôi.

“ Ầm” - tiếng nổ của bom mìn còn sót lại trong chiến tranh, những trái bom vô tri nó nằm dưới lớp bùn mỏng manh và ngủ yên một cách hoàn hảo. Chờ kịp lúc  khi cả đàn vịt chạy qua đã đánh thức giấc ngủ của nó. Thằng Tí Nhỏ bị áp lực của bom nổ, nó văng ra khá xa, nằm bất tỉnh. Má tôi chạy một mạch chẳng biết trời đất gì đến ôm chầm lấy nó. Hai dòng nước mắt chảy như mưa cứ tuôn trào trên má của má tôi. Thằng Út dịu nhiễu quặt quà quặt quại, từ hai lỗ tai nó một dòng máu đỏ tươi đang rỉ ra từng giọt từng giọt. Tôi đứng nhìn như người mất hồn.

Lũ vịt bỏ chạy hết chỉ còn lại một hai con trơ trọi đứng giương mắt tròn kêu oang oác.  Hình như thằng Út không bị miễng bom văng trúng người mà bị sức ép của hơi bom nổ. Tôi kịp ẵm nó chạy đến chiếc xuồng. Tôi ngồi ôm nó ở giữa xuồng. Má tôi phóng lên mũi xuồng bơi nhanh một cách phi thường. Chạng vạng, là lúc mà chúng tôi đang loay hoay giữa đồng nước. Má tôi tập trung bơi, bơi nhanh như động cơ. Cái động cơ của trái tim má, của tình thương của má. Xuồng bơi không chậm một giây, nhanh như tên phóng. Cái sức mạnh phi thường đó lần đầu tiên tôi chứng kiến. Má tập trung cái đầu lạnh bơi thật nhanh qua những khúc cua quẹo trên sông, vượt qua những giề lục bình chằng chịt. Đôi tay của má cứ thay đổi tay dằm liứn tục một cách nhanh hơn bình thường. Cuộn cơ tay của má lúc nàymới mạnh mẽ làm sao, má bơi ngược dòng nước chảy xiết mà không hề ngừng tay một giây. Má vượt qua dòng nước ngược với đôi tay nhanh nhạy đầy sức mạnh. Má đang chạy đua với cái nguy hiểm cận kề của con mình. Và má phải là người chiến thắng trong cuộc đua này. Vì thằng Út. Trong lòng má nóng còn hơn lửa đốt.

Má tập trung bơi, nhưng lâu lâu là lại nhắc tôi ôm chặt thằng Út. Coi máu còn chảy hông, chảy nhiều hay ít, lấy cái khăn rằn mà bịt lại cho em. Màn đêm đang bắt đầu xâm lấn cả vùng trời. Hai bên bờ sông là rừng tràm với tiếng kêu não ruột của ve sầu, bọn ếch nhái và những con chim chiều về  tổ trên cây cao.

mím môi bơi, cứ im lặng không nói gì ngoài những câu nhắc tôi chăm thằng Út cẩn thận. Chỉ nghe tiếng nghẹt mũi sụt sịt. Tóc má ướt nhẹp, mồ hôi rơi lộp độp xuống nước. Tạo hóa như trêu ngươi. Một cơn mưa dai dẳng lại trút xuống đầu chúng tôi. Cái không khí não nề lên đến cùng cực. Nhưng tay dầm của má vẫn không ngưng nghĩ.

Đến trạm ý tế xã. Cơn mưa đã dứt hạt. Má vọt nhanh lên kéo dây xuồng, tôi cõng thằng Út vọt lên mà không thấy nặng chút nào. Chiếc xuồng bị bỏ mặc trôi dần ra xa.

Vào trạm y tế, bóng dáng các y bác sĩ chạy qua chạy lại bên trong tấm rèm. Lòng tôi thắt lại. Má ngồi ở ghế chờ bên ngoài không ngừng niệm Phật: “Con xin trời Phật phù hộ cho thằng Út Tí nhà con bình an, vượt qua cơn nguy hiểm, con xin ...” . Tôi chỉ biết đứng im lặng xớ rớ ở trước tấm rèm.

Một vị Bác sĩ từ phòng cấp cứu đi ra. Má tôi vội đứng lên nắm tay tôi chạy lại. Bác sĩ nói: “May thật đấy đưa cháu đến kịp lúc, không là nguy hiểm nhiều rồi. Đúng là hên thiệt!”. Má dợm bước muốn chạy ào vô phòng trong nhưng Bác sĩ ngăn lại: “Để cho ê-kíp trực theo dõi tình hình của cháu, chị cứ yên tâm”. Nghe xong, má tôi dụi mắt, rối rít cảm ơn Bác sĩ, rồi kéo tay tôi chạy ra ngoài cửa đứng. Không hiểu sao má cứ đứng đó ngước nhìn mãi lên bầu trời rộng lớn đầy sao. Tôi cũng không biết má đang suy nghĩ gì nữa.

...

Lê Văn Trường _12cb5

Trường THPT Cao Lãnh 1

 
Người cha PDF. In Email
Thứ năm, 06 Tháng 12 2018 10:14

                                            NGƯỜI CHA

             

Tình cha ấm áp như vầng thái dương. Ngọt ngào như dòng suối tuôn đầu nguồn. Suốt đời vì con gian nan...” Đối với đa số người thì Cha là một người vĩ đại và con cái chính là lẽ sống của họ. Nhưng, với tôi thì không. Đó là một vết thương và kí ức không mấy ngọt ngào của tuổi thơ tôi mà chẳng biết đến khi nào mới lành được.

Khi đi trên đường hay dạo chơi trong công viên, tôi thường hay bắt gặp những hình ảnh cha dắt tay con đi chơi hoặc hai cha con cùng đi tập thể dục vừa đi vừa cười nói vui vẻ. Đối với các anh chị em trong họ hay mọi người xung quanh tôi, gia đình họ đều có bóng dáng của người đàn ông mạnh mẽ, người đàn ông của gia đình, đó chính là người cha đáng kính. Tôi thật sự rất ghen tị với họ khi thấy người cha lo cho con, người chồng lo cho vợ của mình từng chút một. Tôi nhìn thấy ánh mắt tràn đầy tình thương yêu và lo lắng cho gia đình thông qua những người cậu của tôi đối với con cái  họ. Nhưng nhìn lại, mẹ tôi, em gái tôi và tôi khi không có người đàn ông ấy thì chúng tôi vẫn ổn.Ông ấy là cái tên gọi rất bình thường đối với tôi, cái từ mà mọi người gọi là Cha. Với tôi, “Cha” là một khái niệm lạ lẫm đến lạnh lùng.Trong suốt 12 năm qua cái từ Cha đó đã làm cho tôi buồn đến thấu lòng với những kí ức chẳng mấy ngọt ngào cứ luôn chực trỗi dậy.  Đến bây giờ, kí ức về quá khứ của tôi vẫn còn rõ mồn một. Năm tôi học lớp mẫu giáo cũng là thời điểm mà  hôn nhân của Cha và Mẹ tôi đã bắt đầu rạn nứt. Mẹ tôi là một người phụ nữ đảm đang, luôn chu toàn mọi việc lại rất giỏi giang và là người đẹp nhất, là cô tiên trong lòng tôi. Và cũng là người đã trao cuộc đời cho người đàn ông bội  bạc mà tôi đã gọi là Cha - người đã làm cho cuộc đời của Mẹ con tôi lao đao khốn khổ. Mẹ tôi nội trợ việc nhà, đảm đang chăn nuôi, trồng trọt, nhà cửa tươm tất, còn ông ấy là người đàn ông trụ cột của gia đình, đi làm việc ở bên ngoài kiếm tiền nuôi tôi và em gái tôi đi học cùng với phụng dưỡng ông nội đã già yếu. Cuộc sống giản dị ấy vẫn bình yên cho đến khi biến cố xảy ra. Rồi một ngày ông ấy bắt đầu có những cử chỉ, hành động lạ, những cuộc điện thoại bất ngờ khi ông ấy” hay bí ẩn ra ngồi ở cửa sau nhà nói chuyện nho nhỏ, khe khẽ, có vẻ n lút , nhưng lại có những nụ cười tươi với đầu dây bên kia làm tôi lo lắng, những tin nhắn qua lại mà trước giờ ông ấy không biết nhắn tin là gì, rồi đòi ra ngủ riêng với Mẹ tôi...  làm mẹ tôi và ông nội tôi không sao hiểu đuợc. Những biểu hiện lạ ấy ngày một rõ ràng và Mẹ tôi đã nghi ngờ chuyện mà Mẹ tôi chưa bao giờ nghĩ đến. Đó là Cha tôi có người phụ nữ khác. Các dì, mợ của tôi đều bảo vậy nhưng Mẹ tôi không tin cho đến khi Mẹ tôi đích thân đến chỗ ông ấy làm việc và đã xác định rõ ràng. Dẫu biết là sự thật nhưng Mẹ tôi vẫn bình tĩnh vì mẹ là người mạnh mẽ và kiên định. Khi mọi chuyện đổ vỡ, nó còn kinh khủng hơn những gì mà tôi lo sợ. Bắt đầu là những cuộc cải vã qua lại giữa cha và mẹ, ông ấy” viện ra trăm ngàn lí do hợp lí để có thể ra đi cùng với người phụ nữ ấy. Lí do đầu tiên là  hai người không hợp tuổi, cái lí do mà lúc đấy tôi nghe tận tai, tận mắt chứng kiến câu nói ấy xuất phát từ miệng Cha tôi : “Tao với mày đã hết duyên nợ không còn cái gì nữa hết”. Đó là câu nói mà có lẽ làm Mẹ tôi trở nên thất vọng và đau khổ đến tột cùng, nó thốt ra từ miệng một người đàn ông đã một thời tuổi trẻ vất vả theo đuổi mình và xin hỏi cưới mình vì yêu thương mình, nhưng giờ đây người ta đã đổi thay....

          Rồi là sau đó thường xuyên có những lần “ông ấy” cứ đi làm sớm về khuya thậm chí có đêm không về. Hay về nhà đi nữa thì là đắm mình trong mùi rượu nồng nặc. Buổi tối hôm ấy, ông nội tôi sang nhà hàng xóm để uống trà  trò truyện với mấy ông bạn già, ở nhà, tôi đang xem tivi thì nghe tiếng cãi vả mỗi lúc mỗi lớn dần lên, rồi ông ấy thẳng tay đuổi Mẹ tôi ra khỏi nhà, nếu không sẽ tiếp tục đánh đập mẹ. Tối hôm ấy bên ngoài trời mưa nặng hạt, tôi  và em gái tôi chẳng biết làm gì ngoài việc khóc và chạy theo sau lưng mẹ. Ngoài trời lúc ấy đang mưa, may thay phía bên hông nhà hàng xómmột mái hiên nhỏ, Mẹ tôi ngồi đấy, tôi với em gái chẳng biết làm gì ngoài ôm Mẹ chờ hết mưa và mong ông nội mau chóng về để có thể giúp cho mẹ con tôi giải quyết mọi việc. Nước mưa hòa lẫn với nước mắt đau khổ ướt đẫm khuôn mặt của Mẹ, tôi nhìn thấy mà xót xa, tôi thương cho số phận và thanh xuân của người phụ nữ. Ngay lúc ấy thì những kỉ niệm, hình ảnh tốt đẹp của người Cha trọng tâm trí tôi đã dần dần đổ vỡ, trong hoàn cảnh ấy tôi không rơi nhiều nước mắt vì sợ mẹ buồn nhưng trong lòng tôi thật sự rất đau, rất đau. Và câu hỏi “ Tại sao” đã đặt ra trong đầu tôi, tại sao cha tôi lại làm như vậy. Hay tin câu chuyện xảy ra giữa cha và mẹ nhiều người trong dòng họ đều rất sửng sốt. Ai nấy cũng đều to nhỏ khuyên cha tôi nên dừng lại chuyện tình cảm bên ngoài kia, vì còn con cái gia đình, rồi danh dự của dòng họ, mọi người khuyên bảo cha nên chấm dứt với người phụ nữ kia. Nhưng mọi câu nói, lời khuyên từ mọi người đều không tác động được đến cha tôi vì ông ấy đã quyết. Tôi thực sự hận người đàn bà ấy, người đã làm cho gia đình tôi trở nên tan nát. Khi hay tin bà ấy cũng là người đã có gia đình và có cả con cái thậm chí y còn lớn tuổi hơn cha tôi, con cái của bà ấy còn lớn hơn tôi nữa, tôi  đã phì cười, cái cười trong sự đau khổ, hay là một cái cười khinh bỉ. Chẳng lẽ người đàn bà ấy có sức hút quá mãnh liệt đối với cha tôi đến thế sao? Trong khi đã có chồng con đàng hoàng lại còn đang tâm đi phá vỡ hạnh phúc của một gia đình  khác?  Rồi một ngày, điều phải đến cũng đã đến, họ cùng nắm tay nhau ra đi .

 Một ngày kia, đi làm rồi cha tôi chẳng về nhà nữa, không một lời từ giã. Biết tin họ cùng nhau ra đi mà chẳng ai biết họ đi đâu. Khi nghe tin như vậy tôi cảm thấy lòng mình sao nghẹn ngào khó tả, cảm giác một người cha luôn thương yêu mình giờ không còn mỗi ngày bên cạnh chăm lo cho mình, thật sự tôi buồn và khóc rất nhiều, giọt nước mắt của đứa con trai nhớ cha và em gái tôi cũng  chẳng khác gì tôi. Mẹ tôi thì chẳng còn gì níu kéo nữa, nhưng với tấm lòng của người mẹ, mẹ tôi chỉ mong ông ấy nghĩ đến hai anh em tôi. Tôi biết ông nội tôi  cũng rất buồn và thất vọng vô cùng đối với cha tôi.

Thời ấy vào những năm 2006, 2007 ai sở hữu được một chiếc điện thoại di động là rất hiếm. Tôi luôn mong mỏi ông ấy gọi điện về nhà biết bao nhiêu, những điều mong mỏi khi ấy cũng có lúc trở thành sự thật. Khi nghe tiếng ring.. ring reo lên vui mừng từ cái điện thoại bàn và tiếng gọi từ nhà cô Năm: “Trường ơi, Thảo ơi, cha mày điện về kìa!. Tôi luôn trông chờ cái câu nói ấy, nó làm tôi vui sướng cứ cười tít mãi, tôi và em gái tôi nhanh chóng chạy qua cùng trò chuyện vài câu với cha trong niềm vui khó tả. Mẹ tôi cũng rất vui cho hai anh em tôi và ông nội cũng thế. Nhưng kéo dài chẳng được bao lâu thì không còn được nghe những tiếng gọi từ nhà cô Năm tôi nữa, tôi cũng không biết vì sao. Sự chờ đợi rồi cũng mỏi mòn. Gia đình tôi vẫn cứ sống bình thường mà không có bóng dáng người đàn ông, không có trụ cột gia đình mà thay vào đó mẹ tôi gánh trên vai gánh nặng mang tên trụ cột gia đình. Tôi biết mẹ tôi đã rất mệt mỏi, tôi và em tôi chẳng thể làm gì ngoài việc cố gắng chăm chỉ học tập thật giỏi cho mẹ vui lòng. Gia đình tôi trước kia đã không khá giả gì, giờ đây không có ông ấy, mẹ tôi phải đi làm thuê, làm mướn đủ thứ nghề rất cực nhọc. Năm tháng dần trôi qua, từ lúc ông ấy đắt tay người phụ nữ kia ra đi là lúc tôi học lớp một, đến bây giờ tôi đã là một học sinh lớp 12. Ngần ấy năm tiếng cha trong tôi đã trở nên xa lạ và tôi chưa hề được gọi cái từ quen thuộc ấy một lần nào nữa, vì “ông ấy” chưa một lần quay lại. Mọi sự nhớ nhung, mong chờ giờ đây đã trở nên tẻ lạnh và nhạt nhẽo.

Em gái tôi thì trái lại, cứ vô tư sống vui vẻ bình thường. Nhưng còn tôi, có ngần ấy thời gian tôi đã ngầm ghen tị với những người có cha, tâm sự giữa cha với con trai như hai người bạn thân, tôi đã rất mong muốn đuợc như vậy. Những nỗi mặc cảm, những nỗi niềm chưa một lần được nói với cha ... Tôi dần trở thành một thằng con trai sống nội tâm, màn đêm trở thành người bạn thân thiết, tôi thích thu mình lại sống trong thế giới riêng của mình, thế giới mà tôi không biết nó hiện hữu từ khi nào, thế giới của tự ti, rụt rè pha chút đố kị và lạnh lùng với những giọt nước mắt đã chai sạn. Mẹ tôi càng làm việc cực nhọc để lo cho tôi với em tôi ăn học. Khi nhìn vào đôi bàn tay chai sần của mẹ tôi rất buồn và thương mẹ, và rồi lại hận ông ấy nhiều hơn. Người cha ấy đã chẳng lần nào gọi điện thoại về nữa và chưa một lần nào gởi tiền về cho anh em tôi ăn học dù chỉ một nghìn đồng. Ông ấy không lo cho mẹ, cho tôi với em tôi thì không sao đi tôi mặc kệ không cần cũng được, nhưng còn ông nội tôi đã già yếu, là Cha của ông ấy mà ông ấy cũng không hề hỏi han quan tâm, nói gì đến phụng dưỡng báo hiếu, thật là không còn gì để nói nữa.

Đến năm tôi học lớp 7 thì ông nội tôi qua đời. Khi được tin từ một người bà con thì ông ấy đã về chịu tang. Khi ấy, nghe tin ông ấy đã về, lúc đó trời mới tờ mờ sáng tôi còn đang say ngủ từ trong phòng đi ra thì tôi đã nghe một giọng nói “quen quen”, càng bước ra xa hơn đến phòng khách tôi nhìn thấy một gương mặt quen thuộc, đó chính là Cha tôi. Tôi vừa vui mừng vừa lo lắng. Nhưng trong lòng tôi chẳng còn cái cảm giác nao nức mong chờ nữa. Tôi bước đến gần và nói một câu gọn lỏn Thưa cha mới về”. Đó là câu nói duy nhất của tôi khi gặp lại ông sao bao nhiêu năm xa cách, khi đóông ấy” đứng lên ôm chầm lấy tôi và nói những lời đại khái như là thương nhớ tôi nhiều lắm. Cái ôm ấy, tiếng nói ấy, câu nói ấy nó làm cho tôi bồi hồi khó tả, câu nói mà tôi đã luôn mong chờ bấy lâu nay đây hay sao ? Nhưng sao lúc ấy tôi chẳng còn cảm giác gì cả ngoài việc đứng im lặng, cảm giác như tôi đang tiếp xúc với một người xa lạ, hay một người chỉ quen mà đã rất lâu mới đuợc gặp lại. Tôi không cảm nhận được sự ấm áp từ ông ấy nữa, có lẽ tôi đã quá quen với khoảng thời gian dài không có cha và những xúc cảm cha con trong tôi đã dần quên và phai nhạt.

Sau khi chôn cất ông nội tôi xong, mọi người trong họ hàng đều bảo ông ấy hãy ở lại nhà với mẹ con tôi, đừng đi nữa, để cùng với mẹ tôi làm lại từ đầu, lo cho con cái học hành thành đạt và thờ cúng ông bà. Chính tôi và mẹ cũng khuyên nhủ như vậy, ấy mà ông ấy vẫn cứ quyết không chịu ở lại với hàng tá lí do nào là công việc, tiền lương, giấy tờ, hộ khẩu... . Nhưng tôi biết tất cả chỉ là cái cớ. Ông ấy bảo rằng: “Con đừng buồn cha, cha có nỗi khỗ riêng…”. Tôi không biết đó là nỗi khổ gì mà lại có thể làm cho cha trở thành người lạnh lẽo như vậy, ngoài chuyện ràng buộc với người phụ nữ kia. Năm trăm nghìn là số tiền mà trước khi đi ông ấy đã cho tôi và em tôi với vài câu dặn dò. Đó là số tiền mà bảy năm qua kể từ lúc ông ấy ra đi mới cho tôi và em tôi. Tôi không dùng và cũng chẳng dám đụng đến tờ tiền đó, tôi để nó ở phía trong ngăn kéo bàn học, trong tâm trí tôi những gì liên quan đến ông ấy tôi đều trở nên e dè và không còn nhìn nhận bằng ánh mắt thiện cảm nữa . 

Ông ấy lại ra đi thêm một lần nữa, điều đó đã làm tôi thất vọng và không còn niềm tin nào ở ông ấy nữa. Thời gian trôi qua càng lâu càng làm cho tiếng gọi cha của tôi trở nên khó khăn hơn và cảm giác giờ đây đã như xa lạ tự bao giờ. Vì đã quá lâu cho đến thời điểm hiện tại cũng đã mười mấy năm tôi cũng đã hiểu chuyện nhiều hơn và giờ đây tình cha trong tôi đã dường như xa lạ, chỉ còn lại chăng là vài kí ức tuổi thơ nho nhỏ về cha thôi. Thật sự tôi thương mẹ càng nhiều thì lại hận cha càng nhiều, tôi biết con cái dù thế nào đi nữa cũng không đuợc hận” người đã sinh ra mình, đóbất hiếu với cha mẹ. Nhưng cái hận ở đây là bởi nỗi buồn chồng chất nỗi buồn qua bao nhiêu thời gian, là trách nhiệm làm cha đã bị ông ấy cố tình xao lãng, tại sao ông ấy lại đối xử với mẹ con tôi như vậy? Những lúc mẹ tôi làm lụng mệt mỏi, tinh thần không tốt hay khi có ai đó vô tình nhắc đến ông ấy, là tôi biết rằng mẹ tôi sắp không kềm chế  được mà  sẽ buông ra những lời “chửi mắng con người bội bạc đó. Con người đã làm khổ cả cuộc đời của bà và cuộc sống các con của bà trở nên khó khăn biết bao khi không có bóng dáng người đàn ông vững chắc trong gia đình. Nhưng, dù thực tế là vậy nhưng không có ông ấy, chúng tôi vẫn ổn.

Lúc nhỏ, tôi thường không thoải mái khi nghe người khác nhận xét tôi giống hệt cha. Khi nghe những câu nói ấy tôi không biết nên vui hay buồn. Nhưng giờ đây khi nghe ai nhắc đến ông ấy tôi đã rất bình thường, chẳng còn gì mà phải buồn hay vui nữa cả, vì bây giờ mọi cảm xúc thật sự đã chẳng còn gì. Thật sự từ tận đáy lòng mà nói, khi thấy những người anh em trai trong họ của tôi tâm sự,  trò chuyện, vui cười với cha của họ thì trong lòng tôi lại rất buồn, tuy bây giờ nói là không cần nhưng lại thật sự lại rất cần. Tôi thèm lắm được tâm sự cùng với cha như hai người đàn ông, cùng chia sẻ, trò chuyện về cuộc sống, về tương lai, về mọi thứ…Bất chợt những thứ thèm muốn ấy lại hiện hữu, rồi thì tôi chợt tỉnh táo lại, khóa lòng mình cứng rắn lại, phải chăng tôi đang tôi lừa dối cảm xúc của chính mình?

Bài hátTình cha” là bài hát mà tôi ngại nghe nhất và tôi cũng chẳng bao giờ chịu nghe đến hết. Mỗi khi đi đâu mà nghe bài này là tôi có cảm giác rất khó chịu, tôi thấy như nó như đang trêu ngươi tôi vậy, những lúc ấy da gà” của tôi cứ nổi sần cả lên với một cảm giác không sao diễn tả được, từng câu hát trong bản nhạc ấy cất lên ấy nghe sao rất thiêng liêng về một người cha cao cả. Nhưng với tôi những lời ấy chỉ như trau chuốt, như thoáng qua hời hợt, như cơn gió vô tình vì tình cảm đối với người cha trong  tôi sau mười mấy năm giờ đã chai sạn. “Con có nhớ cha con không?” đó là câu hỏi mà nhiều người họ hàng khi gặp tôi họ hay hỏi thăm như thế, khi nghe câu hỏi ấy tôi đáp lại rất thản nhiên : Dạ không!. Vì với tôi thì chẳng có gì để nhớ nhung chờ mong nữa sau mười mấy năm, giờ đây khi suy nghĩ về ông ấy tôi chẳng có gì bận lòng cả vì chẳng còn gì ngoài một vài kí ức tốt đẹp rất nhỏ nhoi, nó không thể đậm sâu để tôi bận lòng nhiều nữa.

Rất cần nhưng rồi lại thôi, tôi đã từng khao khát được ở bên cạnh ông ấy, muốn được có một người cha thân thiết như một người bạn, cùng trò chuyện tâm sự, cùng đi ăn sáng, đi tập thể dục... Tình cảm giữa cha và con trai lúc ấy sẽ đẹp biết bao, vòng tay của cha sẽ vô cùng ấm áp, sự vững chắc của một gia đình có bóng dáng người đàn ông, người chồng mạnh mẽ. Đứa con trai lớn lên bên cạnh cha sẽ trở nên bản lĩnh dường nào khi đối mặt với cuộc sống ngoài xa hội. Nó sẽ không sợ hãi bất kỳ thứ gì trên đường đời. Nhưng thôi, tôi đã quen với cái quỹ đạo bình thường cuộc sống của ba mẹ con trong suốt mười hai năm qua. Không có ông ấy chúng tôi vẫn ổn, thà cứ như vậy cuộc sống cứ như thế, mỗi người đều đã có lựa chọn riêng của họ. Có những người trong họ hàng thấu hiểu hoàn cảnh của chúng tôi đã khuyên tôi và em gái tôi hãy xem như ông ấy đã chết, đừng buồn nữa, cố gắng học giỏi lo cho mẹ, đừng làm mẹ buồn là đủ rồi. Mới nghe qua thấy hơi tàn nhẫn, nhưng sao tôi lại cứ dửng dưng, không hề cãi lại họ.

Tôi đã từng nghĩ đến việc ông ấy sẽ quay về khi ông ấy đã già, sức khoẻ đã suy yếu, bệnh tật, đó là điều mà mọi người đều lường trước. Tôi cũng đã tự đặt câu hỏi cho mình rằng khi ấy tôi sẽ làm sao, ứng xử như thế nào… Những câu nói đại loại như:Cha đã gây ra lỗi lầm làm cho mẹ và anh em con đau khổ nhiều. Cha biết mẹ và anh em con rất hận cha, cha xin con tha thứ” Có lẽ ông ấy sẽ nói như vậy chăng? Nếu thật vậy, nó sẽ làm cho tim tôi nhói đau và băn khoăn lắm. Lúc ấy, chẳng lẽ tôi phải nói thật lớn vào mặt ông ấy:Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho ông”? Bởi khi câu nói hối hận thoát ra từ miệng ông ấy nó sẽ khơi dậy lòng thù hận trong tôi, khi tôi nhìn lại khoảng thời gian mà mẹ và anh em tôi, còn có cả ông nội nữa đã sống khó khăn như thế nào. Vậy mà giờ đây chẳng lẽ với hai từ hối hận sẽ xóa sạch tất cả sao?. Nếu tôi tha thứ cho ông ấy thì chẳng khác gì tôi đã phản bội mẹ mình? Nhưng suy cho cùng, từ tận đáy lòng tôi cảm thấy rất khó chịu và dằn vặt đau đớn khó tả. Chỉ mới nghĩ như vậy thôi mà tôi đã suy tư, trằn trọc khó ngủ rồi.

Đêm xuống, tôi nhìn lại và tự hỏi chính mình: những cảm giác dằn vặt, ray rứt ấy là xuất phát từ đâu? Không phải là tôi đã quên hẳn ông ấy rồi sao? Chẳng còn gì để bận tâm nữa mà tại sao lại suy tưởng mông lung như vậy ? Phải chăng cái ấm áp hiếm hoi từ vòng tay người cha tôi đã không thể quên được sau chừng ấy năm, bấy lâu nayvẫn còn tồn tại sâu đậm trong trái tim mà tôi không hề hay biết? Phải chăng, tôi muốn dừng lại để không phải hối hận muộn màng? Phải chăng tôi sẽ tha thứ và chấp nhận ông ấy? Để gọi lại tiếng cha thiêng liêng như đã từng. Rồi tôi sẽ thuyết phục mẹ hiểu cho mình. Đó là cách để xoa dịu tất cả? Hay là cái mà từ tận đáy lòng tôi muốn? .Tôi vẫn cứ còn băn khoăn mãi, chưa có được đáp án cho chính mình.

 

Lê Văn Trường

Lớp 12cb5 , Trường THPT Cao Lãnh 1

 

 

 
Người thầy dạy Toán của tôi PDF. In Email
Thứ tư, 05 Tháng 12 2018 05:41

Người Thầy Dạy Toán Của Tôi

Khi những cơn gió heo may bất chợt kéo về, tiết trời bỗng chốc lạnh hơn và những chiếc lá trên cành bắt đầu rụng, thì ấy cũng chính là lúc tháng 11 đang về. Tháng 11 về mang cho con người ta bao nhiêu cảm xúc, nhất là với những cô cậu học trò như chúng tôi. Một tháng đầy ý nghĩa cho sự tri ân, lòng biết ơn vô vàn gửi  đến người Thầy, người Cô mà chúng tôi kính trọng, yêu thương.

“Thầy, Cô” _ Hai tiếng nghe sao mà thân thương quá.  Người đã dành trọn cuộc đời mình lèo lái những con thuyền chở đầy tri thức và ước mơ. Đưa lũ học trò chúng tôi đến được những miền đất mới, dìu dắt chúng tôi trên con đường chông gai mà chúng tôi đã chọn. Từng bước, từng bước cho chúng tôi đạt đến thành công. Con đường ấy tưởng chừng trải đầy hoa hồng nhưng lại thật khó khăn và gian khổ. Cũng có lúc thuyền chông chênh chực ngã trước sóng gió, bão táp nhưng với bàn tay đầy khéo léo, lòng nhiệt huyết và ý chí quyết tâm của người thầy, con thuyền ấy lại vượt lên tất cả hiên ngang căng buồm tiền về phía trước.

Sáng sớm se se lạnh. Bầu trời trong xanh, lá vàng xào xạc rơi trong gió… không biết thu đã sang tự bao giờ. Lại một mùa thu nữa lại đến, cái khí trời ảm đạm, se lạnh vừa đẹp vừa đượm buồn lại làm tôi nhớ đến những buổi học đầu tiên khi tôi vừa bước vào ngưỡng cửa Trung học Phổ thông. Làm sao tôi có thể quên được cái buổi đầu tiên hôm ấy tôi gặp thầy. Người đã thay đổi phần lớn cuộc đời tôi, đặt cho tôi một niềm tin trên con đường mình đã chọn. Không ai khác, chính là: “Người thầy dạy Toán của tôi”

Người Thầy ấy_ Một người thầy quá đỗi tuyệt vời.

          Tôi đã từng là một đứa yếu đuối, mất phương hướng và luôn chui vào vỏ bọc giả tạo của bản thân mình. Những nổi buồn hay thất bại dường như  luôn dễ làm tôi gục ngã, những niềm vui nho nhỏ chẳng đủ để vực lại cho tôi vui vẻ mỗi ngày. Những tháng ngày dài vằn vặt trôi qua, nụ cười vẫn gắng gượng trên môi nhưng ánh mắt cứ đượm buồn…Che giấu đi. Chưa kể đến tôi còn là một cô bé thụ động rất nhiều trong việc học, nhất là môn Toán lớp 10. Dường như, Toán 10 là một môn đầy ám ảnh với tôi. Toán là một cái kho tàng chứa đầy kiến thức của nhân loại tích góp qua hàng ngàn, hàng vạn thế kỉ. Còn tôi, một con vẹt học qua những số những từ trong sách giáo khoa, điểm số của tôi thì đi xuống từng ngày. Nó làm tôi vô cùng lo lắng và chán nản, mỗi giờ Toán là mỗi giờ đầy áp lực và nặng nề…

Rồi may mắn thay, vì một lí do nào đó mà nhà trường có sự thay đổi trong phân công giáo viên, nên Thầy được phân công vào dạy lớp tôi. Và mọi thứ cũng bắt đầu thay đổi từ đó…

Hôm ấy, một ngày mưa lất phất vào những ngày đầu thu cùng với cái khí trời se lạnh, tôi nghĩ ai cũng sẽ như tôi, nằm cuộn tròn trong chăn và “nướng” thêm một tí nữa. Nhưng không, ai cũng đến lớp đúng giờ. Trừ tôi. Tôi bắt đầu vào buổi học nặng nề đến nỗi không dám ngước mặt lên nhìn thầy hay nhìn các bạn. Mọi người ai cũng làm bài tập như một cái máy được lập trình sẵn, riêng tôi chỉ biết cúi mặt buồn bã, tôi nghĩ chắc thầy biết, chắc thầy sẽ thở dài…Những buỗi học đầu tiên khó khăn và nhức đầu làm sao, tôi học tệ, sự mặc cảm và buồn bã khiến tôi cực kì chán ghét bản thân tôi. Vậy mà thầy còn trêu tôi, tính thầy hay đùa nhưng thực sự lúc ấy nó làm tôi càng thêm khó chịu. Cũng vào chính ngày hôm ấy thầy dạy một bài học chứa đầy kiến thức mới. Vốn dĩ, kiến thức môn Toán trong đầu tôi vào những năm trước cũng khá nhiều, nhưng do một phút lơ đãng vào đầu năm học vì tôi nghĩ rằng đầu năm kiến thức sẽ dễ dàng với lại tôi cũng khá Toán nên không cò gì phải lo cả. Nhưng không, tôi đã sai, sai lầm với suy nghĩ của chính mình. Tôi đã để một thời gian mất hoàn toàn căn bản Toán. Nên dĩ nhiên hôm ấy trong lớp tôi là người không làm được bài thầy cho dù chỉ là một phần rất nhỏ. Chắc hẳn ai đã từng là học sinh sẽ hiểu được cảm giác mà khi thầy gọi lên bảng lại làm không được chỉ biết cầm viên phấn trắng trên tay rồi vò đầu bức tóc bất lực. Cảm giác ấy, cái cảm giác bao nhiêu đôi mắt đang hướng về phía tôi, cả thế giới như to hơn còn bản thân tôi dường như bé lại, thu lại một cách biệt lập, mặc cảm và bối rối. Tôi về chổ, cúi gầm mặt xuống bàn và nghĩ rằng: “ Thầy sẽ quát mình..sẽ chẳng ai kiên nhẫn để dạy một  đứa học tệ như mình được..” Nhưng không, thầy chỉ lặng lẽ nhìn tôi thở dài rồi ân cần giảng lại…Thầy vừa giảng, vừa nói nhiều điều lắm, nhưng câu mà tôi nhớ mãi đến tận bây giờ có lẽ là “ Các em học không phải vì ai cả, mà chính là học vì kiến thức, vì tương lai sau này của các em. Học Toán không phải một ngày, một bữa mà giỏi được, chỉ cần các em cố gắng, tập trung và làm bài tập thật nhiều. Tôi chắc chắn với các em, Toán không phải là một chuyện khó như các em nghĩ. Nhất định các em phải tin vào những điều mình làm. Núi thì cao nhưng ta không thể nói là không thể leo lên được”. Câu nói của thầy như từng mũi kim châm vào tim tôi, bao hàm cả việc cho tôi bao nhiêu là hi vọng. Ánh mắt thầy có chút buồn, có chút thất vọng nhưng chứa chan niềm yêu thương. Không hiểu sao vừa về đến nhà tôi lại òa khóc. Tôi thấy mình thật tệ, thật sai lầm khi lúc đầu “ Tôi đã ghét thầy và cả những đứa bạn của tôi..”. TÔI THẬT SỰ QUÁ ÍCH KỈ.

Từ ngày hôm đó, tôi như có thêm một nguồn động lực lớn để mình cố gắng hơn. Nó giống như một điều gì đó mà tôi có thể làm cho Thầy vì tôi đã mang ơn Thầy quá nhiều. Tội học dần dần tiến bộ và nhiểu niểm vui đến từ đó mà trước giờ tôi chưa hề được đón nhận từ bất kì giáo viên nào mặc dù tôi rất yêu quý các thầy cô. Thầy tôi, dù là người khá nghiêm nghị, nóng tính nhưng thầy luôn có một trái tim đầy tình thương. Thầy hay nói “ Học Toán là phải có cái đầu, học máy móc thì làm ăn được gì?” Dường như đó cũng chính là câu Slogan mà mỗi khi nhắc đến thầy Phạm Hữu Thạnh thì đứa nào lớp tôi cũng nhớ rõ như tờ.  Không những vậy, Thầy còn rất vui tính và quan tâm học sinh của mình. Thầy hay kể cho chúng tôi nghe những mẫu chuyện hay, những câu chuyện của thầy lúc còn đi học,… Thầy là một người giản dị, tiết kiệm vô cùng.Thầy nói với chúng tôi về những em bé nghèo không có tiền đi học, phải học tại các lớp học tình thương; hay những cụ già neo đơn không người chăm sóc,…Thầy bảo chúng tôi phải biết suy nghĩ về tương lai, biết đâu hôm nay chúng tôi có tiền sử dụng nhưng ngày mai thì thế nào? Tiền của chúng tôi tiêu bây giờ cũng chính là công sức của ba mẹ làm ra mà có không có một thứ gì là của chúng tôi cả. Thầy bảo rằng lúc thầy còn là sinh viên phải tiết kiệm tiền để đi học, chi tiêu dè dặt lắm chứ không được sung sướng như chúng tôi bây giờ, có ba mẹ đưa rước đi học hay cho tiền nhiều để tiêu,….và vô vàn những thứ đáng quý khác mà thầy thường hay dạy dỗ chúng tôi qua những lời tâm tình nhẹ nhàng mà sâu sắc. Từ lúc học thầy,  bất giác tôi cũng sống tiết kiệm đi nhiều lần, không còn phung phí tiền bạc và đồ dùng như trước đây nữa. Có lẽ người ta thường bị ảnh hưởng với những gì mà họ coi là quan trọng. Và tôi nghĩ, tôi cũng vậy. Đôi khi tôi nghĩ rằng phải chăng, thầy đã ảnh hưởng đến tôi theo một cách nào đó đặc biệt không?  Thầy còn là cha, là anh, là người bạn luôn lắng nghe và đưa ra lời khuyên bổ ích mỗi khi chúng tôi cần. Thầy không chỉ dạy Toán mà thầy còn dạy tôi cách làm người và phấn đấu để ngày càng tốt đẹp hơn. Thầy từng bảo: “Trong cuộc sống có những lúc cần hướng về phía trước, suy nghĩ và chuyển động nhanh. Có những lúc cần tĩnh lặng, nhìn lại và điều chỉnh. Mọi thành công trong công việc và hạnh phúc trong cuộc sống đều bắt đầu từ nguồn sáng nội tâm.” Và sau này, khi bước trên đường đời chông gai, có thể sẽ chẳng còn ai chỉ bảo tôi như thầy đã từng, sẽ chẳng còn ai lo mỗi khi tôi thi cử, sẽ chẳng còn ai lo tôi bị stress khi nhồi nhét quá nhiều..Sẽ chẳng còn ai.. quá đủ rồi…

Khi lớn lên mỗi người đều phải đi xa, trên hành trình tự hoàn thiện bản thân mình đôi lần ta vẫn hoài niệm về quá khứ, về mái trường đầy những chùm phượng vĩ rực lửa mùa hạ năm nào. Nỗi nhớ nhẹ bâng, chòng chành mà sao da diết đến nao lòng. Thời gian trôi đi, phủ một lớp bụi mờ lên kí ức cứ ngỡ mãi mãi không thể phai nhòa. Dòng đời mưu sinh tấp nập ngược xuôi có ai dám bảo rằng mình đã không đôi ba lần dọn dẹp rồi để quên kỉ niệm nơi ngăn kéo quá khứ? Chẳng thể trách cũng không thở than vì đó chính là quy luật. Nhớ nhớ quên quên. Chợt khóc rồi chợt cười khi nhớ về kỉ niệm. Cũng như cố nhân xưa từng nói “ Cuộc đời chỉ cần một người khiến ta ngưỡng mộ, để cả đời noi gương, cả đời thương mến. Vậy là đủ rồi.”

Em cảm ơn thầy bài học hôm nay

Cho em hiểu cuộc đời là lẽ sống

Con người sống luôn phải biết hy vọng

Và vươn lên tìm hạnh phúc ngày mai

Em phải bước trên những quãng đường dài

Đầy chông gai lắm bụi đường vất vả

Hãy cố lên không được để mình vấp ngã

Nung nấu tâm hồn quyết thắng gian nan

Những kiến thức luôn rộng mở thênh thang

Em sẽ bước trên con đường đã chọn

Em cảm ơn thầy bài học hôm nay

Cho em hiểu cuộc đời và lẽ sống,

                                                                           Danh Thị Thảo Duyên – Lớp 11 A 1

                                                                          Trường THPT Cao Lãnh 1

 
« Bắt đầuLùi12345678910Tiếp theoCuối »