Thứ tư, 23 Tháng 10 2019
Trang chủ Tập san văn nghệ Thơ - Lời hay ý đẹp

Mạng giáo dục VNedu

Website Trường trực tuyến

Kỳ thi HSG năm 2015-2016

Website các trường ĐH, CĐ

Website liên kết

THỐNG KÊ

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay1075

Hiện tại: 67 khách 
Thơ - Lời hay ý đẹp


Những dấu chân PDF. In Email
Thứ bảy, 07 Tháng 9 2019 22:09

Những dấu chân

 

 

 

Tôi ngang qua mùa thu quạnh quẽ

Gặp buổi chiều vàng vọt chiếc lá rơi

Cúi tìm khô héo dấu chân

Thời gian khỏa lấp con đường xưa nhòa nhạt…

Mùa thu mùa thu

Cánh hoa vàng lẻ loi nép vào mùa e ngại

Chờ nắng gió gọi tên

Mơ một lần khoe sắc hương kiêu hãnh với đất trời

Tháng Tám qua rồi còn sót lại cơn mưa

Đủ chút tươi xanh bên đường nở xòe nhành hoa nhỏ

Chiều muộn võ vàng lại đến

Mới chớm thôi cỏ lá đã đìu hiu…

Mùa về đây tự bao giờ?

Im nghe vườn xưa rì rào thanh âm của gió

Tiếng chổi tre cuối ngày mẹ âm thầm gom lá đốt

Những phiến khô rồi hóa thân thành khói trắng về trời …

Đi qua mùa thu vàng thương cho mình lang thang như cơn gió

Và cũng đơn côi tựa chiếc lá bên đường

Cứ ngẩn ngơ tìm hoài những dấu chân ngày cũ

Dẫu biết cỏ hoa  nào rồi cũng thành mây trắng bay lên…

Ngọc Điệp

 
Mẹ và những bữa cơm chiều PDF. In Email
Thứ bảy, 31 Tháng 8 2019 09:10

Mẹ và những bữa cơm chiều

                                                      ( Viết riêng dành tặng Mẹ tôi)

Có  điều này con muốn nói riêng cùng mẹ

Với con, không có thứ hạnh phúc nào to lớn hơn

Khi mỗi buổi chiều  trở về bên mâm cơm canh mẹ chờ hôi hổi nóng

Ân cần lau sạch chỗ ghế ngồi, chọn tìm cho con đôi đũa mới

Rồi vui lắm mẹ ngồi nhìn con ăn ngon lành những món ăn dân dã đậm vị quê ….

Có ai được như con đã trưởng thành  mỗi ngày vẫn hân hoan tận hưởng tràn trề niềm vui bình dị   

Sáng sáng chiều chiều bên mẹ bình yên những bữa cơm quê

Nghe hương vị ruộng đồng  ướp đẫm sâu xa từ chái bếp ấm êm rực hồng mùi than củi

Nghe sợi khói quẩn quanh nồng thơm một thứ tình thương chẳng thể xa rời…

Đám rau non vườn nhà bốn mùa xanh tươi nhờ tay mẹ vun trồng chăm bón

Ngoài sân đàn vịt đàn gà béo tốt cứ nhởn nhơ

Những lọ dưa cà bốn mùa mẹ làm ngay ngắn ắp đầy trên kệ tủ

Bàn tay cần cù và đảm đang vén khéo

Mẹ giữ nếp nhà xưa, nuôi nấng chúng con khôn lớn, trưởng thành…

Bây giờ tuổi ngoài thất thập

Nhiều món ngon cứ nấu hoài cho con mà mẹ có nếm thử được đâu

Mặc. Suốt ngày mẹ vẫn lụi cụi vào ra làm món này món nọ

Chờ đến buổi chiều con trở về mâm cơm lại rộn ràng gương mặt mẹ sáng lên lấp lánh niềm vui…

Như trẻ nhỏ con lại hư rồi nên cứ hay mè nheo vòi vĩnh

Khi mỗi tối cả nhà ngồi xem ti vi mẹ hay hỏi ngày mai tụi con muốn ăn gì?

Mẹ đâu nề hà bỏ cả giấc trưa trán rịn mồ hôi lặng lẽ nấu những món ăn đầy chăm chút

Bằng tất cả tình yêu trong ánh mắt bao dung chứa vẹn nguyên niềm hạnh phúc  ngập gian bếp mỗi chiều…

Cám ơn thật nhiều cuộc đời này cho con mỗi ngày được sống yên bình bên Mẹ

Điều giản đơn có đôi khi bị khuất lấp giữa ngày thường

Mặc giữa chợ đời bộn bề với bao nhiêu gió giông bão tố

Con vẫn thấy lòng dâng tràn hạnh phúc

Khi chiều đến trở về gặp dáng mẹ hiền hòa bên  gian bếp ấm lửa yêu thương …

Có ai định nghĩa trọn vẹn được thứ tình thương cao cả ấy

Chất ngất mênh mang lớn rộng hơn tất thảy những gì thiêng liêng nhất

Một đời cho đi, nặng gánh dãi dầu nắng mưa mẹ chỉ lấy hy sinh làm hạnh phúc

Chỉ sống cho người nên tháng ngày cứ miệt mài đi trao tặng những niềm vui…

Thương mẹ thật nhiều

Con đâu có đi xa

Sao ngày nào cũng nhớ?

Thèm lắm những bữa cơm chiều 

Ước suốt đời ngồi bên mẹ

Hít hà mùi khói bếp quê …

Ngọc Điệp – GV Trường THPT Cao Lãnh 1

 

 
Bữa cơm của mẹ PDF. In Email
Thứ hai, 05 Tháng 8 2019 08:47

Tác phẩm thơ dự xét đầu tư VHNT năm 2019

Bữa cơm của mẹ

                                                  ( Viết trong mùa Vu Lan - Tặng anh Sơn)

Tôi đã gặp được một bức hình đẹp nhất

Lung linh giữa đời thường

Người đàn ông mỗi ngày bón từng muỗng cơm canh cho mẹ già đau yếu

Nhỏ nhẹ, ân cần hơn cả bàn tay phụ nữ

Khoảng lặng yên bình anh dịu dàng ngồi bên mâm cơm chỉ hai người lặng lẽ nhìn chờ mẹ già từng miếng nhai trệu trạo

Đủ làm thức tỉnh mọi trái tim

Dẫu câu chuyện chỉ là một thoáng giản đơn như  nắng mưa rất đỗi bình thường...

 

Bao nhiêu năm rồi, anh nhỉ?

Làm con đâu tính tháng tính ngày

Mẹ ngồi lặng yên đôi mắt vô hồn như hướng về cõi nào xa xăm tít tắp

Mẹ sống đời cỏ cây không có thời gian, không có cả vui buồn

Đôi bàn tay người đàn ông như dồn hết cả bao nhiêu tình thương yêu trìu mến nhất

Thận trọng nấu nướng, bưng bê  từng chén cơm, ly sữa

Chiếc khăn ăn luôn được anh nâng nhẹ nhàng  trên khuôn miệng mẹ già thức ăn cứ luôn chực trào ra vương vãi

Những giọt sữa ấm cứ đòi tràn ra khóe môi đã bao ngày héo khô cằn cỗi

Anh nhẫn nại ngồi chờ bón tiếp từng miếng ăn mẹ khó nhọc nuốt nhai như  từ trong vô thức

Từng miếng một nhỏ đều và mái đầu hoa râm của đứa con cúi xuống trong lời động viên nhẹ nhàng: mẹ hãy ráng ăn thêm

Khuôn miệng người đàn ông cũng co giãn méo tròn chữ o chữ a theo mỗi  cử động móm mém nuốt nhai của người mẹ già nua  héo hon khắc khổ

Thiêng liêng làm sao ở phút giây này

Tuổi thơ ùa về bao tháng ngày mẹ ẵm bồng nuôi nấng chắt chiu vất vả

Con thơ lớn khôn trong niềm hạnh phúc mẹ ngày mỗi dâng tràn

Ngày xưa con thấp bé cứ phải ngước lên nhìn  mẹ với bao nhiêu điều để hỏi

Giờ con phải cúi thấp xuống mới nhìn được tận sâu vào đôi mắt  mênh mông…

 

Những bữa ăn của mẹ cứ kéo dài triền miên như thời gian đang hồi ngưng đọng

Vui buồn của người con hòa theo từng muỗng cơm canh mẹ cố gắng nuốt nhai đầy khó nhọc mỗi chiều

Mẹ nhỏ thó ngồi đó, trên chiếc xe lăn bất động

Đã lâu rồi mẹ không hề nói một  lời nào, căn bệnh triền miên đã lấy hết đi sinh khí của con người hệt như chiếc khô chỉ còn lắt lay trong mùa đông rét giá

Trong niềm quên miên man mẹ vẫn còn cảm nhận sự sống hiện hữu hàng ngày bằng dáng hình đứa con trai thân thuộc

Vì đôi mắt nó luôn nhìn mẹ bằng ánh nhìn trìu mến quá

Trong đó chứa đựng cả một bầu trời yêu thương rất đỗi rộng lớn mênh mông...

Nên những cử chỉ rất đỗi nhẹ nhàng, nên những chăm sóc ân cần rất đỗi thân quen

Người đàn ông tóc đã hoa râm luôn phải cúi khom người để đỡ nâng tấm lưng còng mẹ già tóc trắng

Bón miếng ăn, canh giấc ngủ, giặt giũ áo khăn, thang thuốc hàng ngày

 

Xin đừng ai rao giảng xa xôi về tình mẫu tử thiêng liêng, về những điều người con cần phải làm để tỏ lòng hiếu thảo

Xin đừng nói về những đáp đền với đấng sinh thành đã  dưỡng dục lớn khôn ta

Giữa cuộc sống bộn bề, cũng xin đừng viện dẫn lý do phải hối hả mưu sinh

Mà sao lãng đi một thứ tình thương yêu cao quý nhất:

Khi mẹ ta đã già...

Bạn có đếm đã từng nấu cho mẹ mình được mấy bữa cơm, lấy được bao lần thuốc thang khi trái gió trở trời mẹ bệnh?

Bạn đã được mấy lần ngồi tỉ mỉ gỡ xương cho mẹ già trong những bữa ăn đầm ấm? Có bao nhiêu ngày chăm sóc lúc mẹ ốm đau?

Không phải của cải bạc tiền, mẹ ta chỉ cần những điều chăm lo rất thật:

Chính là tình yêu thương, là nghĩa nhân, là lẽ sống làm người

 

Anh, chỉ là một người bình thường nhưng trong lòng tôi anh xứng đáng là người cao quý

Bởi bức tranh về tình mẹ con thiêng liêng anh đã vẽ nên quá đẹp

Dẫu không cần một lời chú thích nào

Mà bng chính sự thật cuộc đời

Đã nhen lên trong tâm thức con người những niềm tin và tia sáng hân hoan về lòng yêu thương cao cả

Khi những câu từ mỹ miều và vật chất xa hoa đâu hẳn đã mang về hạnh phúc

Mà mẹ ta chắc chắn sẽ mỉm cười

Trong bữa cơm bình dị hàng ngày được những đứa con quây quần chăm chút thương yêu…

Ngọc Điệp

 
Tháng Ba PDF. In Email
Thứ bảy, 23 Tháng 2 2019 21:17

Tháng Ba!

 

 

 

Theo mùa về nhớ tháng Ba

Nơi trời đầy nắng

Nơi xanh tràn cành

Vàng ôm miên man lá hoa phong phanh màu cỏ

Đất nồng hơi thở

Níu bước chân người

Ngập chốn đây!

Tội nghiệp cánh chuồn chuồn dãi dầu nắng mưa mấy đỗi

Thủy chung theo mùa, chăm chỉ ghé lại với tháng Ba

Nhắc nhớ gì mà mãi lượn lờ bâng quơ vấn vít quanh quanh bờ giậu cũ

Chờ nắng đợi mưa nghe năm tháng lướt qua thềm…

Ngày tháng Ba ngắn quá

Vụt nhanh như cuộc đời

Soi chiếc bóng tròn bên bờ ao nhỏ

Thoắt đã hết mùa sang…

Trên tàng phượng đỏ chớm bông

Lững lờ dấu lặng

Chở  về một thời tháng Ba xao xuyến

Nhói lòng trưa vắng tiếng ve ran….

 

 

 

Tháng Ba giữa mùa sóng sánh

Chùng chình ngửa nghiêng

Nắng đã vàng sắc hơn

Mây trắng thôi bình yên

Thả lên một trời xao xuyến

Muộn chiều thảng thốt

Ta cố níu lại cho riêng mình

Một chút thôi

Dư âm ngày cũ

Trong ngần tháng Ba!

 

 

 

Ngọc Điệp

 
Đối diện với mùa xuân PDF. In Email
Thứ hai, 31 Tháng 12 2018 17:55

Đối diện với mùa xuân

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trên những cung đường mênh mang mùa xuân

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Thấy tôi đang ngập chìm giữa đồng mây bối rối

Ngọn gió tự ngoài sông xa tìm về từng nhánh cỏ

Lả lướt chào mời bài ca du xuân

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Có chút gì nao nức đến bâng khuâng

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Thấy mình vụng về như trẻ nhỏ

Đối diện với mùa xuân sao bỗng dưng cuống quýt

Sợ ngày qua mau, sợ cánh hoa xoè  nở sẽ chóng tàn

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Ngẩn ngơ tôi chạy đuổi  theo níu lấy chiều vàng

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Sợ ngày muộn xuân một lần ra đi rồi biền biệt

Xuân có nói gì đâu, cứ âm thầm mang hương đi xa tắp

Biết miên viễn mùa sau hoa cỏ có tao phùng?

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Choáng ngợp cả lòng tôi

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Sao mùa xuân lớn vậy?

Ngõ vắng chiều nay đầy luyến nhớ

Đợi một mùa xuân sang

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Ngọc Điệp

 

 

 

 

 

 

 
« Bắt đầuLùi12345678910Tiếp theoCuối »