Thứ năm, 15 Tháng 11 2018

Thời gian là vàng

Ulti Clocks content

Mạng giáo dục VNedu

Website Trường trực tuyến

Kỳ thi HSG năm 2015-2016

Website các trường ĐH, CĐ

Website liên kết

THỐNG KÊ

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay312

Hiện tại: 35 khách 

Mùa lúa trúng PDF. In Email
Thứ ba, 23 Tháng 10 2018 07:24

Mùa lúa trúng.

 

          Tiếng gà gáy le te sau hè khiến cả nhà tôi thức giấc. Lại một ngày mới bắt đầu ở làng quê. Tôi thức dậy và chuẩn bị đi học. Năm nay tôi học lớp 10 còn anh tôi chuẩn bị thi tốt nghiệp 12. Ba má tôi có tài sản là một mẫu ruộng do ông bà ngoại để lại. Ngoại nói để lo cho hai anh em tôi ăn học thành tài. Ba đặt tên cho anh là Thành Công và tôi là Bảo Ngọc với mong muốn anh sẽ thành công và sau này giúp ba má chăm sóc cho đứa con gái út ngọc ngà của ông bà.

          Cứ mỗi mùa lúa chín là ba má tôi ở ngoài ruộng nhiều hơn ở nhà. Có nhiều hôm, má nấu cơm để sẵn cho hai anh em tôi đi học về ăn, còn thì để vô hộp mang ra đồng cho ba. Nhà chúng tôi chỉ đủ ăn, cuộc sống cũng tương đối nhờ vào mẫu ruộng của ông bà ngoại để lại và mỗi mùa lúa trúng thì má để dành số tiền bán lúa để sửa sang nhà cửa và lo cho anh em tôi ăn học.

          Năm nay, nước lũ kéo về sớm và nhiều, đã vậy, trời còn thường xuyên đổ mưa, thời tiết bất thường ấy khiến cho đám ruộng nhà tôi bị thiệt hại khá nặng, nhất là đang ở giai đoạn lúa trổ bông mà bị mưa dồn dập nên đa số bông bị lép, năng suất không như ý. Những lần ra thăm đồng về, tôi thấy rõ vẻ mặt lo nghĩ của ba và ánh mắt buồn so của má.

          Một buổi chiều nọ mưa to, hai anh em tôi đi học về nhà , má vừa gặp ở bậc cửa liền lớn giọng: " Trời đất ơi, sao hai anh em bây không đợi tạnh mưa rồi hả về, dầm mưa làm chi, đã vậy còn không mặc áo mưa nữa, thiệt tình hai cái đứa này! ''. Anh em tôi nhìn nhau phì cười. Lạ thay, những lời cằn nhằn của má lại khiến cho tôi có một cảm giác rất dễ chịu, như được quan tâm yêu thương vậy. Anh liền nói: " Dạ tại chút nữa con phải đi ôn bài với bạn nên tranh thủ về nhà ăn cơm rồi đi kẻo muộn,  với lại chiều nay bé Út nó không có học nên con chở nó về giữ nhà cho ba má có đi ra ruộng thì đi! ''.

          Chiều tối, sau bữa cơm, tôi với anh ra nhà trước học bài còn ba với má thì ngồi nghe radio ở dưới bếp. Tôi đi xuống bếp uống nước thì nghe má nói với ba: " Ông coi tính tiếp tôi, năm nay lúa thất mùa quá, lỡ mà thằng Hai nhà mình nó đậu đại học mà lúa thất mùa thì không biết lấy đâu ra tiền lo cho nó nữa. Bởi vậy tui nói số mình khổ vì ngày xưa không được học hành đàng hoàng, tử tế, giờ tới con mình, nó ham học mà lại không đủ tiền để mà lo cho tụi nó học! Thiệt tình! ". Ba liền bảo má: " Thì bà cứ để từ từ, thư thả vài hôm nữa coi sao, biết đâu lúa nó trúng giá, còn nếu xui thất mùa rớt giá mà thằng Hai nó có đậu đại học thì mình đi vay Nhà nước rồi trả từ từ! ''. Má với vẻ mặt buồn so, chậm rãi: " Nói thì nghe dễ lắm, ông thử đi vay đi rồi lãi mẹ nó đẻ lãi con lo mà trả nợ tới suốt đời luôn đó chớ! ''. Nghe vậy, tôi ra đằng trước nói chuyện với anh: " Anh hai, sao em thấy ba má cực quá, chỉ vì lo cho tụi mình học với sợ lúa thất mùa mà cũng khiến cho ba má lo nghĩ không yên? Em cũng buồn quá, anh Hai! ''. Anh cười, xoa đầu tôi: " Ngốc, em biết ba má buồn thì tụi mình càng ráng học giỏi cho ba má vui, còn được nở mặt nở mày với bà con lối xóm, em không nghe câu nói này sao: " Học tập chính là con đường duy nhất giúp ta thoát nghèo ''! Út phải bắt chước anh hai, cố gắng học cho ba má vui, biết không? ''. Tôi gật đầu với nét mặt vô tư lự không vui, cũng không buồn.

          Và, mùa thu hoạch lúa đã đến, tuy lúa hơi thất mùa nhưng làm như nhà tôi được '' trời thương '' giúp được trúng giá. Ba má mừng lắm, làm một bữa tiệc cúng đất đai ông bà vì cuối vụ canh tác cũng có lãi, không đến nỗi bị thiệt hại.

          Và rồi, ngày anh tôi đi thi cuối cùng cũng đã đến. Hôm nhận được giấy báo trúng tuyển vào trường Đại Học Quân Đội, anh vui lắm vì đó là ước mơ lớn của anh. Anh mơ ước được trở thành một sĩ quan quân đội. Còn tôi thì học phải nói là “dốt” như me chua luôn. Tôi chỉ thích mỗi việc sáng tác thơ văn nên mơ ước của tôi chỉ đơn giản là mong có thể được thuận lợi đậu tốt nghiệp và trở thành một cô giáo dạy Văn. Ba má cầm tờ giấy báo trúng tuyển trên tay mừng rơi nước mắt. Ba cười hài lòng và hết lời khen ngợi anh. Má cũng vui nhưng lại buồn đỏ mắt vì không nỡ xa anh.

          Vậy là, sau những ngày tháng vui vẻ bên gia đình, giờ đây, anh lại phải nói lời tạm biệt với chúng tôi và bay ra Hà Nội học trường Sĩ Quan Quân Đội. Bốn năm - một con số rất nhỏ nhưng thời gian thì lại rất lâu. Ngày tiễn anh ra sân bay, ba mừng lắm, nói: " Ra ngoài đó ráng học nha con, nếu thấy mệt mỏi quá thì xin nghỉ phép về thăm nhà, ba má luôn đợi con! ''. Má thì nước mắt ngắn nước mắt dài vì không nỡ để anh đi, tôi cũng khóc nhưng ráng kiềm lại. Trước khi lên máy bay, anh ôm vai tôi nói: " Út, anh hai đi nha, em ở nhà ngoan, ráng học và nghe lời ba má nha. Anh đi học rồi sẽ về! ''. Tôi gật đầu với nét mặt buồn so. Anh bật cười đẩy mặt tôi lên: " Út, anh hai đi học rồi về chứ có đi luôn đâu mà em khóc, con gái khóc là xấu lắm! ''. Tôi nói: " Em không muốn xa anh hai đâu! ''. Anh cười xoa đầu tôi: " Ngốc, Tết anh hai về nè, rồi nghỉ phép về nè, rồi có gì thì gọi điện về nữa. Anh sẽ mua quà cho Út với ba má! ''. Tôi ngắt lời anh: "  Em không cần quà đâu, chỉ cần anh hai về thôi! ''. Ba bật cười: " Thằng Hai nó đi học mà hai má con bà làm như nó đi định cư ở nước ngoài luôn vậy! Thôi, đừng có khóc nữa, để thằng Hai nó yên tâm đi! ''. Rồi quay sang anh, ba nói: '' Ra tới ngoài đó nhớ gọi về cho ba nghe con! ''. Anh nở một cười thật tươi rồi chào tạm biệt chúng tôi. Tôi dõi mắt nhìn theo, anh bước vào khuất sau cánh cửa, tay vẫn còn vẫy vẫy... Hồi sau, ba má và  tôi quay ra xe trở về nhà.

          Buổi sáng ngày hôm đó trôi qua thật nhẹ nhàng nhưng trong lòng tôi lại có chút gì lâng lâng lạ. Một ngày tiễn anh hai đi học xa, cả nhà như sống trong một không gian mới mẻ lạ lùng. Ba má vừa nói chuyện về chuyến đi của anh lại vừa ngồi bàn tiếp việc xuống giống cho vụ mùa năm sau. Ba tôi cười hể hả: “Vụ này nhà mình lúa thất mà hóa ra trúng mùa nghen bà. Thiệt, thằng hai được đi Hà Nội học, tui mừng còn hơn là nhà mình trúng mười vụ lúa nữa...”.

 

Huỳnh Nguyễn Diễm Kiều, Lớp 12TX

Trường THPT Cao Lãnh 1

Share
Các tin khác: