Thứ hai, 17 Tháng 12 2018

Thời gian là vàng

Ulti Clocks content

Mạng giáo dục VNedu

Website Trường trực tuyến

Kỳ thi HSG năm 2015-2016

Website các trường ĐH, CĐ

Website liên kết

THỐNG KÊ

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay1098

Hiện tại: 61 khách 

Lời xin lỗi muộn PDF. In Email
Chủ nhật, 01 Tháng 7 2018 12:30

Lời xin lỗi muộn

Tôi đã không nhìn thấy tuổi thơ nhọc nhằn trong ánh mắt em hay cười lấp lánh

Tôi đã không hề biết hạnh phúc một gia đình đã vỡ đôi trong dáng điệu tươi vui liến thoắng em cùng bè bạn mỗi ngày

Tôi đã không hay rằng lúc tuổi mới lên ba em đã phải xa lìa cha mẹ

Và em đã lớn lên nhờ bàn tay của người bà khó nghèo sức yếu tuổi cao

Trong căn nhà nhỏ tưởng chừng như không thể nào nhỏ hơn

Bao năm qua một già, một trẻ

Cũng làm nên một gia đình

Nhọc nhằn từng ngày, vất vả cuộc mưu sinh

Tôi lại càng không thể hình dung được đã có lúc tuổi thơ em ngang bướng bất cần đến mức chừng như nổi loạn

Như đã từng liều lĩnh, đã từng ngỗ nghịch, bỏ học, ham chơi

Vì thiếu đi niềm tin và hụt hẫng lẽ sống trong đời …

Nhưng, trước mắt tôi bây giờ là một cô bé tuổi mười sáu vô tư

Mang một cái tên hiền như loài cỏ thơm

Hồn nhiên và đáng yêu hệt như chú chim non buổi sớm

Cứ nhún nhảy tung tăng mỗi ngày đến lớp

Mang niềm vui đến với mọi người bằng nụ cười thân thiện sáng trong

Gieo tin yêu bằng sự hăng say, xông xáo và nỗ lực tuyệt vời trong mỗi tiết học, mỗi việc làm, mỗi điểm mười em không ngừng đạt được

Có một tính cách mạnh mẽ ở đàng sau tà áo dài nữ sinh duyên dáng

Như cây tre non đã trải qua kềm uốn giờ đứng thẳng vững vàng trong giông tố

Nghịch cảnh đâu làm em chùn bước trước cuộc đời

Xếp một bên chuyện cơm áo gia đình, khi đến trường em làm cô trò ngoan hăng hái

Luôn thể hiện tốt nhất vai trò của mình trong tập thể, hăm hở đi đầu em là gương sáng cho bè bạn noi theo

Vậy mà, có những phút ít ỏi rưng rưng trải lòng khi yếu đuối

Em đã nói với tôi về nỗi buồn, sự hụt hẫng, cái thiếu vắng, cô đơn, cả sự chán chường mỗi khi gặp điều bất trắc

Em cần lắm một niềm tin và chổ dựa vững vàng hơn để tựa vào khi bờ vai mong manh của người bà ngày càng khô héo

Và còn trách nhiệm dài lâu phải đáp đền với tình thương vô vàn của người đã bấy lâu nay ở cạnh bên em thay thế mẹ

Bao nhiêu năm trôi qua với những chuỗi ngày cơ cực - người đã gánh trọn nỗi lo toan bộn bề trăm thứ

Cho em được đến trường như bạn bè cùng trang lứa

Có một giọt nước mắt đã lăn dài xuống đôi má lúm đồng tiền xinh xắn

Rồi rất nhanh đọng lại thành nụ cười trên gương mặt em vụt trở lại sáng trưng

Giọng nói vẫn còn rất trẻ thơ sao như chứa đựng bao nhiêu điều nếm trải

 “Em quen rồi cô. Em đã từng vượt qua nhiều thứ … ”

Đến lượt tôi không cầm được lòng mình, trong sự xót xa xen lẫn niềm hối hận

Với nhiệm vụ của mình, có phải chăng bấy lâu nay tôi đã vô tình quá đỗi

Mỗi ngày đến trường, gặp qua bao nhiêu gương mặt nữ sinh tươi tắn

Trong những nụ cười hồn nhiên như nhau, tôi đã không thấy được nụ cười nào là cố tình gượng gạo

Trong những vạt áo trắng tinh khôi như nhau, tôi đã không thấy được vạt áo nào còn ẩn chứa nỗi nhọc nhằn, lam lũ

Và cũng không hề biết sự gánh gồng của một cô bé vô tư sau những giờ đến lớp

Khi em quay sang an ủi lại tôi bằng một cái ôm thật chặt: “Không có gì đâu cô!”

Thì lúc ấy tôi biết rằng em đã trưởng thành nhiều hơn tôi tưởng

Và tôi đã thật sự mắc nợ em một lời xin lỗi

Dẫu có muộn màng

Vì sao đến tận bây giờ tôi mới biết?

Khi với em những tháng ngày khó nhọc cứ chầm chậm trôi qua

Em đã vượt lên chính mình trong ngần ấy chuỗi ngày đến lớp

Với áo cơm, với đau đáu những nỗi niềm

Những lần đi học muộn vì người bà đang đau yếu

Những lần không kịp chuẩn bị bài vì phải ngồi chợ đêm khuya

Những lần không đồng phục vì bộ áo dài duy nhất mới giặt tối muộn chưa kịp khô

Những bữa ngồi trong lớp học không tập trung mặt cứ xanh xao vì bụng đói…

Tôi ân hận đã từng quở trách em vì những lần như thế

Và càng xót xa hơn những khi em đáp trả lại tôi chỉ có ánh mắt thật buồn…

Em ạ, từ bây giờ cô sẽ bắt đầu những chuỗi ngày góp công vun tưới

Cho cây non mùa xuân xanh tốt những mùa sau

Hãy tin đi em, như mặt trời luôn hiện diện mỗi sớm mai, cuộc đời luôn tràn đầy niềm tin và hy vọng

Khi trên trái đất này

Tình thương yêu là những món quà vô giá

Mà con người luôn sẵn sàng dành tặng cho nhau…

                      Ngọc Điệp

Share
Các tin mới:
Các tin khác: