Thứ năm, 15 Tháng 11 2018

Thời gian là vàng

Ulti Clocks content

Mạng giáo dục VNedu

Website Trường trực tuyến

Kỳ thi HSG năm 2015-2016

Website các trường ĐH, CĐ

Website liên kết

THỐNG KÊ

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay246

Hiện tại: 52 khách 

Gia trưởng PDF. In Email
Thứ tư, 01 Tháng 8 2018 21:02

Gia trưởng

Trong đời sống tâm linh, khi nói về vận may rủi của mỗi con người, không biết có một niềm tin nào đó mà người ta hay nói lề: trong một gia đình năm bảy đứa con, thế nào cũng có một đứa chịu thiệt thòi, có thể là bị tật nguyền đau ốm hay học hành dở dang, hoặc nghèo khổ cực nhọc hay bị xui rủi cả đời gì đó... Tôi không rõ chuyện ấy thực hư như thế nào, nhưng câu nói đó nếu đem vận vào gia đình của dì tôi thì quả đúng y như thiệt!

Dì dượng tôi có 6 người con cả thảy, 3 trai 3 gái. Gia đình dì dượng thuộc hàng khá giả ở miệt vườn, ruộng đồng vườn tược mênh mông, nhà ba gian theo lối cổ xưa rộng rãi nguy nga, có của ăn của để bề thế có tiếng trong vùng. Các con của dì dượng lớn lên lần lượt cưới vợ gả chồng đều vào những chổ môn đăng hộ đối, thành thử người nào xây dựng gia đình cũng làm ăn khấm khá rất nhanh. Trong nhà còn một chị gái thứ bảy chưa có chồng và anh con trai út đã có vợ. Chị Bảy nhan sắc kém nhất trong số chị em, cũng muộn tuổi mà trông đợi hoài chưa có chỗ nào tới hỏi. Con gái ở quê gần tới tuổi băm là coi như ế, là nỗi lo của cha mẹ, anh em, giống như “hũ mắm treo trên đầu giường”. Trong khi dì dượng tôi chưa kịp tìm chổ gả thì chị đã thương một người đàn ông góa vợ ở xóm bên. Người đàn ông đó có 4 đứa con thơ nheo nhóc, nhà cửa xiêu vẹo tồi tàn, gia cảnh hết sức khó khăn. Khỏi phải nói, dì dượng tôi và các anh chị em đều phản đối kịch liệt. Nhất là dượng tôi kiên quyết ra điều kiện: Nếu mày mà thương thằng đó thì cuốn gói đi theo nó, tao không làm đám cưới cũng không cho của cải gì hết, sau này có nghèo khổ đi ăn mày thì ráng mà chịu!

Vậy là chị ôm áo quần về sống chung với người đàn ông đó. Không có đám cưới nào, cũng không có chút ít bạc tiền gì mang theo, nói chi đến được cho phần vàng vòng nữ trang hay đất vườn đất ruộng làm của hồi môn như các chị em khác. Nhưng hình như tình yêu luôn có sức mạnh vô biêncủa nó, chị tự nguyện về lo nuôi con cho người ta, lo trả nợ nần cho nhà người ta, làm thuê làm mướn rày đây mai đó đủ thứ nghề mà không một lời than vãn. Năm tháng đi qua, cuộc sống luôn thiếu hụt, khó khăn vất vả đủ bề làm cho sắc vóc chị ngày càng trông thảm hại, áo quần luộm thuộm, đầu tóc rối bời, bàn chân bàn tay luôn thối móng, chả bù với các chị em gái của chị được chồng thương yêu, sống trong giàu sang nên luôn bóng bẩy lượt là. Trong lúc quá túng quẫn vì chồng đau con ốm, nợ nần tứ vây chị đánh liều quay về nhà tìm cha mẹ để mượn đỡ số tiền vài triệu đồng. Dượng tôi và anh con trai út trong nhà nhất quyết không cho, dù chỉ một cắc! Duy chỉ có tấm lòng của người mẹ thì luôn bao la không bờ bến, dì tôi đã lén mọi người để dấm dúi vào tay chị mấy triệu đồng, mong giúp con gái vượt qua được cơn thắt ngặt.

Bẵng đi một thời gian khá lâu, cũng có tới vài năm trôi qua mà số tiền ít ỏi đó chị cũng chưa có đủ để trả lại cho dì tôi. Rồi dì tôi không bệnh mà đột ngột qua đời. Chị về chịu tang mẹ trong sự ghẻ lạnh của mọi người, nhất là anh con trai út tuy là em nhưng cứ luôn hườm hườm mắng chửi chị mình không tiếc lời. Chị cứ cúi mặt xuống, nhẫn nhịn, âm thầm làm hết những công việc vất vả của một gia đình ê hề đám tiệc, trong ngôi nhà của cha mẹ, nơi mà chị từng một thời làm con gái, nhưng bây giờ lại thấy nó xa lạ làm sao!

Rồi đỉnh điểm là đến lúc dượng tôi cũng qua đời sau dì tôi mấy năm. Ngày đám tang dượng, vợ chồng chị cũng thu xếp công việc làm thuê để về chịu tang cha. Mấy anh em trai đã không thèm ngó đến mặt chàng rể nghèo kém, lại còn rượu vào lời ra trong bàn tiệc nói năng bóng gió làm chồng chị không dám hó hé nửa lời, cứ phải ráng im lặng chịu đựng! Còn chị, thì bị đứa em trai út của mình mắng như tát nước vào mặt ngay trong đêm trước ngày hạ huyệt cha, khi quan tài của dượng tôi vẫn còn nằm đó, bất kể họ hàng vẫn còn đang có mặt đông đủ. Chị không trả lời nửa câu, chỉ ôm mặt khóc không thành tiếng. Đôi bàn tay sần sùi với những ngón tay to bè, từng chiếc móng tay thối đen dày lên nham nhở, cứ bưng kín lấy khuôn mặt đẫm nước mắt. Anh chị em không ai dám lên tiếng bênh vực chị lấy một câu, vì anh con trai út trong nhà bây giờ nghiễm nhiên trở thành chủ gia đình, lại nổi tiếng là người có tính gia trưởng, anh chị em con cháu trong nhà ai cũng phải kiêng dè, nể sợ!

Bởi anh ta là con trai út, đã được cha mẹ cho phép thâu tóm quyền lực trong gia đình ngay từ khi còn rất nhỏ. Gia sản đồ sộ nên anh chẳng cần học hành nhiều, chỉ cốt biết viết tên là được. Kiến thức ít nhưng bù lại bạc tiền nhiều. Ngay cả hồi dì dượng tôi còn mạnh giỏi, khi anh tỏ ra “làm quyền”, có to tiếng, cáu gắt, nạt nộ người này người kia thì ai cũng mặc nhận, vì anh được mặc định là con trai út, đã vốn quen được thương yêu cưng chìu từ hồi còn bồng ẵm rồi. Vả lại, con trai út cũng sẽ là người kế nghiệp của gia đình, chịu trách nhiệm lo hương khói cho mẹ cha, dòng tộc, tổ tiên, cho nên nghiễm nhiên anh đã có đầy quyền lực.

Chị bị đứa em trai út mắng xối xả là đồ ăn bám, lấy tiền của gia đình đi nuôi người dưng, con gái theo chồng rồi còn về bòn rút của cải của gia đình, nợ thiếu đã lâu mà không chịu trả… Có chút rượu trong người, anh ta càng thêm hùng hổ như muốn lao vào cắn xé người chị ruột đáng thương của mình. May sao đúng lúc đó, đứa cháu trai 19 tuổi bước vào, thằng cháu nghiêm nét mặt, nó chỉ nói đúng một câu mà làm cho người cậu “gia trưởng” phải im re ngay tức thì: “Cậu út có mắng chửi dì bảy thì chờ ngày khác đi cậu, vì hôm nay ông ngoại vẫn còn nằm đây, ông mà nghe được thì  ông “đi” không nổi đâu. Dì bảy và cậu đều là em ruột của mẹ con, nhưng nghe dì bị cậu mắng chửi như vậy, con chịu không nổi…”. Sau câu nói can ngăn của đứa cháu, một bầu không khí tâm linh đột nhiên bao trùm khắp ngôi nhà, dần dần tỏa rộng ra rồi lắng xuống, từng chút, từng chút một. Mọi ánh mắt trông chờ đổ dồn hết vào đứa cháu trai cao to, da trắng, ánh mắt cương nghị. Nó là niềm tự hào của đại gia đình, bởi học giỏi, ăn nói đàng hoàng, cư xử lễ phép với người lớn và biết phân biệt đúng sai. Một lát, thấy cậu mình đã nguôi nguôi cơn giận, leo lên ngồi xếp bằng trên bộ ngựa gõ, nét mặt đã hơi dịu xuống, thằng cháu trai liền sà lại kế bên, nhỏ nhẹ: “Mấy ngày nữa trước khi con trở lên Sài Gòn học, cậu cháu mình đi uống cà phê nghen cậu, con có mấy chuyện muốn nói với cậu”.

Rồi, ai cũng đoán già đoán non rằng phen này thằng cháu sẽ làm một cuộc “cách mạng” với ông cậu của nó về cái tính gia trưởng. Đâu phải chỉ có câu chuyện với người chị gái không thôi, chuyện nhà cửa, vợ con, chuyện họ hàng, thân tộc, chuyện xuống giống, bán mua, chuyện nuôi trồng, đám tiệc… tất tần tật cứ một mình anh ta quyết đoán, ra lệnh, rồi xử sự theo ý muốn cá nhân, không cần quan tâm đến tâm trạng của bất kỳ ai.

Mọi người tản ra, ai làm việc nấy nhưng hình như ai cũng đang lặng im suy nghĩ. Mấy cụ bà, cụ ông trong thân tộc chứng kiến câu chuyện của gia đình, chậc lưỡi: “Cái thói gia trưởng của thằng út trước giờ không ai trị được, chỉ có thằng cháu chững chạc học trên Sài Gòn về hổng chừng phen này làm cho cậu nó tâm phục khẩu phục, thằng nhỏ này thiệt giỏi à nghen!”. Hy vọng sẽ là như vậy. Nhưng sau đám tiệc xong, rời khỏi căn nhà của dì dượng trở về, tôi vẫn còn suy nghĩ miên man về người con gái chịu nhiều thiệt thòi của gia đình ấy. Phải chăng hoàn cảnh của chị chính là hệ lụy không chỉ của một thế hệ hiện tại, mà còn bởi tư tưởng “gia trưởng” đã ăn sâu, đã sẵn có từ bao đời của họ hàng, dòng tộc?

                                                                                    Ngọc Điệp

Share
Các tin mới:
Các tin khác: