Thứ hai, 18 Tháng 2 2019
Trang chủ Tập san văn nghệ Truyện ngắn Lời xin lỗi muộn màng

Thời gian là vàng

Ulti Clocks content

Mạng giáo dục VNedu

Website Trường trực tuyến

Kỳ thi HSG năm 2015-2016

Website các trường ĐH, CĐ

Website liên kết

THỐNG KÊ

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay1212

Hiện tại: 109 khách, 3 bots 

Lời xin lỗi muộn màng PDF. In Email
Thứ hai, 04 Tháng 2 2019 15:38

Truyện ngắn

Lời xin lỗi muộn màng

 

“ Công cha như núi Thái Sơn

Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra

Một lòng thờ mẹ kính cha

Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con”

Lan đang cúi người nhổ những bụi cỏ bên mộ mẹ nó thì bất chợt nghe tiếng những đứa trẻ trong xóm nhỏ đang ê a đọc những câu ca dao ấy, những câu thơ nói lên công lao trời biển của cha mẹ. Nó làm Lan nhớ về quá khứ, nhớ về mẹ và những lỗi lầm mình đã gây ra với mẹ.

Lan sinh ra trong một gia đình nghèo khó, ba mất sớm. Mẹ phải làm lụng vất vả nuôi Lan ăn học. Làm thuê. Công việc của mẹ cũng chẳng ổn định. Nay đây mai đó, người ta kêu làm gì thì làm cái đó, từ giúp việc nhà, làm cỏ vườn, phụ bán hàng, cho đến khiêng vác,… Công việc nặng nhọc, vất vả là thế nhưng mẹ chưa hề phàn nàn hay la mắng vô cớ Lan dù bất cứ việc gì. Lan  luôn được mẹ nuông chiều, lo cho đầy đủ từng miếng ăn giấc ngủ. Mỗi buổi sáng trước khi đi làm, mẹ đều nấu cơm sẵn cho để Lan ăn rồi đi học, quần áo cũng mẹ cũng ủi cho. Mẹ chẳng để Lan làm bất cứ việc gì, chuyện quan trọng mà nó cần làm chỉ là việc học.

-         Lan ơi, thức dậy đi học nè con- Mẹ từ trong bếp nói vọng ra.

-         Chút xíu đi mẹ, còn sớm mà- Nó vẫn còn buồn ngủ nên chưa chịu thức.

-         Dậy đi con à, trễ giờ nhen- Mẹ luôn lo lắng cho Lan, vì sợ nó trễ học nên bà đã vào giường kéo tay Lan dậy

-         Mệt quá à, ngủ một chút xíu nữa cũng không được- Nó vùng vằng ngồi dậy  và lớn tiếng với mẹ, rồi uể oải lê chân ra sau nhà rửa mặt. Lúc đó nó cũng chẳng hiểu rằng như thế là hỗn với mẹ.

Mẹ cũng chẳng nói gì, thản nhiên giúp nó xếp lại mùng mền rồi ra dọn cơm cho nó ăn.

-Ăn lẹ đi con rồi đi học!

 -Sao bữa nào cũng ăn cơm với rau luộc hoài vậy mẹ, con ngán lắm rồi - Nhìn mâm đồ ăn trên bàn chỉ vỏn vẹn một dĩa rau muống luộc với chén nước tương, nó vùng vằng không chịu ăn.

- Thôi, ráng ăn bữa nay thôi, mai mẹ đổi món khác -  Nghe nó nói ngán, mặt mẹ buồn buồn.

- Con muốn ăn đùi gà chiên, bánh mì bít tết, mấy đứa bạn con sáng nào nó cũng ăn vậy đó!

- Nhà mình làm gì có nhiều tiền mà ăn như bạn được con?- Mẹ hơi nhăn mặt vì những món ăn nó vừa kể.

- Con không biết đâu đó, con muốn ăn mấy món đó thôi! - Nói xong nó xách cặp đi học mà không chào mẹ lấy một tiếng. Nên nó không biết rằng, mẹ đang lấy cái túi vải ra đếm xem có còn đủ tiền để mua những món đó về cho nó ăn hay không.

-Tháng này chưa đóng tiền học cho con, nhà lại sắp hết gạo, cặp con cũng rách rồi. Nhiều thứ chi trả quá. Sao có đủ tiền mua đồ ăn cho nó đây!?- Mẹ nó vừa đếm mớ tiền lẻ vừa lẩm bẩm tính.

  - Thôi, sang nhà chị bảy mượn ít tiền mua đồ ăn cho nó để nó thèm tội nghiệp.

Nói rồi mẹ chạy sang nhà dì bảy hàng xóm kế bên nhà. Nhà dì bảy thì có phần khá hơn nhà Lan, nhưng nhà dì đông con nên cũng không dư dả là mấy.

  - Chị bảy ơi, có nhà không chị ơi?

Dì bảy trong nhà chạy ra:

  - Có, có gì không thiếm?

  - Em định mượn chị chút tiền…

  - Mượn bao nhiêu thiếm?

  - Cho em mượn hai trăm ngàn với được không chị? - Mẹ nó nói nhỏ nhỏ, vì số tiền mẹ mượn cũng hơi nhiều, sợ dì bảy không có đủ tiền…

  - Mèn ơi, thiếm mần cái gì mà cần tiền vậy?- Thấy mẹ mượn tiền dì bảy lo lắng hỏi.

  - Em … chỉ là… mua đồ ăn cho con bé Lan chị ạ, nó thèm ăn … đùi gà với bò bít tết gì đó…

Nghe mà dì bảy hết hồn, tròn mắt:

  - Trời đất, nhà đã nghèo vậy mà nó đòi ăn món đắt tiền không vậy thiếm?

  - Cũng tội nghiệp nó chị ơi, bạn bè đứa nào cũng ăn ngon mặt đẹp, còn nó….không có cha…như người ta… - Nhắc đến chuyện ấy mẹ lại rơm rơm nước mắt.

  - Thiếm chiều nó quá mà nó hư à, nhà nghèo thì có gì ăn đó, chứ đòi hỏi gì?- Dì bảy lo lắng nói.

   - Tại hồi đó giờ nó cũng chưa được ăn ngon, nên em bấm bụng mua cho nó ăn một lần cho biết...

  - Thôi, thiếm mượn thì tôi cho, nhưng mà thiếm coi chừng đó nhe, con hư hồi nào không hay đó.

   -Dạ, em cảm ơn chị nhiều lắm.

Mượn được tiền, mẹ liền đến ngay chỗ làm, buổi làm việc hôm ấy thật vui vẻ, vì cuối cùng con gái mình cũng có được bữa ăn ngon. Đến chiều, mẹ ghé qua chợ, mua mấy món nó thích đem về. Đợi con về ăn, mà trong lòng bà vui đến lạ kì, mua được cho con những món ăn ngon, bà cảm thấy rằng con đã được phần nào đó như bạn như bè của nó. Khi Lan về tới nhà trời đã dần tối, thấy con về trễ, mẹ nó lo lắng hỏi:

  -Sao nay về trễ vậy con? Có việc gì không?

  -Dạ, có việc gì đâu mẹ, chỉ là…..à xe con hư - Lan đang ấp úng, đồng nghĩa với việc nó đã nói dối mẹ.

Thật ra không phải xe nó hư đâu mà là do sau khi tan học, nó đi chơi với đám bạn nên về trễ. Do quá được nuông chiều, nên Lan dần dần trở nên hư hỏng. Việc học hành thì ngày càng sa sút, trốn học ngày càng nhiều và những lần nói dối mẹ cũng ngày một tăng. Bạn bè của nó cũng là những đứa cá biệt quậy phá của trường, hay tụ tập chơi bời, la cà hàng quán, thậm chí là tụ tập đánh nhau với những đứa bạn lớp khác trong trường. Cô chủ nhiệm đã mấy lần gọi điện mời mẹ của Lan vào trường. Cô đưa cho mẹ bảng điểm tháng của Lan và nói:

  -Dạo này Lan học xuống lắm chị à, lại còn hay cúp tiết, tụ tập cùng nhóm bạn cá biệt trong trường chơi bời. Hy vọng chị có thể nhắc nhở em Lan để em có thể học tốt hơn, cũng như không chơi với đám bạn xấu đó nữa…

  -Trời ơi, cô ơi…chắc cô hiểu lầm gì đó, chứ con tôi hồi đó giờ ngoan ngoãn lắm - Mẹ Lan nghi hoặc nhìn cô.

  -Em nghĩ, do Lan luôn được chị chăm sóc nuông chiều nên nó có tính ỷ lại, chị nên thay đổi cách giáo dục cháu đi chị à - Cô chủ nhiệm nhẹ nhàng khuyên mẹ.

  -Tại tôi, do tôi còn quá nuông chiều nó, nó muốn gì tôi cũng cố gắng thực hiện, vì tôi nghĩ nó thiếu tình yêu thương của ba, nên muốn bù đắp cho nó, không ngờ lại khiến nó hư - Mẹ rưng rưng nước mắt tâm sự với cô chủ nhiệm.

  -Từ nay, chị nên để ý tới nó nhiều hơn và nên kiểm tra việc học của nó thường xuyên hơn- Cô chủ nhiệm vỗ nhẹ lên vai động viên mẹ.

  - Cảm ơn cô, tôi sẽ cố gắng hết sức để chấn chỉnh lại nó. Chào cô - Mẹ đứng dậy, rời khỏi phòng giáo viên, bước đi của mẹ nặng nề, chậm chạp như thất vọng, như đau khổ, như có một gánh nặng vô hình đè trên vai mẹ. Tất cả là do mẹ, mẹ đã nuông chiều Lan, nên mới như bây giờ.

Buổi chiều hôm ấy, sau khi gặp cô chủ nhiệm, mẹ đi thẳng về nhà chứ không tới chỗ làm nữa, bởi vì mẹ không còn sức lực để làm việc. Mẹ dọn dẹp lại quần áo và tập vở của Lan, mẹ nấu một bữa cơm tương đối thịnh soạn, có cá, có thịt, có rau. Rồi ngồi ở cửa đợi Lan về. Khi nghe tiếng chiếc xe đạp lạch cạch thì mẹ biết Lan đã về. Mấy năm qua, Lan đi học bằng chiếc xe đạp cũ này, do một người họ hàng xa cho. Bao lần Lan đòi mẹ mua cho chiếc xe mới, bao lần mẹ từ chối Lan vì không có tiền. Lan bước vào cửa:

  - Sao hôm nay mẹ về sớm vậy?- Giọng Lan có vẻ hốt hoảng khi thấy mẹ ngồi ở cửa.

  - Chiều nay mẹ không đi làm, sao giọng con lè nhè giống như say rượu vậy La?- Khi nghe Lan nói với giọng nói không mấy rõ ràng, mẹ nghi ngờ hỏi dò.

  -Đâu….đâu có đâu….tại con hơi mệt…con đi tắm đã -Giọng Lan ấp úng thấy rõ, chứng tỏ Lan lại nói dối mẹ.

Chờ khi Lan tắm xong, mẹ đã dọn cơm sẵn ra bàn và bảo:

  -Ngồi xuống ăn đi con, rồi đi học bài. À, phiếu điểm tháng này cô phát chưa con?- Mẹ hỏi Lan như muốn thử xem Lan có nói thật với mẹ không, chứ thật ra mẹ đã biết cô phát cho Lan rồi.

  -Chưa…chưa á mẹ - Lan lại một lần nữa nói dối mẹ - Mẹ đang cầm đũa bất giác bỏ xuống, vì mẹ không ăn nổi nữa. Lan nhìn mẹ hỏi:

  - Sao mẹ không ăn cơm đi, nhìn con dữ vậy?

  - Thôi, con ăn rồi học bài đi, đừng hỏi nữa.

Sau khi ăn cơm xong, Lan vào buồng học bài như lời mẹ bảo nhưng thật ra nó không học bài mà đi ngủ. Đến lúc mẹ vào kiểm tra thì tức giận khi thấy Lan đang nằm ngủ trên giường, mẹ kéo Lan ngồi dậy, vẫn cố nhẹ nhàng hỏi:

-Lan, mẹ bảo con đi học bài chứ đâu bảo con đi ngủ?

Lan giật mình ngồi phắt dậy:

  - Đâu có, con có học chứ, mà do mệt quá, nên nằm nghỉ xíu…

  - Con còn nói dối, con làm gì mà mệt? Chắc là đi nhậu với đám bạn lúc chiều nên mệt phải không con?- Mẹ không còn nhẹ nhàng được nữa mà bắt đầu lớn tiếng với Lan.

  - Ai nói với mẹ con nhậu, hồi chiều con đi học mà!

  - Con biết nói dối từ khi nào vậy, hồi chiều mẹ đến trường có con ở đó đâu?

  - Mẹ..mẹ đến trường con làm gì, chẳng phải mẹ nói mẹ bận lắm sao, họp phụ huynh mẹ còn chẳng đi mà?- Lan hỏi mẹ với giọng nói không mấy lễ phép của mình.

  - Phải, mẹ bận, bận nên không quan tâm con, mới để con hư như thế này, học hành thì sa sút - Mẹ vừa nói vừa ném bảng điểm tháng xuống chiếc bàn học nhỏ xíu của Lan.

  Lan chẳng nói được gì, đành im lặng nhìn mẹ.

  -Chẳng phải con nói con học giỏi lắm sao? Mẹ vì tin con nhưng tại sao tháng này con loại Kém, còn xếp hạng cuối lớp? Tập bè tập bạn, nhậu nhẹt chơi bời, con không thấy mẹ vất vả vì con sao Lan? - Mẹ rưng rưng nước mắt nhìn Lan.

  - Phải, con chưa bao giờ học giỏi như lời con nói, con toàn đứng hạng cuối thôi, lại hay nhậu nhẹt đó, mẹ vui không?- Lan nói với giọng như đang mỉa mai mẹ mình.

  - Con….Hôm nay mẹ phải đánh con - Mẹ cầm cây chổi trong góc nhà, tiến đến đánh vào mông Lan.

  - Mẹ dám đánh con sao? Chẳng phải mẹ thương con lắm sao? Mẹ nỡ đánh con à?- Lan cũng bước lại phía mẹ, nói như đang thách thức.

  - Con tưởng mẹ không dám đánh con sao, ừ, mẹ rất thương con, nuông chiều con quá nên con mới hư như thế này…

  - Hư này…hư này - Mẹ rất giận, vừa đánh vừa nói. Mẹ đánh Lan khá nhiều, thật ra trong lòng mẹ rất đau, đánh Lan đau một thì mẹ đau mười, nhưng phải đánh.

  - Mẹ tưởng mẹ là ai, muốn đánh con là đánh à, mẹ hãy nhớ, hôm nay mẹ sẽ phải hối hận! - Lan vừa nói, vừa bước lại tủ quần áo, lấy mấy bộ đồ bỏ vào cặp đi học, rồi chạy nhanh ra cửa. Mẹ nhoài người kéo Lan lại nhưng Lan đã quay lưng đẩy mẹ té nhào.

  - Mẹ đánh con đi, con sẽ đi khỏi nhà cho mẹ vừa lòng - Nói rồi Lan chạy ra cửa mất hút.

  - Lan....Lan…quay lại con… - Mẹ lập tức đứng dậy chạy đuổi theo Lan nhưng không đổi kịp vì Lan chạy quá nhanh. Và mẹ không biết, trước khi đi, nó đã với tay lấy xấp tiền để trên bàn mà mẹ vừa đếm xong. Khi mẹ quay trở lại, nhìn lên bàn thấy một triệu đồng mẹ vừa lãnh lương lúc sáng đã không cánh mà bay. Biết chắc rằng Lan đã lấy đi. Mẹ thấy thất vọng về nó vô cùng, mẹ ngồi sụp xuống đất khóc nức nở như một đứa trẻ. Mẹ quỳ sụp dưới bàn thờ của ba nó, nấc nghẹn:

  -Anh ơi, em có lỗi với anh, có lỗi với con…tại em…tất cả là tại em, nên con mới ra nông nổi này….

Sáng hôm sau, mẹ chạy khắp nơi tìm Lan, đi tới nhà tất cả bạn của Lan, đến nhà cô chủ nhiệm, tìm khắp trong các nhà trọ của xã nhưng vẫn không tìm thấy Lan.

  - Lan ơi…con ở đâu, về đi con, mẹ con mình làm lại từ đầu…- Mẹ cứ nói như thế luôn miệng trên đường, mọi người đi qua đều quay lại nhìn, họ tưởng mẹ bị điên, nhưng họ đâu biết rằng mẹ đang tìm Lan, cũng chẳng ai giúp được mẹ. Bất chợt mẹ nhìn thấy Lan bên kia đường, mẹ vội kêu lên:

  - Lan, Lan ơi…về nhà với mẹ đi con…

Khi mẹ chạy được qua đến bên đường thì Lan đã mất hút, mẹ vội vàng đuổi theo nhưng do sức yếu nên chẳng thể đuổi kịp. Mẹ lại một lần nữa mất dấu Lan.

Mẹ đâu biết rằng Lan đang nấp sau một gốc cây to để trốn mẹ:

-         Con không bao giờ về với mẹ…con phải để mẹ hối hận vì đã đánh con-– Lan tự  nhủ.

Tối đó, Lan không có chỗ nào để đi, nó ra công viên ngủ, nằm co trên chiếc ghế đá lạnh tanh, tự nhiên nó thấy nhớ mẹ, nhớ về chuyện hôm qua với mẹ nhưng rồi nó nghĩ “Đó không phải lỗi của mình, là lỗi của mẹ, mình sẽ không bao giờ trở về cái nhà lá rách nát đó nữa”. Mãi suy nghĩ Lan chìm vào giấc ngủ khi nào không hay, trong mơ nó nhìn thấy mẹ đi tìm nó nên bị tai nạn giao thông rất nặng nhưng vẫn liên tục gọi tên nó. Tiếng ồn ào ở gần đó đã làm nó tỉnh giấc, trời vẫn còn tối nên nó không nhìn thấy được tiếng ồn đó xuất phát từ đâu nhưng hình như càng lúc càng gần. Sau đó là một nhóm thanh niên khoảng bốn năm người, trên tay là những chai bia đã uống lưng nửa. Khi nhóm thanh niên nhìn thấy Lan thì bước lại gần, cười cợt, đùa giỡn:

  - Em gái…sao nằm ngủ ở đây một mình, không sợ à? - Một thanh niên trong nhóm cất tiếng hỏi Lan.

  - Mấy ông là ai? Đi ra không tôi la lên bây giờ - Lan bắt đầu run sợ nhưng vẫn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ với bọn chúng.

  - Giờ này em la cũng chẳng ai cứu em đâu ... đi… đi với bọn anh, vui lắm… ở đây người xấu nhiều lắm đó - Một người thanh niên khác ngồi xuống cạnh Lan.

  - Không…tôi không đi…cứu tôi với…- Lan hốt hoảng la lên nhưng chẳng có ai nghe thấy.

  - Im đi… tụi bây đâu, dẫn nó đi! - Một thanh niên có vết sẹo trên mặt hét lớn vào tai Lan rồi ra dấu cho những thanh niên còn lại. Lan bị đánh mấy bạt tai ngất xỉu ngay sau câu nói đó. Hồi lâu, sau khi tỉnh lại nó mới biết mình đã bị bọn thanh niên xấu xa đó hãm hại. Nó bị bỏ giữa một căn nhà hoang không người, xung quanh quần áo bẩn thỉu vứt lung tung, nó lần tìm đến chiếc cặp, số tiền mà nó lấy cắp của mẹ đã biến mất, nó chắc rằng bọn xấu đó sau khi giở trò thú tính đã lấy hết tiền của nó. Nó mất tất cả rồi, mất đi cái quý nhất đời con gái, mất hết tiền. Từ đây nó phải sống sao đây? Nó thấy nhớ mẹ, phải chi nó không hỗn với mẹ, phải chi nó không xô đẩy mẹ, phải chi nó không bỏ nhà đi, thì mọi chuyện đâu đến nổi như thế này. Nó thấy nó có lỗi với mẹ, nó phải quay về tạ lỗi với mẹ. Rồi nó ngỡ ngàng khi nhìn căn nhà lá rách nát của mẹ con nó đang đông nghẹt người, có dì bảy, có chú năm, dì tám, mọi người đang làm gì ở nhà nó vậy? Nó chạy vô nhà, mọi người ai cũng quay lại nhìn nó bằng ánh mắt giận dữ. Dì bảy cất tiếng:

  - Lan, con đã đi đâu, con có biết mẹ con bị tai nạn giao thông khi đang chạy khắp nơi tìm con không?

  - Con…dì, mẹ con đâu?- Nó hốt hoảng, làm rơi chiếc cặp trong tay, miệng cứ hỏi dồn dì bảy.

  - Mẹ con nằm trên giường đó, bác sĩ trả về rồi! - Nghe chưa hết câu Lan đã lập tức chạy vào buồng tìm mẹ. Nhìn thấy người nằm trên giường, nó giật mình. Có phải mẹ mình đây không? Tại sao mẹ lại bị như vậy? Là do mình, phải chính là do mình. Nó nhào lại ôm mẹ, khóc nấc lên từng tiếng:

  - Mẹ ơi, con về rồi… mẹ ơi - Nó gọi mẹ nhưng sao mẹ không lên tiếng. Nó ôm mẹ, mẹ cũng chẳng mở mắt ra nhìn nó. Vậy là sao?

  - Mẹ ơi, mẹ dậy nhìn con đi, mẹ ơi, con xin lỗi, tất cả là lỗi của con, mẹ ơi…đừng bỏ con mà mẹ.. - Không kịp nữa rồi, lời xin lỗi muộn màng của nó mẹ cũng chẳng thể nghe được nữa rồi. Mẹ đã rời bỏ nó mà đi như thế.

Sau khi họ hàng, làng xóm xúm nhau lo hậu sự cho mẹ nó xong, thì mọi người cũng dần về nhà hết, chỉ còn dì bảy ở lại cho nó đỡ cô quạnh, dì nói:

-Thôi. Con đừng buồn quá mà ảnh hưởng sức khỏe, còn chuyện học hành. Có hối hận cũng đã muộn màng rồi Lan ạ - Nói rồi dì cũng bỏ đi, bởi dì giận nó, giận nó rất nhiều, vì phải đi tìm nó mà mẹ nó mới chết thảm như vậy.

Sau khi dì bảy về, nó ôm bức hình của mẹ khóc nức nở, nó thấy có lỗi nhiều lắm, nó muốn xin lỗi mẹ, nhưng mẹ không thể nghe lời xin lỗi của nó nữa rồi. Nó nhớ mẹ, muốn được ôm mẹ, cũng chẳng được. Từ giờ chẳng còn ai nấu cơm cho nó ăn, chẳng ai ủi quần áo cho nó đi học, chẳng ai lo nó bị cảm, chẳng ai ở bên nó nữa rồi.

Những ngày sau đó, nó đã cố gắng học nhiều hơn, nhờ sự giúp đỡ của hàng xóm, nhờ họ hàng gần xa của ba mẹ nó và một chút tiền tiết kiệm dành dụm của mẹ để lại mà nó đã học được hết lớp 12. Nó tốt nghiệp rồi vừa học vừa làm để tự nuôi bản thân và kiếm tiền đi học đại học để trở thành một cô giáo. Đó là ước mơ từ lâu của mẹ. Mẹ mong muốn nó trở thành cô giáo trường làng, sống cuộc đời giản dị cùng với mẹ. Nó tự nhủ: bằng mọi giá phải cố gắng để hoàn thành di nguyện của mẹ.

Hôm nay, nó mua một bó hoa cúc - loài hoa mà mẹ nó thích nhất - về đặt bên mộ mẹ. Nó chăm chút làm sạch những bụi cỏ mọc lún phún xung quanh mộ phần. Nó muốn nói với mẹ lời xin lỗi muộn màng: Mẹ ơi, con xin lỗi!

 

Nguyễn Võ Hoàng Yến- 12cb5

Trường THPT Cao Lãnh 1

SĐT: 0911805003

 

Share
Các tin khác: