Thứ sáu, 16 Tháng 11 2018
Trang chủ Tập san văn nghệ Thơ - Lời hay ý đẹp

Thời gian là vàng

Ulti Clocks content

Mạng giáo dục VNedu

Website Trường trực tuyến

Kỳ thi HSG năm 2015-2016

Website các trường ĐH, CĐ

Website liên kết

THỐNG KÊ

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay314

Hiện tại: 59 khách, 5 bots 

Thơ - Lời hay ý đẹp


Cô như mẹ hiền PDF. In Email
Thứ sáu, 09 Tháng 11 2018 02:10

CÔ NHƯ MẸ HIỀN

 

Ngày của thầy cô giáo

Hoa hồng cài lên áo

Ngày thầy cô tươi cười

Em tặng hoa điểm mười

Ngày nào vào lớp một

Nay không còn thơ ngây

Bước qua ngày tháng ấy

Nay đã vào lớp mười

Sâu trong lòng đại dương

Muôn  sắc màu lấp lánh

Sâu trong lòng của mẹ

Là tình thương bao la

Thầy cô cũng vậy đó

Như cha mẹ chúng ta

Thầy cô luôn chăm sóc

Và dạy dỗ cho ta

Từ lời ăn tiếng nói

Đến cách học làm người

Tình thương của thầy cô

Không  bao giờ phai nhạt

Dù bão tố mưa giông

Vẩn mãi còn ở đó

Không bao giờ nhạt phai

Biết nói thế nào đây

Em yêu cô nhiều lắm

Sẽ không làm cho cô

Buồn phiền về mọi thứ

Hai mươi tháng mười một

Em xin chúc cho cô

Nghìn hoa luôn nở rộ

Như sắc đẹp của cô

Chúc cô luôn mạnh khỏe

Để giảng dạy cho em

Và cuối cùng em muốn

Cô mãi mãi thanh xuân

Ngày mai dù ra sao

Cô vẫn là mẹ hiền

Trong lòng của chúng em .

 

             21/10/2018

Nguyễn Hào Phú, lớp 10CB8

 Trường THPT Cao Lãnh 1

 
Nơi ấy, quê hương PDF. In Email
Thứ hai, 13 Tháng 8 2018 00:47

         Nơi ấy, quê hương

 

 

 

 

 

Khi em kể bằng giọng đầy nhiệt huyết

Khi em khoe với ánh mắt tự hào

Khi em nói lời chứa chan yêu mến

Về quê mình, về một vùng đất rất nên thơ

Thì tôi biết một địa danh trong cồn cào nỗi nhớ

Cho ai đã đến một lần, cho ai đã ở rồi đi

Có ăm ắp hương sen đồng, mùi cỏ nội

Có lá hoa  xanh tươi, cây trái ngọt bốn mùa

Thì tôi biết quê em có con sông hiền hòa như dòng sữa mẹ

Bông lục bình ngan ngát tím chiều mây

Đỏ hạt phù sa đậm đà nuôi cây lúa

Mùa lũ về mênh mang bông súng nở dập duềnh

Thì tôi biết có một vùng nắng mưa hai mùa yên lành như đất

Và mặt đất rất bao dung nuôi lớn những cây cành

Nên giọng cười em cứ ngọt giòn hương trái chín

Nên dáng áo bà ba cứ mềm mại nét cần lao

Nơi có bến sông quê chiều chiều mẹ già ngồi gội tóc

Cây cầu dừa bao năm trăn trở nhịp buồn vui

Tuổi thơ em, tuổi thơ tôi hình như đang quyện hòa đâu đó

Trong khúc hát yên bình, trong tĩnh lặng những chiều quê

Và quê em êm đềm những xóm làng xanh mát

Những cánh đồng bát ngát, những vườn cây

Những công trình đang chen vai mọc lên mới mẻ

Cuộc sống đi lên trong thay đổi từng ngày

Tôi cũng thấy một lịch sử hào hùng và oanh liệt

Những chiến công xưa cha ông đã gìn giữ đất này

Nung nấu thêm những niềm tin sắt thép

Cho lớp cháu con nay vững lòng trong công cuộc dựng xây

Trên tất cả, nơi ngự trị của hồn sen bất tử

Đất Tháp Mười lung linh đẹp bài thơ

Có một tình yêu đã thấm sâu tận vào máu thịt

Thương mến lắm đất quê mình từ điệu hát, lời ru

Cám ơn em, cô gái của miệt đồng

Tay thoăn thoắt chiếc dầm bơi, nghiêng nón lá

Sắc áo hồng đẹp rạng ngời như đóa hoa sen tinh khôi trên bao la đầm nước

Buổi sáng mênh mang, em cất lên giọng hò Đồng Tháp xuyến xao lòng…

Cám ơn em về những điều đã kể

Cho tôi đặt tình yêu vào vùng đất mến thương này

Không ngần ngại, một lần thành mãi mãi

Vì tôi đã nhận ra rằng: nơi ấy, quê hương…

 

 

 

 

 

                Ngọc Điệp

 
Khi mùa thu quay về PDF. In Email
Chủ nhật, 29 Tháng 7 2018 01:58

Khi mùa thu quay về

 

Khi những hàng cây trong vườn ngập ngừng thay lá

Bầu trời miên man xanh

Trên mặt hồ làn mây lơ lửng

Thì thào gió heo may

Tôi ngồi đợi mùa thu đã từ lâu lắm

Đằng đẵng ngày mưa tháng nắng

Khi con đường cỏ xanh  ngả sang màu úa

Những chiếc lá nhỏ ưu tư

Bình yên và nhẫn nại

Chờ bước chân người qua

Rồi cũng đến một ngày

Nắng gió chợt xôn xao

Sân nhà ai nở ra vàng tươi đóa cúc

Nghe quanh đây mùi hương gì rất nhẹ

Mùi ổi chín ngoài vườn thơm phức

Hoa bưởi trên cành đong đưa

Biết thu đã về!

Mong manh như sương

Lang thang như gió

Mùa chưa vội vã

Đi qua chiều vàng

Đón thu về

Mùa khai trường bâng khuâng

Tiếng trống tự năm nào xa lắc

Vạt gió lùa ngẩn ngơ áo trắng

Thả chiếc lá rơi bên thềm

Thanh âm mới ngày thu

Chạm vào mùa ngang qua

Rất khẽ.

 

Ngọc Điệp

 

 

 

 

 
Lời xin lỗi muộn PDF. In Email
Chủ nhật, 01 Tháng 7 2018 12:30

Lời xin lỗi muộn

Tôi đã không nhìn thấy tuổi thơ nhọc nhằn trong ánh mắt em hay cười lấp lánh

Tôi đã không hề biết hạnh phúc một gia đình đã vỡ đôi trong dáng điệu tươi vui liến thoắng em cùng bè bạn mỗi ngày

Tôi đã không hay rằng lúc tuổi mới lên ba em đã phải xa lìa cha mẹ

Và em đã lớn lên nhờ bàn tay của người bà khó nghèo sức yếu tuổi cao

Trong căn nhà nhỏ tưởng chừng như không thể nào nhỏ hơn

Bao năm qua một già, một trẻ

Cũng làm nên một gia đình

Nhọc nhằn từng ngày, vất vả cuộc mưu sinh

Tôi lại càng không thể hình dung được đã có lúc tuổi thơ em ngang bướng bất cần đến mức chừng như nổi loạn

Như đã từng liều lĩnh, đã từng ngỗ nghịch, bỏ học, ham chơi

Vì thiếu đi niềm tin và hụt hẫng lẽ sống trong đời …

Nhưng, trước mắt tôi bây giờ là một cô bé tuổi mười sáu vô tư

Mang một cái tên hiền như loài cỏ thơm

Hồn nhiên và đáng yêu hệt như chú chim non buổi sớm

Cứ nhún nhảy tung tăng mỗi ngày đến lớp

Mang niềm vui đến với mọi người bằng nụ cười thân thiện sáng trong

Gieo tin yêu bằng sự hăng say, xông xáo và nỗ lực tuyệt vời trong mỗi tiết học, mỗi việc làm, mỗi điểm mười em không ngừng đạt được

Có một tính cách mạnh mẽ ở đàng sau tà áo dài nữ sinh duyên dáng

Như cây tre non đã trải qua kềm uốn giờ đứng thẳng vững vàng trong giông tố

Nghịch cảnh đâu làm em chùn bước trước cuộc đời

Xếp một bên chuyện cơm áo gia đình, khi đến trường em làm cô trò ngoan hăng hái

Luôn thể hiện tốt nhất vai trò của mình trong tập thể, hăm hở đi đầu em là gương sáng cho bè bạn noi theo

Vậy mà, có những phút ít ỏi rưng rưng trải lòng khi yếu đuối

Em đã nói với tôi về nỗi buồn, sự hụt hẫng, cái thiếu vắng, cô đơn, cả sự chán chường mỗi khi gặp điều bất trắc

Em cần lắm một niềm tin và chổ dựa vững vàng hơn để tựa vào khi bờ vai mong manh của người bà ngày càng khô héo

Và còn trách nhiệm dài lâu phải đáp đền với tình thương vô vàn của người đã bấy lâu nay ở cạnh bên em thay thế mẹ

Bao nhiêu năm trôi qua với những chuỗi ngày cơ cực - người đã gánh trọn nỗi lo toan bộn bề trăm thứ

Cho em được đến trường như bạn bè cùng trang lứa

Có một giọt nước mắt đã lăn dài xuống đôi má lúm đồng tiền xinh xắn

Rồi rất nhanh đọng lại thành nụ cười trên gương mặt em vụt trở lại sáng trưng

Giọng nói vẫn còn rất trẻ thơ sao như chứa đựng bao nhiêu điều nếm trải

 “Em quen rồi cô. Em đã từng vượt qua nhiều thứ … ”

Đến lượt tôi không cầm được lòng mình, trong sự xót xa xen lẫn niềm hối hận

Với nhiệm vụ của mình, có phải chăng bấy lâu nay tôi đã vô tình quá đỗi

Mỗi ngày đến trường, gặp qua bao nhiêu gương mặt nữ sinh tươi tắn

Trong những nụ cười hồn nhiên như nhau, tôi đã không thấy được nụ cười nào là cố tình gượng gạo

Trong những vạt áo trắng tinh khôi như nhau, tôi đã không thấy được vạt áo nào còn ẩn chứa nỗi nhọc nhằn, lam lũ

Và cũng không hề biết sự gánh gồng của một cô bé vô tư sau những giờ đến lớp

Khi em quay sang an ủi lại tôi bằng một cái ôm thật chặt: “Không có gì đâu cô!”

Thì lúc ấy tôi biết rằng em đã trưởng thành nhiều hơn tôi tưởng

Và tôi đã thật sự mắc nợ em một lời xin lỗi

Dẫu có muộn màng

Vì sao đến tận bây giờ tôi mới biết?

Khi với em những tháng ngày khó nhọc cứ chầm chậm trôi qua

Em đã vượt lên chính mình trong ngần ấy chuỗi ngày đến lớp

Với áo cơm, với đau đáu những nỗi niềm

Những lần đi học muộn vì người bà đang đau yếu

Những lần không kịp chuẩn bị bài vì phải ngồi chợ đêm khuya

Những lần không đồng phục vì bộ áo dài duy nhất mới giặt tối muộn chưa kịp khô

Những bữa ngồi trong lớp học không tập trung mặt cứ xanh xao vì bụng đói…

Tôi ân hận đã từng quở trách em vì những lần như thế

Và càng xót xa hơn những khi em đáp trả lại tôi chỉ có ánh mắt thật buồn…

Em ạ, từ bây giờ cô sẽ bắt đầu những chuỗi ngày góp công vun tưới

Cho cây non mùa xuân xanh tốt những mùa sau

Hãy tin đi em, như mặt trời luôn hiện diện mỗi sớm mai, cuộc đời luôn tràn đầy niềm tin và hy vọng

Khi trên trái đất này

Tình thương yêu là những món quà vô giá

Mà con người luôn sẵn sàng dành tặng cho nhau…

                      Ngọc Điệp

 
Hạ! PDF. In Email
Thứ hai, 11 Tháng 6 2018 21:37

                                           Hạ!

 

Một chút nắng, bâng khuâng trời hoa đỏ

Một chút mưa, làm tháng sáu mênh mang

Hình như gió gom lưng chừng nỗi nhớ

Hình như mây chờ hoa cỏ gọi về …

 

 

 

Ta lóng ngóng giữa mùa hoa tím nở

Nhặt vỡ rơi nối lại giấc mơ ngày

Thoáng chập chùng khung trời xưa áo trắng

Đường phượng bay nhoà nhạt dáng tóc ai

 

 

 

Yêu mến cũ trôi theo dòng luyến nhớ

Sông thương hoài dào dạt khúc miên man

Rong ruổi miết những mùa qua hối hả

Cánh lá rơi chiều mưa trắng bạc đầu

 

 

 

May chợt gặp bên thềm xưa một thoáng

Hạ vẫn còn nguyên vẹn những dấu yêu

Phượng bao năm vẫn nguyên màu hoa đỏ

Như trái tim vẫn cháy những nồng nàn …

 

 

 

                   Ngọc Điệp

 
« Bắt đầuLùi12345678910Tiếp theoCuối »