Chủ nhật, 16 Tháng 6 2019

Mạng giáo dục VNedu

Website Trường trực tuyến

Kỳ thi HSG năm 2015-2016

Website các trường ĐH, CĐ

Website liên kết

THỐNG KÊ

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay194

Hiện tại: 78 khách, 5 bots 

Ghe hàng PDF. In Email
Thứ hai, 11 Tháng 3 2019 19:57

GHE HÀNG

 

          “Cô bác anh chị ơi...! Có mua gì hông xuống mua nè, bữa nay chợ đông quá nên tui bổ đồ trễ chút nghe...”

          Đấy là tiếng mời gọi ngọt ngào mỗi sáng của mấy cô n ghe hàng ở quê tôi. Người thành thị thì khó mà hình dung được chắc không hiểu nổi cái nét rất đặc trưng của hai từ “ghe hàng” này.

Ngày xưa, khi đường đi trên bộ chưa được mở rộng nhiều, sông ngòi thì dày đặc, giao thông đi lại phải nhờ vào xuồng vào ghe là chủ yếu... bởi nhà ai cũng nằm ở bên bờ con kênh con rạch, hiếm có ai xây nhà ở chợ như bây giờ lắm. Nên muốn đi chợ là mấy chị em phụ nữ trong xóm phải thức dậy sớm, mỗi người một chiếc xuồng, nào bơi nào chèo nhanh tay để kịp buổi chợ sáng sớm. Còn nếu bận việc đồng áng không đi chợ được thì chịu khó xuống bến ngồi chờ mua hàng từ một cái chợ di động trên sông. Bởi thế mới có sự xuất hiện cái loại hình chợ đặc biệt mang tên độc đáo – GHE HÀNG.

           Nghe thì nó có vẻ quê quê, nhưng đượm cái chất phác, thân thương làm sao ấy. Nếu ở chợ trên bờ có sạp hàng, có mái che, chu vi rộng... thì với chiếc ghe hàng thì chỉ là chiếc xuồng ba lá,, được mấy ông thợ nhà nghề chế thêm cái mái che nghiêng nghiêng lợp bằng lá dừa. Đó chính là “khu chợ con” miền sông nước, trôi nổi lênh đênh trên các con rạch, con kênh mỗi ngày từ sáng sớm tới tận buổi chiều tà.

            Nhắc đến “cái chợ con” đặc biệt này thì đố đứa trẻ nhà quê nào mà không biết đến. Chiếc ghe hàng bằng xuồng ba lá ấy chạy bằng cái máy “côle tư” cũ sì hồi xưa, tiếng máy nổ của nó cứ lạch tạch vang vọng cả vùng. Rồi hai bên mạn ghe có gắn hai cái kèn – mà tiếng kèn này đặc biệt lắm à nha, chỉ cần nghe nó cất lên là không thể nào nhầm lẫn vào đâu được. Trên ghe thì mấy cô bổ đầy đồ hàng nào là rau cải, cá mắm, thịt gà thịt heo, trứng, các loại gia vị, bánh trái, cho đến mấy thứ đồ dùng linh tinh vặt vãnh trong nhà bếp của mấy bà nội trợ... Ôi thôi! Ta nói là đủ thứ hết, không hề thua kém một cái chợ trên đất liền. Từ trong lòng ghe ra tới mũi ghe thì đầy ắp đồ đạc, cho bà con anh chị tha hồ mà lựa chọn để mua.

               Sáng sớm bữa nào chiếc ghe hàng ấy cũng đều đều đi qua những con kênh con rạch quen thuộc, rồi các chị các mẹ xúm nhau tập trung xuống một bến sông duy nhất để mua đồ để tiện cho chủ ghe. Người thì lựa thịt cá, người thì lựa rau lựa bánh, rồi người thì lựa mấy quả cà chua với vài trái ớt... à mà không thể quên nhắc tới cái bọn con nít chúng tôi à nha, chúng tôi cứ nhốn nha nhốn nháo đợi đến lượt mình để mua mấy thứ bánh sáng ăn chơi lót dạ đợi bữa cơm trưa của mẹ, đứa thì đòi mẹ mua bánh chuối, đứa đòi bánh da lợn, rồi xôi, bánh đúc, bánh bò... inh ỏi cả một con kênh, vậy mà vui lắm à nha. Thiệt là không thể nào tả nổi cái cảnh quê nhộn nhịp mà bình dị vô cùng ấy.

               Có bữa nào mà đến tận trưa trưa không thấy chiếc ghe hàng quen thuộc chạy ngang qua là mấy cô bác trong xóm ngóng trông không yên, còn bọn trẻ con chúng tôi thì chạy vòng vòng trên bờ, rồi kéo nhau xuống mé sông ngồi đợi nghe tiếng kèn ghe hàng inh ỏi mà thật vui tai từ xa vọng tới... Và cứ thế ngày hai buổi sáng chiều đi và về, chiếc ghe hàng thường là đúng giờ, cũng có khi bổ đồ trễ nên bán trễ, hiếm khi nghỉ bán vì biết bọn chúng tôi sẽ buồn lắm, vì thế nó cứ nhẫn nại đi về đều đều hàng ngày vậy đó.

Kí ức tuổi thơ của chúng tôi được viết nên như thế ấy, một thế giới không điện thoại, không ipad, không laptop... cũng như không siêu thị, không có trung tâm thương mại... chỉ có những buổi sáng bình minh ngồi đợi chiếc ghe hàng cập bến, rồi chiều chiều đợi nó về ngang mà nhõng nhẽo vòi mẹ mua thêm que kẹo, cái bánh... để đem theo ăn khi đi thả diều, đào chuột, bắt dế... Giờ thì thèm lắm cái vị quê hương xưa, thèm nghe cái tiếng kèn đặc biệt của chiếc ghe hàng và tiếng rao ngọt lịm của cô chủ... Có khi chúng tôi lại muốn bỏ buông hết  những thứ điện thoại, máy tính, dừng đến siêu thị, trung tâm thương mại… để trở về thưởng thức cái vị xưa của quê mình. Nhưng, giờ thì nghe mà chỉ biết thốt lên hai từ “hoài niệm” chứ biết tìm đâu ra một mảnh hồn quê bình dị mà đẹp đẽ, an yên như thế.

 

 Họ và tên: Hồ Thị Bé Ngoan

Lớp: 12cb5

Trường THPT Cao Lãnh 1

Sđt: 0788779106

Share