Thứ năm, 15 Tháng 11 2018
Trang chủ Đoàn thanh niên Tin hoạt động Đoàn thanh niên Giới thiệu Phần 3 quyển sách "Chia sẻ tâm hồn và Quà tặng cuộc sống"

Thời gian là vàng

Ulti Clocks content

Mạng giáo dục VNedu

Website Trường trực tuyến

Kỳ thi HSG năm 2015-2016

Website các trường ĐH, CĐ

Website liên kết

THỐNG KÊ

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay299

Hiện tại: 33 khách, 2 bots 

Giới thiệu Phần 3 quyển sách "Chia sẻ tâm hồn và Quà tặng cuộc sống"
Thứ bảy, 28 Tháng 7 2018 16:15

Giới thiệu Phần 3 quyển sách “Chia sẻ tâm hồn và Quà tặng cuộc sống”

 

Với tựa đề “Tình yêu thương”, Phần 3 của quyển sách được dẫn dắt bởi một suy nghĩ mang đầy tính trải nghiệm của J.Krishnamurri: “Khoảnh khắc khi trái tim bạn cảm nhận có sự rung động kỳ diệu khác thường mà người ta gọi là tình yêu và cảm nhận được chiều sâu, vẻ lung linh, ngây ngất của nó, bạn sẽ nhận ra rằng thế giới xung quanh giờ đã đổi thay”. Phải, chính tình yêu làm cho thế giới thay đổi, và con người cũng thay đổi để thấy mình biết quan tâm và chia sẻ, biết thông cảm và thấu hiểu với những con người, những sự vật xung quanh ta. Để rồi chính ta lại được sống chan hòa ngay trong một vũ trụ chất chứa đầy tình thương yêu và lòng nhân ái đó.

Có 8 câu chuyện dạt dào cảm xúc trong Phần 3 của quyển sách này. Mỗi một sự vật, mỗi con người, mỗi góc độ khác nhau, cách dẫn dắt câu chuyện cũng khác nhau, nhưng chung quy chúng đều là những câu chuyện của “tình yêu thương” khi đem đến cho người đọc sự suy ngẫm sâu sắc từ những giá trị tưởng như rất bình thường nhưng vô cùng đẹp đẽ trong cuộc sống.

Đó là “Việc quan trọng”, câu chuyện kể về một nam hành khách trong một chuyến bay. Thoạt đầu, lúc mới bước lên máy bay, anh ta đã có chút bực dọc khi phải ngồi bên cạnh bốn mẹ con nhà nọ. Bà mẹ thì ôm đứa nhỏ nhất 4 tuổi ngồi ở hàng ghế  sau, đứa nhỏ cứ thỉnh thoảng lấy chân đá vào lưng ghế của anh, còn 2 đứa lớn độ 8, 9 tuổi gồm một gái một trai thì ngồi ghế ngay cạnh anh, chúng cứ thi nhau nói chuyện huyên thiên và còn cãi vã, vặn vẹo nhau và cằn nhằn mãi làm cho anh không thể nào tập trung để mở máy tính làm công việc quan trọng của mình mà anh đã dự tính sẽ hoàn thành ngay trong chuyến đi này. Anh đã im lặng chịu đựng tình huống khó chịu đó với ý nghĩ: trẻ con chẳng hề biết việc quan trọng là gì cả. Thế rồi, trong suy nghĩ của anh đã thoáng xuất hiện một ý nghĩ khác từ trái tim của một người cha, rằng: chúng cũng dễ thương đấy chứ! Và rồi, khi nghe đứa con trai cứ từng lúc lại hỏi chị nó: “Mình tới đâu rồi chị?” thì thay vì chú tâm vào công việc quan trọng của mình, anh liền mở màn hình phía trước mặt sang bản đồ có cập nhật lộ trình bay và giải thích cặn kẽ cho lũ trẻ. Khỏi phải nói bọn trẻ thích thú như thế nào. Chỉ vài phút sau thì hai đứa trẻ đã thay phiên nhau kể cho anh nghe về chuyến đi là để thăm cha của chúng đang nằm trong bệnh viện. Anh cũng không ngừng trả lời cho những thắc mắc của bọn trẻ về nhiều thứ khác trong cuộc sống. Thời gian trôi qua nhanh, máy bay hạ cánh mà anh vẫn chưa hoàn thành xong việc quan trọng của mình. Trước khi chia tay, anh chợt nhớ ra và hỏi thăm bệnh tình của người cha. Đứa con trai khẽ nói “Cha cháu mất rồi!”. Anh ngập ngừng tỏ lời thương tiếc thì cậu bé lại nói: “Cháu cũng vậy, nhưng người cháu lo lắng nhất là đứa em nhỏ của cháu, vì em cháu đang rất buồn”. Lúc này thì anh đã nhận ra, việc quan trọng nhất chính là điều mà họ đang nói với nhau: đó là tiếp tục sống, yêu thương và trưởng thành thay vì cứ mãi đau khổ.

Câu chuyện “Vết bẩn trên thảm” cũng là một bức tranh khá hoàn hảo của tình thương yêu con trẻ đối với các bậc cha mẹ. Đứa con gái 7 tuổi vô tình làm đổ sơn trên tấm thảm trong căn phòng. Bà mẹ nóng nảy đã quát tháo làm cô gái nhỏ sợ hãi, run rẩy, mặt tái đi. Cô bé tự tìm khăn giấy cố gắng lau sạch nhưng làm cho vết sơn lại càng loang lổ thêm. Thế rồi, sau đó khi biết đứa con gái nhỏ đã dùng sơn đỏ để vẽ một trái tim yêu thương tặng cho mẹ, thì người mẹ đã cảm động vô cùng. Và bà cũng không hề tẩy xóa vết sơn bẩn ấy nữa, cứ để y nguyên như vậy qua thời gian, để minh chứng cho tình yêu thương giữa mẹ con họ, bởi mỗi lần nhìn thấy vết sơn ấy thì người mẹ lại nhủ thầm với con gái rằng : “Mẹ yêu con! Cho dù có xảy ra bất cứ chuyện gì đi chăng nữa!”

Câu chuyện “Tôi đã nghe thấy tình yêu” là một giải mã cho sự biểu hiện của tình cảm giữa cha và con trai mà hai người trong cuộc luôn ngại ngần để thể hiện cùng nhau. Anh con trai luôn mong muốn được một lần nghe từ cha mình lời nói “Cha yêu con”, nhưng cho đến khi lớn lên cũng chẳng thể được nghe. Khi người cha càng già yếu thì điều đó lại càng khó khăn hơn. Đã đôi lần anh định chủ động nói với cha rằng mình yêu cha, nhưng có một lực cản nào đó cứ giữ anh lại. Một hôm, anh quyết định gọi điện cho cha. Sau vài câu chuyện, anh đã buột miệng nói “Cha, con yêu cha!”. Đầu dây bên kia thoáng im lặng, rồi cha anh cũng vụng về đáp lại: “Ờ, cha cũng vậy!”. Và anh vui sướng tiếp lời cha “Cha à, con biết là cha rất thương con!”. Trong lần nói chuyện sau đó mấy hôm, cha anh đã kết thúc cuộc nói chuyện điện thoại bằng  câu “Cha yêu con!”. Khi ấy, người con trai đang ở trong phòng làm việc mà nước mắt lăn dài trên má, vì cuối cùng thì anh cũng đã “nghe thấy” được tình yêu của cha dành cho mình, khi vào giây phút ấy, hai cha con họ đã nhận ra rằng mối quan hệ cha con của họ đã thực sự đạt tới một tầm cao mới. Sau thời khắc đặc biệt ấy, cha anh đã may mắn thoát khỏi tử thần sau một cuộc mổ tim. Và người con trai luôn tự nhủ: Nếu lần ấy anh không chủ động nói với cha và cha không qua được cơn phẫu thuật, thì chắc chắn anh sẽ rất hối hận vì không còn cơ hội nào để “nghe thấy” một tình yêu. Phải chăng, lời dặn dò của Jean Paul Richter đã rất đúng đắn cho tất cả mọi người: “Đừng bao giờ rời xa một ai đó mà không nói với họ những lời yêu thương. Vì có thể chúng ta không còn được gặp lại nhau trong đời lần nữa”.

Đứa bé tuyệt diệu từ thiên đường” có lẽ là câu chuyện đạt tới mức đỉnh cao về tình yêu thương trong Phần 3 này của quyển sách. Khi hai vợ chồng thực hiện một chuyến đi buồn bã và lặng lẽ để đưa đứa con mới 18 tháng tuổi của họ tới gửi ở một nhà trẻ đặc biệt. Đứa trẻ bị dị tật bẩm sinh. Nhiều người khuyên họ nên làm như vậy để có thể chăm lo tốt hơn cho 2 đứa con lớn khỏe mạnh, thay vì phải dành thời gian chăm lo cho đứa con nhỏ bị dị tật không có tương lai. Thật tình cờ, chiếc ra-di-o trên xe đang phát một chương trình nói về người khuyết tật. Một người khuyết tật hiện đang là chủ tịch của một tổ chức sử dụng lao động là người khuyết tật đã tâm sự rằng: nếu không có người mẹ vĩ đại quyết chí không bỏ rơi đứa con khuyết tật của mình thì anh đã không có được như ngày hôm nay. Anh nhớ khi anh còn nhỏ, có lần mẹ anh đã giải thích với con trai rằng: “Khi một đứa trẻ tật nguyền sắp sửa chào đời, Thượng đế và những vị cố vấn của ngài sẽ họp mặt lại để quyết định nơi cậu bé được gửi đến, nơi đó có một gia đình hết lòng yêu thương cậu. Thế là gia đình chúng ta đã được chọn, con à!”.Nghe xong câu chuyện đó, cặp vợ chồng quyết quay xe trở lại. Và họ nhìn kỹ vào gương mặt bé xíu của đứa con nhỏ dị tật để thấy một biểu tượng tuyệt đẹp của sự ngây thơ. Và chính trong khoảnh khắc ấy, họ đã biết cô bé được gửi đến cho họ với một mục đích thật rõ ràng. Sau đó là một đêm dài không ngủ, cả hai vợ chồng đã cùng nhau viết nên một bài thơ và lấy tên “Đứa bé tuyệt diệu đến từ thiên đường”. Họ đã nhận ra rằng: “Đứa con bé nhỏ ấy là món quà quý giá của họ, rất hiền và ngoan ngoãn. Là đứa trẻ tuyệt diệu đến từ thiên đường”.

Và với “Toa tàu màu đỏ”, tình yêu thương của những đứa trẻ con dành cho nhau mới thực sự làm xúc động lòng người. Một cô bé đã sống chung với căn bệnh ung thư đã hơn 4 năm. Và bệnh tình của cô bé ngày càng trầm trọng hơn. Trong một lần trò chuyện với bạn mình, cô bé đã tiết lộ ước mơ thầm kín nhất từ thời thơ ấu của cô là có được một toa tàu nhỏ màu đỏ. Cô cho rằng nếu nói lên ước mơ của mình vào ngày sinh nhật thì điều đó sẽ trở thành sự thật. Nhưng mỗi lần sinh nhật, cô vì mải vui mà quên khuấy đi, nên đến tận bây giờ cô vẫn chưa có được toa tàu nhỏ màu đỏ. Vậy là, một cậu bạn nhỏ đã quyết tâm làm điều ấy cho cô. Khi cậu biết rằng cửa hàng bán kem ở gần nhà có tặng quà trúng thưởng là một toa tàu nhỏ màu đỏ cho những ai may mắn, thế là cậu để dành tiền để ngày nào cũng mua kem, mong được may mắn trúng thưởng. Nhưng mua mãi cũng không trúng thưởng được. Một hôm, cậu đánh liều nói với ông chủ cửa hàng kem xin được mua toa tàu nhỏ màu đỏ ấy để làm quà cho người bạn đang bệnh nặng. Cậu vét hết số tiền còn lại trong túi đưa cho ông chủ và nhận được món quà đó. Cậu vui mừng xiết bao vì ngày hôm sau toa tàu nhỏ màu đỏ ấy đã đến được tay cô bạn của mình, việc làm của cậu đã giúp cô bé biến được ước mơ thành sự thật. Và bất ngờ hơn nữa, ngay sau hôm đó cậu đã nhận được một lá thư của ông chủ cửa hàng kem. Trong thư ghi những lời thắm thiết : “ Cháu trai thân mến! Bất cứ khi nào người ta cũng có thể san sẻ lòng tốt cho nhau mà không cần phải do dự điều gì cả. Chúc cháu và bạn của cháu mọi điều tốt lành!”. Gửi kèm theo đó là toàn bộ số tiền mà cậu đã đưa cho ông chủ mấy ngày trước đó.

Gấp quyển sách lại, những câu chuyện thấm đẫm tình yêu thương như vẫn còn đọng mãi trong lòng người đọc. Mỗi câu chuyện là một bài học quý giá cho tất cả chúng ta. Nó ghi khắc, gợi mở và định hướng rất nhiều cho chúng ta trong đời sống này. Nó nhắc chúng ta đừng bao giờ thờ ơ với những người xung quanh, khi ta mang lại niềm vui và hạnh phúc cho họ thì cũng chính là chúng ta đang tạo dựng niềm vui và hạnh phúc cho chính mình.Quyển sách “Chia sẻ tâm hồn và Quà tặng cuộc sống” quả là một món quà quý giá dành cho mọi lứa tuổi, bạn sẽ cảm nhận được nhiều hơn nữa những giá trị của nó khi bạn cầm trên tay quyển sách này, và lật giở từng trang!

                                                     Ngọc Điệp

 

Share