Thứ tư, 16 Tháng 1 2019

Thời gian là vàng

Ulti Clocks content

Mạng giáo dục VNedu

Website Trường trực tuyến

Kỳ thi HSG năm 2015-2016

Website các trường ĐH, CĐ

Website liên kết

THỐNG KÊ

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay818

Hiện tại: 34 khách 

Mười lăm Tết PDF. In Email
Thứ ba, 04 Tháng 12 2018 21:13

MƯỜI LĂM TẾT

Lê Huỳnh Anh Khoa, 10A2

Trường THPT Cao Lãnh 1

  Tôi vừa mới đi học về, vừa mới cất cặp xuống thì bỗng có tiếng gọi vọng ngoài sân:

-         - Ê Khoa.

  Tôi liền quay người sang để xem ai gọi tôi. Thì ra là con Mùi đang đứng trước cửa rào, nó dùng hết nội công của nó để gọi to tên tôi một tiếng thật lớn. Tôi chưa kịp thay cái áo sơ mi rộng phùng phình, ướt đẫm mồ hôi liền phải chạy ra ngay để xem con “ mẹt” ấy nó kêu mình cái gì. Tôi hì hụi chạy ra tới cổng, nó chưa kịp cho tôi hỏi thì nó hồ hởi hỏi lại tôi:

-         - Chiều nay ra sau vườn nhà ông ngoại mày lặt mai không ?

-         - Thánh thần thiên địa ơi ! Tao tưởng chuyện gì quan trọng lắm, ai dè …

Nó chưa để tôi nói hết câu, liền nhảy vô chen ngang:

-         - Tại tao sợ mày lo học mà quên kìa. Tao cứ thấy mày ngày nào cũng đi từ lúc sáng sớm cho tới lúc tối mù tối mịt mới về, tao sợ mày quên nên tao mới nhắc cho mày nhớ.

Thật ra, cái vụ lặt mai này “mẻ” đã dặn tôi từ năm ngày trước rồi. Tại mẻ sợ tôi quên nên ngày nào tôi đi học về cũng dặn tôi hết ấy. Mà tội cho nó, nhà nó nghèo, nó phải nghỉ học từ năm lớp ba, chớ phải còn đi học thì giờ đã học một lượt với tôi rồi. Chữ cái, tính toán đơn giản thì nó cũng biết nên cha mẹ nó ngày nào cũng chiên bánh cam, bánh còng cho nó đem ra chợ bán. Nó tuy học không bằng tôi nhưng được cái là nó rất là siêng năng, hiếu thảo nên được bà con, hàng xóm rất là yêu thương, quí mến. Mùi nó rất thích Tết, mỗi lần độ khoảng mười bốn, mười lăm tết là trong lòng nó rất là phấn khởi, nó nhí nhảnh chạy từ đầu xóm tới cuối xóm để nhắc mọi người lặt mai, dọn cỏ. Cũng vì cái sự hồn nhiên, nhí nhảnh ấy mà mấy đứa bạn trong lớp tôi đều rất mến nó.

-         - Dạ, em nhớ rồi thưa chị hai, em nhớ tới nỗi em phải “ khắc cốt ghi tâm” luôn nè chị. - Tôi trả lời lại nó một cách bông đùa, như kiểu chọc ghẹo nó.

-         - Xóe, ai là chị mấy người bao giờ mà nói.

Nói xong, nó chạy một mạch về nhà nó. Nhà nó thuộc dạng nghèo nhất nhì trong xóm. Mái nhà lợp lá, dựng bằng cây tạm, được bà con trong xóm góp tiền lại xây tặng cho cha mẹ nó. Nhà nó tuy đơn giản nhưng vẫn được lót gạch tàu đàng hoàng, vẫn có buồng ngủ. Còn nhà bếp thì làm riêng ở ngoài, mẹ nó không chịu xài bếp ga mà chỉ chịu nấu bếp củi, chắc cho đỡ tốn, mẹ nó nói xài bếp củi đã quen cộng với nấu ăn trên bếp củi thì món gì nấu cũng ngon hết. Bởi vậy tôi bữa nào cũng xách cái đít qua nhà nó ăn chực một cách ngon lành. Mà nói gì thì nói chứ cha mẹ nó rất là rộng lượng, thân thiện với mọi người lắm à nghen. Mỗi lần mà cha nó đi lưới bắt được cá lớn là về nhà mần ngay một nồi lẩu, mời ông ngoại, ông Chín, ông Bảy, cậu Út tôi qua nhậu liền. Còn mẹ nó đi bán cá ở ngoài chợ xã, mỗi lần mà bán hết cá sớm là cô lật đật chạy đi mua đồ về nấu chè để đãi bọn con nít trong xóm tôi. Tuy sống trong cảnh cơ cực, đủ ăn đủ sống, không dư dã gì hết vậy mà nó không bao giờ than phiền, oán trách cha mẹ nó gì hết. Bởi vậy, con gái miền Tây nói chung ai cũng hiền lành, chịu thương, chịu khó.

----------o----------

Tôi ăn cơm xong là cũng đã một giờ, tôi vào buồng nằm nghĩ một chút. Bỗng tự nhiên ngó  lên thấy “ mẹt” Mùi đứng thù lù trước cửa làm cho tôi giật mình, hốt hoảng như mới gặp mộng. Tôi hỏi nó với giọng điệu vừa bực nhưng cũng vừa buồn cười:

-         - “Dụ” gì nữa vậy má hai ?

-         - Đi chưa mạy? – Nó hỏi tôi.

-         - Ối giời ơi! Mới có một giờ mấy ra ngoải chi má? Má bớt rãnh giùm em đi má! Sống chung với mày thì làm sao tao sống thọ được cơ chứ!

Sau khi tôi làm một khúc liên hoàn than với nó thì nó cũng có một chút “ quíu càng”, mặt nó chằm dằm, chù ụ xuống khiến cho người ta liên tưởng tới cái bánh bò đường thốt nốt mà bị ế lúc chiều, không còn ngon như buổi sáng. Mùi tuy hơi có chút sợ tôi nhưng nó cũng trả lời lại:

-         - Tại tao nôn quá, lỡ nay làm hông kịp thì tao sợ mai nó ra bông trễ lắm á. Mày thấy đó, mai trong vườn ngoại mày đâu phải một hai cây đâu. Mà nó có cả chục cây lận ấy. Giờ mình không lặt thì sao nó ra hoa đúng Tết được.

Nghe mẻ trút hết những tâm tư, tình cảm của mình cho “công cuộc” lặt mai để mai nó ra đúng ngày mà tôi phải cười khổ với cái nỗi của mẻ. Không phải tôi cười vì câu chuyện lặt mai, mà tôi đây cười vì cái sự hồn nhiên, ngây thơ của nó. Mai của ngoại tôi chớ nào có phải của “mẻ” mà mẻ tíu tít y như của mình. Phải công nhận là nhỏ này tốt bụng thiệt. Một đứa tuy phải nghĩ học từ năm cấp một như nó nhưng lại rất là quan tâm, lo lắng cho người khác, sợ tương lai xa của những cây mai ngoài kia không kịp nở Tết. Điều đó khiến cho tôi phải nể phục, không biết nói nên lời nào để trách móc mẻ nữa.

-         - Nói vậy chứ khoảng ba giờ hãy ra ngoải. Đâu phải có một mình tao với mày lặt đâu mà mày lo, mày sợ. Đợt này không những có hai đứa tụi mình mà còn có ông ngoại, ông bảy lặt mai phụ nữa. Mà đợt này có cả gia đình ông Tư về lặt mai tiếp nữa.

Mới nhắc tới từ “ông Tư” thôi mà mắt nó đã trợn lên như kiểu không tin vào lời nói của thằng tôi này vậy.

-         - Ủa gia đình của ông Tư về hồi nào vậy mạy?

-         - Ủa mày không biết hả? Gia đình ông Tư về hồi sáng này nè. Rồi ông ngoại, ông Bảy với cậu Út dẫn cả nhà ông Tư đi xuống Xẻo Quýt chơi rồi. Cũng tầm hai giờ là về tới hà.

Nghe lời tôi nói xong, nó hơi buồn, nó đáp lại với vẻ mặt tràn trề thất vọng:

-        - Sao không ai nói cho tao biết vậy, buồn dễ sợ luôn á!

-         - Chắc tại sáng mày đi bán bánh cam nên không gặp á. Chứ đảm bảo là ông Tư sẽ nhắc tới mày đầu tiên đấy.

À quên một điều, thật ra ông Tư rất là thân thiết với tôi và Mùi. Con ông thì mới học đại học nên ông không có cháu, vì thế ông Tư rất là thương chúng tôi như cháu ruột của mình vậy. Mỗi lần mà tôi với Mùi đi qua nhà ông chơi là ông sẽ nhờ bà Tư mần sẵn cho chúng tôi một chảo kho quẹt rất là bự. Sau khi chơi xong là ông lại kêu bọn tôi vô ăn cơm chung với hai ông bà cho vui. Bà Tư làm kho quẹt là ngon xuất thần nhất xóm tôi đấy, mỗi lần mà trong chảo chỉ còn nước kho là tôi giành liền nguyên cái chảo để múc, trộn và ăn cơm trong cái chảo đó luôn. Và cũng chính vì thế mà cái biệt danh “Khoa Chảo” ra đời.

Nhưng ông Tư lên thành phố sống đã ba năm rồi. Ông lên trên đó vì một phần để ông bà tiện chăm sóc cho đứa con đầu lòng của mình đi học, một phần là vì ông có nhà trên đấy nên ông dọn lên sống luôn. Ngày ông đi, tôi và con Mùi đã khóc rất nhiều, hai đứa tôi nắm chặt lấy tay ông, mặc cho cha mẹ có kéo ra hay làm gì, hai bọn tôi cũng không rời tay của ông. Đoạn ông nói với hai tôi: “Ông hứa khi con trai ông có việc làm thì ông sẽ về, ông sẽ về chơi với hai con, ông sẽ không đi đâu xa hai con nữa” thì hai chúng tôi mới buông tay ông ra. Mặc dầu buông tay nhưng chúng tôi không thể nào kìm được nước mắt của mình. Nước mắt cứ giàn giụa rơi ra không ngừng nghỉ.

----------o----------

Ting… ting…ting…

Chúng tôi lo mải mê nói chuyện với nhau thì bỗng nhiên có tiếng còi xe hơi đang vang vọng trước cổng nhà tôi, con Mùi nghe vậy liền chạy ra liền để xem coi có phải là ông Tư yêu quý của nó về hay không. Khi thấy dáng người hơi gầy, làn da rạm nắng cộng thêm  mái tóc nửa bạc nửa đen thì nó xác định là ông Tư yêu dấu của nó thật rồi. Nó chạy ục ịch ra ôm chầm lấy ông Tư, nước mắt rưng rưng. Còn tôi thì thong thả đi ra, lễ phép cúi đầu chào ông Tư. Ông Tư liền nhoẻn miệng cười và hỏi:

-        - Hai đứa có khỏe không hả? Ở nhà có giúp cha mẹ dọn dẹp không hả? Đợt này ông về sớm để chơi với mấy đứa nè. Ông ở chơi tới mùng mười ba, mười bốn luôn cho mấy đứa vừa lòng nhe.

-         - Thiệt hả ông? – Con Mùi hỏi với một sự ngạc nhiên, không thể tin được.

Ông Tư cười đáp:

-        - Thiệt sao không, ông đây nói dóc con làm gì.

Nó ôm ông siết lại như không muốn cho ông đi nữa. Tôi thấy vậy liền nói:

-        - Ê Mùi mập kia, mày tính cho ông Tư biến thành “cá khô” hả mạy? Nghĩ sao trời nắng chang chang thế này mà mày bắt ông đứng ngoài này phơi nắng cùng với mày vậy hả con kia.

Nghe tôi nói xong, nó giật mình buông tay ra, cười giã lã với ông Tư và nói:

-         - Con mời ông vào nhà chơi ạ.

Nghe nó mở miệng mời ông Tư vào nhà, tôi liền xéo sắc chọc lại nó:

-         - Ủa, ủa đây là nhà của “tui” chứ đâu phải nhà của “chế” đâu mà “chế” lại mời cơ chứ.

-         - Xóe, đàn ông con trai gì đâu mà “dô duyê” dữ. – Nó đáp lại cho tôi một câu vô cùng thâm.

Khi vào nhà, mẹ tôi, Mùi mập và tôi hì hục pha trà, mua rượu, làm mồi nhậu để cho mấy ông lai rai với nhau vài li rồi sau đó ra vườn lặt mai.

----------o----------

Cũng đã tầm ba giờ, nắng cũng đã dịu lại một chút, chúng tôi liền chuẩn bị tất cả “vũ khí” để ra ngoài vườn lặt mai. Bước ra tới vườn, điều đầu tiên ập vào mắt hai chúng tôi là một khu vườn đầy những cây mai xum xuê lá, tôi vỗ vai con Mùi nói:

-         - Ít ghê hé mạy.

-         - Ít cái đầu mày. Lặt tới tết không biết xong chưa nữa kìa. – Nó đáp trả lại câu nói của tôi bằng một giọng điệu kẻ cả và rất đỗi lo lắng.

Ông Tư quay sang ông ngoại tôi, hỏi:

-         - Mai đợt này nhiều lá quá hé anh.

-         - Ừ - Ông ngoại tôi trả lời - Đợt này mai lá nó nhiều mà nụ nó cũng to nữa, tuy lặt hơi lâu nhưng thấy cũng thấy đáng công đáng sức đó chú.

Trong khi mấy ông còn mãi nói chuyện với nhau thì tôi với con Mùi đã chạy lại cây mai đầu tiên để lặt lá. Chúng tôi lặt cây mai to nhất nằm giữa phần mộ của ông bà cóc tôi. Đây là cây mai có tuổi thọ cao nhất trong tất cả các loài mai trong vườn này và tôi còn nghe được ông ngoại kể về cái “sự tích” của nó. Cây mai này được ông cóc trồng vào năm 1945, khi mà cái thời mà Bác Hồ đọc bản tuyên ngôn độc lập, cũng là cái ngày mà ông cóc cưới bà cóc về nhà mình, và cây mai này được ông cóc trồng để làm một món quà nhỏ tặng cho người vợ thân yêu của mình. Lúc đầu, cây mai rất là nhỏ, rất là xinh, được bà cóc chăm sóc tưới nước rất là cẩn thận. Và khi tới năm má tôi sinh ra (1975) nó đã bự tổ chảng, cành lá xum xuê, nụ thì bự bành ki tô, ai đi qua cũng đều khen hết xẩy. Và tới năm 1997, cơn bão Linda đã cuốn trôi hết cả ngàn căn nhà, ngập hết cả ngàn công đất, công lúa của nhân dân miền Tây nói chung và Đồng Tháp nói riêng. Cả nhà tôi bị ngập trong biển nước, nước nó lên cao tới gần cái bắp đùi của mình, nó ngập tới nổi mà ngồi trên nhà mà có thể câu cá được luôn đấy. Và cây mai ấy tưởng chừng như đã bị chết úng trong biển nước, nhưng khi bão đi qua thì cây mai ấy vẫn còn đứng sừng sững chổ đấy, không chết, không úng. Phải chăng cây mai đấy chính là minh chứng, chính là bài học cho con người chúng ta về lòng kiên trì, tính dẻo dai nhẫn nại và chịu khó?

Chúng tôi hì hục lặt từng chiếc lá trên cây, mỗi lần lặt một chiếc lá là lộ ra một chiếc nụ to múp nhìn mà mắc ham, tôi cười nói với con Mùi:

-         - Nhìn nụ nó to múp như cái mặt nọng của mày ghê vậy á!

Nó liếc nhìn tôi, cười vào mũi tôi một cách mỉa mai, nó đáp:

-         - Nó to như mặt tao thì bông nó mới bự, mới đẹp chứ, chứ nếu nó giống như mặt mày, lép xẹp, nhỏ như con khỉ khô thì nó có bao giờ ra bông đẹp.

Khi nó nói xong, họng tôi cứng đơ, hai ông đang lặt cũng cười theo làm tôi ngượng muốn đỏ mặt. Tôi ước gì mà có một cái xẻng ở đó là tôi đào mà chui xuống chốn quách đi cho rồi. Bốn ông cháu chúng tôi lặt cây mai đấy độ một tiếng là xong, trời bắt đầu cũng dịu nắng đi, ông ngoại nói với ông Tư và chúng tôi nghĩ tay lại uống nước, ăn trái cây cho đỡ mệt. Tôi và con Mùi hì hục chạy lại gốc xoài lớn, xé bịch bánh oshi ăn, khui lon pepsi uống. Con Mùi quay sang nói:

-         - Công nhận làm việc xong cái thấy ăn uống nó ngon lành dễ sợ, sáng biết vậy tao chừa vài cái bánh cam rồi!

Tôi nhìn nó, không trả lời mà cười với nó, cái tính hồn nhiên, ngây thơ của nó làm cho tôi không ít lần phải khó xử. Đã 15 tuổi đầu rồi mà vẫn chưa biết cái gì về suy nghĩ xa xôi, về tương lai, về cuộc sống sau này,… mà nó cứ hễ ra là chỉ biết nào là ăn với chả chơi. Sáng mở mắt ra là đi bán bánh cam bánh cồng, cái trưa về là chạy nhong nhong khắp cả làng để chơi, rồi cái xế chiều về giúp cha mẹ cơm nước rồi tối chạy qua nhà tôi coi phim ké. Mà tôi thấy vậy cũng chẳng sao, vì mấy đứa như nó thường rất dễ chơi, dễ bảo, dễ thích nghi.

Chúng tôi tiếp tục lặt mai cho tới khi mặt trời đã khuất dần, chỉ còn một chút nữa là chúng tôi hoàn thành xong nhiệm vụ, nhưng ông ngoại lại kêu ngưng để mai lặt tiếp. Thế là bốn ông cháu đi về nhà. Trên đường về nhà, chúng tôi gặp được cha Mùi đáng xách một xô cá to đùng, bên trong toàn là những con cá bự chà bá, nào là cá lóc, nào là cá lau kiếng, nào là cá chép sông,… Cha con Mùi bảo tôi và nó xách cái xô cá này về cho mẹ nó mần sạch rồi làm cái lẩu mắm to để cho ông ngoại, ông Tư, ông Bảy, ông Chín, cha nó,… nhậu một bữa. Chúng tôi vâng lời, chạy một mạch về nhà Mùi. Tối đó, mấy ông, mấy chú tụ lại nhà Mùi rất là đông, tiếng cười nói của mọi người đã làm xua đi bầu không khí yên tĩnh trong xóm. Mấy bà dì, bà cô và cả mẹ tôi đều ngồi tụm lại trên đi văng, miệng không ngớt lời mà “tám” những chuyện từ trên trời xuống xưới đất. Còn bọn con nít tụi tôi thì xúm lại với nhau, lấy lá xoài làm mão, tuốc lá dừa kiểng làm kiếm để diễn tuồng tổ. Thế là một ngày mười lăm Tết trôi qua với bao cảm xúc vui tươi, phấn khơi. Và cảm xúc ấy sẽ còn thấy được ở những ngày Tết trọn vẹn trong lòng tôi và Mùi, trong lòng tất cả những người thân yêu trong gia đình, chòm xóm, nơi làng quê bình dị của chúng tôi. 

Share
Các tin mới:
Các tin khác: