Thứ năm, 15 Tháng 11 2018
Trang chủ Đoàn thanh niên Tin hoạt động Đoàn thanh niên Giới thiệu Phần 2 quyển sách "Chia sẻ tâm hồn và Quà tặng cuộc sống"

Thời gian là vàng

Ulti Clocks content

Mạng giáo dục VNedu

Website Trường trực tuyến

Kỳ thi HSG năm 2015-2016

Website các trường ĐH, CĐ

Website liên kết

THỐNG KÊ

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay289

Hiện tại: 37 khách, 2 bots 

Giới thiệu Phần 2 quyển sách "Chia sẻ tâm hồn và Quà tặng cuộc sống"
Thứ tư, 25 Tháng 7 2018 19:31

Giới thiệu Phần 2 quyển sách “Chia sẻ tâm hồn và Quà tặng cuộc sống”

 

Là một tác phẩm hay của đồng tác giả Jack Canfield và Mark Victor Hansen, quyển sách gồm có 32 câu chuyện được sắp xếp vào 4 phần:  Phần 1: Trải nghiệm từ cuộc sống bình dị; Phần 2: Hồi tưởng và những ký ức; Phần 3: Tình yêu thương và  Phần 4: Vượt qua trở ngại. Trong bài giới thiệu này, người viết xin được đề cập đến Phần 2 của tác phẩm với tựa đề: “Hồi tưởng và những ký ức”.

Chỉ vỏn vẹn có 6 câu chuyện thôi. Nhưng đó quả là những ký ức đầy sống động được hồi tưởng bằng cảm xúc cực kỳ mạnh mẽ của tác giả. Những cảm xúc ấy đã thực sự lan tỏa đến tận trái tim người đọc, làm cho mỗi trang viết như thấm đẫm tình thương yêu, chứa đầy những giọt nước mắt chân thành, có cả sự cảm thông và thấu hiểu sâu sắc cho mỗi số phận, mỗi nhân vật mà các câu chuyện lần lượt được thể hiện.

Chúng ta hãy ngẫm nghĩ về lời giới thiệu cho đoạn mở đầu của Phần 2 này thông qua suy nghĩ của một nhà tư tưởng lớn Norman Cousins:  “Cái chết không phải là nỗi mất mát lớn nhất trong cuộc đời này. Mất mát lớn nhất là những gì chết đi trong khi ta đang sống”. Và quả thật như vậy, những câu chuyện tiếp sau đây sẽ lần lượt minh chứng cho điều đó một cách cụ thể và rõ ràng.

Ôi, tôi yêu bà ấy biết nhường nào!”, đó là câu chuyện về nỗi đau vô tận của một người đàn ông trong giây phút thực hiện nghi thức cuối cùng để chôn cất người vợ của mình vừa qua đời. Ông ta đã cố gắng kềm chế nhưng không thể được, mặc cho mọi người can ngăn, người đàn ông vẫn kêu khóc thảm thiết, bộc lộ sự khổ đau đến tột độ. Bao nhiêu năm tình nghĩa vợ chồng, cho đến khi người vợ mất đi, thì ngay vào lúc chiếc quan tài được hạ xuống huyệt, người chồng mới thảng thốt gọi tên vợ, và nói rằng ông đã vô cùng yêu vợ. Những lời đau đớn ấy được nói với mọi người mà như ông ta đang nói với chính mình: “Tôi chỉ mới nói điều này với bà ấy một lần duy nhất trong đời mà thôi”. Khỏi phải nói, những người chứng kiến đều đã cảm thông và sẻ chia với ông bằng sự lặng im thấu hiểu. Vì rằng, họ đã nhận ra giá trị tuyệt với trong câu nói của O.A.Battista: “ Nhược điểm lớn nhất của hầu hết mọi người chính là sự chần chừ nói lên lời yêu thương với những người khác khi họ còn sống”.

Jennifer, chúc con Giáng sinh vui vẻ!” là một lá thư của người cha gửi cho đứa con gái của mình đã không còn có mặt trên trần gian từ 19 năm qua. Mỗi lần Giáng sinh đến, ông đều viết thư cho con gái, hệt như cô vẫn còn sống trên đời và đang đi xa đâu đó vậy. Tình cảm của người cha dành cho con gái không bộc lộ rõ ràng ra bên ngoài mà nó sâu lắng vào đến tận tâm can, nó khiến cho mọi trái tim đều rung lên thổn thức. Nhưng, người cha này đã cố gắng kềm chế lòng mình để viết cho con gái những dòng thư thật tự nhiên: “Không có con, Giáng sinh này sẽ chẳng được như những năm trước nữa, nhưng ba mẹ sẽ rất nhớ những kỷ niệm bên con trong suốt những năm qua. Tất cả những gì ba ao ước trong mùa Giáng sinh này là con sẽ quay về với ba mẹ, mặc dù ba biết điều đó là không thể. Ba ngồi đây, viết thư cho con và hy vọng Chúa sẽ trao tận tay con bức thư này kịp ngày lễ Thánh”. Người cha yêu thương ấy còn kể cho con gái nghe tỉ mỉ về gia đình, về mẹ và em gái của cô, về những người bạn thân thiết của cô. Để rồi, bức thư được kết thúc bằng một hành động rất có ý nghĩa mà ông ta sẽ làm cho con gái mình: “Ngày mai, ba sẽ ra nghĩa trang để cào bớt lớp tuyết phủ trên mộ của con phòng khi những người trong họ hàng đến thăm con. Ba mẹ đã dựng cạnh đó những cây sào, treo lên đó những con hạc giấy màu trắng cùng với vài cái chuông để khi nào có gió thổi qua, tiếng leng keng của chúng sẽ khiến con thấy vui tai hơn, con nhé!”. Có lẽ, sẽ không còn lời nói yêu thương nào cảm động hơn thế nữa để người cha gửi đến cho con gái của mình. Và có lẽ, ở một nơi nào đó cô bé cũng sẽ rất vui vì nhận được lá thư Giáng sinh thấm đẫm tình yêu thương này.

Tấm danh thiếp” lại là câu chuyện về một nắm đất làm tín hiệu riêng của người cháu trai và người bà đã già của mình. Họ san sẻ cho nhau mọi điều, họ có chung tình yêu với thiên nhiên, cây cỏ, cùng say mê và yêu thích công việc trồng trọt ngoài vườn. Mỗi tuần, chàng trai đều ghé qua thăm người bà, cùng với bà ra vườn vun xới, trò chuyện và uống một tách cà phê. Mỗi khi ghé qua mà không gặp bà, cậu liền để lại một nắm đất trên bệ cửa. Khi người bà trở về nhìn thấy ắt sẽ biết là đứa cháu trai yêu quý đã đến chơi. Một ngày, bà bị đột quỵ và qua đời. Sự tiếc thương quá sức chịu đựng đối với chàng trai, vì người bạn lớn của anh trong ngần ấy năm qua đã không còn nữa. Trong tang lễ của bà, khi mọi người để lên trên quan tài của bà những bông hoa cẩm chướng, thì anh đã cúi người xuống nhặt một nắm đất để gửi cho bà. Đó là lần cuối cùng anh để lại “tấm danh thiếp” cho người bà thân yêu của mình. Câu chuyện đã để lại một thông điệp thấm thía từ Goldsmith, rằng: “Sự vắng mặt, chẳng hạn như cái chết, sẽ đóng một dấu niêm phong lên hình ảnh của những người mà ta yêu quý”.

Anh B Lớn” là câu chuyện về một chàng trai kém may mắn, không được hoạt bát  khôn ngoan như mọi người, lại mắc chứng tự ti, luôn nhận thấy mình yếu kém, không dám đòi hỏi, không bao giờ nghĩ rằng mình xứng đáng được yêu thương. Nhưng anh lại có tấm lòng rộng mở, luôn tin tưởng vào những điều tốt đẹp của người khác, ngoại trừ chính anh. Lúc nào cũng cư xử tốt và luôn làm nhiều điều tốt  cho người khác, nhất là với những người thiếu may mắn. Cuộc sống của anh luôn bất an, không có định hướng, phải chật vật trong tư tưởng mỗi ngày, vì rằng anh luôn nhận thức bản thân mình luôn bị mọi người xa lánh, vì không có đủ khả năng để học tập hay làm việc như một người bình thường, đó là một điều bí mật riêng của anh. Vào những năm cuối đời, thử thách đó lại càng trở nên lớn hơn đối với anh, anh hoàn toàn không dám tin rằng mình đáng được yêu thương. Khi căn bệnh ung thư tàn phá cơ thể anh một cách dữ dội thì anh mới cho phép đứa em trai được bước vào thế giới đầy đau đớn và hoảng loạn của mình. Những ngày cuối đời, anh đã nhận được sự chìu chuộng yêu thương của mọi người suốt cả ngày lẫn đêm. Và anh đã dần trở nên yêu thích điều đó. Khi sức khỏe quá yếu không còn nói chuyện được nữa, anh gõ nhẹ ngón tay ra dấu cho đứa em nắm lấy bàn tay mình. Cuối cùng thì anh cũng đã biết cách làm thế nào để đòi hỏi và đón nhận tình yêu thương, cũng như biết yêu thương chính bản thân mình. Cuối cùng thì anh cũng nhận ra rằng: anh cũng có quyền được yêu thương! Khi trong lần cuối cùng trò chuyện với người em trai, anh đã nói thì thầm vẻ đầy bí mật: “Anh thật sự được yêu thương, phải không em?”. Đó cũng là ý nghĩa sâu sắc trong tư tưởng của  George Adams cho câu chuyện này: “Có những thời khắc quan trọng trong cuộc đời của chúng ta, và hầu như tất cả những thời khắc ấy đều có được từ sự khích lệ của ai đó”.

Câu chuyện cuối cùng “Cha tôi”, là lời tâm tình của một cậu bé về một món quà đặc biệt dành cho người cha của mình. Thứ duy nhất cậu có thể dành tặng cha để tượng trưng cho tất cả những điều tốt đẹp mà hai cha con họ đã có với nhau, là tất cả những gì tốt đẹp mà cậu có được nhờ cha của mình. Đó chính là tấm Huy chương vàng môn chạy cự ly 100 mét, là thành tích cao nhất trong sự nghiệp điền kinh của cậu. Cậu không hề đắn đo khi quyết định gửi xuống nấm mồ cùng với người cha yêu thương tấm huy chương ấy, mặc dù lúc đó mẹ cậu đã lên tiếng về một điều chưa chắc chắn đối với quyết định của con trai. Và, tấm huy chương ấy đã được cậu bé cẩn trọng đặt vào bàn tay người cha trong ngày tang lễ của ông, với lời thì thầm ghé vào tai người đã khuất: “ Cha hãy yên tâm, con sẽ đạt được một tấm huy chương khác”. Lúc ấy, tấm huy chương nằm gọn trong bàn tay cha cậu, thật vừa khít. Và kể từ ngày ấy, nó đã thực sự thuộc về người cha đáng kính của cậu bé. Ý nghĩa của câu chuyện này chính là những gì hàm chứa trong một câu nói của Grace Speare: “Càng cho đi nhiều, chúng ta sẽ càng nhận được nhiều.”

Phần 2 của quyển sách “Chia sẻ tâm hồn và Quà tặng cuộc sống” chỉ gồm bấy nhiêu câu chuyện, nhưng mỗi câu chuyện đều mang lại cho người đọc một triết lý sâu sắc về cuộc sống. Đó là những hồi ức không thể quên của từng nhân vật trong mỗi câu chuyện. Và nó cũng là những mảng xúc cảm làm lay động lòng người đối với độc giả. Ai cũng có những kỷ niệm không thể quên về những người thân yêu của mình, nhất là khi họ không còn hiện diện trên cõi đời này nữa, thì mỗi khoảnh khắc, lời nói, hành động, suy tư, ý nghĩ của họ như vẫn đang kề cận bên ta, hun đúc thêm tình yêu thương để làm cho mỗi người chúng ta sống tốt, sống có ý nghĩa hơn trong cuộc đời này khi ta luôn biết quan tâm, sẻ chia và thấu cảm.

                                          Ngọc Điệp

Share