Thứ tư, 16 Tháng 1 2019

Thời gian là vàng

Ulti Clocks content

Mạng giáo dục VNedu

Website Trường trực tuyến

Kỳ thi HSG năm 2015-2016

Website các trường ĐH, CĐ

Website liên kết

THỐNG KÊ

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay803

Hiện tại: 33 khách, 1 bots 

Người cha PDF. In Email
Thứ năm, 06 Tháng 12 2018 10:14

                                            NGƯỜI CHA

             

Tình cha ấm áp như vầng thái dương. Ngọt ngào như dòng suối tuôn đầu nguồn. Suốt đời vì con gian nan...” Đối với đa số người thì Cha là một người vĩ đại và con cái chính là lẽ sống của họ. Nhưng, với tôi thì không. Đó là một vết thương và kí ức không mấy ngọt ngào của tuổi thơ tôi mà chẳng biết đến khi nào mới lành được.

Khi đi trên đường hay dạo chơi trong công viên, tôi thường hay bắt gặp những hình ảnh cha dắt tay con đi chơi hoặc hai cha con cùng đi tập thể dục vừa đi vừa cười nói vui vẻ. Đối với các anh chị em trong họ hay mọi người xung quanh tôi, gia đình họ đều có bóng dáng của người đàn ông mạnh mẽ, người đàn ông của gia đình, đó chính là người cha đáng kính. Tôi thật sự rất ghen tị với họ khi thấy người cha lo cho con, người chồng lo cho vợ của mình từng chút một. Tôi nhìn thấy ánh mắt tràn đầy tình thương yêu và lo lắng cho gia đình thông qua những người cậu của tôi đối với con cái  họ. Nhưng nhìn lại, mẹ tôi, em gái tôi và tôi khi không có người đàn ông ấy thì chúng tôi vẫn ổn.Ông ấy là cái tên gọi rất bình thường đối với tôi, cái từ mà mọi người gọi là Cha. Với tôi, “Cha” là một khái niệm lạ lẫm đến lạnh lùng.Trong suốt 12 năm qua cái từ Cha đó đã làm cho tôi buồn đến thấu lòng với những kí ức chẳng mấy ngọt ngào cứ luôn chực trỗi dậy.  Đến bây giờ, kí ức về quá khứ của tôi vẫn còn rõ mồn một. Năm tôi học lớp mẫu giáo cũng là thời điểm mà  hôn nhân của Cha và Mẹ tôi đã bắt đầu rạn nứt. Mẹ tôi là một người phụ nữ đảm đang, luôn chu toàn mọi việc lại rất giỏi giang và là người đẹp nhất, là cô tiên trong lòng tôi. Và cũng là người đã trao cuộc đời cho người đàn ông bội  bạc mà tôi đã gọi là Cha - người đã làm cho cuộc đời của Mẹ con tôi lao đao khốn khổ. Mẹ tôi nội trợ việc nhà, đảm đang chăn nuôi, trồng trọt, nhà cửa tươm tất, còn ông ấy là người đàn ông trụ cột của gia đình, đi làm việc ở bên ngoài kiếm tiền nuôi tôi và em gái tôi đi học cùng với phụng dưỡng ông nội đã già yếu. Cuộc sống giản dị ấy vẫn bình yên cho đến khi biến cố xảy ra. Rồi một ngày ông ấy bắt đầu có những cử chỉ, hành động lạ, những cuộc điện thoại bất ngờ khi ông ấy” hay bí ẩn ra ngồi ở cửa sau nhà nói chuyện nho nhỏ, khe khẽ, có vẻ n lút , nhưng lại có những nụ cười tươi với đầu dây bên kia làm tôi lo lắng, những tin nhắn qua lại mà trước giờ ông ấy không biết nhắn tin là gì, rồi đòi ra ngủ riêng với Mẹ tôi...  làm mẹ tôi và ông nội tôi không sao hiểu đuợc. Những biểu hiện lạ ấy ngày một rõ ràng và Mẹ tôi đã nghi ngờ chuyện mà Mẹ tôi chưa bao giờ nghĩ đến. Đó là Cha tôi có người phụ nữ khác. Các dì, mợ của tôi đều bảo vậy nhưng Mẹ tôi không tin cho đến khi Mẹ tôi đích thân đến chỗ ông ấy làm việc và đã xác định rõ ràng. Dẫu biết là sự thật nhưng Mẹ tôi vẫn bình tĩnh vì mẹ là người mạnh mẽ và kiên định. Khi mọi chuyện đổ vỡ, nó còn kinh khủng hơn những gì mà tôi lo sợ. Bắt đầu là những cuộc cải vã qua lại giữa cha và mẹ, ông ấy” viện ra trăm ngàn lí do hợp lí để có thể ra đi cùng với người phụ nữ ấy. Lí do đầu tiên là  hai người không hợp tuổi, cái lí do mà lúc đấy tôi nghe tận tai, tận mắt chứng kiến câu nói ấy xuất phát từ miệng Cha tôi : “Tao với mày đã hết duyên nợ không còn cái gì nữa hết”. Đó là câu nói mà có lẽ làm Mẹ tôi trở nên thất vọng và đau khổ đến tột cùng, nó thốt ra từ miệng một người đàn ông đã một thời tuổi trẻ vất vả theo đuổi mình và xin hỏi cưới mình vì yêu thương mình, nhưng giờ đây người ta đã đổi thay....

          Rồi là sau đó thường xuyên có những lần “ông ấy” cứ đi làm sớm về khuya thậm chí có đêm không về. Hay về nhà đi nữa thì là đắm mình trong mùi rượu nồng nặc. Buổi tối hôm ấy, ông nội tôi sang nhà hàng xóm để uống trà  trò truyện với mấy ông bạn già, ở nhà, tôi đang xem tivi thì nghe tiếng cãi vả mỗi lúc mỗi lớn dần lên, rồi ông ấy thẳng tay đuổi Mẹ tôi ra khỏi nhà, nếu không sẽ tiếp tục đánh đập mẹ. Tối hôm ấy bên ngoài trời mưa nặng hạt, tôi  và em gái tôi chẳng biết làm gì ngoài việc khóc và chạy theo sau lưng mẹ. Ngoài trời lúc ấy đang mưa, may thay phía bên hông nhà hàng xómmột mái hiên nhỏ, Mẹ tôi ngồi đấy, tôi với em gái chẳng biết làm gì ngoài ôm Mẹ chờ hết mưa và mong ông nội mau chóng về để có thể giúp cho mẹ con tôi giải quyết mọi việc. Nước mưa hòa lẫn với nước mắt đau khổ ướt đẫm khuôn mặt của Mẹ, tôi nhìn thấy mà xót xa, tôi thương cho số phận và thanh xuân của người phụ nữ. Ngay lúc ấy thì những kỉ niệm, hình ảnh tốt đẹp của người Cha trọng tâm trí tôi đã dần dần đổ vỡ, trong hoàn cảnh ấy tôi không rơi nhiều nước mắt vì sợ mẹ buồn nhưng trong lòng tôi thật sự rất đau, rất đau. Và câu hỏi “ Tại sao” đã đặt ra trong đầu tôi, tại sao cha tôi lại làm như vậy. Hay tin câu chuyện xảy ra giữa cha và mẹ nhiều người trong dòng họ đều rất sửng sốt. Ai nấy cũng đều to nhỏ khuyên cha tôi nên dừng lại chuyện tình cảm bên ngoài kia, vì còn con cái gia đình, rồi danh dự của dòng họ, mọi người khuyên bảo cha nên chấm dứt với người phụ nữ kia. Nhưng mọi câu nói, lời khuyên từ mọi người đều không tác động được đến cha tôi vì ông ấy đã quyết. Tôi thực sự hận người đàn bà ấy, người đã làm cho gia đình tôi trở nên tan nát. Khi hay tin bà ấy cũng là người đã có gia đình và có cả con cái thậm chí y còn lớn tuổi hơn cha tôi, con cái của bà ấy còn lớn hơn tôi nữa, tôi  đã phì cười, cái cười trong sự đau khổ, hay là một cái cười khinh bỉ. Chẳng lẽ người đàn bà ấy có sức hút quá mãnh liệt đối với cha tôi đến thế sao? Trong khi đã có chồng con đàng hoàng lại còn đang tâm đi phá vỡ hạnh phúc của một gia đình  khác?  Rồi một ngày, điều phải đến cũng đã đến, họ cùng nắm tay nhau ra đi .

 Một ngày kia, đi làm rồi cha tôi chẳng về nhà nữa, không một lời từ giã. Biết tin họ cùng nhau ra đi mà chẳng ai biết họ đi đâu. Khi nghe tin như vậy tôi cảm thấy lòng mình sao nghẹn ngào khó tả, cảm giác một người cha luôn thương yêu mình giờ không còn mỗi ngày bên cạnh chăm lo cho mình, thật sự tôi buồn và khóc rất nhiều, giọt nước mắt của đứa con trai nhớ cha và em gái tôi cũng  chẳng khác gì tôi. Mẹ tôi thì chẳng còn gì níu kéo nữa, nhưng với tấm lòng của người mẹ, mẹ tôi chỉ mong ông ấy nghĩ đến hai anh em tôi. Tôi biết ông nội tôi  cũng rất buồn và thất vọng vô cùng đối với cha tôi.

Thời ấy vào những năm 2006, 2007 ai sở hữu được một chiếc điện thoại di động là rất hiếm. Tôi luôn mong mỏi ông ấy gọi điện về nhà biết bao nhiêu, những điều mong mỏi khi ấy cũng có lúc trở thành sự thật. Khi nghe tiếng ring.. ring reo lên vui mừng từ cái điện thoại bàn và tiếng gọi từ nhà cô Năm: “Trường ơi, Thảo ơi, cha mày điện về kìa!. Tôi luôn trông chờ cái câu nói ấy, nó làm tôi vui sướng cứ cười tít mãi, tôi và em gái tôi nhanh chóng chạy qua cùng trò chuyện vài câu với cha trong niềm vui khó tả. Mẹ tôi cũng rất vui cho hai anh em tôi và ông nội cũng thế. Nhưng kéo dài chẳng được bao lâu thì không còn được nghe những tiếng gọi từ nhà cô Năm tôi nữa, tôi cũng không biết vì sao. Sự chờ đợi rồi cũng mỏi mòn. Gia đình tôi vẫn cứ sống bình thường mà không có bóng dáng người đàn ông, không có trụ cột gia đình mà thay vào đó mẹ tôi gánh trên vai gánh nặng mang tên trụ cột gia đình. Tôi biết mẹ tôi đã rất mệt mỏi, tôi và em tôi chẳng thể làm gì ngoài việc cố gắng chăm chỉ học tập thật giỏi cho mẹ vui lòng. Gia đình tôi trước kia đã không khá giả gì, giờ đây không có ông ấy, mẹ tôi phải đi làm thuê, làm mướn đủ thứ nghề rất cực nhọc. Năm tháng dần trôi qua, từ lúc ông ấy đắt tay người phụ nữ kia ra đi là lúc tôi học lớp một, đến bây giờ tôi đã là một học sinh lớp 12. Ngần ấy năm tiếng cha trong tôi đã trở nên xa lạ và tôi chưa hề được gọi cái từ quen thuộc ấy một lần nào nữa, vì “ông ấy” chưa một lần quay lại. Mọi sự nhớ nhung, mong chờ giờ đây đã trở nên tẻ lạnh và nhạt nhẽo.

Em gái tôi thì trái lại, cứ vô tư sống vui vẻ bình thường. Nhưng còn tôi, có ngần ấy thời gian tôi đã ngầm ghen tị với những người có cha, tâm sự giữa cha với con trai như hai người bạn thân, tôi đã rất mong muốn đuợc như vậy. Những nỗi mặc cảm, những nỗi niềm chưa một lần được nói với cha ... Tôi dần trở thành một thằng con trai sống nội tâm, màn đêm trở thành người bạn thân thiết, tôi thích thu mình lại sống trong thế giới riêng của mình, thế giới mà tôi không biết nó hiện hữu từ khi nào, thế giới của tự ti, rụt rè pha chút đố kị và lạnh lùng với những giọt nước mắt đã chai sạn. Mẹ tôi càng làm việc cực nhọc để lo cho tôi với em tôi ăn học. Khi nhìn vào đôi bàn tay chai sần của mẹ tôi rất buồn và thương mẹ, và rồi lại hận ông ấy nhiều hơn. Người cha ấy đã chẳng lần nào gọi điện thoại về nữa và chưa một lần nào gởi tiền về cho anh em tôi ăn học dù chỉ một nghìn đồng. Ông ấy không lo cho mẹ, cho tôi với em tôi thì không sao đi tôi mặc kệ không cần cũng được, nhưng còn ông nội tôi đã già yếu, là Cha của ông ấy mà ông ấy cũng không hề hỏi han quan tâm, nói gì đến phụng dưỡng báo hiếu, thật là không còn gì để nói nữa.

Đến năm tôi học lớp 7 thì ông nội tôi qua đời. Khi được tin từ một người bà con thì ông ấy đã về chịu tang. Khi ấy, nghe tin ông ấy đã về, lúc đó trời mới tờ mờ sáng tôi còn đang say ngủ từ trong phòng đi ra thì tôi đã nghe một giọng nói “quen quen”, càng bước ra xa hơn đến phòng khách tôi nhìn thấy một gương mặt quen thuộc, đó chính là Cha tôi. Tôi vừa vui mừng vừa lo lắng. Nhưng trong lòng tôi chẳng còn cái cảm giác nao nức mong chờ nữa. Tôi bước đến gần và nói một câu gọn lỏn Thưa cha mới về”. Đó là câu nói duy nhất của tôi khi gặp lại ông sao bao nhiêu năm xa cách, khi đóông ấy” đứng lên ôm chầm lấy tôi và nói những lời đại khái như là thương nhớ tôi nhiều lắm. Cái ôm ấy, tiếng nói ấy, câu nói ấy nó làm cho tôi bồi hồi khó tả, câu nói mà tôi đã luôn mong chờ bấy lâu nay đây hay sao ? Nhưng sao lúc ấy tôi chẳng còn cảm giác gì cả ngoài việc đứng im lặng, cảm giác như tôi đang tiếp xúc với một người xa lạ, hay một người chỉ quen mà đã rất lâu mới đuợc gặp lại. Tôi không cảm nhận được sự ấm áp từ ông ấy nữa, có lẽ tôi đã quá quen với khoảng thời gian dài không có cha và những xúc cảm cha con trong tôi đã dần quên và phai nhạt.

Sau khi chôn cất ông nội tôi xong, mọi người trong họ hàng đều bảo ông ấy hãy ở lại nhà với mẹ con tôi, đừng đi nữa, để cùng với mẹ tôi làm lại từ đầu, lo cho con cái học hành thành đạt và thờ cúng ông bà. Chính tôi và mẹ cũng khuyên nhủ như vậy, ấy mà ông ấy vẫn cứ quyết không chịu ở lại với hàng tá lí do nào là công việc, tiền lương, giấy tờ, hộ khẩu... . Nhưng tôi biết tất cả chỉ là cái cớ. Ông ấy bảo rằng: “Con đừng buồn cha, cha có nỗi khỗ riêng…”. Tôi không biết đó là nỗi khổ gì mà lại có thể làm cho cha trở thành người lạnh lẽo như vậy, ngoài chuyện ràng buộc với người phụ nữ kia. Năm trăm nghìn là số tiền mà trước khi đi ông ấy đã cho tôi và em tôi với vài câu dặn dò. Đó là số tiền mà bảy năm qua kể từ lúc ông ấy ra đi mới cho tôi và em tôi. Tôi không dùng và cũng chẳng dám đụng đến tờ tiền đó, tôi để nó ở phía trong ngăn kéo bàn học, trong tâm trí tôi những gì liên quan đến ông ấy tôi đều trở nên e dè và không còn nhìn nhận bằng ánh mắt thiện cảm nữa . 

Ông ấy lại ra đi thêm một lần nữa, điều đó đã làm tôi thất vọng và không còn niềm tin nào ở ông ấy nữa. Thời gian trôi qua càng lâu càng làm cho tiếng gọi cha của tôi trở nên khó khăn hơn và cảm giác giờ đây đã như xa lạ tự bao giờ. Vì đã quá lâu cho đến thời điểm hiện tại cũng đã mười mấy năm tôi cũng đã hiểu chuyện nhiều hơn và giờ đây tình cha trong tôi đã dường như xa lạ, chỉ còn lại chăng là vài kí ức tuổi thơ nho nhỏ về cha thôi. Thật sự tôi thương mẹ càng nhiều thì lại hận cha càng nhiều, tôi biết con cái dù thế nào đi nữa cũng không đuợc hận” người đã sinh ra mình, đóbất hiếu với cha mẹ. Nhưng cái hận ở đây là bởi nỗi buồn chồng chất nỗi buồn qua bao nhiêu thời gian, là trách nhiệm làm cha đã bị ông ấy cố tình xao lãng, tại sao ông ấy lại đối xử với mẹ con tôi như vậy? Những lúc mẹ tôi làm lụng mệt mỏi, tinh thần không tốt hay khi có ai đó vô tình nhắc đến ông ấy, là tôi biết rằng mẹ tôi sắp không kềm chế  được mà  sẽ buông ra những lời “chửi mắng con người bội bạc đó. Con người đã làm khổ cả cuộc đời của bà và cuộc sống các con của bà trở nên khó khăn biết bao khi không có bóng dáng người đàn ông vững chắc trong gia đình. Nhưng, dù thực tế là vậy nhưng không có ông ấy, chúng tôi vẫn ổn.

Lúc nhỏ, tôi thường không thoải mái khi nghe người khác nhận xét tôi giống hệt cha. Khi nghe những câu nói ấy tôi không biết nên vui hay buồn. Nhưng giờ đây khi nghe ai nhắc đến ông ấy tôi đã rất bình thường, chẳng còn gì mà phải buồn hay vui nữa cả, vì bây giờ mọi cảm xúc thật sự đã chẳng còn gì. Thật sự từ tận đáy lòng mà nói, khi thấy những người anh em trai trong họ của tôi tâm sự,  trò chuyện, vui cười với cha của họ thì trong lòng tôi lại rất buồn, tuy bây giờ nói là không cần nhưng lại thật sự lại rất cần. Tôi thèm lắm được tâm sự cùng với cha như hai người đàn ông, cùng chia sẻ, trò chuyện về cuộc sống, về tương lai, về mọi thứ…Bất chợt những thứ thèm muốn ấy lại hiện hữu, rồi thì tôi chợt tỉnh táo lại, khóa lòng mình cứng rắn lại, phải chăng tôi đang tôi lừa dối cảm xúc của chính mình?

Bài hátTình cha” là bài hát mà tôi ngại nghe nhất và tôi cũng chẳng bao giờ chịu nghe đến hết. Mỗi khi đi đâu mà nghe bài này là tôi có cảm giác rất khó chịu, tôi thấy như nó như đang trêu ngươi tôi vậy, những lúc ấy da gà” của tôi cứ nổi sần cả lên với một cảm giác không sao diễn tả được, từng câu hát trong bản nhạc ấy cất lên ấy nghe sao rất thiêng liêng về một người cha cao cả. Nhưng với tôi những lời ấy chỉ như trau chuốt, như thoáng qua hời hợt, như cơn gió vô tình vì tình cảm đối với người cha trong  tôi sau mười mấy năm giờ đã chai sạn. “Con có nhớ cha con không?” đó là câu hỏi mà nhiều người họ hàng khi gặp tôi họ hay hỏi thăm như thế, khi nghe câu hỏi ấy tôi đáp lại rất thản nhiên : Dạ không!. Vì với tôi thì chẳng có gì để nhớ nhung chờ mong nữa sau mười mấy năm, giờ đây khi suy nghĩ về ông ấy tôi chẳng có gì bận lòng cả vì chẳng còn gì ngoài một vài kí ức tốt đẹp rất nhỏ nhoi, nó không thể đậm sâu để tôi bận lòng nhiều nữa.

Rất cần nhưng rồi lại thôi, tôi đã từng khao khát được ở bên cạnh ông ấy, muốn được có một người cha thân thiết như một người bạn, cùng trò chuyện tâm sự, cùng đi ăn sáng, đi tập thể dục... Tình cảm giữa cha và con trai lúc ấy sẽ đẹp biết bao, vòng tay của cha sẽ vô cùng ấm áp, sự vững chắc của một gia đình có bóng dáng người đàn ông, người chồng mạnh mẽ. Đứa con trai lớn lên bên cạnh cha sẽ trở nên bản lĩnh dường nào khi đối mặt với cuộc sống ngoài xa hội. Nó sẽ không sợ hãi bất kỳ thứ gì trên đường đời. Nhưng thôi, tôi đã quen với cái quỹ đạo bình thường cuộc sống của ba mẹ con trong suốt mười hai năm qua. Không có ông ấy chúng tôi vẫn ổn, thà cứ như vậy cuộc sống cứ như thế, mỗi người đều đã có lựa chọn riêng của họ. Có những người trong họ hàng thấu hiểu hoàn cảnh của chúng tôi đã khuyên tôi và em gái tôi hãy xem như ông ấy đã chết, đừng buồn nữa, cố gắng học giỏi lo cho mẹ, đừng làm mẹ buồn là đủ rồi. Mới nghe qua thấy hơi tàn nhẫn, nhưng sao tôi lại cứ dửng dưng, không hề cãi lại họ.

Tôi đã từng nghĩ đến việc ông ấy sẽ quay về khi ông ấy đã già, sức khoẻ đã suy yếu, bệnh tật, đó là điều mà mọi người đều lường trước. Tôi cũng đã tự đặt câu hỏi cho mình rằng khi ấy tôi sẽ làm sao, ứng xử như thế nào… Những câu nói đại loại như:Cha đã gây ra lỗi lầm làm cho mẹ và anh em con đau khổ nhiều. Cha biết mẹ và anh em con rất hận cha, cha xin con tha thứ” Có lẽ ông ấy sẽ nói như vậy chăng? Nếu thật vậy, nó sẽ làm cho tim tôi nhói đau và băn khoăn lắm. Lúc ấy, chẳng lẽ tôi phải nói thật lớn vào mặt ông ấy:Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho ông”? Bởi khi câu nói hối hận thoát ra từ miệng ông ấy nó sẽ khơi dậy lòng thù hận trong tôi, khi tôi nhìn lại khoảng thời gian mà mẹ và anh em tôi, còn có cả ông nội nữa đã sống khó khăn như thế nào. Vậy mà giờ đây chẳng lẽ với hai từ hối hận sẽ xóa sạch tất cả sao?. Nếu tôi tha thứ cho ông ấy thì chẳng khác gì tôi đã phản bội mẹ mình? Nhưng suy cho cùng, từ tận đáy lòng tôi cảm thấy rất khó chịu và dằn vặt đau đớn khó tả. Chỉ mới nghĩ như vậy thôi mà tôi đã suy tư, trằn trọc khó ngủ rồi.

Đêm xuống, tôi nhìn lại và tự hỏi chính mình: những cảm giác dằn vặt, ray rứt ấy là xuất phát từ đâu? Không phải là tôi đã quên hẳn ông ấy rồi sao? Chẳng còn gì để bận tâm nữa mà tại sao lại suy tưởng mông lung như vậy ? Phải chăng cái ấm áp hiếm hoi từ vòng tay người cha tôi đã không thể quên được sau chừng ấy năm, bấy lâu nayvẫn còn tồn tại sâu đậm trong trái tim mà tôi không hề hay biết? Phải chăng, tôi muốn dừng lại để không phải hối hận muộn màng? Phải chăng tôi sẽ tha thứ và chấp nhận ông ấy? Để gọi lại tiếng cha thiêng liêng như đã từng. Rồi tôi sẽ thuyết phục mẹ hiểu cho mình. Đó là cách để xoa dịu tất cả? Hay là cái mà từ tận đáy lòng tôi muốn? .Tôi vẫn cứ còn băn khoăn mãi, chưa có được đáp án cho chính mình.

 

Lê Văn Trường

Lớp 12cb5 , Trường THPT Cao Lãnh 1

 

 

Share
Các tin khác: