Thứ tư, 16 Tháng 1 2019

Thời gian là vàng

Ulti Clocks content

Mạng giáo dục VNedu

Website Trường trực tuyến

Kỳ thi HSG năm 2015-2016

Website các trường ĐH, CĐ

Website liên kết

THỐNG KÊ

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay824

Hiện tại: 38 khách 

Lộc Biếc! PDF. In Email
Chủ nhật, 06 Tháng 1 2019 11:18

Lộc biếc

Có một lần chiếc lá non mang tên loài Lộc Biếc, ấy là khi trời đất bước vào phút thiêng liêng giữa thời khắc giao mùa. Biết ơn đời đã cho em niềm vui được một lần hiện hữu. Một lần thôi rồi lộc nõn hoá tươi xanh mang tha thiết tặng cho người.

Hân hoan sao giây phút ngỡ ngàng mở mắt ra nhìn mọi vật. Chóp lá nhỏ lần đầu tiên dấn thân vụt tách khỏi cây cành. Không gian bao la chợt nghe tiếng reo vui vỡ òa lá cành rẩy run ngập trong niềm hạnh phúc. Huyền diệu làm sao khi một sự sống mới bắt đầu.

Em - Đến hiện diện với muôn trùng lá hoa trong mùa xuân mới dậy, cánh lá trong suốt tựa làn mây vào buổi sớm tinh khôi. Thầm cảm ơn cơn mưa mùa Xuân lất phất bay gieo xa xanh từng hạt nhỏ, dốc hết thanh khiết của mình dưỡng nuôi mỗi nụ mầm mới chớm, để ngày mai vụt lớn nhanh thành chiếc lá biếc tặng mùa Xuân.

Có một lần heo may reo vui làm người dẫn đường tình nguyện, hối hả dọn đường quang lối đón xuân sang. Heo may khiến xui cơn gió xác xao kéo run chiếc lá úa vàng lắt lay trên cành khô rụng xuống, cũng là lẽ rất tự nhiên để nhường cho lộc mới trổ chớm lên cành. Có nề chi đâu dẫu một lần tàn rơi đời lá, miễn đến mùa xuân sau kịp cho Lộc biếc hiện xanh chồi.

Tháng tháng ngày ngày dần mải mê góp gom nắng gió, trải rát hạ buốt đông chờ một thoáng rỡ ràng cho buổi sớm Xuân sang. Như chiếc kén ấp ủ bấy lâu để chờ cho loài sâu kia hóa dần thành cánh bướm, chịu nhọc nhằn chui qua chiếc vỏ bọc đau mình mới thấy được ánh mặt trời lên.

Thấy trong mùa Xuân xanh tươi còn ẩn chứa bao nhiêu điều lặng lẽ. Tia nắng rỡ ràng được góp nên từ những mùa giá buốt đêm đông. Giọt nắng ấm bình yên đầu ngày là đánh đổi của bao tháng ngày gió mưa giông bão. Chiếc lá úa lụi tàn để vun bồi cho Lộc Biếc trọn vẹn một mùa Xuân…

Bởi, dẫu rồi sẽ qua đi nhưng mùa Xuân vẫn mãi còn ở lại. Trong lòng người, mênh mang khắp cùng với mọi chốn nhân gian. Như đời lá dù chỉ một lần được hóa thân làm lộc biếc, cũng run rẩy hát cười trong niềm hạnh phúc chứa chan. Loài đom đóm kia dẫu suốt đời góp gom ánh sáng, dẫu biết sẽ lụi tàn cũng muốn đốt cháy hết mình cho rực rỡ một đêm đông, cho mùa Xuân, cho một mùa tươi đẹp nhất…

Nên dẫu mùa Xuân này, em đang là Lộc Biếc, cũng đâu sợ ngày mai Lộc Biếc sẽ xa cành. Rồi sẽ có bao nhiêu đời lá non được một lần vinh danh mãn nguyện, góp chút xuân sắc cho đời, cho đẹp lòng người, cho thanh thản một hừng đông. Bởi, Xuân thắm là của muôn người, sẽ muôn đời vẫn còn luôn ở lại, Xuân huy hoàng, Xuân của những ước mơ xanh…

Ngọc Điệp

Share
Các tin mới:
Các tin khác: