Chủ nhật, 20 Tháng 1 2019
Trang chủ Tập san văn nghệ Thơ - Lời hay ý đẹp

Thời gian là vàng

Ulti Clocks content

Mạng giáo dục VNedu

Website Trường trực tuyến

Kỳ thi HSG năm 2015-2016

Website các trường ĐH, CĐ

Website liên kết

THỐNG KÊ

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay1137

Hiện tại: 44 khách 

Thơ - Lời hay ý đẹp


Đối diện với mùa xuân PDF. In Email
Thứ hai, 31 Tháng 12 2018 17:55

Đối diện với mùa xuân

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trên những cung đường mênh mang mùa xuân

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Thấy tôi đang ngập chìm giữa đồng mây bối rối

Ngọn gió tự ngoài sông xa tìm về từng nhánh cỏ

Lả lướt chào mời bài ca du xuân

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Có chút gì nao nức đến bâng khuâng

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Thấy mình vụng về như trẻ nhỏ

Đối diện với mùa xuân sao bỗng dưng cuống quýt

Sợ ngày qua mau, sợ cánh hoa xoè  nở sẽ chóng tàn

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Ngẩn ngơ tôi chạy đuổi  theo níu lấy chiều vàng

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Sợ ngày muộn xuân một lần ra đi rồi biền biệt

Xuân có nói gì đâu, cứ âm thầm mang hương đi xa tắp

Biết miên viễn mùa sau hoa cỏ có tao phùng?

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Choáng ngợp cả lòng tôi

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Sao mùa xuân lớn vậy?

Ngõ vắng chiều nay đầy luyến nhớ

Đợi một mùa xuân sang

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Ngọc Điệp

 

 

 

 

 

 

 
Bàn tay con gái PDF. In Email
Thứ bảy, 29 Tháng 12 2018 16:37

Bàn tay con gái

                                                            ( Viết cho Thanh Thảo)

Con gái mà, ai cũng mơ có đôi bàn tay đẹp

Tay dọn dẹp cửa nhà, tay vén tóc làm duyên

Những ngón tay thẹn thùng lúc vân vê tà áo

Bối rối đến dư thừa khi đối diện người thương

 

 

 

 

 

Con gái mà, hãnh diện sao có đôi tay khéo léo

Biết cắm hoa, vào bếp là cứ thoăn thoắt trổ tài

Biết ân cần chăm lo cho gia đình, cho ba mẹ

Biết sẵn sàng đưa tay ra khi có ai đó cần mình…

 

 

 

 

 

Con gái mà, đẹp làm sao đôi bàn tay chu tất

Tay vẽ hoa hồng, tay làm tính, viết văn thơ

Lại biết sớm hôm tảo tần cùng mẹ cha gồng gánh

Đâu ngại vết sần chai trên những ngón ráp thô

 

 

 

 

 

Con gái mà, chỉ cần đôi bàn tay lành lặn, em mơ

Chẳng cần ngón thon dài, chẳng cần làn da mịn màng trau chuốt

Bàn tay có thể thô, miễn luôn miệt mài, siêng năng, nhanh nhẹn

Làm việc tốt cho mình, cho người, đời ý nghĩa biết bao nhiêu…

 

 

 

 

 

Nếu chẳng may đôi bàn tay không trọn vẹn, em chớ có buồn nhiều

Mỗi ngày lên lớp, những ngón tay yếu run vẫn mải mê tì lên con chữ

Bao nhiêu bài học hay, những bức tranh xinh tươi, những vần thơ ấm áp

Chẳng phải đã được tạo nên từ đôi bàn tay chưa đầy đủ ấy hay sao?

 

 

 

 

 

Hình vóc ta dẫu thế nào cũng là hồn cốt của mẹ cha trao

Em, hãy cứ tự tin lên dù bề ngoài mình còn chưa hoàn thiện

Em có biết hay không, cao quý hơn nhiều mới chính là một tâm hồn đẹp

Ngọn nến của từ tâm vẫn luôn lặng lẽ để lung linh…

 

 

 

 

 

Có sá gì nhất định phải sở hữu những ngón tay xinh

Là con gái, đôi bàn tay đâu cứ buộc phải búp măng, ngòi viết

Đôi bàn tay của em đã rất mỹ miều rồi, dù khiếm khuyết

Nên hãy cứ bình thường, đừng che giấu mãi, em nghe!

 

 

 

 

 

Ngọc Điệp

 
Má và con gái PDF. In Email
Thứ sáu, 28 Tháng 12 2018 22:26

Má và con gái

 

 

 

 

Suốt một đời được đâu dăm bận đi xa

Nhưng nơi nào có dấu chân cháu con với má cũng đều hơn cả nơi thân thuộc

Như chiều nay, chuyến xe muộn ngày cuối năm con gái về quê thăm cha mẹ

Thắc thỏm ra vào, hết đứng lại ngồi, lòng nôn nao má cứ tựa cửa ngóng trông…

Trời mỗi lúc một khuya dần, nồi canh chua me, ơ cá bống kho tiêu đã nguội lạnh trên mâm

Mấy món ăn con gái vốn ưa từ hồi còn bé xíu

Nay con lấy chồng về xa xăm tận nơi thành phố

Cuộc sống bộn bề, thì giờ đâu mà kỳ công nấu nướng những món quê…

Nên nghe con gái sắp về, má lùng tìm suốt mấy buổi chợ nông thôn

Mua cho bằng được mấy con cá đồng, mớ rau vườn, rổ trái cây chín vàng ươm phưng phức

Trưa, má cặm cụi ngoài vườn một mình gom đống củi khô, rồi quay qua rọc lá

Chiều, vô nhóm bếp tưng bừng hấp xửng bánh bò, bánh chuối thơm nghi ngút khói bay…

Đường dài kẹt xe, dịp cuối năm ai ai cũng tất bật về quê

Con về tới đâu rồi ?”, cứ từng chặp hồi thôi má lại nóng lòng gọi nhắc

Chiếc điện thoại cứ từng lúc lại rung lên theo mỗi chặng đường về quê xa lắc

Của đứa con gái nhớ nhà, và người mẹ già nôn nao gặp mặt lại con yêu…

Chuyến xe cuối cùng mang những nỗi niềm thương nhớ biết bao nhiêu

Má thức chờ tới tận nửa đêm, quên hết mệt mỏi tuổi già, mắt sáng bừng thấy quen thuộc dáng con bước vào từ ngoài ngõ

Con gái tíu tít mừng reo, còn má thì lại lặng im ngồi nhìn cả gia đình chan hòa trong niềm vui sum họp

Rồi ngắm kỹ tận mắt môi xem có gì khác lạ không khi con gái mình về ở xứ người…

Mấy bữa con gái về chơi, đến lúc chia tay lòng mẹ lại bùi ngùi

Con gái nài nỉ hoài để không bị má bắt mang đủ thứ quà quê trở lên thành phố

Tiễn con gái lên xe, má quay mặt đi, bần thần đưa bàn tay quệt ngang đôi mắt ướt

Chớ không như bữa đợi con về, ánh mắt đục mờ cứ dâng tràn niềm hạnh phúc ngóng trông …

 

 

 

 

Ngọc Điệp

 

 

 

 

 
Như những giấc mơ PDF. In Email
Thứ ba, 04 Tháng 12 2018 20:48

Như những giấc mơ

 Em ngại ngần bước chân khẽ khàng đi qua từng cánh cửa

Lắng nghe trái tim mình mở ra rồi đóng lại

Khôn ngoan trong khờ dại

Tự tán thưởng cho mình hai chữ bình yên

Em cứ mãi chập chờn trong những giấc mơ quên

Nhập nhoạng giữa mộng với đời làm kẻ lữ hành không cần phương hướng

Hoang vắng trên đường hững hờ thấy mình mạnh mẽ

Hạnh phúc cắt lòng khi với tay chạm rát nỗi riêng tư

Trong thế giới của mỗi mình, em biết đã có anh

Dù sẽ chẳng để làm gì như hoàng hôn kia cuối ngày rồi phải tắt

Như thế gian này đâu có gì là vĩnh cửu

Chiếc lá nõn mùa xuân rồi cũng đến lúc phai tàn…

Có đôi khi, ước gì những cơn bão lòng của con người thôi không còn giày xé

Giông gió lặng im cho cây lá ngát xanh mùa

Nhưng trớ trêu thay ngày chỉ thắm tươi khi cành hoa kia mang nặng oằn nỗi nhớ

Tự tô điểm hương sắc cho mình bằng những nỗi niềm xao xuyến không tan

Bầu trời cao chỉ hé ánh bình minh rỡ ràng sau giông tố của đêm đen

Nên người còn mải mê sải bước hoài trên những con đường không định hướng

Những lối phố không cỏ hoa và những cánh đồng trơ một màu đất xám

Đi tìm một đóa hồng tươi xanh biêng biếc

Mà không cần bận lòng loài hoa ấy thật sự có hay không?

Giữa cuộc đời này chỉ cần một niềm vui nhỏ bé mong manh

Như tiếng chim lảnh lót lúc ban mai sẽ còn đọng lại hoài trước khi biến tan vào bao la vũ trụ

Sẽ trở thành nỗi tương tư sớm hôm khi người còn khắc ghi nỗi nhớ

Dù chỉ một vệt sáng âm thầm cũng cứu rỗi được cả trời đông

Em sẽ riêng giữ cho mình những lời không nói với anh

(Đâu cứ phải bao giờ cũng buộc phải nói với nhau về tất cả)

Khi những mùa nắng mưa làm trái tim em ướt mềm như lá

Ngại một chút gió giông sẽ tan nhanh tia nắng buổi  muộn chiều

Cất vào mùa lá bay những  điều ước đã mấy bận rong rêu

Hồi hộp lắng nghe trái tim mình trong mỗi giờ lỗi nhịp

Như viên đá cuội xót xa trơ mình giữa lòng khô suối cạn

Chỉ mơ một dòng nước mát êm nhưng lại sợ gặp cơn lũ cuốn ngập tràn

Ngoài kia  ngọn gió lang thang

Có bao giờ ghé lại bên đường thật thà ngắm nhìn màu giản đơn hoa cỏ?

Lắng nghe vết lá cứa sâu hằn vào thịt da rát buốt

Nhói lòng nỗi đau vời vợi

Biết mình đang thức

Trong giấc mơ hoang.

 

Ngọc  Điệp

 

 
Mẹ và Cha PDF. In Email
Thứ năm, 29 Tháng 11 2018 08:21

               MẸ VÀ CHA

 

Mẹ với Cha có đàn con đông tới gần chục đứa

Giờ lớn lên, đứa nào cũng bận việc tít mù

Đứa làm cơ quan, đứa công sở xa xôi, đứa tự do nghề nghiệp

Có mấy khi tụi nó về mà thăm hỏi mẹ cha đâu

 

Nhớ hồi xưa cả nhà luôn bên nhau xúm xít

Bọn trẻ tranh nhau nồi khoai luộc chấm muối mè

Cái chõng tre oằn mình dưới những bàn chân non nhún nhảy

Mẹ với Cha ngồi nhìn đàn con háo hức mỗi bữa cơm rau

 

Mẹ với cha đã hết một đời sớm trưa tần tảo

Ăn bữa sáng vừa xong đã phải lo tìm kiếm để bữa chiều

Con tép con cua bó rau muống đỏ đồng xa lặn lội

Mùa nắng mùa mưa bàn chân đóng vàng phèn

 

Ngôi nhà mình ngày xưa lá tre lụp xụp

Cánh cửa thấp tè cha cứ phải cơi nới dần lên

Khi các con ngày một phổng phao cao lớn

Thằng ba, thằng tư… mỗi bận đi qua cửa phải khom người

 

Rồi các con lớn lên cứ lần lượt đi ra

Rời cái tổ tồi tàn năm xưa nay chỉ còn chim cha chim mẹ

Đất trời rộng cao con tha hồ vẫy vùng tung cánh

Ngoài kia bao la là cuộc sống muôn màu

 

Giờ chỉ còn hai mái đầu bạc phơ sớm tối bên nhau

Ông kể rề rà, Bà ậm ừ góp vào từng câu chuyện

Toàn chuyện cháu con, chuyện xóm làng, chuyện hồi xưa xa lắc

Rồi lại lo con sáu, thằng năm … đang bề bộn việc cửa nhà

 

Lâu quá rồi, không thấy tụi nó về thăm

Vẫn là đau đáu nỗi lo thay cho lời trách cứ

Lo cuộc sống khó khăn, các con mình phải ngược xuôi chống đỡ

Giông gió ngoài kia khắc nghiệt biết bao lần

 

Cầu Phật Trời cho tụi nhỏ luôn bình an

Cứ đêm đêm Ông với Bà lại lâm râm khấn vái

Nhớ cháu con, nhớ thật nhiều, chờ đầu dây bên kia gọi lại

Tự an ủi rằng: tụi nó còn bận rộn lắm chuyện mưu sinh…

 

Ngọc Điệp

 
« Bắt đầuLùi12345678910Tiếp theoCuối »